Chương 15: Thẩm Thanh Từ trèo tường
Gõ để tìm kiếm chương nhanh
Trong phòng tĩnh lặng chỉ còn tiếng gió đông rít nhẹ qua khe cửa và ánh nến lay động trên bàn gỗ.
Tạ Vân Ninh nằm trên giường, thân thể vẫn nặng nề như bị đá đè. Mỗi lần hô hấp, lồng ngực đều khẽ nhói. Vết thương ở đùi đã được băng bó cẩn thận, nhưng chỉ cần nàng hơi động đậy, cơn đau lập tức lan ra như kim châm.
Ba ngày trước khi tỉnh lại, nàng hoàn toàn chìm trong bóng tối, mơ hồ như đã đi qua một đoạn đường rất dài. Tạ Vân Ninh chậm rãi mở mắt. Tầm nhìn ban đầu chỉ là một khoảng trắng mờ, rồi dần dần rõ lên. Trần nhà quen thuộc bằng gỗ lim khắc hoa văn đơn giản hiện ra trước mắt.
Không khí trong phòng thoang thoảng mùi thuốc, khô khốc và đắng ngắt. Tạ Vân Ninh khẽ động mí mắt muốn xoay đầu, cơn đau lập tức kéo tới khiến nàng hít vào một hơi lạnh. Bên cạnh giường lập tức vang lên tiếng động.
“Tiểu thư! Tiểu thư tỉnh rồi!” Giọng Tố Nguyệt run rẩy.
Tạ Vân Ninh khẽ quay đầu nhìn sang Tố Nguyệt đang ngồi cạnh giường. Đôi mắt đỏ hoe, sưng lên như quả đào, rõ ràng đã khóc rất nhiều ngày. Ở phía bên kia, Tống Uyển Nhu cũng ngồi đó. Gương mặt vốn dịu dàng giờ tái nhợt, trong tay bà còn cầm khăn tay, rõ ràng vừa lau nước mắt.
Tạ Vân Ninh mở miệng, cổ họng khô khốc đến mức đau rát: “Nương…”
Tiếng gọi rất nhỏ, khàn đặc. Nhưng chỉ một chữ đó thôi cũng khiến mẫu thân nàng lập tức bật khóc: “Ninh nhi! Con tỉnh rồi, con cuối cùng cũng tỉnh rồi…”
Bà vội nắm lấy tay nàng, nước mắt không ngừng rơi: “Con có đau lắm không? Có chỗ nào khó chịu không? Đừng sợ, đại phu nói qua cơn nguy hiểm rồi… qua rồi…”
Bà nói liên hồi, giọng run rẩy: “Con khát không? Hay đói? Muốn ăn gì không? Con uống chút nước nhé…”
Những câu hỏi nối tiếp nhau. Tạ Vân Ninh nghe mà đầu óc vẫn còn mơ hồ. Nàng khẽ mở môi.
“Nước…”
Tố Nguyệt lập tức luống cuống đứng dậy: “Có có! Tiểu thư chờ nô tỳ!”
Tố Nguyệt vội rót một ly nước ấm, cẩn thận đỡ đầu Tạ Vân Ninh lên. Chiếc chén sứ đưa tới môi nàng. Tạ Vân Ninh uống từng ngụm nhỏ, nước ấm chảy qua cổ họng khô rát, cảm giác như cơn hạn lâu ngày gặp mưa. Sau khi uống xong, sắc mặt Tạ Vân Ninh cũng đỡ tái hơn một chút. Nàng nhắm mắt nghỉ một lát rồi mở ra.
“Con ngủ bao lâu rồi?”
Tố Nguyệt lập tức chen vào, giọng nàng vừa nói vừa sụt sịt: “Tiểu thư hôn mê bốn ngày rồi. Đại phu nói vết thương sâu quá, lại mất máu nhiều, lúc đưa về gần như không cầm được máu… nô tỳ sợ chết khiếp…”
Tạ Vân Ninh nhíu mày khẽ: “Ai đưa ta về?”
Trong phòng bỗng im lặng. Tố Nguyệt đang nói thao thao lập tức khựng lại. Nàng cắn môi, không trả lời.
Tạ Vân Ninh khẽ nhìn nàng: “Mau nói.”
Tố Nguyệt cúi đầu. Lúc này Tống Uyển Nhu khẽ thở dài, đưa tay lau nước mắt.
“Là Quốc công.” Bà nói, giọng vẫn còn run: “Hắn ôm con trở về, cả người con đầy máu. Ta nhìn thấy suýt nữa ngất đi.”
Trong đầu Tạ Vân Ninh chợt khựng lại.
Tiêu Hoành. Cái tên ấy vừa rơi xuống, trong ký ức nàng lập tức hiện lên bóng dáng mơ hồ trong rừng.
Tạ Vân Ninh hơi giật mình, sau đó khẽ gật đầu: “Con biết rồi. Ngày mai, nhờ nương thay con cảm tạ.”
Tống Uyển Nhu vội gật đầu: “Đã cảm tạ rồi. Quốc công cũng nói chỉ là tiện tay.”
Tạ Vân Ninh khẽ “ừm” một tiếng. Nàng vốn đang rất mệt, chỉ nói vài câu thôi cũng khiến đầu óc nàng nặng trĩu. Không lâu sau, nàng lại chìm vào giấc ngủ.
Khi Tạ Vân Ninh tỉnh lại lần nữa, trời đã tối. Ngoài cửa sổ chỉ còn ánh trăng mờ, trong phòng chỉ thắp vài ngọn nến. Ánh nến vàng nhạt hắt lên vách tường, bóng lửa lay động. Tố Nguyệt vào phòng thay băng cho nàng. Vết thương ở đùi đã được rửa sạch, băng vải trắng quấn gọn gàng. Tố Nguyệt làm rất cẩn thận.
“Tiểu thư đừng động, nô tỳ thay xong ngay.”
Sau khi thay băng xong, nàng đỡ Tạ Vân Ninh nằm lại ngay ngắn: “Tiểu thư nghỉ ngơi đi. Nô tỳ phải sang viện của phu nhân.”
Tạ Vân Ninh khẽ nhìn nàng: “Mẫu thân lại trở bệnh sao?”
Tố Nguyệt gật đầu, vẻ mặt lo lắng: “Mùa đông chưa qua, phu nhân vốn yếu ớt, lại thức mấy đêm chăm tiểu thư, nên thành ra bệnh nặng hơn. Nô tỳ và Thanh Liên phải thay phiên chăm sóc.”
Tạ Vân Ninh khẽ gật đầu: “Đi đi.”
Tố Nguyệt rời khỏi phòng, cánh cửa khép lại. Trong phòng chỉ còn mình Tạ Vân Ninh, ánh nến bập bùng. Tạ Vân Ninh nằm trên giường mắt nhìn trần nhà, đầu óc nàng lúc này mới bắt đầu tỉnh táo thật sự.
Tất cả hiện lên rõ ràng trong trí nhớ khiến ánh mắt nàng dần trầm xuống. Thuốc nổ? Đó không phải tai nạn, rõ ràng có người muốn hại nàng. Nhưng là ai?
Trong lúc nàng còn đang suy nghĩ—
“Cạch.” Cánh cửa chính khẽ mở. Âm thanh rất nhẹ khiến Tạ Vân Ninh lập tức nghiêng đầu nhìn về phía cửa.
Một bóng người bước vào, ánh nến hắt lên gương mặt hắn.
Thẩm Thanh Từ.
Trường bào màu xanh nhạt bằng vải gấm mềm, cổ áo thêu mây bạc tinh tế. Vạt áo dài buông thẳng, theo từng bước đi khẽ lay động. Bên ngoài khoác thêm một lớp áo choàng mỏng chống lạnh, trên vai còn vương vài hạt tuyết chưa tan. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng bằng một cây trâm ngọc trắng.
Nhưng thứ khiến người ta khó dời mắt nhất là đôi mắt kia, một đôi mắt đen sâu và trầm tĩnh giống như mặt hồ mùa đông. Chỉ là hôm nay, đáy hồ ấy không còn phẳng lặng nữa.
Thẩm Thanh Từ đứng đó không nói, chỉ lặng im nhìn nàng. Tạ Vân Ninh nằm trên giường cũng nhìn hắn. Không khí trong phòng bỗng trở nên yên tĩnh kỳ lạ, chỉ có tiếng nến cháy lách tách.
Một lát sau, Tạ Vân Ninh khẽ nghiêng người trên giường. Động tác nhẹ thôi cũng khiến vết thương đau nhói, nhưng nàng vẫn cố mỉm cười.
“Thẩm công tử…” Giọng nàng vẫn còn khàn: “Nam nữ thụ thụ bất thân. Huynh trèo tường sang đây làm gì vậy?”
Giọng Tạ Vân Ninh như đang trêu chọc. Nhưng Thẩm Thanh Từ không cười, cũng không trả lời. Hắn chỉ khẽ đóng cửa lại, sau đó chậm rãi bước vào phòng.
Bước chân Thẩm Thanh Từ rất nhẹ, gần như không phát ra tiếng. Tạ Vân Ninh lúc này mới phát hiện, Hắn gầy đi. Hoặc có lẽ chỉ là sắc mặt quá nhợt. Thẩm Thanh Từ dừng lại bên giường, ánh mắt nhìn xuống.
Tạ Vân Ninh chớp mắt nhìn hắn: “Huynh tính làm gì vậy? Đừng nói là muốn ám sát ta nhé?”
Một lát sau, Thẩm Thanh Từ khẽ ngồi xuống mép giường, khoảng cách rất gần. Gần đến mức Tạ Vân Ninh có thể ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người hắn, là mùi gỗ đàn hương nhàn nhạt.
Thẩm Thanh Từ nhìn nàng, cuối cùng cũng mở miệng, giọng hắn rất thấp.
“Đau không?”
Tạ Vân Ninh ngẩn ra một chút sau đó nàng bật cười: “Đỡ rồi. Không nặng như huynh tưởng đâu.”
Nàng nói rất tự nhiên như thể chỉ là vết thương nhỏ. Nhưng nàng nói dối.
Thẩm Thanh Từ biết. Hắn đã nhìn thấy. Ngày hôm đó khi Tiêu Hoành ôm nàng trở về. Cả người nàng đầy máu, máu nhuộm đỏ cả áo bào của hắn. Khuôn mặt nàng trắng bệch, hơi thở yếu đến mức gần như không còn.
Khoảnh khắc đó, Thẩm Thanh Từ đứng trong đại sảnh. Hắn không bước tới, cũng không nói gì. Nhưng chỉ có hắn biết, trong đầu hắn trống rỗng. Giống như có thứ gì đó bị rút sạch khỏi lồng ngực, một cảm giác lạnh buốt lan khắp người. Như thển gười sắp chết không phải nàng.
Mà là hắn.
Ba ngày nay, hắn không ăn không ngủ. Đêm nay, hắn dùng đủ mọi cách. Thậm chí lợi dụng thân phận của phụ thân, qua mắt thị vệ. Thậm chí… trèo tường. Những điều mà trước đây hắn tuyệt đối không bao giờ làm.
Tất cả lễ nghi, quy tắc, danh phẩm. Những thứ hắn được dạy từ nhỏ, đêm nay, hắn mới phát hiện ra, chúng không quan trọng bằng việc biết nàng còn sống.
Giọng nói của Tạ Vân Ninh kéo hắn ra khỏi dòng suy nghĩ. Nàng nhìn trần nhà, khẽ thở dài.
“Xem ra ta phải nghỉ học một thời gian rồi.”
Nàng quay sang nhìn Thẩm Thanh Từ, khóe môi cong nhẹ: “Huynh yên tâm. Không cần nhớ ta quá đâu nhé. Chờ ta khỏe lại, ta lại làm bánh hoa đào cho huynh.”
Nàng nở nụ cười quen thuộc, nhưng Thẩm Thanh Từ không cười nổi. Hắn nhìn nàng rất lâu, sau đó chậm rãi vươn tay. Động tác ban đầu có chút ngập ngừng như thể chính hắn cũng do dự. Nhưng cuối cùng, bàn tay hắn vẫn đặt lên mái tóc của Tạ Vân Ninh nhẹ nhàng vuốt xuống.
Mái tóc đen mềm rơi qua kẽ tay: “”Ta sẽ ghi chép và giảng lại toàn bộ bài học cho muội.”
Tạ Vân Ninh hoàn toàn không để ý đến hành động kia. Trong tai nàng chỉ nghe thấy lời nói. Nàng lập tức trợn mắt: “Không đùa chứ?”
Tạ Vân Ninh nhăn mặt: “Huynh biết ta ghét học mà!”
Nàng dở khóc dở cười. Nhưng Thẩm Thanh Từ không trả lời, chỉ chằm chằm nhìn nàng.
Một lát sau, Tạ Vân Ninh thở dài: “Thôi được rồi. Huynh về nghỉ đi.”
Thẩm Thanh Từ khẽ gật đầu. Hắn đứng dậy, áo bào xanh khẽ lay động. Hắn nhìn nàng lần cuối, giọng hạ thấp: “Dưỡng thương cho tốt.”
Sau đó Thẩm Thanh Từ quay người bước ra cửa. Tạ Vân Ninh nằm trên giường, nhìn theo bóng lưng hắn. Trước khi Thẩm Thanh Từ mở cửa, nàng khẽ gọi: “Thẩm Thanh Từ.”
Thẩm Thanh Từ dừng lại.
Tạ Vân Ninh mỉm cười: “Ngủ ngon.”
Một khoảng im lặng. Sau đó, Thẩm Thanh Từ khẽ cụp mắt, lặng lẽ mở cửa bước ra ngoài. Bóng áo xanh nhanh chóng chìm vào màn đêm lạnh của mùa đông.