Chương 10: Dao Dao trả thù

3,405 Chữ 19/05/2026 10 lượt xem

Gõ để tìm kiếm chương nhanh

Tiếng cười vang lên liên tục. Dao Dao ngồi phía dưới nghe mà càng lúc càng nổi nóng. Nàng quay đầu nhìn Thẩm Tư Viễn, phát hiện sắc mặt hắn vẫn bình thản lạnh nhạt như không nghe thấy gì. Nhưng chính dáng vẻ ấy lại khiến nàng khó chịu hơn. 

“Đám chó điên này…” Dao Dao nghiến răng lẩm bẩm. 

Tiểu Ngũ bên cạnh vừa nghe đã biết nàng chuẩn bị gây chuyện, vội kéo tay áo nàng: “Dao tỷ tỷ, tỷ đừng làm loạn.” 

Dao Dao hừ lạnh một tiếng rồi lặng lẽ đứng dậy rời khỏi đại điện. Không ai chú ý tới bóng dáng nhỏ bé của nàng len qua hành lang phía sau. 

Một lát sau, trong khu bếp dành cho cung nhân, Dao Dao chống cằm nhìn mấy chén rượu đang chuẩn bị mang lên rồi cười cực kỳ dịu dàng. 

“Các tỷ tỷ…” Nàng ngọt ngào kéo tay mấy cung nữ: “Cho ta giúp một chút được không?” 

Chưa đầy nửa khắc sau, Dao Dao thong thả quay lại đại điện như chưa có chuyện gì xảy ra. Nàng vừa ngồi xuống thì tên quan viên lúc nãy lại tiếp tục cười lớn nâng chén. 

“Nào nào, kính Thẩm tướng quân một chén…” Nhưng lời còn chưa dứt, sắc mặt hắn bỗng biến đổi kỳ quái. 

“Ục…” Hắn ôm bụng trợn mắt. Người bên cạnh cũng đột nhiên tái mặt. 

“Ta…” 

“Bụng ta…” 

Chưa tới vài hơi thở, mấy tên vừa chế nhạo Thẩm Tư Viễn đã đồng loạt ôm bụng lao thẳng khỏi đại điện trước ánh mắt kinh ngạc của toàn triều. 

Một tên chạy nhanh đến mức suýt ngã cầu thang, tên khác còn làm đổ cả bàn rượu. 

Đại điện lập tức hỗn loạn. Có người cố nhịn đến mặt xanh lét rồi cuối cùng cũng phải ôm bụng chạy theo. 

Dao Dao ngồi phía dưới cắn hạt dưa, vẻ mặt vô cùng vô tội. Thẩm Tư Viễn nghiêng đầu nhìn nàng, Dao Dao lập tức nhướng mày đầy đắc ý.

Khóe môi lạnh nhạt của Thẩm Tư Viễn khẽ cong lên rất nhẹ. Nhưng tất cả chuyện ấy đều bị một người nhìn thấy rõ ràng. 

Ở phía trên cao, Quý Hàm Sương siết chặt chén trà trong tay, ánh mắt nhìn Dao Dao ngày càng lạnh. Nàng vốn là công chúa được sủng ái nhất, từ nhỏ đã đem lòng ái mộ Thẩm Tư Viễn. 

Khi ấy hắn còn là thiếu niên tướng quân vang danh khắp kinh thành, cưỡi ngựa bạc chiến thắng trở về, vô số quý nữ đem lòng si mê. 

Quý Hàm Sương cũng từng khóc lóc xin hoàng đế ban hôn cho mình. Nhưng sau trận chiến năm đó, khi thái y kết luận Thẩm Tư Viễn sẽ tàn phế cả đời, nàng lại là người đầu tiên đòi hủy hôn. 

Không chỉ vậy, nàng còn cố tình làm lớn chuyện khiến cả kinh thành chê cười Thẩm Tư Viễn là phế nhân. 

Nhưng bây giờ, nàng nhìn thấy hắn dần đứng dậy được, khí thế ngày một trở lại như xưa, trái tim lại bắt đầu dao động. 

Mà điều khiến nàng chướng mắt nhất chính là Dao Dao — một nữ nhân vô danh không biết từ đâu xuất hiện, vậy mà lại ngày ngày ở cạnh hắn. 

Sau yến tiệc, Dao Dao rảnh rỗi đi dạo trong Ngự hoa viên. Đêm thu gió nhẹ, ánh trăng phủ lên hồ sen một tầng bạc mỏng lung linh. Khắp hoa viên trồng vô số kỳ hoa dị thảo quý hiếm, Dao Dao vừa đi vừa sáng mắt. 

“Cây này trị phong hàn được…” 

“Ôi, cả linh chi tím, nếu đào về bán chắc lời to…” 

Nàng còn đang suy nghĩ xem nên lén đào bao nhiêu thì phía sau bỗng vang lên giọng nữ lạnh lẽo: “Đứng lại.” 

Dao Dao quay đầu nhìn Quý Hàm Sương đứng dưới ánh đèn cung đình, váy đỏ rực rỡ như lửa, gương mặt xinh đẹp nhưng đầy cao ngạo. Phía sau nàng là một đám cung nữ theo hầu.

Dao Dao nhìn nàng vài giây rồi hành lễ: “Công chúa điện hạ.” 

Quý Hàm Sương bước tới, ánh mắt khinh miệt đánh giá Dao Dao từ trên xuống dưới: “Ngươi chính là nữ nhân chữa trị cho Thẩm Tư Viễn?” 

Dao Dao gật đầu: “Là ta.” 

“Một kẻ vô danh như ngươi cũng dám ở cạnh hắn?” 

Dao Dao nhẹ giọng đáp lại: “Bẩm công chúa, ta chữa bệnh lấy tiền thôi.” 

Quý Hàm Sương càng nhìn dáng vẻ lười nhác của Dao Dao càng tức giận. Nàng bắt đầu dùng đủ lời mỉa mai chê bai xuất thân của Dao Dao, từ y phục quê mùa đến thân phận thấp kém. 

Nhưng Dao Dao từ đầu đến cuối chỉ đứng nghe như nghe chuyện người khác, thậm chí còn móc móc lỗ tai đầy mất kiên nhẫn. 

Quý Hàm Sương thấy hành động của Dao Dao liền tức đến run người: “Ngươi!” 

Dao Dao thở dài. “Công chúa à, mắng người cũng cần hay ho một chút…” 

Chính thái độ ấy khiến Quý Hàm Sương hoàn toàn mất khống chế: “Ngươi đi chết đi!” 

Nàng đột nhiên xông tới túm tóc của Dao Dao, Dao Dao cũng nhanh chóng né tránh. Phía sau hai người là hồ nước. Quý Hàm Sương bắt hụt nên theo quán tính kéo cả Dao Dao xuống hồ sen. 

“Ùm!” Nước bắn tung tóe. 

Tiếng cung nữ hét lên chói tai khiến cả Ngự hoa viên lập tức náo loạn. 

Khi Thẩm Tư Viễn cùng người chạy tới, Dao Dao và Quý Hàm Sương vừa được thị vệ kéo lên bờ. Cả hai đều ướt sũng. 

Quý Hàm Sương vừa thấy Thẩm Tư Viễn liền đỏ mắt khóc nức nở: “Tư Viễn… là nàng ta đẩy ta…” 

Dao Dao đứng bên cạnh lạnh đến hắt hơi liên tục. Nàng còn chưa kịp nói gì thì Thẩm Tư Viễn đã lạnh lùng lên tiếng: “Ta tự có mắt để nhìn.” 

Quý Hàm Sương sững người, sắc mặt trắng bệch đầy xấu hổ. Dao Dao cũng hơi ngẩn ra. 

Thẩm Tư Viễn chẳng buồn nhìn Quý Hàm Sương thêm lần nào, trực tiếp tháo áo choàng trên người ném sang cho Dao Dao: “Cầm lấy.” 

Dao Dao bắt lấy áo choàng rồi nhún vai: “Đa tạ.” 

Nàng khoác áo lên người, cả người vẫn ướt như chuột lột nhưng lúc quay đầu nhìn Quý Hàm Sương lại không nhịn được mà cười tủm tỉm. 

“Đa tạ công chúa cho thần nữ xuống hồ giải nhiệt.” 

Quý Hàm Sương tức đến suýt ngất ngay tại chỗ. 

Ánh chiều tà nghiêng nghiêng phủ xuống viện phía Tây của Vĩnh An Hầu phủ, những tia nắng cuối ngày xuyên qua tán tùng già, rơi lốm đốm trên mặt đất lát đá xanh. 

Không khí mùa thu mang theo mùi hương nhàn nhạt của cỏ cây sau cơn gió nhẹ, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng lá khô lướt qua hành lang. 

Dưới gốc cây tùng quen thuộc, Dao Dao vẫn nằm vắt vẻo trên chiếc ghế dài như mọi ngày, một chân gác lên thành ghế, chân còn lại lười biếng đung đưa giữa không trung. 

Chiếc nón tre rộng vành úp kín gương mặt nàng, chỉ để lộ vài sợi tóc đen mềm mại buông xuống bên má. 

Trên bàn đá cạnh đó còn bày dở một đĩa hạt dẻ cùng vài quyển y thư bị nàng đọc được nửa chừng rồi tiện tay ném sang bên. 

Tiểu Ngũ ngồi cách đó không xa vừa giã thuốc vừa lẩm bẩm than trời vì lại phải làm việc thay vị “đại y lười nhất thiên hạ” kia. 

Dao Dao ngủ rất say, hơi thở đều đều, đôi môi đỏ mềm còn khẽ mím lại như đang mơ thấy chuyện gì vui vẻ lắm. 

Thế nhưng rất nhanh nàng liền cảm thấy ánh nắng trên mặt biến mất. 

Một cái bóng cao lớn phủ xuống người nàng. Dao Dao nhíu mày khó chịu, theo bản năng đưa tay quơ quào muốn đẩy người nọ đi, nhưng ngay giây sau, một bàn tay lớn đã nhẹ nhàng nhấc chiếc nón tre khỏi mặt nàng. 

Ánh sáng lập tức tràn xuống gương mặt trắng nõn của thiếu nữ. Hàng mi dài run lên vài cái rồi Dao Dao cau có mở mắt. 

“Tên điên nào vậy hả…” Giọng nàng còn mang theo vẻ ngái ngủ cùng tức giận, nhưng lời chưa nói hết đã mắc nghẹn nơi cổ họng. 

Đồng tử Dao Dao khẽ co lại. Cả người nàng lập tức ngồi bật dậy. 

Trước mặt nàng, dưới ánh nắng vàng nhạt của buổi chiều, Thẩm Tư Viễn đang đứng đó. Không có xe lăn, không có gậy chống, không có Vệ Ảnh dìu bên cạnh. 

Hắn thật sự đang tự mình đứng vững trên đôi chân của mình. 

Nam nhân cao lớn mặc trường bào màu đen thêu chỉ bạc, thân hình thẳng tắp như tùng bách. Gió thu khẽ lướt qua vạt áo hắn, gương mặt tuấn mỹ lạnh lùng ngày thường giờ đây lại nhuốm chút dịu dàng khó nói thành lời. 

Ánh mắt trầm thấp nhìn nàng, sâu đến mức khiến tim người khác vô thức run lên. 

Dao Dao ngây người nhìn Thẩm Tư Viễn rất lâu, trong đầu lúc này hoàn toàn trống rỗng. 

Hai năm qua, ngày nào nàng cũng châm cứu, sắc thuốc, xoa bóp đến đau lưng mỏi tay, ngày nào cũng bị tên đầu gỗ này chọc tức đến muốn đánh người.

Vậy mà giờ phút này, khi thật sự nhìn thấy Thẩm Thanh Viễn đứng lên được, Dao Dao lại đột nhiên cảm thấy sống mũi cay cay. 

“Thẩm… Thẩm Tư Viễn…” Giọng nàng khẽ run lên. 

Sau một khắc, Dao Dao đột nhiên bật dậy lao thẳng tới ôm chầm lấy hắn: “Ngài đứng được rồi!” 

Thiếu nữ ôm chặt lấy eo của Thẩm Tư Viễn, vui mừng đến mức đôi mắt cũng sáng rực lên như chứa đầy ánh sao. 

“Ngài thật sự đứng được rồi!” 

Thẩm Tư Viễn bị Dao Dao ôm đến cứng đờ, cả người như bị thứ gì đó đánh mạnh vào lồng ngực. 

Bao năm chinh chiến sa trường, từng đứng giữa núi xác biển máu cũng chưa từng khiến tim hắn rối loạn như lúc này. 

Mùi thuốc thảo dược quen thuộc trên người Dao Dao lẫn với hương tóc mềm mại thoang thoảng bên cổ khiến đầu óc hắn trống rỗng trong thoáng chốc. 

Bàn tay Thẩm Tư Viễn khẽ nâng lên, muốn ôm lấy Dao Dao. Chỉ là ngay khi đầu ngón tay vừa động, Dao Dao đã lập tức buông ra. 

Gương mặt vừa rồi còn xúc động đến muốn khóc giờ lập tức thay đổi nhanh hơn lật sách. 

Nàng cúi đầu bắt đầu bấm ngón tay tính toán: “Ba rương vàng ban đầu, tiền thuốc suốt hai năm, tiền công châm cứu…” 

Dao Dao càng đếm mắt càng sáng lên, khóe môi cong cao đến mức không giấu nổi vẻ sung sướng.

“Phát tài rồi!” Dao Dao ôm đầu cười ha hả giữa sân viện: “Ta phát tài thật rồi!” 

Gương mặt Thẩm Tư Viễn lập tức đen như đáy nồi. Tất cả cảm xúc mềm mại vừa rồi tan sạch không còn chút gì. 

Hắn lạnh mặt nhìn thiếu nữ trước mặt, nghiến răng bật ra một câu: “Đồ điên.” 

Nói xong, hắn trực tiếp nhấc chân đá nàng xuống hồ bên cạnh. 

“ÙM!” Nước bắn tung tóe khắp nơi. 

Tiểu Ngũ giật mình hét lên một tiếng rồi lập tức ôm đầu ngồi xổm xuống đất. 

Dao Dao từ dưới hồ ngoi lên, tóc tai rối tung dính đầy lá sen, cả người ướt sũng như mèo rơi xuống nước. 

Nàng trừng lớn mắt nhìn Thẩm Tư Viễn đứng trên bờ rồi tức đến mức chửi vang cả phủ: “Thẩm Tư Viễn! Tên đầu gỗ chết tiệt nhà ngươi! Đồ vô lương tâm!” 

Giọng Dao Dao vang vọng đến mức chim trên cây cũng bị dọa bay toán loạn. 

Thẩm Tư Viễn đứng bên hồ nhìn chằm chằm. 

Xiêm y màu lam nhạt bị nước thấm ướt dán sát lên thân thể mảnh mai, mái tóc đen dài rối tung dính trên gò má trắng nõn, đôi mắt hạnh vì tức giận mà càng thêm long lanh, đôi môi đỏ mọng liên tục mắng người không ngừng nghỉ. 

Cảnh tượng ấy khiến ánh mắt hắn hơi tối lại.