Chương 14: Trong rừng sâu

4,099 Chữ 18/05/2026 8 lượt xem

Gõ để tìm kiếm chương nhanh

Gió rít từng cơn qua những tán cây cao vút, cuốn theo hơi lạnh của buổi hoàng hôn đang dần tắt.

Tạ Vân Ninh gần như nằm sấp trên lưng ngựa, hai tay ghì chặt dây cương đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Mái tóc buộc cao của nàng đã rối tung, vài lọn tóc bị gió cuốn quật vào mặt, quất rát đến mức nước mắt nàng cũng trào ra vì gió.

“Dừng lại… dừng lại!” Nàng cố hét lên, nhưng tiếng gió gào và tiếng vó ngựa điên cuồng đã nuốt chửng giọng nói của nàng.

Phía sau lưng, nàng mơ hồ nghe thấy tiếng hô hoán hỗn loạn của binh lính và học sinh trong trường đua. Có người gọi tên nàng, có người thúc ngựa đuổi theo.

Nhưng tất cả dần dần xa đi.

Tầm mắt nàng mờ dần vì bụi đất và khói còn sót lại từ tiếng nổ khi nãy. Trước mặt nàng chỉ còn những bóng cây đen sì lao vụt qua, giống như vô số cánh tay đen đang vươn ra từ màn đêm.

Hắc mã lao thẳng về phía khu rừng phía ngoài trường đua. Tạ Vân Ninh nghiến răng, nếu cứ tiếp tục như vậy, cả người lẫn ngựa đều sẽ chết trong rừng. Nhưng lúc này nàng không thể khống chế nó.

Tiếng gió rít qua tai, tiếng lá cây bị vó ngựa giẫm nát, tiếng cành khô gãy vụn dưới móng sắt.

Thời gian trôi đi bao lâu nàng cũng không biết. Chỉ biết khi ý thức của Tạ Vân Ninh dần quay lại thì trời đã tối sẫm. Ánh hoàng hôn cuối cùng chìm xuống sau rặng núi xa xa, cả khu rừng chìm trong màu lam xám lạnh lẽo.

Hắc mã điên cuồng một hồi lâu, cuối cùng cũng có dấu hiệu bắt đầu giảm tốc. Tạ Vân Ninh nhận ra cơ hội. Ngay khi con ngựa chậm lại đủ để nàng có thể mạo hiểm. Tạ Vân Ninh hít sâu một hơi rồi buông dây cương, dùng toàn bộ sức lực bật người lăn khỏi lưng ngựa.

Khoảnh khắc đó, cả thế giới như đảo lộn.

Cơ thể Tạ Vân Ninh đập mạnh xuống mặt đất, lăn liên tiếp qua lớp lá khô và đất đá. Một cành cây quất ngang lưng, đầu gối đập vào đá, vai nàng va mạnh xuống đất. Đau đớn bùng lên khắp cơ thể. Cuối cùng nàng dừng lại dưới một gốc cây lớn.

“Ưm…!” Tạ Vân Ninh khẽ rên, hai mắt nhắm chặt. Trong khoảnh khắc, nàng tưởng như xương cốt toàn thân đều vỡ vụn.

Một lúc lâu sau, nàng mới cố gắng mở mắt.

Bầu trời trên đầu đã tối đen. Những cành cây đan xen như mạng nhện, che kín ánh trăng vừa lên. Xa xa, tiếng hắc mã hí vang một tiếng rồi lao sâu vào khu rừng, bóng đen của nó nhanh chóng biến mất giữa những thân cây.

“…”

Tạ Vân Ninh thở dốc. Nàng cố gắng chống tay ngồi dậy. Ngay lập tức, một cơn đau nhói xé toạc đùi phải.

“Á!” Nàng cúi xuống nhìn. 

Một thanh sắt nhọn,  có lẽ từ chướng ngại vật trên đường đua đã đâm xuyên qua lớp vải, cắm sâu vào phần đùi ngoài của nàng khi nàng ngã xuống. Máu thấm đỏ vạt áo đỏ. Trong bóng tối, màu đỏ ấy càng trở nên u ám đáng sợ.

Tạ Vân Ninh cố gắng không hoảng loạn. Những năm tháng lớn lên ở biên cương đã dạy nàng rằng, hoảng sợ chỉ khiến nàng mất mạng nhanh hơn. Tạ Vân Ninh cắn chặt răng. Hai tay nắm lấy thanh sắt. Nếu để lâu, máu sẽ chảy nhiều hơn. Nàng hít một hơi thật sâu, rồi giật mạnh.

“—!”

Thanh sắt bật ra, máu lập tức trào ra theo vết thương. Tạ Vân Ninh đau đến mức tầm mắt tối sầm, nhưng vẫn cắn chặt môi không để mình ngất đi. Tạ Vân Ninh nhanh chóng xé một mảnh vải từ vạt áo trong buộc chặt quanh vết thương, siết mạnh để cầm máu. Khi mọi thứ tạm ổn, Tạ Vân Ninh mới dựa lưng vào gốc cây, thở gấp.

Không gian xung quanh quá yên tĩnh. Nhưng chỉ vài nhịp sau, một tiếng hú dài của những con thú săn mồi vang lên trong rừng. Những âm thanh rùng rợn, tiếng cú kêu, tiếng cành cây gãy. 

Tạ Vân Ninh chậm rãi ngẩng đầu. Ánh trăng mỏng rơi xuống khu rừng, chiếu lên gương mặt nàng, gương mặt đã tái nhợt vì mất máu, nhưng ánh mắt vẫn sáng và tỉnh táo.

Nàng lẩm bẩm: “Phải tìm chỗ trú. Nếu cứ ngồi đây, mùi máu sẽ dẫn thú dữ tới.”

Tạ Vân Ninh chống tay vào thân cây, cố gắng đứng dậy. Chân phải đau đến mức gần như không chịu nổi sức nặng cơ thể. Nhưng nàng vẫn cắn răng bước đi. Vạt áo đỏ kéo lê, tuyết đã ngừng rơi từ lúc nào, nhưng cái lạnh thì không hề thuyên giảm.

Không khí nơi rừng sâu như bị đông cứng lại, từng luồng gió lạnh buốt quét qua những thân cây trơ trụi, mang theo mùi đất ẩm và hơi sương dày đặc. Trên mặt đất, lớp tuyết cũ đã đóng lại thành từng mảng cứng, giẫm lên phát ra những âm thanh khô khốc.

Tạ Vân Ninh lê từng bước. Mỗi bước đi, cơn đau nơi đùi lại như bị xé toạc thêm một lần. Máu từ vết thương thấm qua lớp vải vừa băng tạm. Hơi lạnh khiến máu nhanh chóng đông lại, dính vào vải thành từng mảng cứng, kéo theo cảm giác đau rát mỗi khi nàng cử động.

Tạ Vân Ninh cắn chặt môi, hơi thở hóa thành từng làn khói trắng mỏng trong màn đêm.

Càng đi sâu vào trong rừng, khu rừng càng trở nên tối tăm. Ánh trăng yếu ớt bị những tán cây cao lớn che khuất, chỉ còn lại vài vệt sáng bạc lấp ló giữa những cành khô. Bóng cây đổ dài trên nền tuyết, chằng chịt như những chiếc lồng giam vô hình.

Xa xa bỗng có một tiếng hú dài vang lên, ấm thanh trầm khàn, kéo dài trong gió, khiến cả khu rừng như rung lên.

Sói.

Tạ Vân Ninh lập tức dừng bước, toàn thân căng cứng, ánh mắt cảnh giác quét qua màn đêm dày đặc.

Lại thêm một tiếng nữa nhưng lần này gần hơn. Tim Tạ Vân Ninh đập mạnh trong lồng ngực. Ở biên cương nhiều năm, nàng hiểu rất rõ âm thanh ấy có ý nghĩa gì.

Nàng chợt cúi đầu nhìn vết thương của mình.

Máu.

Thứ này trong đêm tối lạnh giá chính là lời mời gọi hoàn hảo nhất đối với lũ thú săn mồi.

“Chết tiệt!!”

Giọng Tạ Vân Ninh khàn đặc, gần như chỉ còn là hơi thở. Nàng cố ép mình bình tĩnh. Tạ Vân Ninh hít sâu một hơi, tiếp tục lê bước. Nàng không dám đi quá nhanh, bởi mỗi bước mạnh đều khiến đầu óc choáng váng vì đau và mất máu.

Cành cây khô liên tục quệt qua áo nàng. Tuyết rơi từ trên cành xuống, rơi vào cổ áo lạnh buốt như băng. Thời gian trôi qua chậm chạp đến đáng sợ. Không biết đã đi bao lâu, đôi chân của Tạ Vân Ninh gần như tê dại. Ngay khi nàng bắt đầu cảm thấy ý thức dần mơ hồ thì một khoảng tối khác thường hiện ra trước mắt.

Tạ Vân Ninh khựng lại, nheo mắt nhìn kỹ. Giữa sườn núi đá phủ đầy tuyết, có một khe hở nhỏ, bị dây leo khô và tuyết phủ gần kín.

Hang động.

Ánh mắt Tạ Vân Ninh lập tức sáng lên. Nàng cắn răng, cố kéo thân thể đã gần cạn sức tiến về phía đó. Từng bước, từng bước. Cuối cùng, nàng cũng chui được vào trong hang. Bên trong tối đen, nhưng ít nhất không còn gió, không còn cái lạnh thấu xương đang rít gào ngoài kia.

Tạ Vân Ninh dựa lưng vào vách đá lạnh lẽo, hơi thở nặng nề. Cả người nàng run lên không kiểm soát, là lạnh cũng là vì đau. Tạ Vân Ninh đưa tay sờ vết thương lần nữa, máu vẫn còn rỉ ra. Ngón tay nàng lạnh đến mức gần như mất cảm giác.

Bên ngoài, tiếng gió rít qua rừng cây, tiếng thú hoang gào lên từng hồi. Và ở đâu đó rất xa,tiếng hú của đàn sói lại vang lên, kéo dài trong màn đêm.

Tạ Vân Ninh khẽ nhắm mắt. 

Đêm nay, chỉ cần nàng sống sót qua đêm nay. Chỉ cần vậy thôi.

Nhưng Tạ Vân Ninh không biết rằng, trong khu rừng đen đặc phía xa, vài đôi mắt xanh lạnh lẽo đã ngửi thấy mùi máu trong gió. Chúng đang chậm rãi tiến về phía hang động.

Cái lạnh trong hang động không khác bên ngoài là bao, chỉ là gió không lùa vào. Nhưng chính vì vậy, hơi lạnh tích tụ lại trong không gian chật hẹp khiến xương cốt người ta càng buốt giá.

Tạ Vân Ninh ngồi tựa lưng vào vách đá một lúc lâu. Hơi thở nàng dần ổn định lại, nhưng toàn thân vẫn run rẩy không ngừng. Hai bàn tay nàng đã lạnh đến mức tê dại, môi tái nhợt, gương mặt vốn thanh tú giờ phủ một lớp tái xám vì mất máu.

Nàng khẽ siết chặt vạt áo bông trên người. Áo nàng vốn là áo cưỡi ngựa của nữ tử nơi biên cương, một chiếc áo bông màu lam nhạt, bên ngoài khoác áo choàng lông cáo trắng. Nhưng lúc này lớp lông mềm mại đã dính đầy tuyết và bùn đất, vạt áo bị rách một mảng lớn do lúc ngã khỏi lưng ngựa.

Nếu cứ ngồi đây, nàng sẽ chết cóng. Ánh mắt Tạ Vân Ninh khẽ trầm xuống.

“Phải có lửa..” Giọng nàng khàn khàn, gần như chỉ là hơi thở.

Nàng chống tay vào vách đá, khó khăn đứng dậy. Vết thương ở đùi lập tức nhói lên như bị ai dùng dao khoét sâu, khiến nàng khẽ rên một tiếng.

Tạ Vân Ninh hậm rãi bước ra khỏi hang. 

Bên ngoài, màn đêm đã phủ kín cả khu rừng. Ánh trăng lơ lửng trên bầu trời, lạnh lẽo như một mảnh băng bạc. Tuyết phản chiếu ánh trăng, khiến mặt đất hiện lên một màu trắng nhợt nhạt. Gió đêm thổi qua những cành cây khô, phát ra âm thanh rít dài ghê rợn.

Tạ Vân Ninh khom người, lần mò nhặt những cành cây khô dưới đất. Mỗi bước đi đều để lại dấu chân lẫn vết máu nhạt trên lớp tuyết.

Bỗng nhiên một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng nàng. Không phải vì gió. Mà là cảm giác bị thứ gì đó nhìn chằm chằm. Bản năng sinh tồn của người lớn lên ở biên cương lập tức cảnh báo.

Tạ Vân Ninh chậm rãi quay đầu.

Trong bóng tối giữa những thân cây, một đôi mắt xanh lục đang phát sáng, lạnh lẽo và hung tàn.

“Sói!!!”

Con sói xám to lớn đứng cách Tạ Vân Ninh không xa. Bộ lông xám dựng lên trong gió, thân hình gầy nhưng rắn chắc. Hơi thở nó phả ra từng làn khói trắng, chiếc mõm dài khẽ nhe ra, lộ những chiếc răng nanh sắc nhọn. Nó đã ngửi thấy mùi máu. 

Tim Vân Ninh đập mạnh. Nàng lập tức quay đầu—

Chạy.

Nàng cố gắng chạy về phía hang động. Nhưng vết thương ở đùi khiến bước chân nàng lảo đảo. Chỉ mới chạy được vài bước, một tiếng gầm trầm thấp vang lên sau lưng.

Ngay sau đó—

“Roẹt!”

Con sói lao tới. Hàm răng sắc bén cắn chặt vào vạt áo choàng của Tạ Vân Ninh kéo mạnh. Cả người Tạ Vân Ninh bị giật ngược lại, ngã bật ra sau. Cơn đau từ đùi bùng lên dữ dội, khiến trước mắt nàng tối sầm trong chốc lát.

“Khốn kiếp.” 

Tạ Vân Ninh nghiến răng, bàn tay run rẩy rút ra con dao găm giắt sau lưng. Đó là con dao Tạ Trường Uyên tặng nàng trước khi rời biên cương. Lưỡi dao không dài nhưng sắc bén, chuôi dao bọc da sẫm màu, vừa vặn trong lòng bàn tay.

Tạ Vân Ninh chống tay xuống đất, cố gắng đứng dậy. Cả người nàng lảo đảo, nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh.

Con sói gầm gừ, chậm rãi bước vòng quanh nàng, đôi mắt xanh không rời khỏi vết máu trên đùi nàng. Rồi nó lao tới nhanh như một cơn gió.

“Phập!” Tạ Vân Ninh nghiêng người né sang bên, lưỡi dao trong tay chém ngang.

Lưỡi dao sượt qua vai con sói, cắt rách một mảng lông. Con sói gầm lên đau đớn, nhưng càng hung hãn hơn. Nó quay đầu lao tới lần nữa.

Tạ Vân Ninh lùi lại, từng bước từng bước. Chiêu thức của nàng không phải võ công cao thâm, chỉ là những chiêu sinh tồn nơi chiến trường, nhanh gọn và tàn nhẫn. Mỗi nhát dao đều nhắm vào cổ, mắt, bụng và những chỗ yếu nhất của thú săn mồi.

Nhưng nàng bị thương lại mất máu quá nhiều. Chỉ vài lần né tránh, hơi thở nàng đã trở nên nặng nề. Con sói dần chiếm thế thượng phong. Cuối cùng nó chớp lấy sơ hở nhảy bổ tới.

“GRÀO!” 

Hàm răng sắc nhọn cắn phập vào chân nàng.

“Áa—!” Tạ Vân Ninh kêu lên đau đớn.

Con sói lắc mạnh đầu. Cả người Tạ Vân Ninh bị quăng đi như một con rối.

“Rầm!”

Lưng Tạ Vân Ninh đập mạnh vào thân cây lớn phía sau, hơi thở như bị ép khỏi lồng ngực. Dao găm rơi khỏi tay, cơn đau lan khắp cơ thể. Tạ Vân Ninh trượt xuống gốc cây, thở dốc. Tầm mắt nàng bắt đầu mờ đi.

Con sói chậm rãi tiến tới, bóng dáng nó dưới ánh trăng kéo dài trên nền tuyết. Trong khoảnh khắc ấy, Tạ Vân Ninh chợt nghĩ tới phụ mẫu, nghĩ tới ca ca, nghĩ tới những gương mặt thân quen nơi biên cương.

Nàng còn chưa kịp nói lời từ biệt với họ.

Con sói há to miệng, những chiếc răng trắng nhọn lấp ló dưới ánh trăng. Ngay lúc đó—

“Vút!” Một tiếng xé gió sắc bén vang lên.

“Phập!” Một vật đen dài lao tới cắm thẳng vào cổ con sói.

Là một mũi tên.

Con sói tru lên thảm thiết, lảo đảo vài bước rồi đổ sầm xuống nền tuyết. Máu nóng lập tức nhuộm đỏ lớp tuyết trắng.

Tạ Vân Ninh mơ hồ nhìn về phía xa. Giữa màn đêm và rừng cây, một bóng người đang tiến lại gần. Dáng người cao lớn, áo choàng đen tung bay trong gió. Nhưng trước mắt nàng mọi thứ đã trở nên mờ nhòe. Tạ Vân Ninh chưa kịp nhìn rõ gương mặt người kia, ý thức đã dần rơi vào bóng tối.

Trước khi hoàn toàn ngất đi, trong đầu nàng chỉ kịp hiện lên một ý nghĩ yếu ớt.

May quá, mạng vẫn chưa tận.