Chương 2: Phủ tướng quân tìm đến
Gõ để tìm kiếm chương nhanh
Vài ngày sau.
Trong căn phòng gỗ quen thuộc ngập tràn mùi dược liệu phơi khô, Dao Dao lười biếng ngồi xếp bằng trên giường.
Mái tóc dài đen nhánh xõa xuống tấm chăn màu nhạt như dòng thác mềm mại. Trên tay nàng là một phong thư vừa được gửi từ phủ tri huyện. Nét chữ chỉnh tề ngay ngắn của Phó Minh Dật viết bên trong.
Bệnh tình của tri phủ đã thuyên giảm rất nhiều, cơ thể hồi phục tốt ngoài dự đoán. Có lẽ đợt thuốc tiếp theo cũng không cần dùng nữa.
Đọc xong từng dòng chữ, Dao Dao chẳng hề lộ ra bất kỳ cảm xúc vui mừng hay tiếc nuối nào. Nàng lười nhác nhướng mày rồi tiện tay ném phong thư sang một bên bàn gỗ.
“Vậy là mất thêm một mối làm ăn” nàng lẩm bẩm, sau đó uể oải ngã vật xuống giường, ôm chăn định tiếp tục ngủ.
Ánh nắng trưa xuyên qua khung cửa sổ hắt lên gương mặt trắng mịn như ngọc. Đôi mắt hạnh khép hờ, hàng mi dài cong nhẹ tạo thành bóng mờ dưới mí mắt, đôi môi hồng phớt hơi mím lại.
Nhưng Dao Dao còn chưa kịp chìm vào giấc ngủ thì bên ngoài đã vang lên tiếng hét thất thanh của Tiểu Ngũ.
“Tỷ! Tỷ! Tỷ!” Giọng cậu ta gấp gáp đến mức như nhà sắp cháy.
Dao Dao cau chặt mày, kéo chăn trùm lên đầu nhưng tiếng hét vẫn không ngừng. Cuối cùng nàng bật dậy, gằn giọng đầy khó chịu.
“Ngươi tốt nhất nên có chuyện quan trọng, nếu không hôm nay ta sẽ lấy ngươi ra thử độc!”
Tiểu Ngũ ở ngoài gần như hét đến khản giọng: “Tỷ! Mau ra đây! Mau ra đây nhanh lên!”
Dao Dao bực bội tung chăn, mang vẻ mặt muốn giết người bước ra ngoài. Cánh cửa gỗ bị nàng mở tung ra phát ra tiếng “rầm” thật lớn.
“Có chuyện gì mà ngươi—”
Lời còn chưa nói hết, Dao Dao đã khựng lại. Trước mắt nàng là một đoàn người đứng kín trước tiểu viện nhỏ bé vốn hiếm khi có khách.
Bọn họ cưỡi tuấn mã cao lớn, xe ngựa xa hoa đậu bên ngoài. Trên người mặc những bộ y phục bằng gấm vóc thượng hạng, thắt lưng đính ngọc quý. Kiếm đeo bên hông cũng được khảm đá quý lấp lánh dưới ánh mặt trời. Chỉ nhìn sơ qua cũng biết đây tuyệt đối không phải người bình thường.
Nhưng điều khiến đôi mắt Dao Dao sáng rực lên như sao trời không phải khí thế của họ, mà chính là những món châu báu sáng lóa trên người đám người đó. Nàng gần như nhìn đến không chớp mắt.
Chỉ trong tích tắc, Dao Dao lập tức thay đổi thái độ. Nàng nhanh chóng chỉnh lại vạt áo xộc xệch của mình, vuốt tóc cho bớt rối, ho khan một tiếng đầy giả tạo, cố gắng bày ra dáng vẻ cao nhân đắc đạo.
“Không biết khách quan đây tìm ta có chuyện gì?”
Đám người lập tức tách sang hai bên. Một nam nhân cao lớn bước lên phía trước. Hắn có gương mặt cương nghị như được đẽo gọt từ đá, đường nét sắc bén, đôi mắt đen sâu lạnh lẽo, thân hình cao lớn như núi. Khí thế nghiêm nghị khiến người ta vô thức dè chừng.
Vệ Ảnh tiến lên vài bước rồi bất ngờ cúi người hành lễ thật sâu: “Bái kiến đại y.”
Dao Dao nghe xong suýt sặc nước bọt, nàng xua tay lia lịa: “Đại y gì chứ, gọi ta Dao Dao là được rồi.”
Vệ Ảnh ngẩng đầu, trầm giọng đáp: “Tại hạ là Vệ Ảnh, hộ vệ của phủ Vĩnh An Hầu. Hôm nay đến đây là muốn cầu xin cô nương cứu người.”
Nghe đến hai chữ “cứu người”, vẻ cười cợt trên mặt Dao Dao dần biến mất, ánh mắt cũng nghiêm túc hơn vài phần: “Người bệnh là ai?”
Vệ Ảnh siết chặt nắm tay, giọng thấp xuống: “Đại tướng quân của chúng tôi trọng thương, các thái y trong kinh thành đều đã bó tay. Chúng tôi nghe danh cô nương y thuật cao minh nên đặc biệt đến cầu xin cô nương, hạ mình đến kinh thành cứu người.”
Dao Dao trầm mặc thật lâu, đôi mắt khẽ híp lại. Một lúc sau nàng lắc đầu dứt khoát: “Từ trước đến nay ta chưa từng rời khỏi nơi này. Muốn chữa bệnh thì mang người bệnh đến.”
Nói xong nàng phất tay định quay vào trong. Đúng lúc ấy—
“Phịch!” “Phịch!” “Phịch!” Ba chiếc rương lớn nặng nề được đặt xuống trước mặt nàng.
Dao Dao quay đầu lại, ánh mắt đầy khó hiểu. Vệ Ảnh chỉ khẽ phất tay, ba người phía sau lập tức tiến lên mở nắp rương.
Trong khoảnh khắc ấy, ánh vàng ánh bạc bùng lên chói mắt. Từng thỏi vàng, từng nén bạc phản chiếu ánh mặt trời rực rỡ đến mức gần như làm lóa mắt mọi người. Cả sân viện như bị dát vàng.
Đôi mắt Dao Dao mở to, đồng tử gần như biến thành hình nén bạc. Tiểu Ngũ bên cạnh há hốc miệng, giọng run rẩy: “Dao Dao tỷ tỷ, đây là thật sao?”
Còn Dao Dao? Nàng lập tức lao tới, tốc độ nhanh đến mức Vệ Ảnh còn chưa kịp phản ứng, nàng nắm chặt lấy tay hắn, nụ cười rực rỡ chưa từng có.
“Đại ca! Đại ca không cần hành lễ đâu! Cứu người là trách nhiệm của ta! Mau nói xem bệnh nhân bị gì? Có nghiêm trọng không? Yên tâm! Chỉ cần còn một hơi thở, ta nhất định cứu sống hắn!”
Dao Dao vừa cười tươi như hoa vừa kéo Vệ Ảnh định vào trong nhà, hoàn toàn quên sạch lời từ chối lúc nãy. Tiểu Ngũ đứng bên cạnh trợn mắt nhìn Dao Dao như nhìn một sinh vật xa lạ.
Vệ Ảnh hơi lùi lại một bước rồi tiếp tục cúi đầu: “Dao Dao cô nương, sự việc không thể chậm trễ. Xin cô nương lập tức theo chúng tôi hồi kinh.”
Dao Dao khựng lại. Ánh mắt nàng thoáng phức tạp, trong đầu hiện lên vô số suy nghĩ về việc rời khỏi nơi này. Nhưng khi nhìn lại ba rương vàng sáng rực phía sau, mọi đấu tranh nội tâm lập tức tan biến.
Chỉ vài giây sau, nàng quay phắt lại hét lớn: “Tiểu Ngũ! Chuẩn bị đồ!”
Tiểu Ngũ há hốc miệng: “Tỷ, chẳng phải tỷ nói sống chết cũng không vào kinh thành sao?”
“Bốp!” Một cái tát cực mạnh lập tức giáng xuống đầu cậu.
Dao Dao trừng mắt: “Ta bảo ngươi chuẩn bị thì chuẩn bị đi!”
Tiểu Ngũ ôm đầu đầy tủi thân nhưng vẫn lon ton chạy đi thu dọn hành lý. Không lâu sau, Dao Dao khoác hòm thuốc lên vai, mái tóc buộc cao gọn gàng, ánh mắt tràn đầy quyết tâm… à không, là quyết tâm với số vàng kia.
Dao Dao bước lên chiếc xe ngựa xa hoa, rèm xe khẽ lay động theo gió. Khi bánh xe bắt đầu lăn đi rời khỏi sơn cốc quen thuộc, Dao Dao vén rèm nhìn bầu trời xanh trong phía sau. Mây trắng lững lờ trôi, trong lòng dâng lên cảm giác khá kỳ lạ về chuyến đi này.
Chiếc xe ngựa chầm chậm lăn qua con đường lát đá rộng lớn rồi dừng hẳn trước cánh cổng phủ đệ nguy nga.
Trước mặt Dao Dao là Vĩnh An Hầu phủ.
Cánh cổng lớn dát vàng lấp lánh dưới ánh mặt trời. Hai bên đặt hai pho tượng đá kỳ lân cao lớn, uy nghiêm đến mức mang theo cảm giác áp bức. Tường cao phủ kín, mái ngói lưu ly phản chiếu ánh nắng rực rỡ, từng hàng thị vệ đứng nghiêm chỉnh hai bên như tượng gỗ.
Dao Dao vén rèm xe nhìn ra ngoài, đôi mắt lập tức sáng rực lên, nàng không nhịn được chép miệng cảm thán: “Chậc! đúng là giàu thật.”
Tiểu Ngũ bên cạnh cũng há hốc miệng nhìn phủ đệ tráng lệ trước mắt, gần như muốn quỳ xuống vì choáng ngợp.
Vệ Ảnh đứng cạnh xe ngựa cung kính cúi đầu, làm động tác mời: “Dao Dao cô nương, xin mời.”
Dao Dao lập tức chỉnh lại y phục, cố gắng bày ra vẻ cao nhân đạm bạc nhưng đôi mắt vẫn không ngừng liếc nhìn những món đồ xa hoa xung quanh.
Nàng cùng Tiểu Ngũ theo sau Vệ Ảnh đi qua từng hành lang dài quanh co, đình viện nối tiếp đình viện. Hồ nước nhân tạo trong veo phản chiếu trời xanh, những cây cổ thụ tỏa bóng rợp mát cả một góc sân.
Đi hồi lâu, cuối cùng bọn họ dừng lại tại một viện phía Tây của phủ. Khác với sự xa hoa phô trương bên ngoài, nơi này lại yên tĩnh đến lạ thường.
Sân viện trồng đầy trúc xanh, hương hoa nhài thoang thoảng trong không khí. Mọi thứ thanh đạm mà trầm lặng, giống như bị tách biệt khỏi thế giới náo nhiệt bên ngoài. Tâm trạng Dao Dao vì thế cũng dịu đi đôi chút.
Tiểu Ngũ đi cạnh nàng, kéo nhẹ tay áo, ánh mắt tràn đầy mong chờ: “Tỷ sau này chúng ta sống ở đây sao?”
“Cốc!” Dao Dao không khách khí gõ mạnh lên trán Tiểu Ngũ.
“Ở cái đầu ngươi. Chữa bệnh xong chúng ta lập tức mang tiền rời đi.” Tiểu Ngũ ôm trán đầy tủi thân, chỉ dám lầm bầm nhỏ giọng.
Dao Dao quay sang nhìn Vệ Ảnh, giọng nghiêm túc hơn: “Vệ đại ca, người bệnh ở đâu?”
Vệ Ảnh lập tức cúi đầu: “Bẩm cô nương, đại tướng quân đang ở trong phòng, xin mời.”
Cánh cửa gỗ nặng nề được đẩy ra phát ra tiếng “kẽo kẹt”, Dao Dao cùng Tiểu Ngũ bước vào bên trong. Ngay lập tức, mùi hương trầm nồng đậm hòa lẫn với mùi thuốc đắng đặc quánh xộc thẳng vào mũi khiến Dao Dao cau chặt mày.
Căn phòng bí bách đến đáng sợ, rèm cửa đều bị kéo kín, ánh sáng chỉ le lói qua khe cửa. Bầu không khí ngột ngạt đến mức khiến người ta khó thở.
Dao Dao lập tức lạnh giọng ra lệnh: “Tiểu Ngũ, mở hết rèm cửa ra.”
“Vâng!” Tiểu Ngũ đang định chạy tới thì Vệ Ảnh vội vàng bước lên ngăn cản, sắc mặt khó xử.
Đúng lúc ấy, từ phía chiếc giường gỗ lớn bị che khuất sau lớp rèm mỏng, một giọng nam trầm thấp vang lên, mang theo sự mệt mỏi lẫn lạnh nhạt.
“Vệ Ảnh, lại thêm người nữa sao?”
Vệ Ảnh lập tức tiến lên một bước, chắp tay hành lễ: “Thẩm tướng quân, đây là Dao Dao cô nương, là vị thần y trong lời đồn.”