Chương 2

2,288 Chữ 28/07/2026 20 lượt xem

Gõ để tìm kiếm chương nhanh

Cho đến một ngày Bùi phủ đột nhiên truyền tin đến. Bùi đại thiếu gia, Bùi Trạch qua đời vì bạo bệnh.

Trúc Ẩn đứng giữa sân, cả người như hóa đá. 

Người ta nói Bùi gia có hai vị thiếu gia song sinh, giống nhau như đúc, từ gương mặt đến vóc dáng đều khó phân biệt, nhưng tính tình lại hoàn toàn khác nhau. 

Bùi Thần lạnh lùng, quyết đoán, từ nhỏ đã thích võ nghệ. Bùi Trạch dịu dàng, ôn hòa, lại mang bệnh từ thuở nhỏ, quanh năm ở ngoại ô dưỡng bệnh, rất ít khi xuất hiện trước người ngoài. 

Trúc Ẩn chưa từng gặp Bùi Trạch. Nàng cũng từng hỏi Bùi Thần về vị huynh trưởng ấy, nhưng hắn chỉ đáp vài câu qua loa. 

Khi tang sự được tổ chức, Trúc Ẩn đi theo Bùi Thần đến hậu viện. Mùi đàn hương trộn lẫn với mùi thuốc đắng phảng phất trong không khí, rèm trắng buông xuống từng lớp, người hầu cúi đầu đi lại, sắc mặt ai nấy đều nặng nề. 

Bùi Thần đứng trước linh đường, nhưng điều khiến Trúc Ẩn bất ngờ chính là vẻ lạnh nhạt của hắn. Huynh trưởng ruột thịt vừa qua đời, vậy mà ánh mắt hắn nhìn thi thể lại không có quá nhiều đau buồn, giống như người nằm đó chẳng hề liên quan đến mình. 

Đợi đến khi không còn ai, Trúc Ẩn bước vào phòng, ánh mắt dừng lại trên gương mặt của người đã chết.

Khoảnh khắc ấy, không hiểu sao trái tim nàng bỗng đau nhói. Gương mặt kia... giống Bùi Thần đến đáng sợ. 

Từng đường nét, sống mũi, hàng mi, khóe môi, tất cả đều như được đúc từ cùng một khuôn. Nhưng nếu Bùi Thần là thanh kiếm lạnh lẽo giữa trời đông, thì nam nhân trước mặt lại có vẻ dịu dàng đến lạ, ngay cả khi đã chết, khóe môi vẫn như mang theo một nét hiền hòa. 

Trúc Ẩn tiến lại gần, đôi mắt ngỗ tác lập tức trở nên sắc bén. Nàng nhìn móng tay, nhìn môi, nhìn màu da, nhìn vết máu dưới tóc, rồi ánh mắt chậm rãi dừng lại trên cổ tay hắn. 

Có gì đó không đúng. 

Nàng cúi xuống, đầu ngón tay vừa định chạm vào thi thể thì phía sau đột nhiên vang lên tiếng bước chân. 

“Phu nhân.” 

Bùi Thần xuất hiện nhanh đến mức gần như không cho nàng kịp phản ứng. Hắn nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay nàng, kéo nàng ra khỏi phòng. Trúc Ẩn ngẩng đầu nhìn người trước mặt, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an khó tả. 

Ngày hạ huyệt, trời âm u, gió thổi từng cơn qua những hàng cây trơ trụi. Quan tài được đưa xuống đất, tiếng khóc của người trong phủ hòa cùng tiếng đất rơi xuống nắp quan tài. Trúc Ẩn đứng bên cạnh, bàn tay giấu trong tay áo siết chặt. 

Nàng không thể nói rõ điều gì khiến mình bất an, nhưng bản năng của một nữ ngỗ tác liên tục nhắc nhở nàng rằng có một điều gì đó không đúng. 

Sau hôm ấy, nàng bắt đầu để ý Bùi Thần. 

Hôm nay nàng cố tình làm món ăn từ cá. Bùi Thần thản nhiên dùng đũa. Trúc Ẩn nhìn hắn ăn từng miếng, lòng bàn tay lạnh ngắt. 

“Chàng không cảm thấy khó chịu sao?” 

Bùi Thần ngẩng đầu: “Ý phu nhân là sao?” 

Trúc Ẩn im lặng. 

Lần khác, nàng nằm tựa trong lồng ngực rộng lớn của nam nhân: “A Thần, chàng còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?” 

Bùi Thần không chút do dự: “Ở hồ sen.’’

“Vậy chàng còn nhớ chàng đã nói gì với ta không?” 

Bùi Thần khựng lại. Chỉ một thoáng thôi, nhưng Trúc Ẩn đã nhìn thấy. 

“Xin lỗi phu nhân, ta không nhớ rõ lắm.” 

Trúc Ẩn cười nhạt: “Chàng đã mắng ta, chàng không nhớ sao?” 

Bùi Thần siết chặt vòng tay hơn: “Ta xin lỗi đã nặng lời với nàng.” 

Trúc Ẩn không hỏi nữa. Bàn tay đã âm thầm siết chặt. Bùi Thần không hề mắng nàng, không có chuyện đó xảy ra.

Đêm ấy, Trúc Ẩn ngồi thơ thẩn bên cửa sổ rất lâu. Tất cả mọi thứ giống như những mảnh gương vỡ, càng ghép lại càng khiến nàng không dám nhìn vào hình ảnh cuối cùng. 

Cho đến một đêm mưa. Mưa trút xuống kinh thành như muốn nhấn chìm cả đất trời, sấm chớp liên hồi, ánh chớp trắng xé ngang màn đêm. 

Trúc Ẩn khoác một chiếc áo choàng đen, một mình cầm xẻng rời khỏi phủ. Không ai biết nàng đã đứng trước mộ của Bùi Trạch bao lâu. Khi nhát xẻng đầu tiên bổ xuống lớp đất lạnh, bàn tay nàng run lên. 

“Không thể nào...” Nàng tự nói với mình, “Không thể.” 

Đất ướt bám đầy gấu áo, nước mưa chảy dọc theo gương mặt tái nhợt. Đến khi nắp quan tài hiện ra, Trúc Ẩn đứng bất động rất lâu rồi mới dùng sức mở nó. Mùi đất ẩm và tử khí lập tức tràn lên. 

Nàng cúi xuống, bàn tay run rẩy chạm vào làn da lạnh ngắt của người chết. Trúc Ẩn hít sâu, ép mình bình tĩnh, từng chút từng chút kiểm tra thi thể. 

Nàng cởi lớp áo ngoài của Bùi Trạch, lớp vải ướt dính vào da, để lộ phần thân thể đã lạnh cứng. Đồng tử của Trúc Ẩn co lại khi nhìn thấy những vết chém trên người. Có vết đã cũ đến mức chỉ còn sẹo nhạt, có vết mới hơn, kéo dài từ vai xuống ngực, có vết nằm ở sườn, có vết hằn sâu như từng bị đao kiếm xuyên qua. 

Trúc Ẩn sững người. 

Bùi Trạch là người quanh năm dưỡng bệnh, gần như không bao giờ bước chân ra khỏi phòng, tại sao trên người lại có nhiều vết thương đến vậy? 

Nàng cắn chặt răng, cố ép suy nghĩ đang trồi lên trong đầu xuống. 

“Không thể...” Nàng lẩm bẩm, “Không thể là...” 

Bàn tay nàng run rẩy lật thi thể lại. 

‘’Ầm!’’ Tiếng sấm vang lên. 

Mưa càng lúc càng lớn. Không gian quanh nàng im lặng đến đáng sợ.

Trúc Ẩn nhìn xuống phần thắt lưng. Một vết bớt đỏ hình cánh hoa nằm sừng sững ở đó. 

Nàng từng nhìn thấy nó. Nàng đã từng chạm vào vết bớt của Bùi Thần trong đêm trước ngày khởi hành.

Môi nàng run lên bần bật, cổ họng nghẹn cứng, chẳng thể thốt nổi một âm thanh. 

“Phu nhân?” Đúng lúc ấy, một giọng nam nhân lạnh lùng  vang lên sau lưng nàng. 

Trúc Ẩn cứng người. Nàng từ từ quay đầu. 

Dưới màn mưa, ‘’Bùi Thần’’ đang đứng đó. Gương mặt giống hệt người nằm trong quan tài. Giống đến mức khiến máu trong người nàng như đông lại. Trúc Ẩn chậm rãi đứng dậy, nước mắt hòa cùng nước mưa trên gương mặt, đôi mắt đỏ ngầu nhìn người trước mặt. 

“Bùi Trạch. Có phải ngài nên cho ta một lời giải thích không?” 

‘’Ầm! Ầm! Ầm!‘’ Sấm chớp liên tục nổ vang, nhưng không thể át đi giọng nói run rẩy của nàng. 

Bùi Trạch bước tới một bước: “Phu nhân, mau theo ta trở về.” 

Trúc Ẩn siết chặt tay: “Tại sao? Tại sao các người lại lừa ta?” 

Bùi Trạch nhìn nàng thật lâu, đôi mắt vốn luôn dịu dàng nay chìm xuống một màu u tối. Rất lâu sau, hắn mới khẽ gọi tên nàng: “A Ẩn.”

Trúc Ẩn khựng lại. 

“Rõ ràng là ta đến trước. Cớ sao người nàng thích lại là hắn?” 

Một câu nói khiến Trúc Ẩn kinh ngạc đến không thể thốt lời. 

Bùi Trạch tiếp tục tiến tới. Mỗi bước chân như giẫm lên từng ký ức nàng đã cố quên. 

“Nàng thật sự chưa từng nhận ra ta sao?” Bùi Trạch mỉm cười, nhưng nụ cười ấy lại đau đến khiến người ta không thể nhìn thẳng.