Chương 7: Chiêu Cẩm Hoa
Gõ để tìm kiếm chương nhanh
Tiết trời mùa thu dần trở nên mát mẻ hơn hẳn, cái oi bức của mùa hạ đã âm thầm rút lui, thay vào đó là từng cơn gió dịu nhẹ mang theo hương hoa quế thoang thoảng len lỏi khắp phủ Vĩnh An Hầu.
Lá cây trong viện bắt đầu ngả sang sắc vàng nhạt, thỉnh thoảng có vài chiếc lá rơi chậm rãi xuống mặt hồ, tạo nên khung cảnh yên bình hiếm thấy.
Dưới gốc cây tùng cổ thụ quen thuộc trong viện,. Dao Dao đang vô cùng nhàn nhã nằm dài trên chiếc ghế gỗ. Một chân gác lên thành ghế, trên mặt phủ chiếc nón tre lớn che kín nửa khuôn mặt, dáng vẻ lười nhác đến mức khiến người khác nhìn thôi cũng muốn đánh nàng vài cái.
Một tay Dao Dao đặt lên bụng, hơi thở đều đặn, rõ ràng đang ngủ ngon lành.
Bỗng từ phía ngoài cửa viện vang lên tiếng bước chân dồn dập cùng tiếng chuông bạc leng keng rất vui tai. Dao Dao Hơi cau mày, lười biếng nhấc chiếc nón lên, gương mặt nghiêng nhẹ nhìn về phía cổng viện.
Ánh mắt Dao Dao dừng lại trên bóng dáng thiếu nữ đang vội vã chạy vào.
Đó là một cô nương khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, vóc dáng nhỏ nhắn đáng yêu, gương mặt tròn xoe trắng hồng tràn đầy vẻ non nớt. Mái tóc nàng được búi thành hai búi nhỏ hai bên, trên tóc cài đầy trâm bạc tinh xảo cùng những chiếc chuông lục lạc nhỏ xinh, mỗi bước chạy đều phát ra tiếng “đinh đang” cực kỳ vui tai.
Một thân váy hồng phấn càng khiến nàng trông giống như một tiểu cô nương được nuông chiều từ nhỏ, hoạt bát như ánh nắng đầu xuân. Thiếu nữ vừa chạy vào viện vừa lớn tiếng gọi, giọng nói lanh lảnh đầy vui vẻ.
“Tư Viễn! Biểu huynh! Huynh ở đâu?” Chiêu Cẩm Hoa chạy vào trong sân, đôi mắt tròn xoe liên tục đảo quanh tìm kiếm bóng dáng Thẩm Tư Viễn.
Nhưng rất nhanh, ánh mắt nàng bị thu hút bởi thiếu nữ xa lạ đang nằm dưới gốc cây tùng.
Dao Dao lúc này một thân xiêm y lam nhạt đơn giản, mái tóc dài chỉ buộc hờ bằng dây lụa. Làn da trắng như sứ dưới ánh nắng mùa thu càng thêm nổi bật.
Dáng vẻ tùy ý phóng khoáng ấy khiến Chiêu Cẩm Hoa khựng lại vài giây. Nàng đang định bước tới thì Vệ Ảnh từ phía sau nhanh chóng xuất hiện, cúi đầu hành lễ: “Chiêu tiểu thư.”
Đôi mắt Chiêu Cẩm Hoa lập tức sáng lên: “Vệ Ảnh! Biểu huynh ta đâu?”
Vệ Ảnh cúi đầu đáp: “Bẩm Chiêu tiểu thư, Thẩm tướng quân đang nghỉ ngơi, ngài đã dặn không cho bất kỳ ai quấy rầy.”
Chiêu Cẩm Hoa lập tức xua tay: “Không sao, ta vào gặp huynh ấy một lát thôi, có chuyện rất quan trọng.”
Vệ Ảnh lại bước sang chắn đường, giọng điệu kiên quyết hơn: “Thứ lỗi, thuộc hạ không thể làm trái lệnh của tướng quân.”
Gương mặt Chiêu Cẩm Hoa lập tức xụ xuống, rõ ràng muốn nổi giận nhưng lại cố nhịn. Đúng lúc ấy, nàng chợt nhớ ra điều gì đó, ngón tay lập tức chỉ thẳng về phía Dao Dao đang ngồi xem kịch vô cùng thích thú dưới gốc cây.
“Vậy cô ta là ai?”
Vệ Ảnh nhìn theo hướng nàng chỉ rồi lập tức đáp: “Bẩm Chiêu tiểu thư, đây là Dao Dao cô nương, là đại phu chữa trị cho Thẩm tướng quân.”
“Cái gì?” Đôi mắt Chiêu Cẩm Hoa lập tức mở to: “Đại phu?”
Nàng nhíu chặt mày: “Tại sao ta chưa từng nghe chuyện này?”
Vệ Ảnh cúi đầu: “Sự việc xảy ra gấp gáp, Dao Dao cô nương cũng mới tới phủ không lâu.”
Chiêu Cẩm Hoa cắn môi, ánh mắt nhìn Dao Dao dần trở nên phức tạp. Một lúc sau, nàng nhấc váy bước thẳng về phía gốc cây tùng.
Dao Dao vẫn vô cùng thong dong ngồi nguyên tại chỗ, còn tiện tay bóc hạt dưa ăn. Chiêu Cẩm Hoa đứng trước mặt nàng, chống nạnh, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm nàng từ trên xuống dưới.
“Ngươi là đại phu?”
Dao Dao chậm rãi ngẩng đầu, gật nhẹ: “Phải.”
“Ngươi từ đâu tới?”
“Một nơi vô danh.”
Chiêu Cẩm Hoa nghe xong lập tức quay đầu hét lên với Vệ Ảnh.
“Ngươi điên rồi sao? Tại sao lại đưa một đại phu vô danh tới chữa trị cho biểu huynh ta?” Giọng nàng tràn đầy tức giận và lo lắng.
Vệ Ảnh lập tức tiến lên: “Chiêu tiểu thư, Dao Dao cô nương y thuật rất cao, việc chữa trị cho tướng quân đã có tiến triển…”
“Ta không nghe!” Chiêu Cẩm Hoa lập tức cắt ngang: “Ta sẽ lập tức hồi kinh cầu xin cô mẫu mời thái y giỏi nhất vào phủ. Còn ngươi…” Ngón tay nàng chỉ thẳng vào Dao Dao: “Lập tức rời khỏi phủ Tướng quân. Ta không thể để một người lai lịch không rõ ở lại đây!”
Dao Dao nghe xong vẫn vô cùng bình tĩnh, nàng phủi sạch vỏ hạt dưa trên váy rồi nhún vai: “Được thôi.”
Chiêu Cẩm Hoa sững người, rõ ràng không ngờ nàng đồng ý nhanh như vậy.
Dao Dao chậm rãi đứng dậy, nở nụ cười vô cùng chân thành: “Nhưng phí đi đường, tiền thuốc men và phí chữa trị mấy tháng nay, các người nhớ thanh toán đầy đủ cho ta là được.”
Chiêu Cẩm Hoa tức đến đỏ cả mặt: “Ngươi… ngươi thật vô liêm sỉ!”
Dao Dao day nhẹ trán, giọng đầy cảm thán: “Tiểu thư à…” Nàng mỉm cười cực kỳ nghiêm túc: “Liêm sỉ không ăn được đâu, chỉ có ngân lượng mới giúp ta sống tốt thôi.”
“Ngươi…” Chiêu Cẩm Hoa tức đến mức cả người run lên, giơ tay định đẩy mạnh Dao Dao.
Đúng lúc ấy—
“Chiêu Cẩm Hoa” Một giọng nam trầm thấp, lạnh lẽo đột ngột vang lên từ phía sau.
Chiêu Cẩm Hoa cứng đờ quay đầu lại. Dưới hành lang dài phủ đầy ánh nắng mùa thu, Thẩm Tư Viễn đang ngồi trên xe lăn, một thân hắc y càng làm nổi bật gương mặt tuấn mỹ lạnh lùng của hắn.
Đôi mắt sắc bén của Thẩm Tư Viễn nhìn thẳng vào bàn tay đang giơ lên của Chiêu Cẩm Hoa, giọng nói trầm xuống đầy uy áp.
“Biểu huynh!” Chiêu Cẩm Hoa lập tức thay đổi sắc mặt, vẻ hung hăng vừa rồi biến mất sạch sẽ.
Nàng nhanh chóng chạy tới trước mặt hắn, giọng nói mang theo chút tủi thân: “Huynh nhìn xem, nữ nhân này lai lịch không rõ ràng, vậy mà lại dám ở trong phủ của huynh lừa gạt tiền bạc, muội đang muốn đuổi nàng ta đi.”
Dao Dao đứng bên cạnh nghe vậy cũng chẳng tức giận, nàng còn rất phối hợp gật đầu: “Đúng đúng đúng, nếu muốn đuổi ta đi nhớ thanh toán đầy đủ ngân lượng trước.”
Vệ Ảnh đứng bên cạnh cố nhẫn nhịn nhưng khóe môi vẫn giật giật.
Chiêu Cẩm Hoa tức đến mức giậm chân: “Ngươi im miệng!”
Thẩm Tư Viễn từ đầu đến cuối vẫn không nhìn Chiêu Cẩm Hoa, ánh mắt hắn chậm rãi dừng trên gương mặt Dao Dao. Nhìn dáng vẻ vô tâm vô phế của nàng, đáy mắt hắn thoáng hiện lên một tia bất lực khó phát hiện.
Thẩm Tư Viễn lạnh giọng lên tiếng: “Ai cho muội đuổi nàng đi?”
Chiêu Cẩm Hoa sững người: “Biểu huynh?”
Thẩm Tư Viễn chậm rãi nâng mắt, từng chữ rõ ràng rơi xuống giữa khoảng sân đang yên tĩnh đến mức nghe được tiếng lá rơi: “Nàng là người của ta.”
“……” Cả sân viện triệt để im lặng.
Vệ Ảnh há hốc miệng. Tiểu Ngũ đang ôm rổ thảo dược đứng ngoài cửa trực tiếp làm rơi cả bó thuốc xuống đất, miệng mở to như có thể nhét vừa một quả trứng gà. Chiêu Cẩm Hoa đứng chết trân tại chỗ, đôi mắt tròn xoe mở lớn đến mức suýt rơi ra ngoài.
“Cái… cái gì?”
Người phản ứng mạnh nhất lại chính là Dao Dao. Nàng đang đứng thong dong ăn hạt dưa thì suýt sặc chết, ho liên tục đến đỏ cả mặt.
“Khụ… khụ khụ…”
Dao Dao trợn tròn mắt nhìn Thẩm Tư Viễn như nhìn thấy quỷ giữa ban ngày. Sau đó nàng chậm rãi giơ ngón tay chỉ vào chính mình. “Ta?”
Gương mặt Dao Dao tràn đầy sự khó tin. Nàng quay đầu nhìn Tiểu Ngũ: “Tiểu Ngũ…”
Tiểu Ngũ vẫn đang há hốc miệng: “?”
Dao Dao ngây người lẩm bẩm: “Hôm qua ngươi sắc thuốc cho hắn, có phải đã sắc nhầm loại dược liệu nào không?” Nàng ôm đầu đầy hoang mang: “Hay là ta bỏ nhầm độc dược khiến đầu óc tên đầu gỗ này hỏng mất rồi?”
Dao Dao còn chưa kịp than vãn thêm thì đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt cực kỳ đáng sợ đang chiếu thẳng vào mình.
Đập vào mắt nàng chính là gương mặt tối sầm của Chiêu Cẩm Hoa. Thiếu nữ vốn đáng yêu hoạt bát lúc này đang trừng nàng như thể muốn ăn tươi nuốt sống nàng ngay tại chỗ.
Dao Dao lập tức nổi da gà toàn thân: “Không không không! Ta tuyệt đối không có hứng thú với nam nhân lạnh như băng, độc miệng, khó chiều, ngày nào cũng trừng mắt nhìn ta như muốn giết người thế này!”
Cả sân viện: “……”
Sắc mặt Thẩm Tư Viễn triệt để đen lại. Dao Dao vẫn chưa nhận ra nguy hiểm cận kề, còn vô cùng nghiêm túc bổ sung thêm một câu.
“Huống hồ ngài ấy còn lớn tuổi hơn ta rất nhiều—”
“Dao Dao.” Thẩm Tư Viễn nghiến răng, giọng nói trầm thấp mang theo sự cảnh cáo.
“Ha ha…. Thẩm tướng quân, ta chỉ đang giải thích giúp ngài thôi mà.”
Vành tai Thẩm Tư Viễn hơi đỏ lên, nhưng sắc mặt vẫn lạnh đến đáng sợ. Dao Dao theo bản năng trốn ra sau lưng Chiêu Cẩm Hoa.
“Cứu mạng...”