Chương 1: Đại thần y
Gõ để tìm kiếm chương nhanh
“Bịch… bịch… bịch…” từng tiếng chày nặng nề giã xuống cối đá vang lên dồn dập, âm thanh khô khốc mà đều đặn như nhịp trống.
Âm thanh đó xuyên qua lớp vách gỗ mỏng, thốc thẳng vào căn nhà với hai gian phòng nhỏ hẹp.
Trên giường, một thiếu nữ trùm chăn kín mít từ đầu đến chân, cuộn mình như con mèo lười, hoàn toàn không có ý định tỉnh dậy. Thế nhưng tiếng giã dược kia lại chẳng hề biết điều, vẫn đều đều vang lên, từng nhịp một, càng lúc càng rõ, như cố tình khiêu khích sự kiên nhẫn cuối cùng.
Bỗng nhiên, “vút!” một vật gì đó bay thẳng ra từ trong phòng, “cốp!” một tiếng, chiếc vá gỗ nhỏ đập trúng đầu thiếu niên đang ngồi bên cối thuốc.
Thiếu niên ôm đầu mặt đầy nhăn nhó, quay phắt lại trừng mắt về phía căn phòng, giọng bực bội.
“Dao Dao! Tỷ bị điên à? Sao lại ném đệ?”
Từ trong chăn, một tiếng hừ lạnh vang lên, sau đó chăn bị hất tung. Dao Dao ngồi bật dậy, tóc tai rối bù, ánh mắt lườm nguýt đầy sát khí.
“Sáng sớm đã làm ồn không cho người khác ngủ, ngươi có tin ta đánh chết ngươi không?”
Tiểu Ngũ trợn mắt, suýt bật cười vì tức: “Tỷ bị làm sao vậy? Mặt trời sắp lặn rồi còn gọi là sáng sớm? Tỷ nhìn xem trời kia đi!”
Hắn chỉ tay ra ngoài, nơi ánh nắng chiều vàng nhạt đang dần buông xuống, phủ lên mái nhà tranh một lớp ánh sáng ấm áp. Dao Dao khựng lại một chút, nhưng lập tức quay mặt đi đầy cố chấp.
“Ta ngủ thêm chút nữa thì làm sao?”
Tiểu Ngũ đứng bật dậy phủi tay, giọng gấp gáp: “Ngày mai tri phủ đến lấy thuốc, chúng ta còn chưa giã xong dược liệu cho ngài ấy đâu! Tỷ còn nằm đó, muốn chết cả hai à?”
Nghe đến tri phủ, Dao Dao mới miễn cưỡng nhăn mặt, lồm cồm bò xuống giường. Bộ y phục vải thô trên người nàng rộng thùng thình, xộc xệch, vai áo trễ xuống lộ ra cần cổ trắng ngần.
Dáng vẻ Dao Dao lười nhác như mèo con vừa tỉnh ngủ, bước chân chậm rãi lê ra khỏi phòng. Ánh nắng hoàng hôn nhẹ nhàng rọi xuống, phủ lên gương mặt nàng một tầng ánh sáng dịu dàng.
Làn da trắng mịn càng, đôi mắt hạnh long lanh còn vương chút mơ màng, khóe mắt hơi đỏ. Mái tóc dài buông xõa lộn xộn sau lưng, vài sợi dính lên má. Cánh môi ửng hồng như cánh hoa đào, mang theo vẻ đẹp tùy ý.
Dao Dao đưa tay gãi đầu, vẻ mặt vẫn còn bực bội, xen lẫn chút cáu kỉnh: “Biết rồi biết rồi, ngươi cứ giã đi, lát nữa ta sắc thuốc sau.”
Nói xong nàng ngáp dài một cái, vừa đi vừa lẩm bẩm, hoàn toàn không có chút dáng vẻ của một “thần y” được người người đồn đại. Chỉ giống một tiểu cô nương lười biếng bị ép dậy làm việc, khiến Tiểu Ngũ đứng đó nhìn mà chỉ biết lắc đầu thở dài.
Tay hắn vẫn tiếp tục giã dược, tiếng “bịch bịch” lại vang lên, hòa vào ánh chiều tà đang dần buông xuống căn nhà nhỏ bé.
“Ngày xưa ta đúng là ngu ngốc mới đi theo tỷ.” Tiểu Ngũ lầm bầm, giọng nhỏ đến mức gần như hòa lẫn vào tiếng chày giã dược nặng nề.
Nhưng hai tay vẫn không dám ngừng lại một nhịp nào, bởi hắn biết rõ. Giữa cái thế đạo này, nếu không bám lấy Dao Dao, hắn sớm đã chết đói ở xó chợ nào đó rồi.
Nghĩ đến đây, sống mũi Tiểu Ngũ cay cay, bặm môi thật chặt, suýt nữa thì bật khóc, nhưng rồi lại cắn răng chịu đựng tiếp tục cúi đầu giã thuốc.
Sáng sớm hôm sau khi ánh mặt trời vừa nhô lên khỏi rặng núi xa xa, phủ một lớp vàng nhạt lên mái nhà tranh cũ kỹ. Bên ngoài cổng liền truyền đến tiếng bánh xe ngựa “cộc… cộc…” đều đặn.
Cánh cửa gỗ cũ kĩ bị kéo ra, phát ra tiếng “két—” chói tai. Tiểu Ngũ lập tức chạy đến, mắt sáng rỡ như gặp được cứu tinh, vừa chạy vừa gọi.
“Phó công tử! Ngài đến sớm vậy sao?”
Rèm xe ngựa vén lên, một bóng dáng nam nhân từ trên bước xuống, động tác ung dung mà tiêu sái. Nam nhân có thân hình thon dài nhưng rắn rỏi, vai rộng lưng thẳng, đứng giữa ánh nắng sớm như một bức họa sống. Đôi mày kiếm sắc nét, đôi mắt mang theo ý cười lười biếng pha chút bất cần.
Một thân bạch y nhẹ bay theo gió, càng tôn lên vẻ thanh nhã thoát tục. Trên tay vị Phó công tử cầm một chiếc quạt ngọc, nhàn nhã phe phẩy.
Nhìn thấy Tiểu Ngũ hớn hở lao tới, Phó Minh Dật lập tức nhíu mày, nhanh tay giơ quạt lên chặn ngay trước trán cậu, ngăn không cho tiến thêm một bước.
“Tránh ra, trên người ngươi có mùi.”
Tiểu Ngũ khựng lại như bị tạt nước lạnh vào mặt, nụ cười cứng đờ, rồi vội vàng lùi ra mấy bước, gãi đầu cười trừ: “Dạ vâng dạ vâng, thuốc công tử dặn, Dao Dao tỷ tỷ đã chuẩn bị xong rồi ạ.”
Vừa nghe đến tên của Dao Dao, ánh mắt Phó Minh Dật lóe lên tia phấn khích. Phó Minh Dật không nói thêm lời nào, quạt ngọc phe phẩy bước nhanh vào trong sân.
“Dao Dao! Dao Dao! Ngươi ở đâu?” Tiếng gọi của Phó Minh Dật vang vọng, đánh thức người nào đó đang ngủ say trong nhà.
"Vút”, tiếng đồ vật bay đến.
Phó Minh Dật lập tức nghiêng người né tránh, chiếc vá gỗ rơi xuống bên cạnh phát ra tiếng "keng”.
Bên trong, Dao Dao đang cuộn tròn trên giường chậm rãi chống tay ngồi dậy, tóc tai rối tung, đôi mắt còn mơ màng chưa tỉnh, giọng đầy khó chịu: “Là kẻ nào ồn ào như vậy?!”
Tiếng nàng không lớn, nhưng lại mang theo sự cáu kỉnh đặc trưng, khiến ngay cả Tiểu Ngũ đứng ngoài cũng giật mình. Hắn vội vàng chạy vào, cúi người nói nhỏ: “Tỷ tỷ, là Phó công tử, ngài ấy đến lấy thuốc!”
“Biết rồi, biết rồi.” Dao Dao đáp qua loa, hoàn toàn không có chút vội vàng.
Dao Dao ngồi ngẩn ngơ thêm một lúc mới chậm rãi đứng dậy chỉnh lại y phục xộc xệch. Cổ áo kéo ngay ngắn, mái tóc buộc lại qua loa sau lưng. Đôi mắt hạnh dần dần tỉnh táo.
Dao Dao bước ra ngoài. Phó Minh Dật đứng giữa sân, vừa thấy nàng xuất hiện, ánh mắt liền dừng lại trên người Dao Dao, nụ cười nơi khóe môi càng sâu thêm vài phần.
Phó Minh Dật khép lại chiếc quạt ngọc trong tay lại bằng một động tác dứt khoát. Tiếng “cạch” vang lên giữa khoảng sân yên tĩnh. Phó Minh Dật bước nhanh về phía Dao Dao, giọng nói mang theo vài phần vui vẻ.
“Dao Dao, ta đến lấy thuốc.”
Dao Dao đứng dưới hiên nhà, ánh nắng buổi sớm chiếu lên gương mặt trắng trẻo thanh tú của nàng. Đôi mắt hạnh vẫn mang theo vẻ lười biếng vừa tỉnh ngủ.
Dao Dao im lặng nhìn Phó Minh Dật một lát, vẻ mặt không chút gợn sóng, sau đó chỉ gật đầu như thể đây là chuyện vô cùng bình thường.
“Tiểu Ngũ, lấy thuốc cho hắn.”
“Vâng!” Tiểu Ngũ lập tức lanh lẹ chạy vụt vào trong nhà như cơn gió nhỏ.
Phó Minh Dật đứng trước mặt Dao Dao, ánh mắt vẫn không rời khỏi nàng dù chỉ một khắc. Dường như mỗi lần gặp nàng, hắn đều cảm thấy cô nương này càng nhìn càng thuận mắt.
Gió sớm khẽ thổi qua, vài sợi tóc dài bên má Dao Dao nhẹ nhàng lay động. Bộ y phục vải thô đơn giản khiến nàng giống như một đóa hoa dại nơi sơn cốc. Phó Minh Dật do dự một lát rồi lên tiếng.
“Dao Dao, bệnh của phụ thân ta khi nào thì—”
Chưa đợi hắn nói hết câu, Dao Dao đã nhàn nhạt cắt ngang, giọng điệu bình tĩnh.
“Sau đợt thuốc này, lệnh tôn sẽ hoàn toàn khỏe lại, Phó công tử không cần lo lắng.”
Nghe vậy, đôi mắt Phó Minh Dật lập tức sáng lên, nét căng thẳng giữa chân mày cũng tan biến. Hắn nhìn nàng, giọng nói chắc nịch.
“Ta không lo, ta tin nàng.”
Dao Dao nghe vậy cũng chẳng có phản ứng gì đặc biệt, nàng chỉ lười biếng tựa người vào khung cửa gỗ phía sau, hai tay khoanh trước ngực. Đúng lúc ấy, Tiểu Ngũ ôm theo một đống thang thuốc lật đật chạy ra ngoài, thở hồng hộc.
“Thuốc đây! Thuốc đây!”
Phó Minh Dật nhận lấy số thuốc, ánh mắt vẫn hướng về Dao Dao, giọng nhẹ nhàng: “Đa tạ nàng.”
Dao Dao chỉ lười biếng phất tay: “Có tiền là được.”
Nói xong, nàng lập tức xoay người định trở về phòng ngủ tiếp. Thấy nàng rời đi, Phó Minh Dật bỗng hoảng hốt như sợ bỏ lỡ cơ hội, hắn vội vàng gọi lớn.
“Dao Dao! Chờ đã!”
Bước chân Dao Dao dừng lại, nàng hơi nghiêng đầu, đôi mắt mang theo vẻ nghi hoặc: “Phó công tử còn chuyện gì sao?”
Đột nhiên bị nàng nhìn thẳng như vậy, Phó Minh Dật lập tức căng thẳng đến mức vành tai đỏ bừng. Hắn lúng túng siết chặt cây quạt trong tay, gãi đầu đầy mất tự nhiên.
“Ta… ta có chuyện muốn hỏi nàng.”
Dao Dao không đáp, chỉ nhướng mày nhìn Phó Minh Dật, ánh mắt như thúc giục hắn mau nói. Phó Minh Dật hít sâu một hơi, lấy hết can đảm.
“Không biết ngày nàng có rảnh không? Ta muốn mời nàng ra ngoài một chuyến.”
Hắn vừa dứt lời, còn chưa kịp nhìn phản ứng của Dao Dao thì Tiểu Ngũ đứng bên cạnh đã kích động reo lên.
“Được đó Phó công tử! Chúng ta cùng đi—Á!”
“Bốp!” Dao Dao không thèm quay đầu, trực tiếp giơ tay tát một phát thật mạnh lên đầu Tiểu Ngũ.
Tiểu Ngũ ôm đầu, gương mặt đầy tủi thân, trừng mắt nhìn nàng: “Tỷ đánh ta làm gì?”
Dao Dao Lạnh lùng liếc cậu: “Đi cái đầu ngươi.”
Tiểu Ngũ lập tức méo mặt đầy ấm ức nhưng không dám cãi lại. Sau đó Dao Dao mới quay sang nhìn Phó Minh Dật, ánh mắt vẫn bình thản không chút dao động.
“Đa tạ ý tốt của Phó công tử, nhưng ta không có hứng thú.”
Nụ cười trên môi Phó Minh Dật cứng lại trong thoáng chốc, ánh mắt rõ ràng hiện lên vẻ thất vọng khó che giấu. Dao Dao thản nhiên quay người rời đi, bóng dáng mảnh mai chậm rãi khuất sau cánh cửa gỗ.