Chương 1: Sống lại
Gõ để tìm kiếm chương nhanh
“Quận chúa?” Giọng nói mềm mại của Tố Hân vang lên giữa không gian chật hẹp của chiếc xe ngựa, mang theo chút lo lắng khẽ khàng. Cánh tay trắng hồng của nàng vươn ra, nhẹ nhàng lay động người đối diện.
“Quận chúa, người tỉnh lại đi.”
Thiếu nữ trước mặt vẫn đang nhắm mắt ngủ say. Ánh sáng mờ nhạt xuyên qua lớp rèm mỏng, rơi xuống gương mặt nàng, như phủ lên một tầng sương dịu nhẹ.
Cánh tay non mềm trắng mịn khẽ chống lên thành xe, đầu hơi nghiêng sang một bên. Gương mặt trái xoan tinh tế, vầng trán tròn trịa, mái tóc đen nhánh buông dài như thác, vài sợi lòa xòa rơi xuống bên thái dương, lay động theo từng nhịp xe lắc lư.
Đôi môi hồng nhạt khẽ mở, hơi thở đều đặn, hàng mi dài cong vút lúc này lại run rẩy như cánh bướm trong mưa, để lộ sự bất an không thể che giấu.
“Không… đừng…” Tiếng kêu nhỏ yếu như muỗi thoát ra từ cổ họng nàng.
Tố Hân giật mình, vội vàng lay nàng mạnh hơn một chút: “Quận chúa! Người sao vậy?” tiếng gọi lớn hơn, gấp gáp hơn.
Hàng mi kia bỗng mở bừng, Lý Bội Nghi giật bắn mình tỉnh dậy. Đôi mắt nàng mở to, con ngươi đen láy co rút lại, ánh lên nỗi kinh hoàng chưa kịp tan biến. Hơi thở đầy dồn dập, lồng ngực phập phồng như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng kéo dài vô tận.
“Quận chúa, người sao vậy?” Tố Hân vội lấy khăn mỏng, nhẹ nhàng lau đi lớp mồ hôi lấm tấm trên trán Lý Bội Nghi. Giọng nói dịu dàng nhưng không giấu được lo lắng: “Người gặp ác mộng sao?”
Lý Bội Nghi không đáp, ánh mắt nàng đảo liên hồi, như đang xác nhận một điều gì đó.
Chiếc xe ngựa vẫn lắc lư nhè nhẹ. Tiếng bánh xe lăn trên đường đất, tiếng vó ngựa đều đặn, tất cả đều quen thuộc đến mức khiến nàng nghẹt thở.
Lý Bội Nghi chớp mắt, ánh nhìn dừng lại trước tiểu cô nương ngồi đối diện.
“Tố Hân?” Giọng Lý Bội Nghi khàn đi, như không tin nổi vào mắt mình.
“Nô tỳ đây thưa quận chúa. Người có cần gì không?”
Lý Bội Nghi nghe thấy giọng nói quen thuộc, nàng đột nhiên lao tới, nắm chặt lấy cánh tay của Tố Hân. Động tác vội vã, run rẩy đến mức khiến đối phương giật mình. Lý Bội Nghi đưa tay lên, gần như cuống quýt xoa nắn gương mặt Tố Hân, như muốn xác nhận người trước mặt là thật chứ không phải ảo ảnh.
“Tố Hân, ngươi còn sống, ngươi còn sống…” Giọng Lý Bội Nghi nghẹn lại, từng chữ bật ra đều mang theo run rẩy.
Tố Hân tròn mắt nhìn nàng, đầy nghi hoặc: “Quận chúa, nô tỳ vẫn ở đây mà, người sao vậy?”
Lý Bội Nghi sững lại. Một lúc lâu sau, nàng mới dần bình tĩnh lại, bàn tay non mịn vẫn nắm chặt lấy cổ tay của Tố Hân. Lý Bội Nghi cúi đầu, thở ra một hơi dài, nàng thẳng lưng trở lại, cánh tay đưa lên vén rèm xe ra.
Gió ùa vào, mang theo âm thanh náo nhiệt của phố thị. Người qua kẻ lại, tiếng rao hàng, tiếng cười nói, tất cả đều sống động, chân thật đến đáng sợ.
Tất cả vẫn còn.
Lý Bội Nghi quay đầu lại nhìn Tố Hân: “Tố Hân, năm nay là năm bao nhiêu?”
Tố Hân thoáng sững sờ, nhưng vẫn nhanh chóng đáp: “Thưa quận chúa, là Đại Huyền năm thứ ba mươi.”
“Năm thứ ba mươi…” Lý Bội Nghi khẽ lẩm bẩm, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.
Là năm nàng mười sáu tuổi. Cũng là năm…
Lý Bội Nghi bỗng bừng tỉnh.
“Tố Hân!” nàng quay phắt lại, giọng đầy gấp gáp: “Chúng ta đang đi đâu?”
Tố Hân bị nàng dọa đến giật mình: “Quận chúa, chúng ta đang trên đường về phủ. Người quên rồi sao, tối nay là sinh thần của người.”
“Sinh thần?” Hai chữ ấy như một tiếng sét đánh xuống.
Lý Bội Nghi thẫn thờ. Sinh thần năm mười sáu tuổi, là ngày nàng gặp hắn.
Không kịp suy nghĩ thêm, Lý Bội Nghi đột nhiên vén rèm, nhảy xuống xe trong sự kinh hô của Tố Hân.
“Quận chúa! Người làm gì vậy!”
Lý Bội Nghi nhảy phốc xuống, váy dài vướng vào chân khiến nàng suýt ngã. Nhưng nàng không quan tâm. Nàng đứng giữa con đường, ánh mắt dáo dác nhìn quanh, như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Ánh mắt Lý Bội Nghi dần sững lại.
Ở phía cuối hàng vệ binh có một bóng nam nhân cao lớn và trầm mặc. Như cảm nhận được ánh nhìn của nàng, hắn cũng chậm rãi ngẩng đầu. Hai ánh mắt chạm nhau. Trong khoảnh khắc ấy, tim Lý Bội Nghi như ngừng đập.
Lý Bội Nghi bàng hoàng, mọi thứ giống hệt như trong ký ức. Tố Hân lúc này cũng đã chạy xuống, nắm lấy cánh tay nàng: “Quận chúa, người dọa nô tỳ rồi! Chúng ta mau về thôi.”
Lý Bội Nghi vẫn chưa rời mắt. Trong đầu nàng, những hình ảnh vỡ vụn bắt đầu ùa về. Dòng suy nghĩ xoẹt qua trong đầu, “Bình tĩnh nào Bội Nghi”. Nàng tự nhủ trong lòng, móng tay bấu chặt vào lòng bàn tay đến đau nhói.
Tố Hân lay nhẹ cánh tay nàng: “Quận chúa?”
Lý Bội Nghi chớp mắt bừng tỉnh rồi quay đầu, giọng nói đã trở về bình thường: “Đi thôi.”
“Vâng.”
Hai người lên lại xe ngựa, bánh xe lăn đi. Đoàn người tiếp tục tiến về phía hoàng thành. Phía sau lưng họ là ánh mặt trời dần khuất bóng. Những tia sáng cuối cùng chìm xuống chân trời, nhường chỗ cho màn đêm đang chậm rãi phủ xuống.
Chiếc xe ngựa chậm rãi lăn bánh qua cổng thành cao lớn. Tiếng vó ngựa đều đặn vang lên trên con đường lát đá, hòa lẫn với âm thanh huyên náo của phố thị lúc lên đèn.
Hai cánh cổng son cao lớn mở ra, ánh đèn lồng đỏ treo dọc theo hành lang lay động theo gió đêm, ánh sáng vàng ấm áp phủ lên bậc thềm đá trắng, khiến cả Tiêu Vân phủ như được khoác lên một lớp áo lộng lẫy, trang nghiêm mà cũng không kém phần ấm cúng.
Bên trong xe, Lý Bội Nghi ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trên đầu gối. Hàng mi dài rủ xuống che đi phần lớn cảm xúc, chỉ để lộ đôi môi mím chặt, như đang cố gắng kìm nén điều gì đó cuồn cuộn trong lòng.
“Quận chúa, người vẫn ổn chứ?” Tố Hân dè dặt hỏi, giọng nhỏ nhẹ như sợ làm nàng kinh động.
Lý Bội Nghi không trả lời ngay. Một lúc lâu sau, nàng mới chậm rãi mở mắt, giọng nói bình tĩnh đến mức lạnh nhạt: “Ta ổn.”
Hình ảnh trong ác mộng ban nãy vẫn còn rõ mồn một: ánh lửa cháy rực trời, tiếng kêu khóc thê lương, máu nhuộm đỏ từng bậc thềm bạch ngọc. Giọng của Tố Hân kêu nàng chạy đi vẫn còn văng vẳng bên tai. Giọng nói ấy đến chết nàng cũng không thể quên.
Lý Bội Nghi khẽ run lên một cái, nhưng rất nhanh đã ép bản thân bình tĩnh lại. Nàng đưa tay lên, chậm rãi vuốt ve cổ tay Tố Hân đang ngồi bên cạnh, làn da ấm áp, mạch đập rõ ràng.
“Cung nghênh quận chúa hồi phủ!”
Lý Bội Nghi bước xuống. Váy dài màu nguyệt bạch nhẹ nhàng quét qua bậc thềm, từng bước đi của nàng chậm rãi, ung dung, mang theo khí chất cao quý không ai sánh kịp. Dưới ánh đèn lồng, dung nhan càng thêm diễm lệ, da trắng như tuyết, môi hồng như cánh đào đầu xuân, đôi mắt phượng dài khẽ xếch lên.