Chương 4: Bắt lấy nàng
Gõ để tìm kiếm chương nhanh
“Tố cô nương, cho ta một bát đậu hũ!” Tiếng gọi quen thuộc vang lên giữa con phố nhỏ nhộn nhịp lúc chiều tà. Hơi nước trắng nghi ngút bốc lên từ nồi đậu nóng, mang theo mùi thơm thanh mát dễ chịu lan khắp góc phố.
“Có ngay.” Một giọng nữ dịu dàng nhanh chóng đáp lại.
Tấm rèm vải cũ phía sau gánh hàng được vén lên, Tố Cẩm Đình cúi người bước ra. Nàng mặc một thân váy vải thô màu lam nhạt đã bạc màu theo năm tháng, không có trang sức quý giá cũng chẳng son phấn điểm tô, nhưng chính sự sạch sẽ giản dị ấy lại khiến nàng nổi bật giữa phố xá đông người.
Sau khoảng thời gian được chăm sóc tử tế hơn, sắc mặt Tố Cẩm Đình đã không còn trắng bệch tiều tụy như trước. Gương mặt thanh tú dần có thêm chút huyết sắc, đôi mắt thu thủy dịu dàng như mặt hồ mùa xuân dưới hàng mi cong dài càng khiến người khác nhìn vào liền vô thức mềm lòng.
Nàng giống như một đóa hoa nhỏ bị mưa gió vùi dập quá lâu, nay cuối cùng cũng có thể chậm rãi sống lại dưới ánh mặt trời. Người đi đường thích ghé qua gánh đậu hũ của nàng không chỉ vì hương vị thơm ngon mà còn bởi cảm giác bình yên hiếm có nơi nàng mang lại.
Tố Cẩm Đình luôn nói chuyện nhỏ nhẹ, ánh mắt dịu dàng, mỗi lần múc đậu hũ đều vô cùng cẩn thận.
“Của ngài đây.” Nàng mỉm cười đặt bát đậu nóng hổi xuống bàn gỗ.
Khách nhân nhận lấy bát đậu, nhìn nàng vài lần rồi bật cười trêu ghẹo: “Tố cô nương xinh đẹp như vậy, sao lại chịu cực khổ bán hàng ở đây?”
Người xung quanh lập tức cười theo. Tố Cẩm Đình chỉ khẽ cúi đầu cười nhạt không đáp. Nụ cười của nàng rất nhẹ, nhưng đẹp đến mức khiến ánh hoàng hôn phía sau cũng trở nên dịu dàng hơn vài phần.
Sau lưng nàng, một chiếc nôi vải nhỏ được buộc cẩn thận vào giá gỗ. Đứa bé nằm trong đó ngủ say ngon lành.
Tố Hạo Niên hôm nay mặc bộ áo bông nhỏ màu trắng ngà, gương mặt tròn trịa mềm mại như bánh nếp, hàng mi đen dài rung rung theo nhịp thở đều đều. Từ nhỏ đứa bé đã cực kỳ ngoan ngoãn, rất ít khi khóc quấy.
Dù nàng phải bận rộn cả ngày bán hàng ngoài phố, nó cũng chỉ nằm yên lặng nhìn nàng bằng đôi mắt đen láy trong veo rồi tự chơi một mình. Mỗi lần nhìn thấy con trai ngoan ngoãn như vậy, lòng Tố Cẩm Đình lại vừa chua xót vừa nhẹ nhõm.
Ít nhất… ông trời vẫn còn thương nàng một chút.
Nhờ ba nén bạc năm ấy, nàng mới có thể thuê được căn nhà nhỏ đàng hoàng hơn, mua chút dụng cụ mở gánh đậu hũ sống qua ngày. Tay nghề làm đậu của nàng vốn được ma ma trong phủ dạy từ trước nên hương vị rất ngon, khách quen ngày càng nhiều.
Ngân lượng kiếm được tuy không nhiều nhưng cũng đủ cho hai mẹ con ăn no mặc ấm. Đối với Tố Cẩm Đình mà nói, cuộc sống như hiện tại đã là một loại hạnh phúc xa xỉ rồi.
Nàng không còn dám cầu mong điều gì lớn lao, chỉ cần có thể nhìn con trai bình an lớn lên mỗi ngày là đủ. Ánh hoàng hôn dần buông xuống phía cuối phố, sắc trời đỏ rực như bị thiêu cháy. Người qua đường cũng bắt đầu thưa dần.
Tố Cẩm Đình nhìn chiếc nồi đã cạn sạch đậu hũ, khóe môi khẽ cong lên nhẹ nhõm. Hôm nay bán hết sớm hơn mọi ngày. Nàng cúi người thu dọn bát đũa, động tác thuần thục gọn gàng.
“Tố cô nương, mai nhớ bán sớm chút nhé!” Có người cười lớn gọi với theo.
“Được.” Nàng dịu dàng đáp lại.
Đợi mọi thứ dọn xong, Tố Cẩm Đình mới quay người ôm lấy Tố Hạo Niên vào lòng. Đứa bé vừa được bế lên đã lập tức mở đôi mắt tròn xoe đen láy nhìn nàng. Đôi mắt ấy cực kỳ đẹp, giống hệt người kia.
Tố Hạo Niên giơ hai cánh tay bụ bẫm lên ôm lấy cổ nàng, miệng ê a gọi không rõ chữ, giọng non nớt mềm mại đến tan chảy lòng người.
Tố Cẩm Đình bật cười thành tiếng. Nàng cúi đầu hôn nhẹ lên vầng trán mềm mại thơm mùi sữa của con trai, giọng nói dịu dàng đến cực điểm: “Niên nhi…”
Đứa bé cười khanh khách, bàn tay nhỏ bé vô thức nắm lấy một lọn tóc của nàng không chịu buông. Tố Cẩm Đình nhìn con trai, ánh mắt tràn đầy yêu thương cùng dịu dàng. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, gương mặt lạnh lùng của Ngu Tri Viễn bỗng nhiên hiện lên trong đầu.
Nụ cười trên môi Tố Cẩm Đình chợt cứng lại, sắc mặt hơi trắng đi trong thoáng chốc. Nàng theo bản năng ôm chặt đứa bé vào lòng hơn như sợ ai đó sẽ cướp mất nó khỏi tay mình.
“Không sao…” Nàng khẽ lẩm bẩm như đang tự trấn an bản thân: “Không ai biết đâu…”
Sau đó nàng nhanh chóng đứng dậy rời đi. Con đường nhỏ dẫn về nhà dần trở nên vắng vẻ khi trời tối. Gió lạnh thổi qua những mái nhà cũ kỹ phát ra âm thanh xào xạc.
Tố Cẩm Đình ôm con chậm rãi bước đi trên con đường quen thuộc, bóng dáng mảnh mai kéo dài dưới ánh chiều tàn. Nhưng chẳng biết từ lúc nào, bầu trời phía xa đã bắt đầu bị mây đen che kín.
“Ầm ầm—” tiếng sấm trầm đục vang lên phía chân trời. Gió đột nhiên mạnh hơn, cuốn bụi đất cùng lá khô bay tán loạn khắp nơi. Người đi đường bắt đầu vội vàng tìm chỗ trú mưa.
Trong lòng Tố Cẩm Đình bỗng nhiên dâng lên một cảm giác bất an mơ hồ không rõ nguyên do. Mi mắt nàng khẽ giật liên tục. Nàng vô thức ôm chặt Tố Hạo Niên hơn vào ngực, bước chân cũng nhanh hơn vài phần.
“Ngoan nào, sắp về tới nhà rồi…” Nàng nhỏ giọng dỗ con.
Gió lạnh càng lúc càng mạnh khiến không khí xung quanh nặng nề đến ngột ngạt. Tố Cẩm Đình cúi đầu rẽ vào con ngõ nhỏ quen thuộc dẫn về nhà. Nhưng vừa bước được vài bước, thân thể nàng bỗng cứng đờ, bước chân đột ngột dừng lại.
Cuối con ngõ tối tăm, vài bóng đen cao lớn đang đứng chắn phía trước. Trái tim Tố Cẩm Đình lập tức chìm xuống đáy vực, hơi lạnh dọc sống lưng lan thẳng lên tận đỉnh đầu.
Nàng ôm chặt Tố Hạo Niên đến mức đứa bé khó chịu khẽ oe một tiếng. Không cần nhìn kỹ, nàng cũng cảm nhận được sát khí lạnh lẽo bao phủ xung quanh. Đó tuyệt đối không phải người bình thường.
Tố Cẩm Đình gần như không suy nghĩ, xoay người bỏ chạy theo bản năng, váy áo bị gió thổi tung hỗn loạn, mái tóc đen dài xõa xuống sau lưng. Nhưng nàng còn chưa chạy được mấy bước —
“Bắt lấy nàng.” Một giọng nam nhân lạnh lẽo đột nhiên vang lên phía sau.
Thanh âm trầm thấp quen thuộc đến mức khiến máu trong người Tố Cẩm Đình gần như đông cứng lại. Chỉ trong nháy mắt, vài hắc y nhân lập tức lao tới như bóng ma. Tiếng bước chân dồn dập vang lên trong con hẻm tối tăm, mang theo cảm giác áp bức khiến người ta nghẹt thở.
Tố Cẩm Đình ôm chặt Tố Hạo Niên trong lòng mà chạy như điên giữa con đường dài hun hút. Váy áo bị gió thổi tung hỗn loạn, mái tóc đen dài xõa xuống sau lưng, đôi giày vải sớm đã dính đầy bùn đất.
Đứa bé trong lòng bị xóc đến bật khóc oe oe không ngừng, tiếng khóc non nớt như dao cứa vào tim nàng. Tố Cẩm Đình vừa chạy vừa run rẩy dỗ dành: “Ngoan… Niên nhi ngoan… nương ở đây…”
Nhưng chính bản thân Tố Cẩm Đình cũng hoảng loạn đến mức hơi thở đứt quãng. Nàng không dám quay đầu lại, không dám nhìn xem phía sau có bao nhiêu người đang đuổi theo mình. Nàng chỉ biết chạy, chạy thật xa.
Gió lạnh quất mạnh vào mặt khiến mắt nàng cay xè. Nhưng rất nhanh, phía sau đã vang lên tiếng vó ngựa dồn dập như sấm.
“Giá!” Tiếng quát trầm thấp lạnh lẽo vang lên giữa màn trời âm u.
Tố Cẩm Đình run lên dữ dội, trái tim nàng gần như chìm xuống đáy vực. Hắn đuổi tới rồi.
Nàng cắn răng ôm chặt con hơn, liều mạng chạy tiếp, nhưng một phụ nhân vừa sinh con không lâu làm sao chạy nổi chiến mã của Vĩnh Ninh Hẩu. Chỉ trong chớp mắt, một con hắc mã cao lớn đã lao vút lên chắn ngang trước mặt nàng.
“A!” Tố Cẩm Đình hoảng hốt thắng gấp, suýt nữa ngã xuống đất. Nàng lảo đảo vài bước mới miễn cưỡng đứng vững được, cả người run rẩy ôm con lùi về phía sau.
Trên lưng ngựa, Ngu Tri Viễn một thân huyền y lạnh lẽo, gương mặt sắc nét lạnh bạc như được chạm khắc từ băng tuyết, đôi mắt sâu thẳm âm trầm nhìn xuống nàng từ trên cao, mang theo cảm giác áp bức khiến người khác gần như không thể thở nổi.
Ánh mắt nam nhân chậm rãi lướt qua gương mặt tái nhợt của Tố Cẩm Đình rồi dừng lại trên đứa bé trong lòng. Theo bản năng, Tố Cẩm Đình lập tức ôm chặt Tố Hạo Niên hơn, giống như một con thú nhỏ liều mạng bảo vệ con mình trước kẻ săn mồi.
Ngu Tri Viễn chậm rãi xuống ngựa, đôi ủng đen giẫm lên mặt đất phát ra âm thanh nặng nề khiến trái tim Tố Cẩm Đình run lên từng nhịp. Hắn từng bước tiến lại gần nàng, hơi thở lạnh lẽo quen thuộc lập tức bao phủ cơ thể khiến Tố Cẩm Đình gần như không thể cử động.
“Tố Cẩm Đình.” Giọng hắn trầm thấp lạnh nhạt: “Ngươi dám mang huyết mạch Ngu gia bỏ trốn?”
Tố Cẩm Đình siết chặt đứa bé trong lòng đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Nàng cố gắng giữ giọng mình không run: “Thế… thế tử gia…”
Ngu Tri Viễn dừng trước mặt nàng, khoảng cách quá gần khiến nàng có thể ngửi thấy mùi đàn hương nhàn nhạt quen thuộc trên người hắn. Nam nhân chậm rãi vươn tay muốn bế lấy đứa bé. Tố Cẩm Đình lập tức hoảng loạn lùi về sau, ôm chặt Tố Hạo Niên đến mức đứa bé khó chịu bật khóc.
“Không được!” Giọng nàng run rẩy nghẹn ngào: “Đây… đây không phải con của ngài…”
Ngu Tri Viễn cười lạnh: “Tố Cẩm Đình.” Hắn cúi đầu nhìn nàng, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thấu tất cả dối trá: “Ngươi nghĩ có thể qua mắt ta?”
Tố Cẩm Đình cắn chặt môi đến bật máu nhưng vẫn nhất quyết không buông tay. Ngu Tri Viễn nhìn bộ dạng liều mạng của nàng, ánh mắt càng thêm âm trầm. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ lạnh nhạt phất tay. Ngay lập tức, mấy hắc y nhân phía sau liền lao tới.
“Không! Đừng chạm vào con ta!” Tố Cẩm Đình điên cuồng giãy giụa. Một người giữ chặt lấy hai cánh tay nàng, người còn lại mạnh mẽ bế Tố Hạo Niên khỏi vòng tay nàng.
“Oe oa!!!” Đứa bé như cảm nhận được nguy hiểm liền bật khóc thét lên. Tiếng khóc non nớt ấy như xé nát trái tim Tố Cẩm Đình.
“Trả con lại cho ta!” Nàng điên cuồng vùng vẫy, mái tóc đen rối tung, nước mắt rơi đầy mặt: “Mau trả con cho ta!!!”
Nhưng sức nàng quá yếu, hắc y nhân dễ dàng giữ chặt lại. Tố Hạo Niên bị bế đi liền khóc đến đỏ bừng cả mặt nhỏ, đôi tay bé xíu vươn về phía nàng như muốn tìm hơi ấm quen thuộc. Hắc y nhân nhanh chóng đem đứa bé giao cho Ngu Tri Viễn.
Khoảnh khắc ôm lấy đứa trẻ vào lòng, bàn tay vốn lạnh lẽo của Ngu Tri Viễn bỗng khựng lại. Đứa bé rất nhỏ, toàn thân mềm mại thơm mùi sữa, gương mặt đỏ hồng vì khóc lóc. Theo bản năng, động tác của Ngu Tri Viễn liền trở nên nhẹ hơn vài phần.
Hắn hơi nâng đứa bé lên, bàn tay to lớn cẩn thận đỡ lấy đầu nó. Tố Hạo Niên như cảm nhận được hơi ấm cùng cảm giác an toàn, tiếng khóc dần nhỏ lại. Đôi mắt đen láy ướt nước chậm rãi mở ra nhìn người trước mặt.
Khoảnh khắc ấy, Ngu Tri Viễn gần như chết lặng. Đôi mắt ấy giống hắn như đúc. Sống mũi nhỏ kia, hàng mi kia, tất cả đều giống hắn đến đáng sợ.
Một cảm giác kỳ lạ chưa từng có bất ngờ dâng lên trong lòng. Nhưng rất nhanh, Ngu Tri Viễn đã ép bản thân dời mắt đi. Ánh mắt nam nhân lại trở về vẻ lạnh lùng thường ngày khi nhìn Tố Cẩm Đình đang chật vật trước mặt.
“Tố Cẩm Đình.” Thanh âm hắn lạnh nhạt không gợn sóng: “Ta sẽ đưa đứa bé về Vĩnh Ninh phủ.”
“Không được!” Tố Cẩm Đình gần như hét lên trong tuyệt vọng: “Thế tử gia!”
Nàng liều mạng vùng khỏi tay hắc y nhân, nước mắt chảy đầy gương mặt tái nhợt: “Cầu xin ngài… cầu xin ngài trả con cho ta. Ta không thể sống thiếu đứa bé…”
Giọng nàng nghẹn đến khản đặc, từng chữ đều mang theo tuyệt vọng cùng đau đớn khiến người nghe cũng phải động lòng nhưng Ngu Tri Viễn chỉ lạnh lùng quay người bước đi.
Tố Cẩm Đình nhìn bóng lưng nam nhân liền phát điên lao tới: “Ngu Tri Viễn!” Nàng vừa khóc vừa gọi tên hắn: “Trả con cho ta!”
Nhưng nàng còn chưa kịp chạm tới hắn đã bị hắc y nhân đẩy mạnh ra sau.
“Phịch!” Tố Cẩm Đình ngã mạnh xuống nền đá lạnh cứng, đầu gối cùng bàn tay lập tức bật máu. Nàng đau đến run lên nhưng vẫn cố chống người bò dậy.
Ngu Tri Viễn nghe tiếng ngã liền dừng bước. Hắn chậm rãi quay đầu, ánh mắt sắc lạnh lướt qua tên hắc y nhân vừa động tay với nàng. Chỉ một ánh nhìn cũng đủ khiến đối phương tái mặt quỳ xuống.
Cuối cùng hắn vẫn lạnh giọng ra lệnh: “Hồi phủ.”
“Rõ!” Xe ngựa nhanh chóng được đưa tới. Ngu Tri Viễn ôm đứa bé bước lên xe mà không quay đầu lại.
“Niên nhi!” Tố Cẩm Đình tập tễnh chạy theo chiếc xe ngựa đang rời đi.
“Niên nhi!” Nàng vừa chạy vừa khóc, mái tóc cùng y phục đều hỗn loạn trong gió.
“Ngu Tri Viễn!!!” Giọng nàng gần như vỡ vụn giữa không trung: “Trả con cho ta!!!”
Nhưng chiếc xe ngựa vàng son lộng lẫy vẫn chậm rãi đi xa không hề dừng lại. Tố Cẩm Đình chạy đến kiệt sức rồi té ngã xuống nền đất đầy bùn. Đất bẩn bắn đầy lên gương mặt trắng bệch cùng y phục của nàng, đầu gối bị đá cào rách đau rát đến đáng thương.
Tố Cẩm Đình chỉ còn cách ngơ ngác nhìn theo bóng chiếc xe ngựa dần khuất xa cuối con đường. Tiếng khóc của Tố Hạo Niên cũng dần biến mất theo gió, thế giới trước mắt nàng như hoàn toàn sụp đổ.