Chương 4: Lý Hàn Dực
Gõ để tìm kiếm chương nhanh
Lý Hàn Dực, thầy dạy học của Thái tử đương triều. Năm Lý Bội Nghi lên ba, Lý Hàn Dực mồ côi cha mẹ, là Lý Kiến đã đem Lý Hàn Dực về phủ nhận làm con nuôi. Lý Hàn Dực hơn nàng ba tuổi, có thể nói suốt những năm tháng nàng lớn lên đều có hình bóng của hắn. Lý Hàn Dực luôn dành cho nàng mọi điều tốt đẹp nhất trên thế gian này.
Đêm đã khuya.
Ánh đèn trong đại sảnh dần tắt bớt, chỉ còn lại vài ngọn đèn lồng lay động trong gió đêm, hắt ra thứ ánh sáng mờ ấm áp. Tiếng nhạc, tiếng cười cũng thưa dần, thay vào đó là sự yên tĩnh.
Lý Bội Nghi đã ngà ngà say. Bước chân loạng choạng, thân hình mềm mại nghiêng ngả theo từng bước đi. Gò má ửng hồng như cánh đào đầu xuân, đôi mắt phượng mơ màng phủ một tầng sương mỏng, vừa mê ly lại vừa khiến lòng người rung động.
“Quận chúa, người cẩn thận chút.” Tố Hân một tay đỡ lấy Lý Bội Nghi, giọng nói pha chút bất lực nhưng vẫn đầy lo lắng. Nàng nhìn chủ tử của mình, trong lòng không khỏi thở dài, hiếm khi thấy quận chúa uống nhiều như vậy.
“Tố Hân…” Lý Bội Nghi lẩm bẩm, giọng mềm đi vì men rượu, gần như không còn giữ được vẻ đoan trang thường ngày.
“Tham kiến Lý đại nhân.” Tố Hân vội vàng cúi người.
Lý Hàn Dực từ phía trước bước tới. Ánh trăng chiếu lên trường bào xanh nhạt, khiến hắn trông như một bóng hình bước ra từ tranh thủy mặc. Gương mặt tuấn tú vẫn mang vẻ ôn hòa quen thuộc.
Lý Hàn Dực nhìn Lý Bội Nghi, ánh mắt dịu xuống.
“Để ta.” Giọng Lý Hàn Dực nhẹ nhàng. Hắn đưa tay đỡ lấy nàng từ phía Tố Hân, cẩn thận kéo nàng vào lòng mình.
Tố Hân hơi do dự một chút, nhưng vẫn buông tay, cúi đầu: “Đa tạ đại nhân, nô tỳ xin cáo lui.”
Lý Hàn Dực khẽ gật đầu, đợi Tố Hân rời đi liền cúi xuống nhẹ nhàng bế Lý Bội Nghi lên. Thân thể nàng mềm mại như không xương, tựa vào ngực hắn, hơi thở mang theo mùi rượu nhàn nhạt, phả lên cổ từng đợt ấm áp.
Lý Hàn Dực bước đi chậm rãi, từng bước vững vàng.
Căn phòng của Lý Bội Nghi bài trí không quá xa hoa, nhưng từng chi tiết đều tinh tế. Màn lụa mỏng buông xuống, hương trầm thoang thoảng, ánh đèn nhỏ đặt nơi góc phòng tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ.
Lý Hàn Dực bế nàng đến bên giường, cẩn thận đặt xuống. Lý Bội Nghi đã say đến mức không còn tỉnh táo. Nàng nằm nghiêng, mái tóc đen dài xõa ra như thác, vài sợi vương trên gò má ửng hồng, môi khẽ hé, hơi thở đều đặn.
Ánh mắt Lý Hàn Dực dừng lại trên gương mặt thiếu nữ. Mày liễu thanh tú, mi mắt dài cong, khẽ run như vẫn còn vương giấc mộng. Gò má vì say mà ửng hồng.
Lý Hàn Dực khẽ nắm tay rồi dời mắt, kéo chăn đắp lên người Lý Bội Nghi.
“Quân Dật…” Giọng nói mơ hồ thoát ra từ môi Lý Bội Nghi.
Chân mày Lý Hàn Dực nhíu lại, hắn liền cúi xuống, muốn nghe rõ hơn.
“Phịch—” Lý Bội Nghi đột nhiên đưa tay, vòng qua cổ Lý Hàn Dực kéo xuống, cả người Lý Hàn Dực mất thăng bằng, ngã xuống giường.
Thân thể hai người gần như dán sát. Hơi thở của Lý Bội Nghi phả lên mặt hắn, ấm áp và mang theo hương rượu nhè nhẹ.
Lý Hàn Dực chống tay muốn đứng dậy, nhưng cánh tay của Lý Bội Nghi siết chặt.
“Tuế Tuế, mau buông ra.” Giọng Lý Hàn Dực trầm xuống, mang theo chút gấp gáp hiếm thấy.
Đôi mắt Lý Bội Nghi mơ màng mở ra, rồi nàng mỉm cười, một nụ cười dịu dàng đến mức khiến tim người ta mềm ra.
“Dực… ca ca…” Từng chữ nhẹ nhàng như gió thoảng.
Lý Hàn Dực sững lại, yết hầu chuyển động liên tục, ánh mắt đang dần tối đi.
“Muội…”
Hắn vừa định nói gì đó—
“Dực ca ca… huynh còn sống… thật tốt…” Giọng Lý Bội Nghi run run, mang theo niềm vui xen lẫn đau xót mà ngay cả chính nàng cũng không nhận ra.
“Dực ca ca… huynh ở lại bên cạnh ta… được không…” Lý Bội Nghi cọ đầu vào cổ Lý Hàn Dực như một đứa trẻ tìm kiếm hơi ấm quen thuộc.
“Chết tiệt…” Hơi thở của Lý Hàn Dực rối loạn, nơi nào đó đã phản ứng mãnh liệt.
"Tuế Tuế, mau buông ra.” Lý Hàn Dực gằn giọng, cố ép bản thân tỉnh táo.
"Không, Dực ca ca…” Lý Bội Nghi áp sát cơ thể, nơi mềm mại của nàng cọ xát lồng ngực Lý Hàn Dực. Cánh tay trắng nõn như rắn nước ôm lấy cổ hắn.
Lý Hàn Dực lập tức chống tay dậy, ánh mắt rơi vào y phục xộc xệch của Lý Bội Nghi. Vạt áo đã rơi xuống khỏi vai, để lộ mảnh yếm trắng như tuyết, che đi nơi mềm mại kia. Mái tóc rối nhẹ, cả người toát lên vẻ yếu mềm không phòng bị.
Lý Hàn Dực nhanh chóng quay đi, kéo chăn phủ kín người Lý Bội Nghi lại.
“Ngủ đi.”
Lý Bội Nghi không đáp, đôi mắt mơ màng dần nhắm lại rồi lại chìm vào giấc ngủ. Lý Hàn Dực đứng đó thêm một lúc rồi quay người bước ra ngoài.
“Cạch—” Cánh cửa khép lại.
Lý Hàn Dực nhìn vào màn đêm đen đặc, gió thổi mạnh hơn qua những hành lang dài. Lửa nóng trong người dường như vẫn chưa được dập tắt hoàn toàn. Bàn tay siết lại, bóng hình dần biến mất vào màn đêm.
“Ưm…” Một tiếng rên khẽ thoát ra từ môi Lý Bội Nghi.
Ánh sáng ban mai len qua khe cửa, rơi xuống gương mặt thành từng vệt nhạt. Đầu óc Lý Bội Nghi đau như bị kim châm, từng cơn nhức nhối dồn dập kéo đến khiến nàng khẽ nhíu mày, tay đưa lên xoa nhẹ thái dương.
“Quận chúa, người tỉnh rồi sao?” Giọng Tố Hân vang lên từ ngoài cửa.
“Có chuyện gì vậy?”
Tố Hân dừng một chút, rồi đáp: “Chu quản gia nói có việc cần bẩm báo với người.”
Lý Bội Nghi khẽ nhắm mắt một nhịp rồi chậm rãi ngồi dậy. Mái tóc đen dài xõa xuống, vài sợi dính nhẹ lên gò má trắng nõn.
“Ta biết rồi.”
Lý Bội Nghi đã chỉnh trang xong. Một thân y phục màu vàng nhạt, họa tiết mẫu đơn nở rộ trên nền chỉ bạc, giản dị nhưng vẫn không giấu được khí chất cao quý. Mái tóc được búi gọn, cài trâm ngọc, gương mặt tuy còn chút mệt mỏi nhưng ánh mắt đã trở lại vẻ bình tĩnh thường ngày.
Lý Bội Nghi bước vào nội các viện. Không gian nơi đây yên tĩnh, khác hẳn với sự náo nhiệt tối qua. Chu Sự đã đứng chờ nàng từ sớm.
“Quận chúa.” Ông cúi đầu hành lễ.
“Có chuyện gì vậy Chu thúc?”
Chu Sự hơi chần chừ một chút: “Trong số các tội nô hôm qua, có một tên không chịu nghe lời. Hỏi gì cũng không nói, tính tình rất lì lợm.”
Lý Bội Nghi khựng lại, một dự cảm mơ hồ dâng lên trong lòng.
“Dẫn ta đi xem.”
Cánh cửa của căn phòng nhỏ phía sau viện được mở ra, một mùi ẩm mốc và bụi bặm lập tức xộc vào. Ánh sáng yếu ớt xuyên qua khe cửa, chỉ đủ soi rõ một góc phòng.
"Quận chúa, cẩn thận.” Lý Bội Nghi vịn tay Tố Hân bước vào.
Trên chiếc giường gỗ cũ kỹ phía trước có một nam nhân đang ngồi đó. Lưng hắn thẳng, đầu hơi cúi, khi nghe thấy tiếng mở cửa liền ngẩng lên.
Trong khoảnh khắc đó, các ký ức quen thuộc dồn dập quay về, Lý Bội Nghi chỉ cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Tay nàng siết chặt trong ống tay áo, móng tay cắm sâu vào da thịt đến bật máu, nhưng gương mặt vẫn không lộ ra chút biểu cảm nào.
Mặc Diễm Thần.
Dù chỉ mặc y phục thô ráp của gia nhân, thân hình hắn vẫn cao lớn, thẳng tắp như một thanh kiếm chưa rút khỏi vỏ. Gương mặt yêu mị đến mức khiến người khác khó mà rời mắt.
Đuôi mắt hồ ly khẽ xếch lên, ngũ quan tuấn tú như được chạm khắc, ánh nhìn lạnh lẽo như tu la, mang theo sát khí khiến không gian xung quanh như đông cứng lại. Ánh nắng yếu ớt rơi lên nửa khuôn mặt, càng làm nổi bật đường nét sắc bén.