Chương 11: Nuôi nàng cả đời
Gõ để tìm kiếm chương nhanh
Thẩm Tư Viễn lập tức quay đầu đi chỗ khác, vành tai hiếm thấy đỏ lên vài phần: “Dao Dao.” giọng hắn khàn khàn: “Ngươi chú ý một chút đi.”
Dao Dao lập tức trợn mắt: “Ta chú ý cái gì? Là ngươi đá ta xuống đấy!”
Nàng tức tối bơi vào bờ rồi leo lên, vừa vắt nước trên tóc vừa mắng hắn không ngừng. Nhưng rất nhanh, Dao Dao lại phủi tay như chẳng để tâm nữa.
Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt sáng rực như trước: “Được rồi Thẩm Tư Viễn. Theo đúng ước định, ngươi đã có thể đi lại. Ta cũng nên rời đi thôi.”
Nói đến đây, Dao Dao còn vui vẻ huýt sáo một tiếng: “Lần này kiếm được quá nhiều bạc, đủ cho ta với Tiểu Ngũ ăn uống mấy năm.”
Thẩm Tư Viễn nghe vậy, ánh mắt lập tức trầm xuống. Gió thu lướt qua giữa hai người, thổi tung tà áo đen của hắn.
Bàn tay Thẩm Tư Viễn chậm rãi siết chặt thành quyền.
Hắn nhìn thiếu nữ trước mặt rất lâu, đôi môi mỏng mím chặt như muốn nói gì đó. Giữ nàng lại. Đừng đi. Ở lại bên cạnh hắn.
Những lời ấy gần như đã dâng đến cổ họng, nhưng cuối cùng lại bị hắn nuốt xuống. Thẩm Tư Viễn chưa từng sợ hãi trên chiến trường, vậy mà giờ phút này lại lần đầu tiên cảm thấy bất an.
Hắn sợ vừa mở miệng, Dao Dao sẽ bật cười rồi nói hắn điên mất rồi.
Dao Dao thấy Thẩm Tư Viễn im lặng hồi lâu liền nhíu mày khó hiểu: “Ngươi sao vậy?”
Thẩm Tư Viễn vẫn không đáp. Nhưng Dao Dao vốn là kẻ chậm chạp trong chuyện tình cảm, nàng chỉ bĩu môi, lười nghĩ nhiều: “Được rồi. Ta về thay y phục đây.”
Nói xong Dao Dao quay người bỏ đi, mái tóc ướt nước còn nhỏ từng giọt xuống nền đá xanh.
Thẩm Tư Viễn đứng phía sau nhìn theo bóng lưng thiếu nữ thật lâu, bàn tay siết chặt đến nổi gân xanh.
Vài ngày sau, khắp viện phía Tây của Vĩnh An Hầu phủ đều vang lên tiếng Dao Dao huýt sáo vui vẻ.
Dưới gốc cây tùng quen thuộc, từng rương vàng bạc được mở tung, ánh vàng lấp lánh đến mức phản chiếu cả ánh nắng mùa thu.
Tiểu Ngũ ngồi xổm bên cạnh, hai mắt sáng rực như sắp rơi luôn vào trong đống ngân lượng, vừa đếm bạc vừa run giọng: “Dao tỷ tỷ, chúng ta thật sự mang hết số này đi sao?”
Dao Dao lúc ấy đang chống nạnh chỉ huy hạ nhân đóng rương, nghe vậy liền hừ một tiếng đầy đắc ý: “Không mang thì để lại cho tên đầu gỗ kia à?”
Nàng tiện tay ôm một xấp ngân phiếu nhét vào ngực áo, vẻ mặt sung sướng đến mức đôi mắt hạnh cong lên như trăng non: “Hai năm trời ta cực khổ chữa chân cho hắn, ngày nào cũng bị hắn chọc tức đến đoản thọ vài năm, lấy chút bạc thì có sao?”
Nói xong nàng còn quay sang ôm lấy một rương vàng cười khì khì, bộ dáng tham tiền quen thuộc khiến Tiểu Ngũ chỉ biết ôm đầu than trời.
Nhưng người buồn nhất phủ lúc này lại là Chiêu Cẩm Hoa.
Tiểu cô nương gần như ngày nào cũng ôm Dao Dao khóc lóc đến trời đất tối tăm. Hôm thì khóc vì không nỡ nàng rời đi, hôm thì khóc vì sau này không còn ai chơi cùng mình nữa, đến mức tai Dao Dao nghe tiếng nàng khóc nhiều đến muốn ù luôn.
“Được rồi được rồi!” Dao Dao đau đầu day trán, bị Chiêu Cẩm Hoa ôm chặt đến mức suýt nghẹt thở.
“Ngươi khóc nữa là ta chết thật đó!”
Chiêu Cẩm Hoa mắt đỏ hoe ngẩng đầu: “Ta không muốn ngươi đi…”
Dao Dao nhìn gương mặt non nớt đầy lưu luyến của nàng, trong lòng cũng mềm đi vài phần. Dù sao đây cũng là một trong số ít người ở kinh thành thật lòng đối tốt với nàng.
Dao Dao thở dài, giọng nói hiếm khi dịu dàng: “Ngươi lo cái gì chứ? Chẳng phải giờ đã có Phó Minh Dật ở cạnh rồi sao?”
Vừa nhắc đến cái tên ấy, gương mặt Chiêu Cẩm Hoa lập tức đỏ bừng lên như quả đào chín. Nàng cúi đầu xoắn xoắn khăn tay, bộ dáng thiếu nữ mới biết yêu khiến Dao Dao nhìn mà bật cười thành tiếng.
Có ai ngờ được tiểu cô nương tính tình nóng nảy này cuối cùng lại thích một vị công tử ôn hòa như ngọc đâu chứ.
Dao Dao chống cằm nhìn nàng rồi cười đầy ý vị: “Được rồi, sau này nếu nhớ ta thì đến tìm là được.”
Chiêu Cẩm Hoa vẫn sụt sịt ôm nàng không buông, còn Dao Dao thì vừa vỗ lưng nàng vừa lén nhét thêm vài gói thuốc bổ vào tay, trong lòng âm thầm chúc phúc cho hai người.
Chỉ là trong suốt những ngày ấy, Thẩm Tư Viễn lại không hề xuất hiện. Hắn giống như đột nhiên biến mất khỏi phủ.
Không đến tìm nàng cãi nhau, không lạnh mặt chê nàng phiền phức, cũng không ngồi nhìn nàng đếm bạc bằng ánh mắt bất lực như mọi khi.
Dao Dao ngoài mặt vẫn vô tư cười nói, nhưng mỗi lần vô thức nhìn về phía thư phòng của hắn mà chỉ thấy cửa đóng im lìm, trong lòng lại có chút khó chịu kỳ lạ không nói thành lời.
Nàng thậm chí còn tự mắng mình mấy lần: “Tên đầu gỗ đó không xuất hiện càng tốt, mình buồn cái gì chứ…”
Nhưng càng nghĩ, tâm trạng lại càng bực bội. Cuối cùng đến ngày rời phủ, Dao Dao vẫn không gặp được hắn.
Hai chiếc xe ngựa lớn chất đầy rương vàng bạc, dược liệu quý, vải vóc cùng vô số đồ đạc được kéo ra khỏi Vĩnh An Hầu phủ.
Tiểu Ngũ nhìn đống tài sản khổng lồ ấy mà hai chân run lẩy bẩy, cảm giác như mình đang nằm mơ.
Dao Dao thì vui vẻ, còn tiện tay ôm một rương bạc nhỏ không chịu buông. Trước khi bước lên xe ngựa, nàng vẫn vô thức quay đầu nhìn lại phủ tướng quân lần cuối.
Cánh cổng lớn màu son đứng sừng sững dưới nắng chiều, lá vàng bay lác đác trước bậc thềm, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không thấy bóng dáng người nọ xuất hiện.
Ánh mắt Dao Dao hơi cụp xuống. Một cảm giác mất mát kỳ lạ lặng lẽ lan ra trong lòng. Nhưng rất nhanh nàng liền bĩu môi tự mắng mình nghĩ nhiều.
"Chúng ta đi đây Chiêu tiểu thư, Vệ đại ca.” là giọng của Tiểu Nguc đang chào tạm biệt Vệ Ảnh và Chiêu Cẩm Hoa.
“Đi thôi.” Tiếng nàng vang lên nhàn nhạt.
Bánh xe ngựa chậm rãi lăn đi trên con đường dài dẫn ra khỏi kinh thành. Gió thu nhè nhẹ thổi tung rèm xe, ánh nắng vàng phủ lên mái ngói đỏ của kinh thành phía xa xa.
Dao Dao ngồi trong xe, đầu tựa cửa sổ, ngón tay vô thức nghịch đồng tiền vàng trong tay. Không khí yên tĩnh đến mức Tiểu Ngũ cũng cảm thấy kỳ lạ.
Ngay khi đoàn xe chuẩn bị ra khỏi cổng thành, phía sau đột nhiên vang lên tiếng vó ngựa dồn dập như sấm.
“Tránh ra!”
“Mau tránh ra!”
Tiếng người dân hốt hoảng vang lên khắp nơi. Dao Dao cau mày vén rèm nhìn ra ngoài. Chỉ thấy từ cuối con đường, một thân ảnh mặc hắc y đang cưỡi chiến mã lao tới như cơn cuồng phong.
Bóng dáng ấy quen thuộc đến mức trái tim nàng đột nhiên đập mạnh một cái.
Chính là Thẩm Tư Viễn.
Gió lớn thổi tung áo choàng đen phía sau lưng. Nam nhân cưỡi ngựa lao đến giữa phố lớn, khí thế mạnh mẽ đến mức khiến cả con đường náo loạn.
Dân chúng hai bên đều kinh ngạc nhìn vị Tướng quân nổi danh kinh thành giờ phút này vậy mà lại vội vàng như đang đuổi theo thứ gì quan trọng nhất đời mình.
“Hí——!” Chiến mã dừng mạnh trước xe ngựa, vó ngựa gần như ma sát tóe lửa trên mặt đất.
Thẩm Tư Viễn lập tức nhảy xuống ngựa, bước nhanh đến trước mặt Dao Dao. Hơi thở hắn hơi gấp, rõ ràng đã đuổi theo rất gấp gáp.
Dao Dao bị hắn nhìn đến tim đập loạn xạ, nhưng vẫn cố chống nạnh mở miệng trước: “Thẩm Tư Viễn! Ngươi đừng hòng lấy lại bạc của ta đấy nhé!”
Thẩm Tư Viễn nhìn Dao Dao rất lâu, gương mặt lạnh lùng ngày thường giờ đây lại hiếm thấy mang theo vài phần căng thẳng.
Hắn mím môi, từng chữ nói ra đều trầm thấp khàn khàn: “Dao Dao. Có thể đừng đi không?”
Dao Dao hoàn toàn ngây người. Ngay cả Tiểu Ngũ đứng phía sau cũng há hốc mồm như bị sét đánh.
Dao Dao chớp mắt mấy lần rồi quay sang nhìn Tiểu Ngũ đầy mờ mịt: “Hắn, hắn bị ta châm nhầm huyệt à?”
Thẩm Tư Viễn lại bước thêm một bước, ánh mắt sâu đến đáng sợ: “Dao Dao. Ta thích nàng.”
“Ầm.” Đầu óc Dao Dao trống rỗng trong khoảnh khắc. Trái tim nàng đập loạn đến mức như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, gương mặt thiếu nữ lập tức đỏ bừng.
Nàng lùi về sau một bước, cả người như sắp nổ tung: “Thẩm… Thẩm Tư Viễn. Ngươi đùa kiểu này không vui đâu nha…”
Nhưng Thẩm Tư Viễn vẫn nhìn nàng không chớp mắt: “Ta không đùa. Dao Dao, ta thật sự rất thích nàng.”
Dao Dao lập tức hít mạnh một hơi lạnh sau đó xoay người bỏ chạy.
“A a a! Ngươi đừng tới đây!”
“Dao Dao!”
“Ngươi tránh xa ta ra!”
Hai người một kẻ chạy một kẻ đuổi khắp phố lớn kinh thành. Dao Dao vừa chạy vừa hét, váy áo tung bay, còn Thẩm Tư Viễn thì mặt đen đuổi theo phía sau.
Người dân hai bên đường trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng khó tin ấy. Ai mà ngờ vị chiến thần khiến cả triều đình khiếp sợ lại có ngày đuổi theo một cô nương giữa phố như vậy chứ.
“Dao Dao! Đứng lại!”
“Ta bị điên mới đứng lại!”
“Ngươi chạy cái gì!”
“Không chạy chẳng lẽ đứng yên để ngươi phát bệnh à!”
Hai người vừa chạy vừa mắng nhau đến trời long đất lở. Cuối cùng Dao Dao chạy đến mức chân mềm nhũn, chống nạnh thở hồng hộc giữa phố.
Thẩm Tư Viễn cũng thở nặng nề, nhưng ánh mắt hắn vẫn dán chặt lên người nàng. Dao Dao còn chưa kịp mắng tiếp thì đột nhiên trời đất quay cuồng.
“A!” Thẩm Tư Viễn trực tiếp nhấc bổng nàng lên vai.
“Thẩm Tư Viễn!” Dao Dao điên cuồng giãy giụa: “Ngươi làm gì vậy! Mau thả ta xuống!”
Nhưng Thẩm Tư Viễn mặc kệ nàng đấm đá, chỉ giữ chặt nàng rồi trầm giọng nói bên tai: “Dao Dao. Phủ tướng quân có rất nhiều bạc.”
Dao Dao khựng lại trong một giây. Thẩm Tư Viễn khẽ cong môi cười: “Đủ nuôi nàng cả đời.”
Dao Dao lập tức nhận ra ý đồ, gương mặt đỏ bừng rồi lại giãy giụa dữ dội hơn: “Ai muốn ngươi nuôi chứ! Đồ vô liêm sỉ! Mau thả ta xuống!”
“Thẩm Tư Viễn! Đồ đầu gỗ! Đồ thối tha!”
Phía sau, Tiểu Ngũ cùng Vệ Ảnh đứng cắn hạt dưa xem toàn bộ màn kịch đến trợn mắt. Một lúc sau hai người mới quay sang nhìn nhau rồi bật cười bất lực.
Tiểu Ngũ tiện tay ném vỏ hạt dưa xuống đất, cảm thán: “Ta còn tưởng hai vị tổ tông này định giả mù cả đời cơ.”
Vệ Ảnh hiếm khi cong môi cười nhạt: “Cuối cùng cũng chịu nhìn rõ lòng mình.”
Tiểu Ngũ ôm thùng thuốc đi tới cạnh hắn rồi thở dài: “Vệ đại ca, sau này nhờ ngài giúp đỡ nhiều hơn rồi.”
Vệ Ảnh chắp tay đáp lễ: “Người một nhà, không dám.”
Thế là Dao Dao cứ mơ mơ hồ hồ bị Thẩm Tư Viễn vác trở về phủ. Sau đó nàng còn chưa kịp hoàn hồn đã nhìn thấy từng rương sính lễ vàng bạc được khiêng vào viện như nước chảy.
Nào là vàng bạc châu báu, gấm vóc ngọc ngà, quý hiếm đến mức mắt Dao Dao sáng rực lên như mèo thấy cá khô.
Thẩm Tư Viễn đích thân đứng giữa sân hạ sính, giọng nói trầm ổn vang lên trước mặt mọi người. Nhưng Dao Dao lúc ấy căn bản chẳng nghe hắn nói gì nữa.
Nàng chỉ nhìn đống bạc trước mặt rồi liên tục gật đầu như gà mổ thóc.
“Ừm.”
“Được.”
“Ta đồng ý.”
“Cái gì cũng được.”
Đến khi Chiêu Cẩm Hoa biết chuyện chạy tới thì hôn sự gần như đã định xong.
Một năm sau, khi Phó Minh Dật và Chiêu Cẩm Hoa thành hôn, Dao Dao cũng hạ sinh cho Vĩnh An Hầu phủ một đôi long phượng thai vô cùng đáng yêu.
Đứa bé trai giống Thẩm Tư Viễn như đúc, lạnh mặt từ bé, còn bé gái lại giống hệt Dao Dao, đôi mắt hạnh long lanh vừa nhìn đã biết sau này chắc chắn sẽ khiến cả phủ đau đầu.
Chỉ là dù có thêm hai đứa nhỏ, Vĩnh An Hầu phủ vẫn ngày nào cũng vang lên tiếng cãi nhau quen thuộc.
“Thẩm Tư Viễn! Ai cho ngươi dạy con trai chơi kiếm!”
“Dao Dao! Ai cho nàng dạy con gái trèo cây!”
“Đồ đầu gỗ!”
“Đồ tham tiền!”
Đám hạ nhân trong phủ từ lâu đã quen đến mức nghe thấy tiếng mắng nhau còn cảm thấy yên tâm hơn.
Mà vị đại tướng quân uy nghiêm từng khiến cả triều đình e dè kia giờ đây lại như một con chó lớn trung thành quấn quanh phu nhân của mình.
Hắn sẵn sàng hạ mình dỗ dành nàng, nhường nàng, chiều nàng đến vô pháp vô thiên.
Dao Dao nhiều lần ôm đầu ngồi dưới gốc cây tùng than trời trách đất: “Rốt cuộc đời trước ta tạo nghiệp gì mới gặp phải tên đầu gỗ này chứ!”
Nhưng mỗi lần nàng quay đầu lại, đều sẽ thấy Thẩm Tư Viễn đứng phía sau nhìn mình bằng ánh mắt dịu dàng đến tận xương tủy.
Ánh mắt ấy, cả đời này hắn cũng chưa từng dành cho bất kỳ ai khác ngoài nàng.