Chương 10: Đừng bỏ ta lại
Gõ để tìm kiếm chương nhanh
“A Ly, ăn chút gì đó đi, nàng đã không ăn mấy ngày rồi.” giọng Sở Vương Kỳ trầm thấp mà khàn khàn, như thể từng chữ đều bị nghẹn lại nơi cổ họng.
Hắn ngồi bên mép giường, ánh mắt chăm chăm nhìn người thiếu nữ trước mặt. Đôi mắt Mộ Vân Ly trống rỗng đến đáng sợ, không còn ánh sáng, không còn cảm xúc, như một hồ nước chết lặng.
Mộ Vân Ly tựa lưng vào gối, thân thể gầy gò đến mức chiếc áo lụa rộng thùng thình rủ xuống, lộ ra xương quai xanh sắc lạnh. Làn da trắng đến tái nhợt như sắp tan vào không khí. Nàng không đáp, thậm chí ngay cả việc nhìn hắn cũng không buồn làm.
Ngoài kia, gió đông rít qua khe cửa, mang theo cái lạnh thấu xương, rèm lụa khẽ lay động, bóng nến chập chờn, càng làm căn phòng trở nên tịch mịch đến nghẹt thở.
Sở Vương Kỳ đưa tay, chậm rãi muốn chạm vào gò má nàng, nhưng ngay khi đầu ngón tay hắn còn chưa kịp chạm đến, Mộ Vân Ly đã nghiêng người né tránh. Động tác rất nhẹ, nhưng lại giống như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tim hắn.
Bàn tay Sở Vương Kỳ dừng lại giữa không trung, năm ngón tay từ từ siết chặt, gân xanh nổi lên, môi mỏng mím thành một đường thẳng, đáy mắt thoáng qua một tia đau đớn mà hắn không thể che giấu.
“A Ly, là ta đã trách nhầm nàng. Nàng yên tâm nghỉ ngơi đi.”
Nói xong Sở Vương Kỳ liền đứng dậy, từng bước rời khỏi căn phòng. Cánh cửa khép lại khiến căn phòng lại chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại hơi thở yếu ớt của nàng.
Mộ Vân Ly nằm đó, ánh mắt dại đi nhìn lên màn rèm, gió thổi làm lớp lụa bay nhẹ, phát ra những âm thanh xoạt xoạt khe khẽ.
"Xoẹt!”
Mộ Vân Ly khựng lại. Trong làn ánh sáng mờ ảo trước cửa một bóng dáng quen thuộc dần dần hiện ra.
“Tiêu An?” tim Mộ Vân Ly chợt thắt lại, hơi thở trở nên gấp gáp, đồng tử giãn ra, như kẻ chết đuối nhìn thấy cọng rơm cứu mạng.
Bóng dáng kia càng lúc càng rõ ràng, đứng đó nhìn nàng. Vẫn là ánh mắt ôn nhu mà nàng đã khắc sâu vào tận xương tủy. Mộ Vân Ly bật dậy, chiếc chăn trượt khỏi người, vết thương chưa lành bị kéo căng, máu lập tức thấm ra lớp băng trắng, nhỏ từng giọt xuống sàn, nhưng nàng dường như hoàn toàn không cảm nhận được đau đớn.
Từng bước loạng choạng chạy về phía Tiêu An, đôi chân Mộ Vân Ly run rẩy, cánh tay vươn ra, đầu ngón tay muốn chạm vào gương mặt ấy, chân thật đến mức khiến nàng run lên. Đôi môi khô khốc khẽ run, giọng nói vỡ vụn đến không thành câu.
“Tiêu An… huynh còn sống… thật sự là huynh sao…?” Mộ Vân Ly bật khóc, nước mắt trào ra như vỡ đê, bao nhiêu kìm nén trong lòng bấy lâu nay trong khoảnh khắc này đều sụp đổ hoàn toàn.
“Tiêu—” Mộ Vân Ly lao tới ôm lấy Tiêu An.
Nhưng ngay khi cơ thể nàng chạm vào khoảng không, bóng dáng kia bỗng nhiên tan biến như sương khói, biến mất không một dấu vết. Mộ Vân Ly khựng lại, hai tay ôm lấy khoảng trống, ánh mắt nàng dại ra, bàn tay run rẩy nhìn xuống chính mình, rồi lại ngẩng lên nhìn quanh.
Căn phòng trống rỗng, không có ai, không có Tiêu An.
“Tiêu An…?” giọng nàng run rẩy gọi, rồi lớn dần, “Tiêu An…! huynh đâu rồi…? huynh ra đây đi… đừng trốn ta… Tiêu An!!!”
Tiếng gọi vỡ òa, khàn đặc, như bị xé toạc từ lồng ngực. Mộ Vân Ly quỵ xuống sàn, hai tay bấu chặt lấy mặt đất, nước mắt rơi không ngừng, cả thân thể co quắp lại, giống như một con thú nhỏ bị thương đang tuyệt vọng tìm kiếm chút hơi ấm.
“Tiêu An… huynh về đây… ta xin huynh… đừng bỏ ta lại…” giọng Mộ Vân Ly nhỏ dần, vỡ vụn trong không gian lạnh lẽo.
“A Ly! A Ly!” giọng Sở Vương Kỳ vang lên gấp gáp ngoài cửa.
Hắn vừa đi chưa xa đã nghe thấy tiếng động, lập tức quay lại, đẩy mạnh cửa xông vào. Trước mắt Sở Vương Kỳ là cảnh tượng khiến tim hắn gần như ngừng đập.
Mộ Vân Ly nằm co quắp trên nền đất lạnh, mái tóc dài xõa tung, dính đầy mồ hôi và nước mắt, vết máu loang đỏ trên y phục trắng. Sở Vương Kỳ vội vàng lao đến, ôm nàng vào lòng, cơ thể lạnh đến đáng sợ, như thể đã không còn chút hơi ấm nào của người sống.
“A Ly… tỉnh lại đi… nhìn ta… là ta…” giọng Sở Vương Kỳ đầy run rẩy.
Hai tay hắn ôm chặt lấy Mộ Vân Ly, như sợ chỉ cần buông ra một chút, nàng sẽ tan biến khỏi thế gian này. Nhưng Mộ Vân Ly vẫn chỉ lẩm bẩm trong vô thức, môi khô nứt khẽ mấp máy.
“Tiêu… An… đừng đi… đừng bỏ ta…”
Sở Vương Kỳ siết chặt nàng hơn, trái tim hắn đau đến mức gần như vỡ nát. Trong khoảnh khắc ấy, hắn hiểu rõ hơn bao giờ hết. Dù hắn có nắm cả thiên hạ trong tay, dù hắn có thể khiến vạn người cúi đầu, thì cũng không thể khiến nàng quay đầu nhìn hắn một lần.
“Công chúa, món ăn hôm nay không hợp khẩu vị người sao ạ?” Giọng vị công công run rẩy đến mức gần như vỡ vụn, lưng cúi thấp đến chạm đất, ánh mắt không dám ngẩng lên nhìn thẳng, chỉ dám liếc qua đôi hài thêu kim tuyến đang đứng trước mặt mình, trong lòng sợ hãi đến tê dại.
Trong đại điện rộng lớn, ánh nắng chiều xuyên qua song cửa, rơi xuống nền đá lạnh lẽo, phản chiếu lên thân ảnh một nữ nhân y phục đỏ như lửa.
Từng đường chỉ vàng thêu phượng hoàng lấp lánh dưới ánh sáng, cao quý đến chói mắt nhưng lại lạnh lẽo đến đáng sợ. Mái tóc dài được búi cao, mũ phượng nặng trĩu đè lên đỉnh đầu, từng sợi tua vàng khẽ lay động, phát ra âm thanh leng keng nhỏ vụn.
Đôi mắt phượng của Mộ Vân Ly nâng lên, liếc qua đám người đang quỳ rạp bên dưới.
“Hôm nay, là ai làm?” Từng chữ rơi xuống nặng như đá.
Một lão bà béo phệ run rẩy bò lên, gương mặt tái mét, mồ hôi đổ như mưa.
“Công chúa… là… là nô tỳ…”
Bà ta chưa dứt lời đã quỳ sụp xuống dập đầu liên tục.
“Công chúa tha mạng! Công chúa tha mạng!”
Tiếng dập đầu vang lên cộp cộp, máu bắt đầu rỉ ra trên trán.
Mộ Vân Ly không hề động, nhìn vào gương mặt quen thuộc của lão bà kia. Sau đó liền mở miệng: “Giết.”
Binh lính lập tức tiến lên kéo bà ta đi.
“Công chúa tha mạng!! Công chúa tha mạng!!”
Tiếng hét vang vọng khắp đại điện.
“Đủ rồi.” Một giọng nam trầm thấp vang lên khiến đám cung nhân và binh lính lập tức quỳ rạp.
“Tham kiến Vương gia!”
Sở Vương Kỳ bước vào, một thân hắc y đầy lạnh lẽo. Hắn phất tay cho mọi người lui xuống, từng bước chậm rãi đến bên Mộ Vân Ly, giọng nói hạ thấp đi vài phần.
“A Ly…” Giọng hắn dịu xuống, “Tâm trạng không tốt sao? Ta đưa nàng ra ngoài.”
Lời nói mang theo vài phần dỗ dành hiếm hoi, nhưng Mộ Vân Ly lại không hề đáp lại. Nàng nhẹ nhàng phủi vạt áo rồi đứng dậy, động tác thanh thoát mà lạnh lùng, như thể hoàn toàn không để hắn vào mắt.
Sở Vương Kỳ đưa tay định nắm lấy tay Mộ Vân Ly, nhưng nàng đã bước đi trước một bước, khiến cánh tay hắn dừng lại giữa không trung, ngón tay khẽ co lại, rồi từ từ hạ xuống.
Mộ Vân Ly không nhìn Sở Vương Kỳ, nàng tiến thẳng đến chỗ lão bà kia đang bị kéo đi, lão bà vùng ra, bò đến trước mặt nàng, dập đầu đến mức trán đã rách toạc, máu hòa lẫn nước mắt chảy xuống.
“Công chúa tha mạng, công chúa tha mạng…” giọng nói đã gần như không còn hơi.
Mộ Vân Ly liếc nhìn bà ta, ánh mắt lạnh đến thấu xương. Không nói thêm một lời, nàng đưa tay rút thanh kiếm từ bên hông của thị vệ. Ánh thép lạnh lóe lên dưới ánh nắng chiều.
“Phập!” một nhát kiếm dứt khoát đâm thẳng vào tim.
Lão bà trừng mắt, thân thể cứng đờ rồi đổ sập xuống, vẻ mặt vẫn còn nguyên sự bàng hoàng. Máu nóng phun ra, bắn lên vạt áo đỏ của Mộ Vân Ly. Nàng buông tay, thanh kiếm rơi xuống nền đá phát ra tiếng leng keng lạnh lẽo, không thèm liếc nhìn thêm một lần, quay người bước đi.
Tà váy đỏ quét qua vũng máu, để lại một vệt đỏ kéo dài phía sau. Ánh chiều tà hắt lên gương mặt Mộ Vân Ly, khiến vẻ đẹp ấy vừa diễm lệ vừa u ám. Sở Vương Kỳ đứng đó, nhìn theo bóng lưng nàng, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.