Chương 7: Ta nói cút

5,062 Chữ 20/05/2026 17 lượt xem

Gõ để tìm kiếm chương nhanh

Buổi chiều, trời âm u nặng nề, gió lạnh đầu thu thổi qua con ngõ nhỏ cuốn theo từng chiếc lá vàng bay lả tả dưới chân. Tố Cẩm Đình ôm giỏ thức ăn vừa mua từ chợ trở về, bước chân có chút vội vã. 

Từ sau lần bị đám người kia tìm tới đập phá quán, trong lòng nàng luôn tồn tại cảm giác bất an khó tả. Con đường nhỏ quen thuộc hôm nay lại yên tĩnh đến đáng sợ. Khi vừa bước tới trước cửa nhà, bước chân Tố Cẩm Đình liền khựng lại. 

Trong khoảng sân chật hẹp trước căn nhà tranh rách nát, một bóng thiếu nữ mặc xiêm y lụa đỏ nhạt đang đứng quay lưng về phía nàng. Váy áo bằng gấm thượng hạng trải dài trên nền đất ẩm thấp đến mức có chút chói mắt giữa khung cảnh nghèo nàn này. 

Phía sau nàng ta là mấy tên gia nhân cùng nha hoàn đứng chỉnh tề, vẻ mặt lạnh lùng cao ngạo. 

Tố Cẩm Đình siết chặt tay cầm giỏ đồ chậm rãi bước vào. Gương mặt thanh tú thoáng hiện bất an nhưng rất nhanh đã bị ép xuống. Nàng cúi đầu hành lễ: “Ngu phu nhân.” 

Tạ Nhược Lan chậm rãi quay người lại. Gương mặt nữ nhân xinh đẹp đoan trang, đôi mày lá liễu tinh xảo, làn da trắng như ngọc, trên tóc cài đầy trâm vàng ngọc quý giá. Chỉ là giờ phút này, ánh mắt nàng ta nhìn Tố Cẩm Đình lại lạnh đến đáng sợ. 

Tạ Nhược Lan chậm rãi quét qua thân thể Tố Cẩm Đình. 

Sau khi sinh con, vóc dáng của nữ nhân này không hề xấu đi mà ngược lại càng thêm mềm mại quyến rũ. Eo thon nhỏ nhắn, da thịt trắng nõn, gương mặt vốn thanh thuần giờ lại nhiều thêm vài phần phong tình của nữ nhân trưởng thành. Cho dù chỉ mặc y phục vải thô bạc màu cũng vẫn đẹp đến mức khiến người khác không thể rời mắt. 

Tạ Nhược Lan nhìn đến mức móng tay gần như đâm vào lòng bàn tay. Nhưng ngoài mặt nàng vẫn mỉm cười dịu dàng: “Tố cô nương, có thể nói chuyện một lát không?” 

Tố Cẩm Đình cụp mắt xuống: “Ngu phu nhân. Nếu không phải chuyện của Niên nhi, thứ lỗi ta không có thời gian.” 

Nói xong nàng liền muốn bước vào nhà. Nhưng hai tên gia nhân phía trước lập tức bước ra chắn đường. Tố Cẩm Đình dừng lại quay đầu nhìn Tạ Nhược Lan, ánh mắt lạnh đi vài phần: “Ngu phu nhân, người có ý gì?” 

Tạ Nhược Lan chậm rãi tiến tới gần Tố Cẩm Đình. Hương thơm quý giá trên người lập tức bao phủ xung quanh, đối lập hoàn toàn với khung cảnh nghèo nàn nơi đây. Khóe môi Tạ Nhược Lan vẫn cong lên dịu dàng, nhưng giọng nói lại sắc bén như dao: “Tố Cẩm Đình, ngươi còn định giả vờ đến bao giờ?” 

Tố Cẩm Đình nhíu mày: “Ta không hiểu phu nhân đang nói gì.” 

‘’Chát!’’ Một cái tát bất ngờ giáng mạnh xuống mặt của Tố Cẩm Đình, lực tay mạnh đến mức gương mặt Tố Cẩm Đình lập tức nghiêng sang một bên, khóe môi rách ra, máu tanh nhanh chóng lan nơi đầu lưỡi. 

Không khí xung quanh lập tức yên tĩnh. 

Tạ Nhược Lan thản nhiên rút khăn lụa ra lau tay như vừa chạm phải thứ gì bẩn thỉu. 

“Tố Cẩm Đình, ta cảnh cáo ngươi, tránh xa Ngu Tri Viễn ra.” 

Nàng hơi cúi người xuống, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào mắt Tố Cẩm Đình: “Nếu không, ta sẽ giết chết con của ngươi.” 

Đồng tử Tố Cẩm Đình lập tức co rút: “Ngươi dám?” Giọng nàng run lên vì phẫn nộ. 

Tạ Nhược Lan bật cười khinh khỉnh: “Ta không dám? Ngươi nghĩ con trai ngươi ở trong phủ thật sự sống yên ổn sao?” 

Tố Cẩm Đình lập tức biến sắc. 

Tạ Nhược Lan nhìn vẻ mặt hoảng loạn của nàng, khóe môi cong lên đầy ác ý: “Con trai ngươi thật sự rất thích khóc.”

“Ngươi biết không?” Nàng ghé sát tai Tố Cẩm Đình, giọng nói nhẹ nhàng đến đáng sợ: “Có đôi khi ta thật sự rất muốn bóp chết nó.” 

“Câm miệng!” Tố Cẩm Đình đỏ mắt lao tới nhưng hai tên gia nhân phía sau đã nhanh chóng giữ chặt nàng rồi đẩy mạnh xuống đất. 

‘’Phịch.’’ Đầu gối va mạnh xuống nền đá đau đến tái mặt. 

Tạ Nhược Lan cúi xuống bóp chặt cằm Tố Cẩm Đình, ép nàng ngẩng đầu lên: “Tố Cẩm Đình., ngươi đúng là đồ tiện nhân.” 

“Ngươi quyến rũ phu quân của người khác rồi còn giả vờ thanh cao? Ngươi nghĩ mình là ai?” 

Tố Cẩm Đình siết chặt tay, ánh mắt đỏ bừng: “Tạ Nhược Lan, nếu ngươi nếu dám động tới Niên nhi, ta nhất định sẽ liều mạng với ngươi!” 

“Liều mạng?” Tạ Nhược Lan bật cười: “Ngươi có đủ mạng để đem đến gặp ta không? Một con tiện tỳ bị đuổi khỏi phủ như ngươi, ngay cả gặp con cũng phải quỳ xuống cầu xin. Đúng là hèn hạ và bẩn thỉu.” 

Từng lời như dao cứa thẳng vào tim Tố Cẩm Đình. Tạ Nhược Lan nhìn sắc mặt nàng trắng bệch liền càng thêm khoái trá. 

“Ngươi biết không? Con trai ngươi mỗi ngày đều có người hầu kẻ hạ chăm sóc, mặc lụa ăn ngon. Nó sớm muộn cũng quên mất người mẹ thấp hèn như ngươi thôi.” 

“Ngươi nói dối!” Tố Cẩm Đình điên cuồng vùng vẫy: “Niên nhi sẽ không bao giờ quên ta!” 

‘’Chát!’’ Một cái tát nữa giáng mạnh xuống, máu nơi khóe môi lập tức chảy nhiều hơn. 

“Câm miệng!” Tạ Nhược Lan lạnh giọng quát: “Một tiện tỳ thấp hèn như ngươi cũng dám lớn tiếng với ta?” 

“Các ngươi đang làm gì?” Một giọng nam nhân lạnh lẽo bất ngờ vang lên phía sau. 

Tạ Nhược Lan quay phắt đầu lại nhìn Ngu Tri Viễn đứng nơi ở phía cổng. Ngu Tri Viễn bước vào nhìn thấy Tố Cẩm Đình đang quỳ dưới đất, khóe môi rướm máu, gương mặt đỏ bừng dấu tay, ánh mắt lập tức tối xuống. 

Tạ Nhược Lan biến sắc, vội vàng đứng dậy: “Phu quân…” Nàng miễn cưỡng nở nụ cười: “Chàng nghe thiếp giải thích…” 

Nhưng Ngu Tri Viễn thậm chí còn không nhìn Tạ Nhược Lan lấy một cái. 

“Cút.” 

Tạ Nhược Lan chết lặng: “Phu quân…” 

“Ta nói cút.” 

Ánh mắt của Ngu Tri Viễn lạnh như băng khiến sắc mặt Tạ Nhược Lan lập tức đỏ bừng vì nhục nhã. Nàng siết chặt tay đến run rẩy, cuối cùng chỉ có thể cắn răng quay người rời đi. Trước khi đi, nàng còn hung hăng liếc Tố Cẩm Đình một cái đầy oán độc. 

Rất nhanh, trong sân chỉ còn lại hai người, không khí trở nên ngột ngạt. Ngu Tri Viễn chậm rãi bước tới trước mặt Tố Cẩm Đình muốn cúi xuống muốn đỡ nàng dậy. Nhưng ngay khi đầu ngón tay vừa chạm vào cánh tay nàng, Tố Cẩm Đình đã lập tức né tránh như bị bỏng. 

Ánh mắt Tố Cẩm Đình nhìn hắn đầy hận ý. Ngu Tri Viễn khựng lại vài giây rồi vẫn lạnh giọng nói: “Đứng lên.” 

Tố Cẩm Đình chống tay đứng dậy. 

Ngu Tri Viễn trầm giọng: “Đi thay y phục, ta đưa ngươi đi gặp Niên nhi.” 

Đồng tử Tố Cẩm Đình run lên dữ dội. Nhưng rất nhanh, ánh mắt lại lạnh xuống: “Không cần.” 

Ngu Tri Viễn cau mày: “Tố Cẩm Đình, ngươi không muốn gặp con?” 

‘’Muốn.” Giọng nàng khàn đặc: “Nhưng ta càng không muốn nhìn thấy ngươi hơn.” 

Tố Cẩm Đình ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Ngu Tri Viễn: “Ngu Tri Viễn. Ngươi có biết ta hận ngươi đến mức nào không?” 

Ánh mắt nam nhân dao động. Tố Cẩm Đình lùi về sau một bước: “Cút đi. Ta không cần sự thương hại giả tạo của ngươi. Cũng không cần ngươi bố thí cho ta chút tình mẫu tử đáng thương ấy.”

“Niên nhi…” Nước mắt nàng rơi xuống nhưng giọng nói vẫn đầy sắc bén: “Ta sẽ tự mình đem về.” 

Nói xong, Tố Cẩm Đình liền xoay người bước vào nhà rồi đóng sầm cửa lại trước mặt Ngu Tri Viễn. 

Trong con hẻm tối tăm phía sau quán, ánh đèn lồng đỏ lay lắt hắt lên những vũng nước bẩn dưới chân, mùi rượu cùng mùi máu tanh nhàn nhạt hòa lẫn trong không khí khiến người khác buồn nôn. 

Tạ Nhược Lan đứng dưới mái hiên cũ kỹ, toàn thân được áo choàng đen che kín, chỉ lộ ra nửa gương mặt lạnh lẽo dưới ánh trăng mờ nhạt. 

Trước mặt nàng là mấy tên nam nhân thô kệch, thân hình lực lưỡng, trên mặt đầy sẹo dao cùng vẻ hung ác khiến người ta vừa nhìn đã sợ hãi. Tên đứng đầu là Mãn Đô, kẻ nổi danh tàn độc ở vùng ngoại thành phía Tây kinh thành, chuyên làm những việc bẩn thỉu không thể đưa ra ánh sáng. 

Hắn nhếch miệng cười, hàm răng vàng khè lộ ra dưới ánh đèn, giọng nói khàn đục mang theo sự ô uế khiến người khác nổi da gà. 

“Cô nương, anh em chúng tôi trước giờ chỉ bắt người thôi. Muốn giết người…” Hắn kéo dài giọng, ánh mắt đầy ám chỉ: “Phải thêm bạc chứ.” 

Tiếng cười tục tĩu của đám nam nhân vang lên khiến Tạ Nhược Lan cau mày đầy chán ghét. Nàng lạnh lùng liếc mắt sang tên thị vệ bên cạnh. Hắn lập tức hiểu ý, nhanh chóng lấy một túi bạc nặng ném xuống trước mặt Mãn Đô. 

‘’Keng.’’ Túi bạc va xuống đất phát ra tiếng động nặng nề. 

Mãn Đô cúi xuống nhặt lên, bàn tay thô ráp cân nhắc túi bạc vài cái rồi bật cười hài lòng. Nhưng ngay sau đó, ánh mắt hắn lại chậm rãi liếc lên người Tạ Nhược Lan, đầu lưỡi liếm qua đôi môi khô khốc đầy ghê tởm. 

“Ngu phu nhân, người chắc chắn ả không phải người trong hoàng tộc chứ? Nhìn mỹ nhân như vậy, giết đi thật đáng tiếc.” 

Ánh mắt Tạ Nhược Lan lập tức lạnh xuống, giọng âm trầm đầy oán độc: “Chỉ là một con hồ ly tinh chuyên câu dẫn nam nhân của người khác. Ta muốn giết ả từ lâu rồi.” 

“Ha ha ha…” Mãn Đô bật cười lớn quay đầu nhìn đám huynh đệ phía sau: “Nghe chưa? Món hời lớn thế này, nhất định phải làm cho đẹp.” 

Nói rồi Mãn Đô lại quay sang nhìn Tạ Nhược Lan: “Ngu phu nhân. Chúng tôi làm việc cũng có nguyên tắc. Nếu phu nhân dám hé miệng…” Hắn nheo mắt đầy uy hiếp. 

Tạ Nhược Lan nhếch môi lạnh nhạt: “Yên tâm. Ta không nói, ngươi không nói. Tuyệt đối sẽ không ai biết.” 

Mãn Đô gật đầu đầy hài lòng rồi phất tay dẫn đám người rời đi. Bóng lưng bọn chúng nhanh chóng biến mất trong màn đêm dày đặc. Chỉ còn lại Tạ Nhược Lan đứng dưới ánh trăng lạnh lẽo. Nàng siết chặt khăn tay trong lòng bàn tay đến mức nổi gân xanh, gương mặt xinh đẹp giờ phút này vặn vẹo vì hận ý. 

“Tố Cẩm Đình, đi chết đi.” 

Đêm ấy, ánh trăng lạnh như nước phủ xuống căn nhà tranh nhỏ cuối ngõ. Gió đêm thổi qua khe cửa phát ra âm thanh rin rít lạnh người. 

Tố Cẩm Đình ngồi bên ngọn đèn dầu leo lét vá lại chiếc áo nhỏ của Niên nhi. Đầu ngón tay chậm rãi vuốt qua lớp vải mềm mại, đôi mắt dịu dàng thoáng hiện tia nhớ nhung đau đớn. Đột nhiên—

‘’Cạch.’’ Một tiếng động rất nhỏ vang lên phía sau cửa sổ. 

Tố Cẩm Đình còn chưa kịp quay đầu thì một bóng đen đã lao tới từ phía sau. 

“Ai——” 

‘’Phịch!’’ 

Một bàn tay thô bạo bịt chặt miệng của Tố Cẩm Đình, mùi thuốc mê nồng nặc lập tức xộc vào mũi. Tố Cẩm Đình hoảng hốt vùng vẫy nhưng rất nhanh sau gáy truyền đến cơn đau dữ dội. Trước mắt nàng tối sầm lại, chiếc kim khâu trong tay rơi xuống đất leng keng, toàn thân mềm nhũn ngã xuống. 

Trong lúc ý thức mơ hồ cuối cùng, nàng chỉ nghe thấy tiếng cười ghê rợn của nam nhân vang lên bên tai. 

“Quả nhiên là tuyệt sắc…” 

Không biết qua bao lâu, ý thức Tố Cẩm Đình mới dần tỉnh lại, đầu đau như muốn nứt ra, toàn thân xóc nảy dữ dội khiến vết thương sau gáy đau buốt. Nàng chậm rãi mở mắt. Trước mắt là bóng tối cùng tiếng bánh xe nghiến lên nền đất lạo xạo. 

Nàng đang nằm trong xe ngựa, hai tay bị trói phía sau, miệng cũng bị nhét vải. Bên ngoài truyền đến tiếng nam nhân cười nói tục tĩu. 

“Đợi tới nơi, huynh đệ chúng ta chơi trước rồi giết cũng chưa muộn.”

 “Mỹ nhân thế này chết thật phí.” 

Tố Cẩm Đình lập tức lạnh buốt sống lưng nhưng rất nhanh nàng liền ép bản thân bình tĩnh lại. Nàng không thể chết ở đây, Niên nhi vẫn còn đang chờ nàng. 

Trong bóng tối, Tố Cẩm Đình lặng lẽ cọ sợi dây thừng vào góc gỗ sắc nhọn phía sau xe, từng chút từng chút một. Máu nơi cổ tay nhanh chóng rỉ ra nhưng nàng vẫn nghiến răng chịu đựng. Xe ngựa tiếp tục lao đi giữa rừng sâu. Tiếng sói tru xa xa vang vọng giữa màn đêm khiến người ta sởn gai ốc. 

Rất lâu sau, sợi dây cuối cùng cũng hơi lỏng ra. 

Đúng lúc ấy, một tên bên ngoài cười lớn: “Dừng xe nghỉ chút đi!” 

Tiếng vó ngựa chậm lại. 

Chính là lúc này. Tố Cẩm Đình cắn chặt môi rồi bất ngờ dùng hết sức đạp mạnh cửa xe. 

‘’Rầm!’’ Cánh cửa bật tung, nàng lao thẳng ra ngoài. 

‘“A——!” 

Cơ thể Tố Cẩm Đình lăn mạnh xuống sườn dốc đầy đá, đầu gối cùng cánh tay va đập đến bật máu. Cơn đau dữ dội gần như khiến nàng ngất đi. 

“Con tiện nhân bỏ trốn!” Tiếng Mãn Đô gầm lên đầy giận dữ phía sau: “Mau đuổi theo!”

Tố Cẩm Đình cắn chặt răng đứng bật dậy, bàn chân đau đến run rẩy nhưng vẫn liều mạng lao vào rừng sâu. Cành cây sắc nhọn quất lên mặt rát buốt, váy áo bị kéo rách tả tơi, đôi chân trần giẫm lên đá nhọn bật máu nhưng nàng hoàn toàn không dám dừng lại. 

Sau lưng, tiếng bước chân cùng tiếng chửi rủa ngày càng gần. 

“Bắt được ả ta nhất định phải đánh gãy chân!” 

“Con khốn!” 

Tố Cẩm Đình thở dốc dữ dội, trước mắt nàng dần mờ đi. Đúng lúc ấy— ‘’Phập’!’’ 

Một cơn đau xé rách truyền đến từ đùi. Tố Cẩm Đình hét lên đau đớn ngã quỵ xuống đất. Nàng nhìn xuống con dao găm đang ghim thẳng vào chân. 

“Ha ha ha!” Tiếng cười điên cuồng của Mãn Đô vang lên phía sau: “Chạy nữa đi!”

Tố Cẩm Đình run rẩy rút mạnh con dao khỏi đùi, máu tươi lập tức phun ra nhuộm đỏ váy áo. Nhưng nàng vẫn cắn chặt răng đứng dậy tiếp tục chạy, nỗi sợ hãi cùng ý chí muốn sống khiến nàng gần như phát điên.

Tố Cẩm Đình loạng choạng thêm vài bước rồi hoàn toàn mất sức, cơ thể mảnh mai ngã mạnh xuống vũng bùn lạnh ngắt ven đường. Bùn đất bắn tung tóe, hòa lẫn cùng máu đỏ thẫm đang không ngừng chảy ra từ vết thương nơi đùi nàng.

Cơn đau dữ dội khiến toàn thân run lên từng hồi, hơi thở hỗn loạn đứt quãng nơi cổ họng. Mưa phùn lất phất bắt đầu rơi xuống, từng giọt nước lạnh buốt đập lên gương mặt trắng bệch, mái tóc đen dài dính đầy bùn đất rối tung che khuất nửa dung nhan. 

Tầm mắt nàng dần mờ đi. Tai chỉ còn nghe thấy tiếng bước chân hỗn loạn cùng tiếng chửi rủa vọng lại từ phía khu rừng phía sau. 

“Mau tìm!” 

“Con tiện nhân đó chạy không xa đâu!” 

Tố Cẩm Đình cố gắng chống tay muốn bò dậy, nhưng đầu ngón tay vừa chạm đất đã mềm nhũn. Nàng thật sự không còn chút sức lực nào nữa rồi. Ý thức như bị bóng tối từng chút từng chút nuốt chửng. 

Trong lúc thần trí gần như tan rã, nàng mơ hồ nhìn thấy phía xa xa có ánh đèn vàng nhạt đang chậm rãi tiến tới giữa màn đêm lạnh lẽo. Một cỗ xe ngựa màu đen đang đi về phía này. Tiếng chuông đồng treo nơi đầu ngựa khẽ vang lên leng keng giữa màn mưa tĩnh mịch. 

Xe ngựa dừng lại ngay trước mặt nàng, rèm xe được gió đêm khẽ thổi tung lên một góc nhỏ. 

Tố Cẩm Đình gần như không còn nhìn rõ nữa, nhưng nàng vẫn thấy được một bàn tay thon dài trắng lạnh đang hờ hững đặt trên thành cửa sổ xe. Trên ngón tay nam nhân đeo một chiếc nhẫn ngọc đen. 

Dưới ánh trăng lạnh lẽo, mặt ngọc phản chiếu ánh sáng âm trầm sắc bén, giống như đôi mắt của một con mãnh thú đang ẩn mình trong bóng tối. 

Tố Cẩm Đình run rẩy mấp máy đôi môi đã trắng bệch: “Cứu…Cứu ta…” Giọng nàng nhỏ đến gần như không nghe thấy. 

Trong xe ngựa im lặng vài giây. Sau đó, một giọng nam nhân trầm thấp vang lên mang theo cảm giác nguy hiểm khó nói thành lời: “Ngươi có gì để đền đáp?” 

Hơi thở Tố Cẩm Đình đứt quãng, máu tanh tràn nơi cổ họng khiến nàng gần như không thể mở miệng. 

Nhưng cuối cùng nàng vẫn cố gắng dùng chút ý thức cuối cùng mà khàn giọng đáp lại: “Tất cả…” 

Chữ cuối cùng còn chưa kịp nói hết, trước mắt Tố Cẩm Đình đã hoàn toàn tối sầm. Cơ thể đầy máu mềm nhũn ngã xuống vũng bùn lạnh lẽo, triệt để mất đi ý thức.