Chương 2: Cưỡng bức
Gõ để tìm kiếm chương nhanh
Bên ngoài, mưa càng lúc càng lớn, gió đập mạnh vào mái tranh rách nát phát ra những âm thanh rợn người. Đúng lúc ấy, “kẽo kẹt —” tiếng cửa gỗ bị đẩy ra vang lên.
Tố Cẩm Đình giật mình ngẩng đầu. Một bóng người cao lớn từ ngoài bước vào. Nam nhân mặc áo vải thô màu xám đã cũ, thân hình to bè, gương mặt đầy nếp nhăn dầu mỡ cùng đôi mắt tam giác nhỏ híp khiến người khác vừa nhìn đã thấy khó chịu.
Trương Ý Hạn — người đàn ông sống cách nàng hai căn nhà. Từ ngày nàng chuyển đến ngôi làng này, ánh mắt của ông ta nhìn nàng chưa từng trong sạch. Tố Cẩm Đình từng nhiều lần vô cớ bị thê tử cùng thiếp thất của hắn kiếm chuyện gây khó dễ, nhưng nàng luôn nhẫn nhịn bỏ qua, chỉ mong tránh được phiền phức. Không ngờ hôm nay ông ta lại dám trực tiếp tìm tới tận nơi.
Tố Cẩm Đình theo bản năng ôm bụng đứng bật dậy, ánh mắt cảnh giác lùi về phía sau: “Trương Ý Hạn, ông đến đây làm gì?” Giọng nàng lạnh xuống, nhưng sự run rẩy vẫn không thể che giấu.
Trương Ý Hạn chậm rãi khép cửa lại phía sau lưng, ánh mắt tham lam không chút che đậy quét từ gương mặt tái nhợt xuống thân thể mềm mại của Tố Cẩm Đình. Dù đang mang thai, thiếu nữ vẫn đẹp đến kinh tâm động phách.
Mái tóc đen dài rối tung xõa xuống bên vai, làn da trắng xanh dưới ánh đèn dầu mờ nhạt càng thêm mong manh yếu ớt. Đôi mắt nàng vì vừa khóc mà đỏ hoe, hàng mi ướt nước khẽ run lên, dáng vẻ ấy chẳng những không xấu xí mà ngược lại còn khiến người ta nổi lên dục niệm muốn chiếm đoạt.
“Ầm —” một tiếng sét bất ngờ xé toạc bầu trời đêm, ánh sáng trắng lóe lên chiếu rõ vẻ thèm khát trên gương mặt Trương Ý Hạn.
Ông ta bước lên một bước, giọng nói giả tạo đầy dỗ dành: “Tố cô nương, cô hà tất phải sống khổ sở như vậy?”
Ánh mắt dán chặt lên người thiếu nữ, khóe miệng nhếch lên đầy dục vọng: “Ta là thật lòng thương cô. Theo ta về đi, ít nhất cũng có cơm ăn áo mặc, còn hơn ở cái chỗ rách nát này chịu đói chịu rét.”
Tố Cẩm Đình lập tức ôm bụng lùi lại phía sau, bắp chân va mạnh vào mép giường khiến thân thể loạng choạng suýt ngã. Ánh mắt nàng hiện lên vẻ tức giận cùng chán ghét hiếm thấy: “Trương Ý Hạn, mau cút ra ngoài trước khi tôi gọi người tới!”
Nụ cười trên mặt Trương Ý Hạn dần biến mất, ánh mắt ông ta trở nên âm độc lạnh lẽo: “Gọi người?”
Ông ta cười khẩy, từng bước ép sát: “Một nữ nhân bị người ta đuổi khỏi phủ, còn mang cái bụng hoang như cô, cô nghĩ sẽ có ai giúp cô?”
Tố Cẩm Đình bị ép đến sát mép giường, sắc mặt trắng bệch: “Đừng qua đây…” giọng nàng run run, bàn tay vô thức che lấy bụng.
Trương Ý Hạn lúc này đã hoàn toàn lộ rõ bộ mặt thật: “Tố cô nương, đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt.”
Dứt lời, hắn bất ngờ chồm tới chộp mạnh lấy cánh tay mảnh khảnh của nàng.
“Á!!!” Tố Cẩm Đình hoảng loạn giãy giụa, cổ tay bị bóp đau đến mức đỏ bừng, cả người bị kéo mạnh về phía trước.
“Buông ta ra!” bàng bật khóc, liều mạng vùng vẫy: “Cứu tôi với! Có ai không—”
Nhưng tiếng kêu cứu còn chưa dứt, Trương Ý Hạn đã lập tức bịt chặt miệng Tố Cẩm Đình: “Suỵt!!!”
Hơi thở tanh hôi của hắn phả sát bên tai khiến Tố Cẩm Đình buồn nôn đến run rẩy: “Ngoan nào.”
Tiếng mưa quá lớn, hoàn toàn nuốt trọn những âm thanh ê a tuyệt vọng của nàng. Tố Cẩm Đình bị ép ngã xuống giường, tóc tai rối loạn, nước mắt không ngừng tuôn xuống. Nỗi sợ hãi gần như bóp nghẹt trái tim nàng.
Nàng liều mạng che bụng, móng tay cào mạnh lên cánh tay Trương Ý Hạn đến bật máu nhưng vẫn không thoát nổi.
Đúng lúc ấy —
“RẦM!” Một tiếng động lớn vang lên như sét đánh. Cánh cửa gỗ cũ kỹ bị người bên ngoài đạp tung, mảnh gỗ vỡ bay khắp nơi, gió lạnh cùng nước mưa lập tức tràn vào căn phòng tối tăm.
Dẫn đầu là một phụ nhân béo tốt mặc áo đỏ sẫm, búi tóc cao cài đầy trâm vàng, gương mặt dữ tợn vì tức giận đến méo mó. Phía sau bà ta là một đám gia nhân lực lưỡng cầm gậy gộc hung hãn lao vào.
Vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, phụ nhân kia lập tức hét ầm lên, giọng the thé vang dội cả căn nhà: “Trương Ý Hạn! Ông mau cút ra đây cho ta!”
Trương Ý Hạn vừa nhìn thấy người đứng ngoài cửa, sắc mặt lập tức trắng bệch như tro tàn. Hắn vội vàng buông Tố Cẩm Đình ra như bị bỏng, thân hình béo nặng lảo đảo lùi về phía sau.
Tố Cẩm Đình mất đi điểm tựa liền ngã mạnh xuống mép giường cứng lạnh, mái tóc đen dài rối tung phủ kín gương mặt tái nhợt, y phục trước ngực bị kéo lệch lộ ra cần cổ trắng ngần. Nàng ôm chặt lấy bụng mình, hơi thở hỗn loạn run rẩy, nước mắt không ngừng lăn xuống theo gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch.
Trương Ý Hạn thì cuống quýt bò xuống đất, đầu gối va mạnh lên nền đất lạnh phát ra tiếng bịch nặng nề.
Hắn quỳ rạp trước mặt phụ nhân đứng ở cửa, bàn tay run run nắm lấy vạt áo bà ta, giọng lắp bắp đầy hoảng loạn: “Phu nhân… phu nhân… ta biết lỗi rồi, là do cô ta, là do cô ta cố tình câu dẫn ta! Ta thật sự không làm gì hết!”
Hắn vừa nói vừa quay đầu chỉ và Tố Cẩm Đình, ánh mắt đầy vẻ đổ tội cùng hèn nhát: “Con tiện nhân này thấy ta có tiền nên cố ý dụ dỗ ta! Ta chỉ… chỉ nhất thời hồ đồ…”
“Câm miệng!” Vương Sở Liên gầm lên, khuôn mặt béo tốt vì tức giận mà vặn vẹo dữ tợn. Bà ta không nói thêm lời nào, trực tiếp tung một cú đá mạnh vào cánh tay Trương Ý Hạn.
“Á!!!” Ông ta đau đớn ngã sõng soài xuống đất, ôm cánh tay lăn lộn. Nhưng Vương Sở Liên thậm chí còn chẳng thèm nhìn chồng mình thêm một cái. Đôi mắt tam giác sắc lẹm của bà ta lập tức ghim thẳng lên người Tố Cẩm Đình. Trong ánh nhìn ấy đầy sự căm ghét, đố kỵ cùng ác ý không hề che giấu.
Từ ngày Tố Cẩm Đình chuyển tới ngôi làng này, bà ta đã cực kỳ chướng mắt nữ nhân ấy. Một hồ ly tinh mang cái bụng hoang mà vẫn đẹp đến mê hoặc lòng người. Nam nhân trong làng ai đi ngang qua căn nhà rách kia cũng đều không nhịn được ngoái đầu nhìn vài lần. Ngay cả Trương Ý Hạn cũng nhiều lần hồn vía lên mây vì nàng. Điều đó khiến Vương Sở Liên hận nàng đến nghiến răng nghiến lợi.
“Đồ tiện nhân!”
Bà ta hùng hổ lao tới, giật mạnh tóc Tố Cẩm Đình khiến nàng đau đến bật khóc: “Từ ngày ngươi tới đây đã câu dẫn biết bao nhiêu nam nhân rồi hả? Bây giờ còn dám leo lên giường chồng ta!”
Tố Cẩm Đình đau đớn bị kéo ngửa đầu ra sau, da đầu như bị xé rách, nước mắt nàng lập tức trào ra. Đôi tay gầy yếu cố gắng nắm lấy cổ tay Vương Sở Liên, giọng nói run rẩy đứt quãng: “Không… ta không có… là hắn tự xông vào…”
“Chát!” Một cái tát giáng mạnh xuống mặt nàng. Tiếng vang chát chúa hòa lẫn cùng tiếng sấm ngoài trời khiến mọi người đều giật mình.
Đầu Tố Cẩm Đình nghiêng mạnh sang một bên, khóe môi lập tức rướm máu. Trước mắt nàng tối sầm đi, bên tai ong ong như có hàng ngàn con ong vỡ tổ.
“Không có?” Vương Sở Liên nghiến răng cười độc địa: “Ta bắt tận mắt còn dám chối?”
Bà ta đột ngột chỉ tay về phía đám gia nhân sau lưng: “Các ngươi! Mau bắt con tiện nhân này lại! Áp giải lên nha môn! Ta muốn cả cái làng này nhìn rõ bộ mặt hồ ly tinh của nó!”
“Vâng!” Một đám gia nhân lập tức xông lên như sói đói.
Tố Cẩm Đình còn chưa kịp phản ứng đã bị hai bà tử thô lỗ kéo mạnh khỏi giường: “Buông ta ra!”
Nàng hoảng loạn giãy giụa, đôi tay liều mạng che lấy bụng mình: “Ta không làm gì hết! Buông ta ra!”
Nhưng không ai thèm nghe Tố Cẩm Đình giải thích. Những bàn tay thô ráp siết chặt lấy cánh tay mảnh khảnh của nàng, kéo lê nàng xuống nền đất lạnh buốt. Mái tóc dài xõa tung hỗn loạn, y phục nhăn nhúm rách nát, bộ dạng chật vật đến cùng cực.
Đúng lúc ấy —
“Á!!!” Một tiếng hét thê lương đột nhiên bật ra khỏi cổ họng thiếu nữ, cả người Tố Cẩm Đình cứng đờ lại.
Một cơn đau dữ dội như xé rách bụng dưới bất ngờ cuộn lên, đau đến mức nàng gần như không thể thở nổi. Sắc mặt nàng lập tức trắng bệch không còn một giọt máu.
“Đau… đau quá…” Tố Cẩm Đình run rẩy ôm lấy bụng mình. Ngay sau đó, một dòng nước ấm bất ngờ chảy dọc xuống chân nàng, thấm ướt cả lớp váy mỏng.
Cả căn phòng bỗng chốc im phăng phắc: “Đây… đây không phải là sắp sinh rồi chứ?”
Mọi người đồng loạt nhìn xuống vũng nước dưới chân Tố Cẩm Đình, sắc mặt lập tức thay đổi.
“Á… làm ơn… cứu… cứu con tôi…”
Tố Cẩm Đình đau đến toàn thân co rút, quỳ sụp xuống đất, mái tóc đen ướt đẫm dính lên gương mặt tái nhợt, đôi mắt đẫm nước tuyệt vọng nhìn về phía đám người trước mặt.
Cánh tay nàng run rẩy vươn ra cầu cứu: “Xin các người… cứu con tôi…”
Nhưng đáp lại nàng chỉ là ánh mắt hoảng hốt né tránh. Vương Sở Liên nhìn vũng máu đỏ nhạt bắt đầu lan ra dưới váy, sắc mặt cũng tái mét. Bà ta sợ đến mức răng va vào nhau lập cập.
“Xui xẻo… thật xui xẻo!” Bà ta lùi mạnh về phía sau như tránh tà.
Tố Cẩm Đình đau đớn cuộn người dưới đất, tiếng khóc nghẹn hòa lẫn tiếng mưa khiến khung cảnh càng thêm thê lương. Nhưng Vương Sở Liên chỉ hung hăng phất tay: “Mau đi! Kệ con tiện nhân này, đừng để dính phải vận đen.”
Đám người nghe vậy lập tức hoảng hốt kéo nhau rời đi. Chẳng mấy chốc, căn nhà nhỏ lại trở nên trống trải lạnh lẽo. Chỉ còn tiếng mưa rơi cùng tiếng thở dốc đau đớn của Tố Cẩm Đình vang vọng trong bóng tối.
Cơn đau sinh nở như muốn xé nát cả thân thể. Từng cơn từng cơn dồn dập kéo tới khiến nàng gần như ngất đi. Tố Cẩm Đình run rẩy bò đến mép giường, hai tay bấu chặt lấy thành gỗ đến bật máu, nước mắt không ngừng rơi xuống.
Nàng sợ hãi đến tuyệt vọng, nhưng trong căn nhà này chẳng có ai giúp nàng cả. Nàng chỉ có thể tự cứu lấy bản thân, cứu lấy đứa con của mình.
Tố Cẩm Đình cố gắng nhớ lại những lời ma ma trong Vĩnh Ninh Hầu phủ từng dạy các nha hoàn khi sinh nở. Tố Cẩm Đình cắn chặt chiếc khăn vải trong miệng, mồ hôi cùng nước mắt hòa lẫn trên gương mặt trắng bệch.
Từng tiếng rên đau đớn nghẹn lại nơi cổ họng, thân thể nàng run lên dữ dội theo từng cơn đau xé ruột xé gan. Ngoài trời sấm chớp không ngừng giáng xuống, ánh chớp trắng xóa soi sáng căn nhà rách nát, chiếu lên bóng dáng gầy yếu đang liều mạng.
“Oe… oe…” Một tiếng khóc trẻ con yếu ớt cuối cùng cũng vang lên giữa màn mưa lạnh lẽo.
Tố Cẩm Đình gần như bật khóc thành tiếng, nằm vật trên giường, gương mặt trắng bệch đến đáng sợ. Nhưng ngay khi nghe thấy tiếng khóc kia, đôi mắt vốn tuyệt vọng của nàng lại chậm rãi sáng lên.
Tố Cẩm Đình chịu đựng cơn đau sau sinh, run rẩy vươn người ôm lấy đứa bé còn đỏ hỏn bên cạnh. Đứa trẻ rất nhỏ, toàn thân nhăn nheo, tiếng khóc yếu ớt như mèo con. Tố Cẩm Đình cẩn thận ôm nó vào lòng như đang ôm báu vật quý giá nhất đời mình.
Nàng run rẩy dùng nước ấm lau sạch thân thể bé nhỏ ấy, động tác vụng về nhưng vô cùng dịu dàng. Khi nhìn rõ gương mặt đứa bé, nước mắt nàng lại rơi xuống không ngừng. Đứa trẻ có đôi mắt rất đẹp, giống hệt hắn. Tố Cẩm Đình cúi đầu, nhẹ nhàng đặt lên trán con một nụ hôn run rẩy. Nước mắt nóng hổi lăn xuống gương mặt nhỏ xíu của đứa trẻ.