Chương 3: Chắc chắn chữa được

2,726 Chữ 13/05/2026 13 lượt xem

Gõ để tìm kiếm chương nhanh

Dao Dao đứng phía sau lập tức trợn tròn mắt. Danh tiếng của nàng đã lan tận kinh thành rồi sao? Trong lòng nàng lập tức có chút đắc ý khó nói thành lời. 

Thế nhưng phía sau màn rèm, giọng nói kia lại lạnh nhạt vang lên lần nữa: “Đi đi, không cần đâu. Bệnh của ta hết cách chữa rồi.” 

Vệ Ảnh lập tức lo lắng: “Tướng quân…” 

Dao Dao không chần chừ thêm nữa, nàng tiến lên vài bước, hành lễ đúng mực rồi cất giọng rõ ràng.

“Thẩm tướng quân, ta là Dao Dao. Ta đã nhận lời đến đây thì nhất định có trách nhiệm cứu chữa ngài. Xin ngài yên tâm, ta cam đoan sẽ khiến ngài có thể đi lại.” 

Một tiếng cười nhạt mang theo ý giễu cợt vang lên từ phía giường. Ngay sau đó—“xoẹt”—màn rèm bị kéo mạnh sang hai bên. 

Khoảnh khắc ấy, Dao Dao mới nhìn kỹ gương mặt của hắn.

Người trước mặt nàng là một nam nhân trẻ tuổi có gương mặt tuấn mỹ đầy sắc bén. Đường nét góc cạnh như được điêu khắc hoàn hảo. Sống mũi cao, môi mỏng nhạt màu, làn da tái nhợt vì bệnh tật nhưng không làm giảm đi vẻ anh tuấn bức người. 

Riêng có đôi mắt lại sâu thẳm như vực đen, lạnh lẽo mà sắc bén. Dù đang ngồi trên giường bệnh, khí thế của hắn vẫn mạnh mẽ như lưỡi đao chưa từng cùn đi nơi chiến trường. 

Ánh mắt Thẩm Tư Viễn khóa chặt trên người Dao Dao. Mắt Dao Dao vô thức nhìn xuống đôi chân bị lớp chăn dày che kín của Thẩm Tư Viễn, giữa hàng mày khẽ nhíu lại. 

Nàng vừa định tiến lên bắt mạch thì Thẩm Tư Viễn đã giơ tay ngăn lại.

“Dao Dao cô nương, đa tạ ý tốt của cô, nhưng ta không cần.” 

Dao Dao đứng cứng tại chỗ, trong đầu lập tức gào thét điên cuồng. Không cần cái đầu ngươi! Ta nhận vàng rồi! Ngươi tưởng ta thích tới đây chữa cho ngươi chắc? Nếu ngươi không chữa thì ai trả bạc cho ta đây?

Dù trong lòng đang muốn lật bàn, trên gương mặt Dao Dao vẫn cố nặn ra nụ cười dịu dàng đến méo mó.

“Thẩm tướng quân đừng bi quan như vậy. Trên đời này không có bệnh nào là tuyệt đối vô phương cứu chữa. Ta đảm bảo với ngài, chỉ cần chưa đến hai năm, ngài nhất định có thể đi lại.” 

Thẩm Tư Viễn nghe vậy liền khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vài phần mỉa mai lẫn trào phúng.

“Dao Dao cô nương, cô còn chưa bắt mạch cho ta, làm sao biết trong vòng hai năm ta có thể đứng dậy?” 

Không khí trong phòng lập tức trở nên căng thẳng. Đúng lúc ấy, Tiểu Ngũ đứng phía sau không chịu nổi nữa liền chen lên, xua tay lia lịa.

“Thẩm tướng quân cứ yên tâm! Dao Dao tỷ tỷ là đại thần y! Tỷ ấy nói chữa được thì chắc chắn chữa được!” 

Dao Dao quay đầu trừng hắn một cái đầy cảnh cáo. Thẩm Tư Viễn nhìn đôi chủ tớ đầy kỳ quái trước mặt. Đôi mắt lạnh lẽo thoáng hiện lên một cảm xúc phức tạp khó nhận ra.

Dao Dao không hề để ý đến ánh mắt dò xét lạnh lẽo của Thẩm Tư Viễn. Nàng lập tức bước thẳng về phía giường, tà váy vải thô nhẹ lay động theo từng bước chân. 

Dưới ánh sáng nhàn nhạt len qua khe cửa sổ, gương mặt nàng trắng trẻo thanh tú, đôi mắt hạnh sáng rực lên vẻ nghiêm túc hiếm thấy. 

Đứng trước giường, Dao Dao cúi đầu: “Thứ lỗi.” 

Nói xong, nàng đưa tay nhẹ nhàng vén lớp chăn dày đang phủ trên đôi chân của Thẩm Tư Viễn. Khoảnh khắc lớp chăn được kéo xuống, ánh mắt Dao Dao khựng lại trong giây lát. 

Đôi chân từng tung hoành trên chiến trường giờ đây gầy đi rõ rệt, cơ bắp teo lại vì nhiều tháng không cử động. Những vết thương cũ dữ tợn kéo dài trên da thịt như minh chứng cho những trận chiến. 

Thẩm Tư Viễn theo bản năng cau chặt mày quay đầu, ánh mắt thoáng lạnh đi. Hắn ghét sự thương hại trong ánh nhìn của người khác. Thẩm Tử Viễn biết rằng thái y đến khám chỉ vì nể nang bộ mặt của Vĩnh An phủ, chúng tuyệt nhiên không có ý tốt muốn chữa trị cho hắn. 

Ai cũng vậy, lúc nào cũng ném cho hắn ánh mắt bi thương đầy giả tạo ấy.

"Hmm…” Dáng vẻ trầm ngâm của Dao Dao khiến Thẩm Tư Viễn quay đầu.

Dao Dao ngẩng lên chạm vào mắt của Thẩm Tư Viễn. Hắn khẽ sững lại. Thẩm Tư Viễn nhìn thấy trong mắt của Dao Dao không hề có lấy một tia thương hại, chỉ có sự chuyên chú của một y giả đang nhìn vào bệnh trạng của bệnh nhân.

Dao Dao ngồi xuống mép giường, đầu ngón tay mềm mại chậm rãi sờ nắn xương khớp của Thẩm Tư Viễn. Nàng kiểm tra từng đường kinh mạch, từng mạch máu, thỉnh thoảng lại dùng lực ấn xuống vài vị trí quan trọng. 

Trán Dao Dao dần lấm tấm mồ hôi, đôi lông mày thanh tú nhíu chặt, thần sắc nghiêm túc đến mức Tiểu Ngũ đứng bên cạnh cũng không dám thở mạnh. 

Căn phòng hoàn toàn yên tĩnh, chỉ còn tiếng hương trầm cháy lách tách rất khẽ. Một lúc rất lâu sau, Dao Dao cuối cùng cũng đứng dậy, thở ra một hơi dài rồi nhanh chóng đọc ra hàng loạt tên dược liệu.

“Huyết linh chi, cửu diệp thảo, đương quy, thiên niên sâm, hàn băng quả, thêm ba lượng phục linh…” 

Tiểu Ngũ nghe quen tai nên lập tức gật đầu lia lịa rồi ôm lấy giấy bút chạy như bay ra ngoài chuẩn bị thuốc. 

Thẩm Tư Viễn lên tiếng, giọng trầm thấp: “Vệ Ảnh, dẫn hắn đi.” 

“Vâng.” Vệ Ảnh lập tức hành lễ rồi nhanh chóng lui ra ngoài, kéo theo Tiểu Ngũ rời đi. 

Cánh cửa khép lại, trong phòng rộng lớn chỉ còn lại Dao Dao và Thẩm Tư Viễn. Không khí bỗng trở nên yên tĩnh đến kỳ lạ. 

Dao Dao chớp mắt nhìn xung quanh, sau đó cực kỳ tự nhiên bước đến bàn trà trước mặt, tiện tay cầm lấy cả ấm trà bằng ngọc sứ tinh xảo rồi ngửa đầu uống một hơi dài. 

“Ực… ực… ực…” Chẳng hề dùng chén, nàng trực tiếp ôm cả bình trà uống sạch như người vừa đi sa mạc trở về. 

Thẩm Tư Viễn ngồi trên giường nhìn cảnh tượng ấy, đôi mày kiếm chậm rãi nhíu chặt đến mức gần như dính vào nhau. Hắn sống hơn ba mươi năm nay, chưa từng thấy cô nương nào thô lỗ đến mức này. 

Cuối cùng Thẩm Tư Viễn lạnh nhạt lên tiếng: “Dao Dao cô nương, cô đúng là rất phóng khoáng.” 

“Khụ… khụ khụ…”Dao Dao đang uống dở thì bị sặc, lập tức ho dữ dội. 

Gương mặt trắng trẻo đỏ bừng lên, khóe mắt cũng đỏ ửng vì ho. Nàng vội vàng đặt ấm trà xuống, quay đầu nhìn Thẩm Tư Viễn rồi cười gượng.

“Xin lỗi… xin lỗi… thật sự xin lỗi…” 

Nàng luống cuống lau nước trà trên bàn, cố gắng đặt lại bộ ấm trà ngay ngắn như chưa có chuyện gì xảy ra rồi nở nụ cười ngượng ngùng: “Làm phiền rồi…” 

Thẩm Tư Viễn chẳng buồn đáp lại, chỉ lạnh lùng quay mặt đi nơi khác. Căn phòng lại rơi vào yên lặng. Một lúc sau, Thẩm Tư Viễn bất ngờ lên tiếng, giọng nói thấp đến mức gần như hòa vào làn hương trầm: “Dao Dao cô nương, đôi chân của ta?”

“Cạch.” Dao Dao lập tức đặt mạnh chén trà xuống bàn, ánh mắt sáng rực lên vẻ chắc chắn hiếm thấy.

Nàng nhìn thẳng vào Thẩm Tư Viễn, từng chữ rõ ràng nói ra: “Thẩm tướng quân yên tâm. Ta đã nói được thì sẽ làm được. Nhưng ta cần ngài tuyệt đối hợp tác với ta. Trong vòng hai năm, ngài nhất định sẽ đi lại được.” 

Ánh mắt Dao Dao sáng đến mức khiến người khác vô thức muốn tin tưởng. 

“Đến lúc đó…” Dao Dao cười khan một tiếng.

“Ta cũng cầm đủ tiền mà rời đi”, tất nhiên nàng sẽ không nói câu đó. Gương mặt Dao Dao đột nhiên nghiêm túc: “Chúng ta nhất định sẽ không tiếp tục làm phiền phủ Vĩnh An Hầu.” 

Gương mặt Thẩm Tư Viễn vẫn không chút cảm xúc. Hắn đã từng nghe quá nhiều lời hứa hẹn như vậy. Quá nhiều đại phu từng nói với hắn rằng còn hy vọng, rằng hãy chờ đợi, rằng hắn sẽ đứng lên được, nhưng cuối cùng tất cả chỉ đổi lại tuyệt vọng sâu hơn. 

Vì thế lần này Thẩm Tư Viễn chỉ khẽ khép mắt, giọng bình thản đến đáng thương: “Đa tạ.” 

Dao Dao nhìn Thẩm Tue Viễn vài giây rồi đột nhiên bật dậy khỏi ghế, vươn vai thật dài, ngáp một cái đầy tự nhiên như vừa kết thúc một buổi làm việc bình thường. 

Nàng vô cùng thuận miệng nói: “À đúng rồi, Thẩm tướng quân, chữa bệnh cho ngài thì chúng ta cũng cần chỗ ở tiện chăm sóc phải không?” 

Thẩm Tư Viễn mở mắt nhìn nàng: “Ta sẽ sai người sắp xếp viện riêng cho hai người.” 

“Không cần.” Dao Dao lập tức xua tay.

Sau đó nàng chỉ thẳng về phía cánh cửa nhỏ nối thông sang gian phòng bên cạnh, đôi mắt vô cùng vô tư: “Chúng ta ở gian phòng bên kia là được. Gần ngài thì tiện theo dõi hơn.” 

Thẩm Tư Viễn lập tức cau chặt mày. Một nam nhân chưa gia thất và một cô nương ở sát cạnh nhau, chuyện này nếu truyền ra ngoài chắc chắn sẽ không hay. 

Thẩm Tư Viễn nhìn Dao Dao Thật lâu, nhưng gương mặt nàng hoàn toàn vô tư, không hề có chút e thẹn nào của nữ tử. Cuối cùng, sau khoảng lặng kéo dài, Thẩm Tư Viễn mới chậm rãi cất tiếng.

“Được.”