Chương 1: Cầm rồi biến đi
Gõ để tìm kiếm chương nhanh
Đại Khải năm thứ bốn mươi.
Mưa bụi giăng kín cả đất trời, từng hạt nước lạnh buốt lặng lẽ rơi xuống mái tranh xiêu vẹo nơi cuối thôn, len qua những con đường lát đá phủ đầy rong rêu xanh sẫm. Gió cuối thu thổi hun hút qua hàng liễu xác xơ, cuốn theo mùi bùn đất ẩm lạnh và hơi sương mờ đục, khiến cả ngôi làng nằm nép mình dưới chân núi càng trở nên tiêu điều hiu quạnh.
Giữa màn mưa trắng xóa ấy, một bóng phụ nhân gầy gò đang đứng trước cánh cổng gỗ đỏ thẫm cao lớn của một phủ đệ.
Nàng mặc một thân y phục cũ kỹ đã bạc màu, tà váy sẫm nước mưa dính sát vào mắt cá chân lạnh cóng, mái tóc đen bị gió mưa làm rối tung, vài sợi dính lên gương mặt tái nhợt không còn huyết sắc. Chiếc bụng nhô cao dưới lớp áo mỏng khiến thân hình thiếu phụ càng thêm đơn bạc.
Nàng đứng đó rất lâu, đôi môi tím tái run rẩy, bàn tay lạnh buốt đặt lên bụng mình như cố che chở cho sinh mệnh nhỏ bé bên trong. Nàng ngẩng đầu nhìn tấm biển lớn treo trên cao, đôi mắt trong trẻo phủ đầy mỏi mệt cùng tuyệt vọng không nói thành lời.
Mưa rơi xuống hàng mi cong dài, chảy dọc theo gương mặt thanh tú gầy guộc, không biết đâu là nước mưa, đâu là nước mắt.
“Kẽo kẹt —” cánh cổng gỗ nặng nề cuối cùng cũng chậm rãi mở ra, âm thanh khô khốc vang lên.
Một lão gia nhân từ bên trong bước ra. Ông ta mặc trường sam màu xám, lưng hơi còng, tóc đã điểm bạc gần nửa, khuôn mặt đầy nếp nhăn khắc khổ nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo đến đáng sợ. Ông ta đứng dưới mái hiên khô ráo, từ trên cao nhìn xuống nữ nhân đang ướt sũng trước mặt, trong mắt không hề có lấy một tia thương hại.
“Tên?” Giọng nói già nua vang lên cộc lốc
Thiếu nữ siết chặt đầu ngón tay đến trắng bệch, hồi lâu mới run run cất giọng: “Tố Cẩm Đình.”
Lão gia nhân khẽ hừ lạnh, ánh mắt đánh giá Tố Cẩm Đình từ trên xuống dưới. Dù đang mang thai, nhưng nàng lại gầy đến mức đáng sợ.
Chiếc cằm nhọn nhỏ tái nhợt, xương quai xanh hiện rõ dưới lớp áo mỏng ướt đẫm, giống như đã rất lâu chưa từng được ăn no. Tuy gầy yếu nhưng vẫn không che đi được nét thanh tú trên gương mặt, đặc biệt là đôi mắt hạnh trong sáng và long lanh như mặt hồ thu của nàng.
Lão gia nhân hơi khựng lại trong thoáng chốc rồi rất nhanh thu hồi ánh mắt, khóe môi già nua nhếch lên đầy khinh miệt. Ông ta thò tay vào túi gấm bên hông, lấy ra mười văn tiền. Không nói thêm một lời, liền tiện tay ném mạnh xuống nền đất bùn trước mặt. Những văn tiền lập tức lăn tán loạn, chìm một nửa vào lớp bùn đen nhầy nhụa.
“Cầm rồi biến đi.” Giọng nói hờ hững như đang bố thí cho một con chó hoang ven đường.
Tố Cẩm Đình đứng lặng, mưa vẫn rơi xuống không ngừng, lạnh buốt xuyên qua da thịt. Nàng cúi đầu nhìn những đồng tiền nằm lẫn trong bùn đất, đầu ngón tay khẽ run lên. Mười văn tiền chỉ đáng giá bằng một bữa ăn của hạ nhân trong phủ, lại là cái giá cho công sức lao động của nàng trong hai ngày.
“Ầm —” cánh cổng lớn trước mặt đóng sầm lại không chút lưu tình, ngăn cách hoàn toàn nàng với thế giới bên trong.
Tố Cẩm Đình đứng im rất lâu, bàn tay đang đỡ bụng khẽ siết lại. Cuối cùng, nàng chậm rãi quỳ xuống giữa màn mưa lạnh giá. Đầu gối đập mạnh lên nền đá cứng phủ đầy nước bẩn, thân hình mảnh mai khẽ run lên vì đau đớn.
Tố Cẩm Đình gom hết những đồng tiền vào lòng bàn tay rồi chậm chạp đứng dậy. Bụng nàng đau âm ỉ vì đứng quá lâu trong mưa lạnh, sắc mặt càng thêm trắng bệch.
Nàng lặng lẽ ôm bụng, bước từng bước khó nhọc rời khỏi phủ đệ nguy nga sau lưng. Bóng dáng gầy gò của nàng dần bị màn mưa nuốt chửng, cô độc đến tận cùng.
Mưa vẫn lặng lẽ rơi xuống, từng giọt nước lạnh buốt thấm qua lớp y phục mỏng manh của Tố Cẩm Đình. Nàng ôm bụng chậm rãi bước đi trên con đường lát đá lầy lội, bóng dáng đơn bạc nghiêng ngả giữa màn mưa xám xịt như bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống.
Gió lạnh thổi qua khiến hàng cây ven đường rung lên xào xạc, mang theo mùi bùn đất ẩm ướt và cái rét cắt da cắt thịt của cuối thu. Đầu ngón tay nàng lạnh đến tê cứng, những ký ức bị chôn vùi lại từng chút từng chút hiện về rõ ràng trong đầu.
Hai năm trước, ngày nàng bước chân vào Vĩnh Ninh Hầu phủ, trời cũng đổ mưa như hôm nay. Khi ấy nàng chỉ là một tiểu nha hoàn thấp kém được bán vào phủ để làm việc nặng trong hậu viện. Nàng không có gia thế, cũng chẳng có chỗ dựa, chỉ đành nhẫn nhịn mà sống qua từng ngày.
Tố Cẩm Đình khi đó mới mười sáu tuổi, dáng người mảnh mai mềm mại như cành liễu đầu xuân, làn da trắng đến mức dưới ánh nắng gần như trong suốt, đôi mắt lại đặc biệt đẹp, trong veo như nước hồ thu, mỗi lần nhìn người khác đều khiến người ta vô thức mềm lòng.
Nàng làm việc nhanh nhẹn, nói năng nhỏ nhẹ, chưa từng tranh giành với ai, vì vậy rất nhanh đã lọt vào mắt xanh của Ngu lão phu nhân.
Trong phủ ai cũng biết vị Thế tử gia Ngu Tri Viễn tính tình lãnh đạm, quanh năm chỉ biết xử lý công vụ cùng luyện kiếm, bên cạnh chưa từng có nữ nhân thân cận. Các quý nữ trong kinh thành dù ái mộ hắn đến đâu cũng không lọt nổi vào mắt vị thế tử cao cao tại thượng ấy. Hắn giống như băng tuyết trên đỉnh núi cao, lạnh lùng đến mức khiến người khác không dám lại gần.
Cho đến một đêm kia, Tố Cẩm Đình bị người ta đẩy vào căn phòng của Ngu Tri Viễn trong lúc thần trí của hắn đã không còn tỉnh táo. Đêm ấy hỗn loạn đến mức nàng không kịp hiểu chuyện gì xảy ra. Chỉ nhớ rõ nam nhân cao lớn đè nàng xuống lớp chăn gấm mềm mại, hơi thở nóng bỏng phả bên tai, đôi mắt đen sâu thẳm vốn luôn lạnh lẽo lại đỏ lên vì dục niệm bị ép bùng phát.
Tố Cẩm Đình khi ấy hoảng loạn đến bật khóc, bàn tay nhỏ bé run rẩy chống trước ngực nam nhân: “Thế… Thế tử gia…”
Những lời cầu xin còn chưa nói hết đã bị nuốt trọn trong nụ hôn mạnh bạo của nam nhân. Ngoài cửa sổ mưa rơi ào ạt, bên trong căn phòng chỉ còn tiếng thở dốc trầm thấp cùng tiếng khóc nghẹn đứt quãng của thiếu nữ.
Từ đêm ấy, cuộc đời của Tố Cẩm Đình hoàn toàn thay đổi, nàng được Ngu lão phu nhân nâng lên làm thông phòng. Nàng còn cho rằng Ngu Tri Viễn sẽ bỏ qua đêm ấy như một giấc mộng, nhưng nam nhân một khi đã nếm qua mật ngọt thì làm sao có thể quay đầu.
Ngu Tri Viễn cũng vậy. Ban ngày hắn vẫn là vị Thế tử gia cao quý không nhiễm bụi trần, khoác cẩm bào đen thêu kim tuyến, gương mặt tuấn mỹ lạnh bạc khiến người người kính sợ, nhưng khi màn đêm buông xuống, hắn lại bước vào căn viện nhỏ của nàng, đem nàng ép dưới thân mà chiếm lấy hết lần này đến lần khác.
Hắn thích nhìn nàng khóc, thích nhìn gương mặt nhỏ nhắn trắng nõn của nàng đỏ bừng vì xấu hổ. Mỗi lần Tố Cẩm Đình chịu không nổi muốn trốn tránh, hắn đều lạnh lùng bóp cằm nàng ép ngẩng mặt lên: “Mở mắt nhìn ta.”
Giọng hắn trầm thấp lạnh nhạt, mang theo sự áp bức khiến người khác không thể chống cự. Tố Cẩm Đình run rẩy mở mắt, đôi mắt long lanh đẫm nước nhìn thẳng vào Ngu Tri Viễn. Ánh nến lay động chiếu lên gương mặt nam nhân sắc bén lạnh lùng, đôi mắt đen sâu như vực thẳm khóa chặt lấy nàng.
Mỗi lần mọi chuyện kết thúc, Ngu Tri Viễn lại lạnh nhạt khoác áo đứng dậy, không hề lưu luyến dù chỉ một chút. Hắn đứng bên giường chỉnh lại vạt áo, nha hoàn ngay lập tức bưng vào một bát thuốc tránh thai đen ngòm còn bốc khói nghi ngút.
Tố Cẩm Đình vẫn nhớ rất rõ đêm đầu tiên nhìn thấy bát thuốc ấy. Nàng ngồi trên giường, mái tóc đen dài xõa xuống tấm lưng đầy dấu vết đỏ hồng, đầu ngón tay siết chặt lớp chăn lụa che đi cơ thể đang run rẩy của mình.
Ngu Tri Viễn đứng trước mặt nàng, ánh mắt lạnh lẽo không chút nhiệt độ: “Ngươi không thể mang thai con của Ngu gia.”
Từng chữ hắn nói ra đều sắc bén như dao đâm thẳng vào tim nàng. Nhưng Tố Cẩm Đình chỉ im lặng cúi đầu nhận lấy bát thuốc, ngoan ngoãn uống cạn từng ngụm đắng chát.
Thật ra Tố Cẩm Đình chưa từng mơ tưởng điều gì quá xa vời. Nàng biết thân phận mình thấp hèn, biết bản thân chẳng qua chỉ là một thông phòng được gọi đến khi cần giải khuây. Nàng không dám hy vọng Ngu Tri Viễn sẽ yêu mình, càng không dám vọng tưởng trở thành chủ mẫu của Ngu phủ.
Điều duy nhất nàng mong cầu chỉ là một chốn dung thân. Chỉ cần có cơm ăn, có nơi trú thân, không bị người khác tùy ý giẫm đạp khinh rẻ, như vậy đã đủ lắm rồi.
Nhưng con người ở cạnh nhau lâu ngày, sao có thể thật sự vô tâm.
Những đêm Ngu Tri Viễn ôm nàng ngủ sau cơn say, những lần hắn vô thức vuốt tóc nàng lúc nửa mê nửa tỉnh, hay ánh mắt hắn dừng trên người nàng lâu hơn bình thường, đều khiến trái tim thiếu nữ ngu ngốc của Tố Cẩm Đình từng chút từng chút sinh ra dựa dẫm.
Nàng bắt đầu chờ hắn. Chờ tiếng bước chân quen thuộc vang lên ngoài sân mỗi đêm, chờ hơi lạnh trên người hắn khi ôm nàng vào lòng, chờ một ngày hắn có thể mềm lòng với nàng dù chỉ một chút. Nhưng rồi mộng đẹp cuối cùng vẫn tan như bọt nước.
Một ngày mưa lớn đầu đông, tin tức Ngu Tri Viễn hạ hôn ước với đích tiểu thư Tạ gia — Tạ Nhược Lan.
Tạ Nhược Lan là quý nữ nổi danh nhất kinh thành, xuất thân cao quý, tài mạo song toàn, là nữ nhân mà vô số nam nhân mong cầu. Chỉ có nàng ta mới xứng đứng cạnh vị Thế tử tôn quý như Ngu Tri Viễn.
Tố Cẩm Đình nghe tin ấy khi đang ngồi thêu áo trong viện nhỏ. Kim thêu đâm mạnh vào đầu ngón tay, máu đỏ chậm rãi tràn ra, nhưng nàng lại không cảm thấy đau.
Đêm hôm đó, nàng bị người của Ngu phủ trực tiếp kéo ra khỏi viện, mưa trắng xóa phủ kín trời đất. Tố Cẩm Đình bị đẩy ngã mạnh trước cổng lớn, cả người lăn xuống nền đá lạnh buốt. Một tờ khế ước bán thân bị ném xuống trước mặt, giấy trắng nhanh chóng bị nước mưa thấm ướt nhòe đi, nhưng từng dòng chữ phía trên vẫn đủ khiến sắc mặt nàng trắng bệch.
Nàng đã bị đuổi khỏi Ngu gia.
Tố Cẩm Đình vô thức ôm lấy bụng mình, khi ấy nàng đã biết bản thân mang thai: “Ta muốn gặp Thế tử gia.” Giọng nàng run rẩy đến mức gần như vỡ vụn.
Trong màn mưa mịt mờ, nàng nhìn thấy Ngu Tri Viễn đứng dưới mái hiên cao rộng. Hắn mặc trường bào đen, thân hình cao lớn thẳng tắp như thanh kiếm sắc bén, gương mặt tuấn mỹ không chút biểu cảm.
Tố Cẩm Đình nhìn hắn rất lâu, đôi mắt đỏ hoe đầy chờ mong cùng tuyệt vọng. Nàng muốn hỏi hắn rằng nàng nên đi đâu giữa trời đất rộng lớn này, nên làm gì với đứa bé trong bụng. Nhưng khi đối diện với ánh mắt lạnh nhạt kia, mọi lời nghẹn lại nơi cổ họng.
Ngu Tri Viễn chỉ đứng đó, không bước tới cũng không nói một lời giữ lại. Cuối cùng, cánh cửa son đỏ thẫm sau lưng hắn chậm rãi khép lại. Tố Cẩm Đình đứng lặng trong mưa, đôi môi trắng bệch bị nàng cắn đến bật máu. Rất lâu sau, nàng mới chậm rãi cúi người nhặt tờ khế ước đã ướt đẫm dưới đất, rồi quay người bước đi.
Tố Cẩm Đình khẽ nhắm mắt, cố ép những hồi ức đau đớn vừa rồi chìm trở lại nơi đáy lòng. Gió lạnh mang theo hơi mưa thổi qua khiến thân thể vốn đã lạnh cóng của nàng khẽ run lên.
Nàng siết chặt vạt áo trước bụng, cúi đầu chậm rãi bước về phía cuối ngôi làng nhỏ heo hút ấy. Con đường đất sau cơn mưa trở nên lầy lội khó đi, bùn đất dính đầy mép váy, từng bước chân đều nặng nề như kéo theo cả nỗi tuyệt vọng đè trên vai.
Trời đã dần tối, ánh hoàng hôn cuối cùng bị những tầng mây đen dày đặc nuốt sạch, chỉ còn tiếng gió rít từng cơn qua hàng cây khô xác xơ ven đường. Cuối ngôi làng hiện ra một căn nhà nhỏ xiêu vẹo nằm tách biệt hẳn với những hộ dân khác.
Nói là nhà cũng có phần miễn cưỡng, bởi đó chỉ là một gian phòng bỏ hoang cũ nát đến mức gần như không thể che mưa chắn gió. Mái tranh phía trên đã rách toạc nhiều chỗ, nước mưa tí tách nhỏ xuống nền đất lạnh ẩm, cánh cửa gỗ cũ kỹ nứt toác một đường dài, chỉ cần dùng sức mạnh một chút cũng có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào.
Bên trong căn phòng trống trải đến thê lương, ngoài một chiếc giường gỗ cũ lạnh lẽo cùng cái bàn nhỏ ọp ẹp đặt cạnh cửa sổ thì chẳng còn thứ gì đáng giá. Không khí ẩm mốc cùng mùi gỗ mục khiến nơi này càng thêm tiêu điều lạnh lẽo.
Tố Cẩm Đình chậm rãi bước vào. Nàng cúi người khép cánh cửa lại, nhưng gió vẫn len qua khe hở thổi vào từng trận lạnh buốt. Đến khi ngồi xuống mép giường cứng ngắc, nàng mới như mất hết sức lực mà thở hắt ra một hơi nặng nề. Cả người nàng đau nhức vì dầm mưa quá lâu, bụng cũng bắt đầu âm ỉ khó chịu.
Tố Cẩm Đình cúi đầu mở lòng bàn ta, mười văn tiền lấm bùn nằm cô độc trong tay nàng. Nàng nhìn chúng thật lâu, rồi bàn tay còn lại chậm rãi đặt lên bụng mình. Ánh mắt vốn luôn nhẫn nhịn giờ cuối cùng cũng vỡ vụn.
“Bé con…” Giọng nàng khàn đặc run rẩy, nước mắt lặng lẽ rơi xuống mu bàn tay lạnh buốt: “Nương xin lỗi…”
Nàng cúi đầu ôm lấy bụng mình, đôi vai gầy khẽ run lên trong tiếng mưa rơi ngoài hiên. Nàng từng nghĩ chỉ cần cố gắng sống sót là đủ, chỉ cần nhẫn nhịn thêm một chút, đợi đứa bé sinh ra, mọi chuyện rồi sẽ tốt hơn. Nhưng hiện tại nàng chẳng còn gì cả.