Chương 2: Gặp lại mọi người

2,856 Chữ 13/05/2026 10 lượt xem

Gõ để tìm kiếm chương nhanh

Chu quản gia, Chu Sự đã đứng chờ từ lâu nơi bậc thềm. Ông mặc một thân trường bào màu xám nhạt, mái tóc đã điểm bạc được buộc gọn sau đầu, gương mặt hiền hậu, ánh mắt trầm ổn mang theo sự từng trải.

Vừa nhìn thấy Lý Bội Nghi bước xuống xe, Chu Sự liền tiến lên một bước: “Quận chúa, người về rồi.”

Lý Bội Nghi nhìn thấy Chu Sự, trái tim liền co thắt lại. Nàng rảo bước nhanh hơn về phía trước, hai tay nắm lấy cánh tay của Chu Sự.

“Chu thúc…” Giọng Lý Bội Nghi run lên, vành mắt đỏ ửng.

Trong khoảnh khắc đó, ký ức về bóng dáng của người đã đứng chắn trước nàng, dùng chính thân mình đỡ lấy mũi tên kia lại hiện lên.

“Quận chúa, đừng sợ.”

Hình ảnh ấy như lưỡi dao cắm sâu vào tim, khiến bàn tay Lý Bội Nghi siết chặt hơn.

Chu Sự hơi khựng lại, cảm nhận được lực siết bất thường, ông nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay nàng: “Quận chúa, người về rồi là tốt. Mọi thứ trong phủ đã chuẩn bị xong cả rồi, mau vào thôi.”

Lý Bội Nghi nhìn ông, môi khẽ mấp máy, như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ bật ra hai chữ nghẹn ngào: “Chu thúc.”

Chu Sự khẽ cười, ánh mắt hiền từ: “Được rồi, vào trong đi, đừng để gió đêm làm lạnh.”

Chu Sự chậm rãi rút tay ra. Nhưng trước khi quay đi, ánh mắt ông lướt qua phía sau, nơi đoàn người rách rưới vừa theo xe ngựa trở về vẫn còn đứng đó.

“Quận chúa, đám người kia là?”

Lý Bội Nghi cụp mắt. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, sắc lạnh trong mắt nàng lóe lên rồi nhanh chóng bị che giấu. Một lúc sau, Lý Bội Nghi thở ra một hơi nhẹ: “Chu thúc, bọn họ đều là nô lệ mất nước. Người sắp xếp giúp ta.”

Chu Sự cau mày: “Quận chúa, nô biết người nhân hậu, nhưng những người này lai lịch phức tạp, người vẫn nên cẩn trọng.”

Lời nói ấy quen thuộc đến mức khiến tim Lý Bội Nghi run lên. Kiếp trước Chu Sự cũng đã nói như vậy. Nhưng khi đó, nàng chỉ mỉm cười, một nụ cười vô tư không chút phòng bị: “Chu thúc, người lo xa rồi. Bọn họ đều đáng thương, sao có thể hại ta?”

Lý Bội Nghi cắn môi, ngẩng đầu lên: “Chu thúc” giọng nàng trầm xuống, “nếu bọn họ không nghe lời, người cứ thẳng tay đuổi khỏi phủ.”

Chu Sự thoáng qua một tia kinh ngạc, nhưng ông chỉ cúi đầu: “Nô đã rõ.”

Lý Bội Nghi quay người cùng Tố Hân bước vào trong viện. Bóng dáng nàng dưới ánh đèn lồng kéo dài trên mặt đất, mang theo một tia áp lực vô hình khiến người ta kiêng dè.

Lý Bội Nghi, đích nữ duy nhất của Lý phủ. 

Phụ thân nàng Lý Kiến, là thân đệ của Thái Thượng Hoàng. Hai người cùng lớn lên trong cung, tình như tay chân, trải qua bao sóng gió mà vẫn không đổi. Mẫu thân Lý Bội Nghi mất sớm, từ đó về sau, Lý Kiến một mình nuôi nàng khôn lớn, vừa là phụ thân nghiêm khắc, vừa là mẫu thân dịu dàng, dành cho nàng tất cả yêu thương mà ông có.

Thái Thượng Hoàng và Thái Hậu thương nàng như châu như ngọc. Hai người họ phu thê ân ái, tình sâu nghĩa nặng. Thái hậu bệnh tật, chỉ sinh được một vị Thái tử duy nhất là Lý Trọng Diễn, là biểu huynh của nàng, nay là đương kim Thánh Thượng. Chính vì vậy, tình cảm bà dành cho Lý Bội Nghi lại càng đặc biệt hơn. Năm Lý Bội Nghi lên năm, bà tự tay nhận nàng làm nghĩa nữ, sắc phong “Tuế An Quận Chúa”, ban cho vô vàn ân sủng.

Từ đó, Lý Bội Nghi lớn lên trong nhung lụa, trong yêu thương, trong ánh mắt ngưỡng mộ của muôn người. Nàng chính là viên minh châu cao quý và sáng giá nhất của Đại Huyền.

Dòng suy nghĩ dần bị cắt đứt khi Lý Bội Nghi đã bước vào đại sảnh. Ánh đèn sáng rực, tiếng cười nói rộn ràng bỗng chốc lắng xuống khi nàng xuất hiện. Ánh mắt Lý Bội Nghi dừng lại nơi hai bóng người đứng giữa sân.

Nam nhân cao lớn như cây tùng giữa trời, vai rộng lưng thẳng, khí chất uy nghiêm. Mắt phượng mày kiếm, ngũ quan như được tạc từ ngọc, từng đường nét đều sắc sảo đến hoàn mỹ. 

Bên cạnh hắn là nữ nhân dung mạo khuynh thành, dáng người thướt tha, làn da trắng như tuyết, đôi mắt long lanh như nước hồ thu. Nàng đứng cạnh hắn, như một đóa hoa nở rộ bên thân cây cổ thụ, dịu dàng mà cũng kiêu sa.

Tim Lý Bội Nghi thắt lại. Hình ảnh hai bàn tay vẫn nắm chặt nhau trong biển máu hiện lên, nhưng chỉ trong chớp mắt, Lý Bội Nghi đã ép mình tỉnh táo.

Nàng bước lên, váy áo nhẹ lay, cúi người hành lễ: “Tham kiến hoàng thượng, hoàng hậu nương nương.”

Lý Trọng Diễn nhìn nàng, đôi mắt lạnh lẽo thường ngày bỗng trở nên dịu dàng: “Tuế Tuế, không cần đa lễ.” Giọng hắn mang theo ý cười, “Hôm nay là sinh thần của muội.”

Lý Bội Nghi nghe vậy liền đứng dậy. Triệu Ân bên cạnh Lý Trọng Diễn tiến lên, nắm lấy tay nàng. Bàn tay của Triệu Ân mềm mại, ấm áp, giống hệt như trong ký ức.

“Tuế Tuế, hôm nay là sinh thần của muội, muội thích gì, ta sẽ sai người đem về cho muội.”

Lý Bội Nghi mỉm cười, khoác lấy tay Triệu Ân, giọng nói nhẹ nhàng, thân mật: “Hoàng hậu nương nương, muội không cần gì đâu. Có tỷ và Diễn ca ca ở đây là muội đã vui rồi.”

Triệu Ân nhìn nàng, ánh mắt đầy yêu thương, nhưng cũng pha chút bất lực: “Muội đó, cũng nên ra dáng cô nương một chút đi. Ta đã chọn cho muội vài công tử thế gia, hôm nay đều có mặt, muội nên xem qua, đừng có trốn tránh nữa.”

Nụ cười trên môi Lý Bội Nghi hơi cứng lại. Nàng buông tay Triệu Ân ra, ánh mắt đầy vẻ oán trách quay sang nhìn Lý Trọng Diễn, giọng mang theo chút tủi hờn như một tiểu cô nương đúng tuổi: “Diễn ca ca…”

Lý Trọng Diễn bật cười, đưa tay ôm lấy vai Triệu Ân kéo nàng vào lòng, giọng trêu chọc: “Hoàng hậu nói đúng đấy. Trẫm cũng muốn xem xem, vị công tử nào có thể lọt vào mắt xanh của tiểu quận chúa nhà chúng ta.”

“Huynh!” Lý Bội Nghi hậm hực dậm chân.

“Tham kiến hoàng thượng, hoàng hậu nương nương.” Chu Sự bước vào, cúi người hành lễ.

Lý Trọng Diễn phất tay: “Chu thúc, có việc gì vậy?”

Chu Sự quay sang Lý Bội Nghi: “Lý Thái sư đến.”

Ánh mắt Lý Bội Nghi sáng rực: “Cha?”

Không đợi ai nói thêm, Lý Bội Nghi đã xoay người, vạt váy vén cao, bước chân nhanh đến mức gần như là chạy.

Ngoài cổng phủ, một chiếc xe ngựa vàng vừa dừng lại. Nam nhân trong y phục tím bước xuống, dáng người cao lớn, khí chất trầm ổn, ánh mắt hiền hậu mà uy nghiêm.

Không chút do dự, Lý Bội Nghi liền lao đến nhào vào lòng ông.

“Cha”

Lý Kiến hơi sững lại, rồi lập tức ôm lấy nàng. Bàn tay lớn vỗ nhẹ lên đầu Lý Bội Nghi: “Con ngoan, ta không đến muộn chứ?”

Lý Bội Nghi lắc đầu nguầy nguậy trong lòng ông, mặt vùi sâu vào ngực ông, giọng nghẹn lại: “Không… không muộn chút nào…”

Lý Kiến nhíu mày, ông cảm nhận được vạt áo trước ngực mình đang thấm ướt. Ông vội buông ra, cúi xuống nhìn gương mặt Lý Bội Nghi lúc này đã đẫm nước mắt.

“Nữ nhi, con sao vậy?” ông cuống lên, tay chân lúng túng lau nước mắt cho nàng, “Ai làm con buồn? Nói cha nghe, ngoan, đừng khóc.”

Nhưng lời dỗ dành ấy lại khiến Lý Bội Nghi càng không kìm được. Tiếng nấc nghẹn biến thành tiếng khóc òa. Lý Bội Nghi lao tới, ôm chầm lấy ông một lần nữa, như sợ chỉ cần buông tay, ông sẽ biến mất.

“Cha, con xin lỗi…” Giọng nàng vỡ vụn.

Lý Kiến sững lại: “Nữ nhi, con sao vậy?”

“Cha” Lý Bội Nghi nghẹn ngào, từng chữ đứt quãng: “Nữ nhi đã làm nhiều chuyện khiến cha phiền lòng, nữ nhi thật có lỗi với người…”

Ánh mắt Lý Kiến dịu xuống. Ông khẽ cười, đưa tay vuốt ve mái tóc đen mềm của nàng: “Nữ nhi ngoan, con không làm gì có lỗi hết.” Giọng ông trầm ổn đầy ấm áp: “Ngoan, có cha ở đây rồi.”

Lý Kiến nhẹ nhàng nâng cằm Lý Bội Nghi, lau đi những giọt nước mắt: “Được rồi, nín đi nào.”

Lý Bội Nghi nhìn Lý Kiến thật lâu. Hình ảnh trong ký ức hiện lên khiến nàng rùng mình. Lý Bội Nghi nhanh chóng mỉm cười, che giấu tất cả, nàng khoác tay ông: “Cha, mau vào thôi. Con có để phần cho cha bánh hoa mai mà cha thích. Con dậy từ sớm để làm cho cha đó.”

Lý Kiến bật cười: “Được, được, hài tử ngoan, sau này con gả đi, không biết tên tiểu tử nào có phúc phần đây.”

“Cha!!” Lý Bội Nghi đỏ mặt: “Cha lại giống Diễn ca ca rồi! Con không gả đi đâu, con muốn ở với cha.”

Lý Kiến nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy yêu thương: “Được, được, con ngoan.”

Hai người sánh bước vào trong, ánh trăng sáng treo cao trên bầu trời rơi xuống con đường lát đá. Gió đêm thổi qua, mang theo hương hoa thoang thoảng.

“Nữ nhi” Lý Kiến chợt lên tiếng, “ta nghe nói con mua nô lệ ở chợ đen về à?”

Bước chân Lý Bội Nghi khựng lại. Trong lòng vô số những suy nghĩ đan xen. Thấy nàng chần chừ không trả lời, Lý Kiến thở dài.

“Thôi được rồi, con cứ cẩn thận là được. Cha sẽ không trách con.” Ông vỗ nhẹ tay nàng: “Mau vào thôi.”

Lý Bội Nghi khẽ gật đầu. Ánh mắt vô thức ngẩng lên nhìn bầu trời đêm đầy sao, lấp lánh như vô số con mắt đang nhìn xuống nhân gian.