Chương 9: Gặp lại
Gõ để tìm kiếm chương nhanh
Sau cú sốc vì Chu Cẩn Ninh, Dao Dao đau khổ đúng được ba ngày rồi lập tức hồi phục thần tốc bằng một cách vô cùng thực tế — quay về con đường kiếm bạc quen thuộc của mình.
Theo lời nàng nói thì: “Nam nhân đều là mây bay, chỉ có ngân lượng mới là chân ái.”
Thế nên chưa đầy một tháng sau, cả phủ Vĩnh An Hầu đã bị nàng biến thành sòng bạc trá hình.
Ban đầu chỉ là Dao Dao rảnh rỗi lôi Tiểu Ngũ với vài thị vệ trong phủ chơi bài giải khuây, nhưng không hiểu bằng cách nào, cuối cùng cả đám người cao lớn uy nghiêm chuyên theo Thẩm Tư Viễn ra chiến trường lại ngồi chen chúc dưới hành lang đỏ mắt cược bạc với một cô nương nhỏ bé.
Tiếng hò hét ngày nào cũng vang tận mái nhà.
“Mau mau mau! Ra bài!”
“Ta cược hai lượng!”
“Đại hay tiểu?”
“Dao cô nương! Người chơi gian!”
Dao Dao ngồi xếp bằng giữa đám người, váy áo xộc xệch, tóc búi lệch sang một bên, trước mặt là một đống bạc chất cao như núi nhỏ.
Nàng cười đến mức mắt cong cong, tay thoăn thoắt gom tiền vào lòng.
“Nguyện chơi phải chịu thua!”
Một tên thị vệ khóc không ra nước mắt: “Dao cô nương… tháng này thuộc hạ còn chưa lĩnh lương…”
“Vậy thì ngươi đừng chơi!” Dao Dao tỉnh bơ nhét bạc vào túi áo.
“Người nghèo còn ham, đáng đời!”
Cả phủ ngày nào cũng náo loạn đến mức Lý quản sự nhìn thấy Dao Dao là đau đầu. Cuối cùng chuyện ấy vẫn truyền đến tai Thẩm Tư Viễn.
Hôm ấy hắn chống gậy đi ngang qua viện, còn chưa bước vào đã nghe tiếng hò hét vang trời.
“Mở bài! Mở bài!”
“Dao cô nương thắng rồi!”
“Không thể nào!”
Thẩm Tư Viễn cau chặt mày rồi lạnh mặt bước vào. Kết quả vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, gân xanh trên trán hắn lập tức giật mạnh.
Một đám thị vệ cao lớn quỳ la liệt dưới đất như chó mất nhà, bạc trên người sạch bóng, còn Dao Dao thì đang ngồi chễm chệ trên ghế dài, ôm đống ngân lượng cười đến mức sắp ngã khỏi ghế.
“Các ngươi đang làm gì?” Giọng nói lạnh lẽo vang lên khiến cả viện im bặt.
Đám thị vệ tái mặt quỳ thẳng xuống đất. Dao Dao vừa ngẩng đầu thấy Thẩm Tư Viễn thì lập tức ôm chặt túi bạc vào ngực.
“Thẩm tướng quân…”
Thẩm Tư Viễn nhìn đống bạc rồi nhìn nàng, sắc mặt đen đến đáng sợ.
“Ngươi đem phủ tướng quân biến thành nơi nào rồi?”
Dao Dao lập tức phản bác: “Là bọn họ tự muốn chơi!”
“Ngươi còn dám nói?” Hắn chống gậy đi thẳng tới, lạnh lùng lật tung bàn bài.
“Rầm!” Bài bay tứ tung. Đám thị vệ run rẩy quỳ rạp xuống đất.
Dao Dao hét lên một tiếng rồi ôm bạc bỏ chạy: “Thẩm Tư Viễn! Ngài làm gì vậy!”
Nàng chạy quanh sân như thỏ bị săn, còn Thẩm Tư Viễn chống gậy đuổi theo phía sau, gương mặt lạnh tanh: “Đem bạc trả lại!”
“Không trả!” Dao Dao ôm chặt túi tiền vào lòng: “Nguyện chơi phải chịu thua!”
“Dao Dao!”
“Ngài đừng hòng cướp bạc của ta!”
Cả phủ lại thêm một phen gà bay chó sủa. Lý quản sự đứng từ xa ôm tim thở dài, còn Chiêu Cẩm Hoa thì cười đến đau bụng.
Nhưng cũng chính trong những tháng ngày náo loạn ấy, đôi chân của Thẩm Tư Viễn dần hồi phục thật sự.
Ban đầu hắn chỉ có thể đứng lên trong chốc lát, rồi dần dần vịn người khác bước từng bước chậm chạp. Mỗi lần tập đi đều đau đến mức mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.
Có hôm hắn đau đến sắc mặt trắng bệch, bàn tay siết chặt đến bật máu, nhưng chưa từng nói một câu bỏ cuộc.
Dao Dao đứng bên cạnh nhìn hắn nghiến răng chịu đựng, ngoài miệng vẫn không quên mỉa mai: “Ngài đi như con vịt què vậy.”
Thẩm Tư Viễn thở nặng nề, lạnh lùng đáp trả: “Còn hơn con mèo lười như ngươi.”
“Ít ra ta còn biết chạy.”
“Ngươi chạy chỉ để ôm bạc.”
“Bạc không thơm chắc?”
Hai người vẫn cãi nhau suốt ngày, nhưng ánh mắt nhìn nhau lại dần thay đổi lúc nào không hay.
Thẩm Tư Viễn bắt đầu quen với việc mỗi sáng mở mắt đều thấy Dao Dao nằm ngủ gục bên bàn thuốc.
Dao Dao cũng quen với việc mỗi lần nàng bị người khác bắt nạt, người đầu tiên đứng chắn trước mặt nàng luôn là hắn.
Chỉ tiếc cả hai đều là loại đầu gỗ không hiểu lòng mình.
Hôm ấy trời vào thu, gió mát mang theo hương quế thoang thoảng khắp phủ. Dao Dao đang nằm vắt vẻo dưới gốc cây tùng ngủ ngon lành thì đột nhiên bị người lay mạnh.
“Dao Dao! Dao Dao!”
Nàng cau mày mở mắt, vẻ mặt đầy khó chịu: “Lại làm gì nữa…”
Chiêu Cẩm Hoa kéo tay nàng không ngừng, gương mặt nhỏ nhắn đầy hào hứng: “Mau thay y phục, chúng ta ra ngoài chơi!”
“Ta không đi.” Dao Dao vừa nói vừa kéo nón tre che mặt lại.
“Đi đi mà!” Chiêu Cẩm Hoa mè nheo đến mức Tiểu Ngũ đứng bên cạnh cũng chịu không nổi.
“Dao tỷ tỷ, tỷ làm ơn đi với Chiêu tiểu thư đi.”
Dao Dao bị làm phiền đến đau đầu, cuối cùng chỉ đành bật dậy: “Được rồi được rồi!”
Thế là chiều hôm ấy, Dao Dao, Tiểu Ngũ cùng Chiêu Cẩm Hoa đi dạo phố, phía sau là Thẩm Tư Viễn ngồi trên xe lăn cùng Vệ Ảnh đi theo bảo vệ.
Kinh thành lúc lên đèn náo nhiệt vô cùng. Đèn lồng đỏ treo dọc khắp con phố dài, tiếng người cười nói vang khắp nơi, hàng quán chen chúc tỏa ra đủ loại hương thơm hấp dẫn.
Chiêu Cẩm Hoa kéo Dao Dao chạy hết chỗ này tới chỗ khác, còn Dao Dao thì ngáp ngắn ngáp dài như mất hồn.
“Ta muốn về.”
“Không được!”
Chiêu Cẩm Hoa kéo nàng lại: “Phía trước có biểu diễn múa lửa!”
Đúng lúc ấy, phía sau đột nhiên vang lên một giọng nam đầy kinh ngạc: “Dao Dao?”
Mọi người cùng quay đầu. Dao Dao vừa nhìn thấy người nọ thì lập tức nhíu mày: “Phó Minh Dật?”
Nam nhân trước mặt mặc trường bào xanh đậm, gương mặt tuấn tú sáng bừng khi nhìn thấy nàng. Phó Minh Dật bước nhanh tới nắm lấy tay Dao Dao đầy vui mừng: “Dao Dao! Thời gian qua nàng đi đâu vậy? Ta còn tưởng nàng nói không muốn hồi kinh…”
Dao Dao còn chưa kịp trả lời thì sắc mặt Thẩm Tư Viễn phía sau đã tối sầm xuống. Hắn lạnh lùng nhìn Vệ Ảnh.
Vệ Ảnh lập tức hiểu ý, “xoẹt” một tiếng rút kiếm chắn giữa hai người, ép Phó Minh Dật phải buông tay Dao Dao ra.
Không khí xung quanh lập tức căng cứng.
Phó Minh Dật cau mày nhìn thanh kiếm trước mặt: “Các vị đây là?”
Dao Dao đau đầu day trán: “Vệ đại ca…” Nàng thở dài: “Hắn là người quen của ta, không sao đâu.”
Vệ Ảnh nhìn Thẩm Tư Viễn một cái rồi mới chậm rãi hạ kiếm xuống.
Dao Dao quay sang Phó Minh Dật: “Ta đang chữa trị cho Thẩm tướng quân, chỉ mấy tháng nữa sẽ rời kinh thôi.”
Phó Minh Dật nghe vậy thì hơi khựng lại, ánh mắt lướt qua Thẩm Tư Viễn phía sau.
Nam nhân ngồi trên xe lăn tuy chưa hoàn toàn đứng dậy được, nhưng khí thế áp bức lạnh lẽo vẫn khiến người khác không dám xem thường.
Phó Minh Dật im lặng vài giây rồi mỉm cười: “Được, Dao Dao, hiện tại ta còn có việc. Chúng ta đều ở kinh thành, nếu nàng cần gì thì cứ tìm ta.”
Dao Dao gật đầu qua loa: “Ừm.”
Rất nhanh sau đó, Phó Minh Dật rời đi cùng xe ngựa. Nhưng từ lúc quay về phủ, bầu không khí đã bắt đầu kỳ quái.
Thẩm Tư Viễn đột nhiên khó tính đến lạ.
Hắn chê thuốc Dao Dao sắc quá đắng, chê cơm quá nguội, chê trà quá nóng, chê nàng đi đứng ồn ào.
Dao Dao bị hắn hành đến phát điên.
“Thẩm Tư Viễn!” Nàng chống nạnh quát: “Ngài hôm nay bị ma nhập à?”
Thẩm Tư Viễn lạnh mặt: “Ngươi nói nhiều quá.”
“Ta nói nhiều?” Dao Dao tức đến bật cười.
“Lúc trước ngài còn chưa khó ở như vậy!”
“Lúc trước ngươi cũng không ra đường gặp nam nhân khác.”
“…” Dao Dao ngơ ra vài giây rồi trợn mắt: “Ngài quản ta?”
“Ta là bệnh nhân của ngươi.”
“Bệnh nhân thì ghê gớm lắm chắc?”
Hai người lại bắt đầu cãi nhau om sòm.
Chỉ có Vệ Ảnh và Chiêu Cẩm Hoa đứng phía xa nhìn nhau rồi đồng loạt thở dài.
Vệ Ảnh thấp giọng: “Tướng quân ghen rồi.”
Chiêu Cẩm Hoa nghiêm túc gật đầu: “Rõ ràng đến mức người mù cũng nhìn ra.”
Yến tiệc mùa thu năm ấy được tổ chức trong hoàng cung vô cùng long trọng. Từ sớm, cả kinh thành đã rực sáng bởi đèn cung treo dọc theo từng con phố lớn dẫn vào hoàng thành.
Tiếng chuông đồng vang vọng giữa trời đêm, xe ngựa nối đuôi nhau tiến vào cổng cung uy nghiêm.
Dao Dao ngồi trên xe ngựa chống cằm nhìn cảnh tượng xa hoa ngoài rèm mà chậc lưỡi liên tục.
“Đúng là kinh thành…” Nàng nhai miếng mứt trong miệng rồi cảm thán: “Một góc tường thôi chắc cũng bán được cả núi bạc.”
Tiểu Ngũ ngồi cạnh lập tức kéo tay áo nàng: “Dao tỷ tỷ, tỷ nhỏ tiếng thôi.”
Dao Dao đảo mắt: “Sợ cái gì? Ta có trộm đâu.”
Đúng lúc ấy, giọng lạnh nhạt của Thẩm Tư Viễn vang lên từ phía đối diện: “Ngươi mà vào quốc khố, e rằng ngay cả viên gạch cũng muốn cạy mang đi.”
Dao Dao lập tức trợn mắt: “Thẩm Tư Viễn! Trong mắt ngài ta là loại người đó à?”
Thẩm Tư Viễn khẽ nhếch môi: “Ngươi còn tệ hơn.”
“…” Dao Dao tức đến mức muốn nhảy qua cắn hắn một cái.
Xe ngựa rất nhanh dừng lại trước đại điện. Trong ánh đèn vàng rực rỡ, cung điện nguy nga như trải dài vô tận.
Từng cây cột lớn chạm rồng dát vàng sáng lóa, mặt đất lát ngọc trắng phản chiếu ánh nến lung linh, quan viên quyền quý mặc triều phục đứng thành từng nhóm trò chuyện rôm rả.
Thẩm Tư Viễn hôm nay mặc một thân trường bào đen thêu kim tuyến, tóc buộc cao bằng kim quan, gương mặt sắc lạnh dưới ánh đèn càng trở nên tuấn mỹ áp bức.
Dù đôi chân vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, hắn chỉ cần ngồi đó cũng đủ khiến người khác không dám xem thường.
Dao Dao đi phía sau, đôi mắt sáng rực nhìn khắp nơi như mèo nhỏ lần đầu vào kho bạc.
“Cái ly kia chắc đáng tiền lắm…”
“Cây san hô đó cũng bán được…”
“Ôi trời, cái đèn kia…”
Thẩm Tư Viễn nghe đến đau đầu: “Dao Dao.”
“Hả?”
“Ngươi thu bớt ánh mắt tham tiền lại.”
Dao Dao lập tức phản bác: “Ta đang thưởng thức nghệ thuật.”
Hai người vừa bước vào đại điện thì vô số ánh mắt lập tức đổ dồn tới.
Từ ngày Thẩm Tư Viễn bị phế chân, người trong triều ngoài mặt tiếc nuối nhưng sau lưng không ít kẻ hả hê.
Một vị Tướng quân oai hùng từng đứng trên đỉnh cao nay lại phải ngồi xe lăn, đối với những kẻ ghen ghét hắn mà nói, đây chính là chuyện đáng cười nhất thiên hạ.
Yến tiệc vừa bắt đầu không lâu, tiếng chế nhạo đã vang lên. Một tên quan viên nâng chén cười lớn: “Thẩm tướng quân, nghe nói chân ngài đã khá hơn rồi?”
Người bên cạnh lập tức tiếp lời: “Ha ha, vậy không biết bao giờ chúng ta mới được uống rượu hỷ đây?”
“Đúng vậy, không biết vị cô nương nào may mắn được rước vào phủ tướng quân?”
“E rằng cô nương nhà lành không chịu nổi tính khí lạnh như băng của Thẩm tướng quân đâu…”