Chương 4: Người ở đâu, thần ở đó

2,123 Chữ 13/05/2026 9 lượt xem

Gõ để tìm kiếm chương nhanh

“Cộc… cộc… cộc…” Tiếng gõ cửa khô khốc vang lên giữa buổi sớm mờ sương, phá vỡ sự yên tĩnh hiếm hoi trong lãnh cung.

Mộ Vân Ly khẽ động mi, từ trong giấc ngủ chập chờn tỉnh lại. Nàng vừa mở mắt, còn chưa kịp định thần, cánh cửa gỗ cũ kỹ đã bị đẩy ra.

Lý Tiếu bước vào. Trên tay ông ta là một cuộn thánh chỉ vàng rực, ánh kim phản chiếu trong gian phòng tối tăm, chói mắt đến lạ thường.

Lý công công đứng giữa phòng, chậm rãi mở thánh chỉ, giọng the thé vang lên, không cao không thấp:

"Mộ Vân Ly tiếp chỉ.”

Mộ Vân Ly và Tiêu An nhanh chóng quỳ xuống, đầu cúi sát đất. Lý công công liếc mắt đầy khinh thường.

“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết. Nguyên Tam công chúa Mộ Vân Ly, nay trẫm đặc biệt phong hiệu Hiếu An công chúa, ngự giá tại Vĩnh Hòa cung, thưởng mười vạn lượng vàng, mười xấp vải gấm Giang Nam.”

“Khâm thử.”

Mộ Vân Ly chậm rãi dơ tay lên, cúi đầu nhận thánh chỉ. Giấy vàng lạnh lẽo chạm vào tay nàng, nặng nề đến mức khiến lòng người trầm xuống.

“Hiếu An công chúa,” Lý công công cười nhạt, “thu dọn đồ đạc đi. Thần sẽ đưa người về cung.”

Mộ Vân Ly không đáp, chỉ ném cho ông ta một ánh mắt lạnh lẽo, không che giấu sự chán ghét. Nàng xoay người, nắm lấy tay Tiêu An.

“Đi.”

“Công chúa.” Giọng Lý công công vang lên phía sau.

“Người đi….” ngón tay Lý Tiếu chậm rãi chỉ về phía Tiêu An, khóe môi cong lên một nụ cười đầy ẩn ý, "còn hắn ở lại.”

Mộ Vân Ly từ từ quay người, giọng nàng đầy kiên quyết.

“Nếu Tiêu An ở lại, vậy ta cũng sẽ không đi.”

Lý Tiếu híp mắt, nhìn Mộ Vân Ly chằm chằm. Một thoáng im lặng trôi qua, ông ta khẽ hừ lạnh, phất tay áo.

“Tuỳ các người.”

Nói xong, Lý Tiếu xoay người rời đi, để lại một khoảng không nặng nề phía sau. Mộ Vân Ly đứng đó, một lúc lâu mới quay lại, ánh mắt dịu xuống.

“Tiêu An…” Giọng nàng mang theo chút run nhẹ, “Ta sẽ mãi ở bên cạnh huynh.”

Tiêu An nhìn Mộ Vân Ly rồi gật đầu. Hai người nhanh chóng thu dọn đồ đạc. Thực ra cũng chẳng có gì để mang theo. Chỉ vài bộ y phục cũ kỹ và một tấm bùa được buộc cẩn thận bên hông.

Vĩnh Hòa cung.

Cánh cửa lớn sơn son thếp vàng từ từ mở ra. Không còn tường rêu, không còn gió lạnh rít qua khe cửa. Chỉ có sân rộng lát đá trắng tinh, hành lang uốn lượn, hồ nước trong veo phản chiếu bầu trời xanh nhạt. Hoa cỏ được chăm sóc tỉ mỉ, từng cánh hoa còn đọng sương, nhẹ lay trong gió..

Mộ Vân Ly đứng trước cổng, ánh mắt lướt qua tất cả.

“Tiêu An.”

“Vâng?”

Mộ Vân Ly mím môi: “Ta sợ.”

Tiêu An nhìn nàng, ánh mắt đầy ấm áp.

“Thần ở đây, công chúa đừng sợ. Người ở đâu, thần ở đó.”

Ngự hoa viên.

Tiết trời thanh mát, gió nhẹ lướt qua mặt hồ trong vắt làm lay động những cánh hoa sen cuối mùa còn sót lại. Hương thơm dìu dịu của các loài hoa hòa cùng với mùi trầm hương phảng phất khiến khung cảnh càng thêm phần xa hoa mà tĩnh lặng. Đèn lồng treo cao, ánh sáng vàng ấm áp trải dài khắp lối đi lát đá trắng, cung nhân qua lại nhẹ nhàng.

Giữa không gian ấy, một thân ảnh chậm rãi tiến vào, khiến mọi âm thanh như lặng đi trong thoáng chốc

Mộ Vân Ly khoác trên mình bộ bạch y thanh nhã, vải lụa mềm mại như nước. Trên lớp vải trắng tinh là họa tiết hoa mai thêu chỉ bạc, dưới ánh đèn lấp lánh như tuyết đầu mùa. 

Mái tóc đen dài được vấn gọn, chỉ cài một cây trâm ngọc đơn giản, nhưng lại càng tôn lên dung nhan thanh lệ. Làn da trắng nõn, môi đỏ tự nhiên như cánh đào vừa nở, không cần son phấn vẫn khiến người ta mê mẩn.

Khi Mộ Vân Ly bước vào, ánh mắt khắp yến tiệc liền đổ dồn về phía nàng. Có ghen ghét, có đố kỵ, cũng có ánh nhìn say mê không giấu nổi. 

Mộ Vân Ly bình thản, từng bước tiến lên phía trước, dừng lại trước long án, nhẹ nhàng cúi người hành lễ.

“Tham kiến phụ hoàng.”

Đúng lúc ấy, một giọng thiếu nữ lanh lảnh vang lên phá vỡ bầu không khí, mang theo sự kiêu căng không hề che giấu.

“Mẫu hậu, kia là con của ả kỹ nữ đấy sao?”

Cả đại điện chấn động, vài ánh mắt lập tức lén lút quan sát phản ứng của người trong cuộc. Mộ Vân Ly liếc mắt nhìn về phía phát ra âm thanh. Thiếu nữ trong y phục màu vàng rực rỡ, trâm phượng cài đầu lấp lánh. Nàng ta ngồi bên cạnh hoàng hậu, tư thái cao cao tại thượng.

“Nguyệt Nhi.” 

Mộ Hàn ngồi trên long ỷ, giọng nói mang theo chút uy nghiêm, ánh mắt lạnh lẽo quét qua nàng ta. Mộ Tinh Nguyệt bặm môi, hậm hực cúi đầu, nhưng ánh nhìn vẫn không giấu được sự khinh miệt hướng về phía Mộ Vân Ly.

Mộ Vân Ly thu lại ánh mắt, chậm rãi ngẩng đầu đối diện với hoàng đế. Mộ Hàn nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm như muốn xuyên thấu tất cả.

“A Ly,” ông cất giọng, “con vừa hồi cung, đã quen chưa?”

Mộ Vân Ly cúi người: “Đa tạ thánh ân, Vân Ly đã quen.”

“Ừm.”

Mộ Hàn phất tay, ra hiệu cho nàng lui về chỗ. Mộ Vân Ly lặng lẽ ngồi xuống, bên cạnh nàng là Tiêu An đang quỳ thấp, đầu cúi xuống, dáng vẻ cung kính như bao nô tài. Nhưng Mộ Vân Ly không hề hay biết trong đám đông, đã có không ít ánh mắt lặng lẽ hướng về phía Tiêu An.

“—Sở đại nhân đến!”

Tiếng tiểu đồng vang lên từ ngoài cửa điện, khiến bầu không khí như chậm lại một nhịp. Mộ Vân Ly đưa mắt nhìn về phía cửa, nơi một bóng người cao lớn đang chậm rãi bước vào. 

Trường bào đen tuyền quét đất, từng bước đi vững vàng mà đầy khí thế, chỉ bạc thêu giao long trên áo lấp lánh dưới ánh đèn, như ẩn như hiện. Ngũ quan sắc bén, sống mũi cao thẳng, đôi mắt dài như lưỡi kiếm, lạnh lẽo mà sắc bén, nhìn thẳng lên long nhan không chút né tránh.

“Tham kiến hoàng thượng.”

“Vương Kỳ, ngươi đến có chút muộn.” Mộ Hàn cất giọng, mang theo chút ý cười không rõ thật giả. 

Sở Vương Kỳ lười biếng đáp lại, cúi đầu hành lễ qua loa rồi thẳng thắn tiến về chỗ ngồi của mình, vị trí đối diện với Mộ Vân Ly.

Mộ Vân Ly nhìn hắn, đầu thoáng qua cái tên khiến cả Đại Cảnh e dè. Sở Vương Kỳ, nhiếp chính vương, quyền thế ngang ngửa hoàng đế, kẻ nổi danh tàn nhẫn và âm hiểm, chỉ cần nhắc đến cũng đủ khiến triều thần lạnh sống lưng.

Dường như cảm nhận được ánh nhìn của nàng, Sở Vương Kỳ đột nhiên ngẩng đầu. Ánh nhìn của hắn bình thản không chút gợn sóng.

Mộ Vân Ly dời mắt trước. Ngay lúc ấy thì tiếng nhạc du dương vang lên, rượu được rót đầy, tiếng chúc tụng vang lên khắp nơi, cung nữ bắt đầu múa hát, yến tiệc chính thức bắt đầu.