Chương 5: Trêu chọc
Gõ để tìm kiếm chương nhanh
Màn đêm chầm chậm buông xuống phủ Vĩnh An Hầu. Ánh trăng non treo lơ lửng giữa tầng mây mỏng, rải xuống sân viện những vệt sáng nhàn nhạt.
Trong gian phòng tắm phía sau viện, hơi nước nóng lượn lờ bốc lên nghi ngút, hòa cùng mùi thảo dược đậm đặc tạo thành một không gian mờ ảo như phủ một tầng sương trắng.
Giữa căn phòng rộng lớn đặt một thùng gỗ khổng lồ, bên trong ngập đầy nước thuốc màu nâu sẫm, từng cánh thảo dược nổi lềnh bềnh trên mặt nước. Thẩm Tư Viễn ngồi dựa trong thùng, thân trên để trần, bờ vai rộng lớn rắn chắc hiện rõ dưới ánh nến lay động.
Dù đã nằm liệt giường nhiều tháng, thân thể vẫn mang vẻ cường tráng, đường nét cơ bắp săn chắc kéo dài từ bả vai xuống lồng ngực. Trên làn da màu lúa mạch chi chít những vết sẹo lớn nhỏ dữ tợn.
Mái tóc dài đen nhánh bị nước làm ướt, vài lọn tóc dán lên cổ và xương quai xanh càng khiến gương mặt sắc lạnh thêm vài phần mê. Giọt nước men theo cằm chậm rãi rơi xuống mặt nước.
“Xoẹt” Màn trướng bị người bên ngoài vén lên.
Một bóng dáng mặc bạch y chậm rãi bước vào. Dao Dao xuất hiện trong làn hơi nước mờ ảo, mái tóc dài được buộc gọn phía sau, gương mặt trắng nõn.
Trên tay nàng cầm một xấp khăn vải trắng cùng túi ngân châm quen thuộc. Dao Dao vô cùng tự nhiên bước đến phía sau lưng Thẩm Tư Viễn, hoàn toàn không hề có dáng vẻ e thẹn của nữ tử khuê các.
“Thẩm tướng quân.” Giọng nàng vang lên nhẹ nhàng. “Chịu đau một chút.”
Chưa đợi hắn đáp lời, Dao Dao đã rút ra một cây ngân châm rồi nhanh chóng hạ xuống phía sau gáy của Thẩm Tư Viễn. Cảm giác tê buốt lan dọc sống lưng, hàng mày nhíu lại.
Dao Dao cụp mắt nhìn phản ứng của Thẩm Tư Viễn, khóe môi cong lên đầy hài lòng rồi vòng ra phía trước. Nàng xắn tay áo lên cao, để lộ cổ tay trắng nõn mảnh mai rồi chậm rãi nhúng đôi tay vào làn nước nóng.
“Ào” Mặt nước lập tức rung động.
Thẩm Tư Viễn bị hành động bất ngờ của Dao Dao dọa cho giật mình, nước trong thùng sóng sánh tràn ra ngoài.
Dao Dao ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy khó hiểu nhìn hắn: “Ngài giật mình cái gì?”
Thẩm Tư Viễn lập tức cứng người. Dưới ánh nến mờ ảo, vành tai hắn không tự chủ được đỏ lên.Hắn quay mặt đi nơi khác, giọng nói cứng nhắc hiếm thấy: “Dao Dao, ngươi là một cô nương, chẳng lẽ không biết xấu hổ sao?”
Dao Dao ngẩn người một lúc rồi bật cười thành tiếng: “Ta mà biết xấu hổ thì đám nam nhân các ngài chắc chết từ lâu rồi.” Nàng nhướng mày đầy thản nhiên: “Ngài ngồi yên đi, nếu không ta sẽ không nương tay đâu.”
Nói xong, Dao Dao bắt đầu dùng hai tay nhẹ nhàng xoa bóp đôi chân của Thẩm Tư Viễn trong nước thuốc. Đầu ngón tay mềm mại chậm rãi di chuyển dọc theo bắp chân, dùng lực vừa đủ day ấn từng huyệt đạo bị tắc nghẽn.
Thẩm Tư Viễn vốn đang cố giữ bình tĩnh, nhưng khi cảm nhận được đôi tay mềm mại kia chạm vào da thịt, cơ thể không tự chủ càng cứng ngắc hơn.
Dao Dao vẫn vô cùng nghiêm túc. Đôi tay xoa bóp từ bắp chân chậm rãi di chuyển lên đầu gối rồi tiếp tục hướng lên trên. Khi bàn tay nàng càng ngày càng tiến gần, Thẩm Tư Viễn cuối cùng không nhịn được nữa, đột nhiên chụp lấy cổ tay nàng.
“Dao Dao cô nương.”
Dao Dao ngẩng đầu, vẻ mặt đầy khó hiểu: “Ngài làm gì vậy?”
“Ngươi… ngươi…” Thẩm Tư Viễn nghẹn hồi lâu mới nói thành lời: “Ngươi kiểm tra sâu như vậy làm gì? Chân ta bị thương chứ không phải phía trên!”
Dao Dao ngẩn ra vài giây, sau đó lập tức hiểu ý hắn. Nàng nhìn gương mặt đỏ bừng đầy tức giận xen lẫn xấu hổ của vị đại tướng quân trước mặt.
“Thẩm tướng quân, ngài đang nghĩ đi đâu vậy?”
Nhìn dáng vẻ của Thẩm Tư Viễn càng lúc càng mất tự nhiên, ý xấu trong lòng Dao Dao bất giác nổi lên. Đầu ngón tay nàng cố tình nhẹ nhàng lướt qua phần đùi Thẩm Tư Viễn một cái đầy ám muội, sau đó chậm rãi cúi xuống gần hắn hơn.
“Ngài yên tâm…” Hơi thở Thẩm Tư Viễn khựng lại.
Dao Dao nghiêng đầu, đôi mắt hạnh cong cong như hồ ly nhỏ vừa tìm thấy niềm vui mới: “Ta cũng có nguyên tắc của ta.”
Dao Dao cố ý kéo dài từng chữ, ánh mắt chậm rãi quét từ đầu đến chân Thẩm Tư Viễn rồi khẽ tặc lưỡi: “Với lại ta cũng kén ăn lắm.” Nàng nghiêng người ghé sát bên tai Thẩm Tư Viễn, giọng nói nhẹ như lông vũ: “Không phải loại nào ta cũng ăn được đâu.”
“...”
Thẩm Tư Viễn lập tức nhận ra mình bị trêu đùa, gương mặt vốn lạnh lùng nghiêm nghị giờ đỏ bừng như bị lửa đốt. Hắn sống hơn ba mươi năm, từng vào sinh ra tử vô số lần nơi chiến trường, vậy mà giờ đây lại bị một tiểu cô nương chọc đến mức nói không nên lời
"Dao Dao, cô —”
Dao Dao nhìn vẻ mặt cứng đờ của Thẩm Tư Viễn, cuối cùng không nhịn nổi nữa mà bật cười lớn, cười đến mức suýt ngã vào thùng thuốc.
“Thẩm tướng quân…” nàng vừa cười vừa lau khóe mắt, “ngài đáng yêu hơn ta tưởng nhiều đấy.”
Dao Dao cười đến cong cả mắt rồi cuối cùng cũng thu lại vẻ bỡn cợt, nghiêm túc tiếp tục xoa bóp cho hắn.
“Được rồi, không đùa nữa.”
Hơi nước nóng vẫn lượn lờ khắp căn phòng, ánh nến cháy âm ỉ phản chiếu bóng dáng hai người trên vách gỗ. Ngoài cửa sổ, trăng đã dần lên cao, gió đêm nhẹ nhàng lướt qua cành trúc, mang theo cảm giác dịu dàng mà ngay cả hai người trong phòng cũng khó nhận ra.
Vài ngày trôi qua rất nhanh. Dao Dao và Tiểu Ngũ cũng dần quen thuộc với cuộc sống trong phủ Vĩnh An Hầu. Mỗi ngày của bọn họ gần như lặp lại theo một vòng tuần hoàn cố định.
Sáng sớm Tiểu Ngũ sẽ ôm từng bó dược liệu chạy tới chạy lui trong viện, vừa than trời trách đất vừa cặm cụi sắc thuốc. Mùi thảo dược đắng ngắt ngày nào cũng lan khắp sân viện.
Còn Dao Dao thì chịu trách nhiệm chăm sóc Thẩm Tư Viễn. Từ châm cứu, bắt mạch cho đến xoa bóp chân mỗi ngày. Ban đầu cả phủ còn cảm thấy vị “thần y” này có chút kỳ quái, nhưng sau vài ngày khi thấy tâm trạng của Thẩm Tư Viễn có phần tốt lên, mọi người lại nhìn nàng bằng ánh mắt kính phục hơn vài phần.
Buổi sáng hôm ấy khi ánh mặt trời vừa lên cao, bầu trời trong veo không một gợn mây, từng cơn gió nhẹ xuyên qua kẽ lá tạo nên âm thanh xào xạc dịu dàng.
Trong sân viện yên tĩnh, Dao Dao đang chậm rãi đẩy chiếc xe lăn đi trên con đường lát đá xanh.
Trên xe, Thẩm Tư Viễn mặc một thân trường bào màu xanh sẫm, mái tóc được buộc gọn sau lưng. Gương mặt tuấn mỹ vẫn lạnh lùng, ánh mắt vô thức quan sát xung quanh.
Từ khi bị thương, Thẩm Tư Viễn gần như tự nhốt mình trong căn phòng tăm tối, số lần bước ra ngoài còn đếm được trên đầu ngón tay. Hắn đã rất lâu rồi không cảm nhận ánh nắng thật sự chiếu lên người mình như lúc này.
Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương hoa thoang thoảng trong viện khiến ánh mắt Thẩm Tư Viễn bất giác dịu xuống vài phần.
Phía sau, Dao Dao đột nhiên lên tiếng: “Thẩm tướng quân, ngài có muốn thử tập đi không?”
Thẩm Tư Viễn hơi khựng lại, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, giọng nói nhàn nhạt: “Chân của ta còn chưa đứng được, ngươi bảo ta đi kiểu gì?”
Dao Dao lập tức vòng từ phía sau xe lăn chạy lên trước: “Ta đỡ ngài!” Nàng chống nạnh đầy tự tin: “Ngài cứ vịn vào ta, ta khỏe lắm.”
Nói xong, Dao Dao còn vô cùng nghiêm túc vén ống tay áo lên, cố gắng khoe “cơ bắp” trên cánh tay trắng nõn mảnh khảnh của mình.
Thẩm Tư Viễn nhìn cánh tay nhỏ đến đáng thương ấy, khóe môi khẽ giật một cái rồi lạnh nhạt buông ra một câu: “Nhìn ngươi có khác gì con cá khô mà đại nương bán ngoài chợ không?”
Hắn liếc nàng từ trên xuống dưới rồi tiếp tục độc miệng: “Ta còn chưa kịp vịn vào ngươi, chỉ sợ xương ngươi đã gãy làm đôi trước.”
Nụ cười trên mặt Dao Dao lập tức biến mất. Nàng trừng mắt nhìn hắn: “Thẩm Tư Viễn! Ngài không nói không ai bảo ngài câm đâu!”
Thẩm Tư Viễn bình thản đáp: “Ta chỉ đang nói sự thật.”
“Được thôi!” Dao Dao hừ lạnh: “Không muốn tập thì thôi! Ta đây còn lười phải đỡ ngài!”
Nói xong, nàng thật sự bỏ mặc Thẩm Tư Viễn ngồi một mình trên con đường đá xanh rồi tức tối bước về phía ao nước gần đó.
Thẩm Tư Viễn ngồi trên xe lăn, sắc mặt hơi cứng lại. Hắn không ngờ nàng lại thật sự bỏ đi. Phía bên kia, Dao Dao ngồi phịch xuống bãi cỏ bên cạnh ao sen, tiện tay nhặt những viên đá nhỏ bên cạnh rồi liên tục ném xuống mặt hồ.
“Tõm, tõm, tõm.” Mặt nước yên ả liên tục gợn lên từng vòng sóng nhỏ.
Thẩm Tư Viễn nhìn bóng lưng Dao Dao từ xa.
Một thân xiêm y vàng nhạt dưới ánh mặt trời mềm mại như ánh nắng đầu xuân. Mái tóc dài được búi hờ, gương mặt thanh tú được ánh sáng phủ lên càng thêm rực rỡ.
Đôi mắt hạnh linh động của Dao Dao thỉnh thoảng lại sáng lên khi ném viên đá đi thật xa, rồi lại bĩu môi khi ném trượt. Rõ ràng rất tức giận nhưng nhìn thế nào cũng giống một tiểu cô nương chỉ đang giận dỗi.
Thẩm Tư Viễn nhìn rất lâu, ánh mắt vô thức mềm đi. Một cơn gió nhẹ lướt qua giữa hai người. Rất lâu sau, hắn đột nhiên cất tiếng, giọng trầm thấp phá tan sự yên tĩnh.
“Dao Dao cô nương.”
Động tác ném đá của Dao Dao khựng lại giữa không trung.
“Cô là người ở đâu?”
Dao Dao không quay đầu lại. Viên đá trong tay nàng vẫn nằm yên giữa đầu ngón tay. Ánh mắt nàng chậm rãi hạ xuống mặt hồ đang lăn tăn gợn sóng, vẻ tinh nghịch trên gương mặt dần biến mất.
Một lúc rất lâu sau, nàng mới chậm rãi đáp, giọng nhẹ đến mức gần như tan vào gió: “Ta sao?”
Khóe môi nàng cong lên một nụ cười rất nhạt: “Ta chỉ là một đại phu vô danh không đáng nhắc tới.”
Thẩm Tư Viễn cau mày, ánh mắt vẫn nhìn nàng không rời: “Vậy phụ mẫu của cô?”
Ngón tay Dao Dao siết nhẹ viên đá cuối cùng trong tay. Sau đó nàng thản nhiên ném nó xuống hồ.
“Tõm”, âm thanh vang lên đặc biệt rõ ràng giữa khoảng không yên tĩnh.
Dao Dao ngẩng mặt nhìn bầu trời xanh cao rộng phía xa, giọng nói bình tĩnh đến lạ.
“Chết rồi.”
Chỉ hai chữ ngắn ngủi nhưng lại khiến cả sân viện rơi vào yên lặng tuyệt đối. Nụ cười trên môi Thẩm Tư Viễn cũng dần biến mất. Hắn nhìn bóng lưng nhỏ bé của Dao Dao dưới ánh mặt trời thật lâu, sau đó không còn hỏi thêm gì nữa.