Chương 13: Hắc mã nổi điên

3,154 Chữ 18/05/2026 8 lượt xem

Gõ để tìm kiếm chương nhanh

Đường đua trải dài giữa quảng trường rộng lớn, tuyết bị hàng trăm vó ngựa giẫm nát, trộn lẫn với đất cát thành những vệt bùn xám lạnh lẽo. Những cột gỗ dựng lên làm chướng ngại, dây cờ đỏ căng ngang từng đoạn, phía xa còn có những khúc cua gấp quanh rừng thông thấp.

Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên như sấm. Cuộc thi cưỡi ngựa năm nay khốc liệt hơn mọi năm. Các công tử thế gia ai nấy đều dốc toàn lực, gió thổi tung vạt áo kỵ trang, cát và tuyết bắn lên theo từng cú phi nước đại.

Nhưng giữa tất cả những bóng người đang lao vun vút ấy, Tạ Vân Ninh vẫn nổi bật nhất.

Bóng đỏ của nàng lướt đi giữa nền tuyết trắng. Nàng cúi thấp người trên lưng hắc mã, tay siết chắc dây cương, mái tóc búi cao khẽ lay theo từng cú nhảy của con ngựa. Gió đông thổi mạnh đến mức khiến hai má nàng đỏ ửng, nhưng ánh mắt nàng lại vô cùng tỉnh táo.

Nàng không còn liều lĩnh như trước. Nàng học được cách quan sát, học cách chờ đợi và học được cách bình tĩnh.

Khi con hắc mã nhảy qua chướng ngại vật đầu tiên, thân ngựa vươn dài trong không trung, nàng chỉ khẽ nghiêng người theo nhịp chuyển động, động tác gọn gàng và dứt khoát.

Một chướng ngại.

Hai chướng ngại.

Ba chướng ngại.

Mỗi lần vượt qua, nàng lại bỏ xa thêm vài người phía sau. Tiếng hò reo từ khán đài vang dội. Không ít người đã đứng bật dậy.

“Là tiểu thư Tạ gia!”

“Hay!”

“Đúng là con gái của Tạ tướng quân!”

Tạ Vân Ninh hoàn toàn không nghe thấy. Gió đông thổi dọc theo đường đua, mang theo mùi tuyết lạnh và đất ẩm. Tiếng vó ngựa vẫn dồn dập như trống trận, từng đợt hò reo từ khán đài cuộn xuống như sóng.

Tạ Vân Ninh lúc ấy gần như đã nhìn thấy vạch đích, chỉ cần thêm vài trượng nữa. Con hắc mã dưới thân nàng đang phi nước đại, cơ bắp cuộn lên dưới lớp lông đen bóng. Hơi thở nó phả ra từng luồng sương trắng, vó ngựa giẫm xuống tuyết nghe cồm cộp dứt khoát.

Nghĩ đến đây nàng khẽ cong môi cười.

Nhưng ngay lúc ấy, một cảm giác lạnh lẽo bỗng chạy dọc sống lưng nàng.

Ngay bên phải nàng, một vị công tử áo xám song song tiến tới. Hắn cưỡi một con tuấn mã xám bạc, thân ngựa thon dài, tốc độ không hề thua kém hắc mã của nàng. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy một trượng.

Trong khoảnh khắc ấy, Tạ Vân Ninh quay sang nhìn hắn, ánh mắt hai người chạm nhau. Nàng lúc này chỉ kịp nhìn thoáng qua gương mặt ấy. Đôi mắt của người này rất sắc bén, như thể đang nhìn thấy một trò chơi thú vị.

Hắn nhếch môi, nụ cười thoáng qua. Tạ Vân Ninh cũng vô thức cong môi đáp lại. Không phải là nụ cười e lệ của tiểu thư khuê các mà là nụ cười của một đối thủ ngang sức, một nụ cười đầy hứng thú.

Nhưng Tạ Vân Ninh không dừng lại. Nàng lập tức quay đầu nhìn thẳng về phía trước, vạch đích đã không còn xa, chỉ cần thêm một đoạn nữa thôi.

Nhưng nàng vừa quay đầu—

“ẦM—!!” Một tiếng nổ chát chúa bất ngờ vang lên ngay phía sau. Âm thanh quá gần, quá đột ngột, ngay sát chân sau của con hắc mã.

Trong nháy mắt, mặt đất dưới chân ngựa như rung lên. Một luồng khói xám bốc thẳng lên từ nền đất. Mùi lưu huỳnh cay nồng lập tức lan ra trong không khí.

Con hắc mã vốn đang phi ổn định bỗng hí vang một tiếng chói tai. Tiếng hí cao và dài, như bị thứ gì đó làm hoảng loạn tột độ. Hai chân trước của nó dựng thẳng lên. Thân ngựa khổng lồ chao đảo dữ dội. Ánh mắt trợn lên, lỗ mũi phun ra từng luồng hơi trắng đặc.

“—!” 

Tạ Vân Ninh chưa kịp phản ứng thì thân ngựa đã giật mạnh. Dây cương trong tay nàng bị kéo căng đến mức đau rát. Tạ Vân Ninh lập tức siết chặt.

“Bình tĩnh!” Giọng nàng bật ra theo phản xạ. Nhưng con ngựa đã hoàn toàn mất kiểm soát.

Khói từ vụ nổ vẫn đang lan ra, che mờ tầm nhìn phía sau. Tiếng nổ khiến nó hoảng loạn, hơi nóng và mùi khói kích thích bản năng chạy trốn của chiến mã. Con hắc mã điên cuồng đạp mạnh xuống đất, vó ngựa giẫm nát tuyết rồi lao thẳng về phía khu rừng trước mặt.

Tạ Vân Ninh kéo mạnh dây cương, cổ tay lập tức bị giật đau. Con ngựa điên cuồng lắc đầu, bờm ngựa tung lên. Nó không còn nghe thấy gì nữa, chỉ còn bản năng chạy, chạy càng xa tiếng nổ càng tốt.

Hắc mã lao như vũ bão, tốc độ tăng vọt chỉ trong vài nhịp thở. Khung cảnh hai bên lập tức biến thành những vệt mờ. Cột chướng ngại, hàng rào gỗ, cờ đỏ… tất cả lướt qua mắt nàng như những bóng ảnh hỗn loạn.

Khói phía sau cuộn lên theo gió, mùi thuốc nổ tràn vào mũi khiến đầu Tạ Vân Ninh choáng váng. Tạ Vân Ninh cố kéo dây cương lần nữa, nhưng con ngựa lại đột ngột rẽ mạnh sang một bên làm thân hình nàng bị quăng lệch, suýt nữa rơi khỏi yên.

Trong tích tắc đó, Tạ Vân Ninh biết rằng bản thân không thể khống chế được nữa. Con hắc mã lúc này giống như một mũi tên vừa rời dây cung, hoàn toàn điên loạn. Nếu cố cưỡng ép chỉ khiến cả người lẫn ngựa cùng ngã xuống.

Tạ Vân Ninh nghiến răng. Trong gió lạnh, nàng lập tức hạ thấp người. Hai tay buông dây cương một chút, rồi ôm chặt cổ ngựa, ép thân mình sát xuống lưng nó. Đùi nàng siết chặt hai bên thân ngựa. Toàn thân nàng chỉ còn một ý nghĩ.

"Đừng rơi xuống."

Gió gào thét bên tai, tóc bung ra hoàn toàn, bay loạn trong không trung. Vạt áo đỏ bị gió thổi tung ra phía sau như một ngọn lửa đang cháy. Tầm mắt chỉ còn tuyết trắng và con đường mờ mịt phía trước. Mỗi cú phi của con ngựa đều khiến cơ thể Tạ Vân Ninh chấn động mạnh. Tay siết chặt đến mức rỉ máu, các khớp tay trắng bệch.

Phía sau, vị công tử áo xám kia đã chứng kiến toàn bộ. Ngay khi tiếng nổ vang lên, con ngựa xám dưới thân hắn cũng khựng lại một nhịp.

Ánh mắt hắn lập tức tối xuống, không còn nụ cười mà chỉ còn sự sắc lạnh. Hắn nhìn theo bóng đỏ đang bị con hắc mã kéo đi như gió lốc. Đôi mắt dài khẽ nheo lại, khóe môi chậm rãi cong lên.

Hắc mã lao qua chướng ngại, đạp đổ cột gỗ, tuyết và đất cát bắn tung lên theo từng cú phi. Khán đài lập tức  náo loạn.

“Ngựa hoảng rồi!”

“Ngăn nó lại!”

“Tránh ra!”

Cảnh Thừa Hiên vừa vượt qua khúc cua thì nhìn thấy cảnh ấy, ánh mắt hắn lập tức co lại.

“Tạ Vân Ninh!!!” Giọng hắn vỡ ra. Không cần suy nghĩ thêm một khắc nào. Hắn lập tức thúc mạnh gót chân vào bụng ngựa.

“Đi!”

Con ngựa dưới thân hắn lao vọt lên. Cảnh Thừa Hiên cúi người sát cổ ngựa, gió thổi tung mái tóc dài phía sau. Gương mặt vốn thanh nhã lúc này tái nhợt vì lo lắng.

“Vân Ninh!”

Nhưng khoảng cách vẫn càng lúc càng xa. Con hắc mã kia chạy quá nhanh.

Trên khán đài, không khí cũng trở nên căng thẳng. Các quan viên xôn xao đứng dậy, một vài người chỉ tay xuống sân thi.

Thẩm Thanh Từ vừa nhìn thấy Vân Ninh bỏ xa phần lớn đối thủ, trong lòng hắn thoáng qua một cảm giác rất lạ. Không phải kinh ngạc mà là một chút tự hào mơ hồ. Như thể nhìn thấy một con chim nhỏ vốn quen leo tường sang nói chuyện với mình bỗng nhiên tung cánh bay rất xa.

Nhưng lúc ấy tiếng nổ đột ngột xé toạc không khí. Thẩm Thanh Từ lập tức đứng dậy theo phản xạ, lồng ngực bỗng căng lên. Tim hắn đập rất mạnh, mạnh đến mức chính hắn cũng cảm thấy rõ ràng.

Một ý nghĩ bật lên rất nhanh trong đầu hắn: “Phải cứu nàng.”

Ánh mắt Thẩm Thanh Từ nhìn theo con hắc mã của Tạ Vân Ninh dựng đứng lên, hí vang, rồi lao đi điên cuồng. Bóng áo đỏ bị kéo vút về phía xa. Con ngựa kia là chiến mã từ biên cương. Một khi hoảng loạn nó có thể chạy đến kiệt sức hoặc chết mới dừng lại. 

“Nếu nàng rơi xuống —” Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, tim hắn lập tức lạnh buốt. 

Tạ Vân Ninh!”

Tên nàng suýt bật ra khỏi miệng hắn. Thẩm Thanh Từ gần như muốn lao xuống, chân hắn đã bước ra một bước. Nhưng ngay lúc đó, một giọng nói trầm thấp vang lên bên cạnh cắt đứt suy nghĩ.

“Thanh Từ.”

Thẩm Thanh Từ khựng lại.

Bên cạnh hắn, cha hắn đang ngồi đó — Thẩm Tể tướng, Thẩm Hàn.

Ông mặc triều phục đen thêu chỉ bạc, áo choàng lông cáo phủ trên vai, gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén như có thể nhìn thấu mọi thứ.

Ánh mắt Thẩm Hàn nhìn về phía đường đua, sắc lạnh và thâm sâu, như đang quan sát một ván cờ. Không hề có sự hoảng loạn cũng không hề có cảm xúc. Chỉ là ánh nhìn của một người đứng trên cao nhìn xuống thế cuộc.

“Con muốn đi đâu?” Giọng ông bình thản nhưng trong đó có uy nghiêm không thể chống lại.

Thẩm Thanh Từ im lặng. Ngón tay siết chặt hơn, móng tay gần như cắm vào lòng bàn tay.

Từ nhỏ đến lớn, Thẩm Thanh Từ luôn hiểu rõ. Trước mặt phụ thân, hắn không được phép để lộ cảm xúc. Hắn biết rõ nếu bây giờ lao xuống, tất cả mọi người sẽ thấy. Và người nhìn rõ nhất chính là cha hắn. Ông không cần hỏi, chỉ cần nhìn là sẽ hiểu ngay.

Hiểu rằng— vị thiếu niên trầm tĩnh, lạnh lùng, luôn giữ khoảng cách với mọi người lại quan tâm một cô nương đến mức mất bình tĩnh. Điều đó trong mắt cha hắn chính là điểm yếu chí mạng không nên tồn tại,

Thẩm Thanh Từ hiểu quá rõ. Cả người run lên, siết chặt tay áo, ánh mắt vẫn dõi theo bóng đỏ đang dần biến mất phía xa. Trong lồng ngực, một cảm giác nôn nóng và bất lực cuộn lên. Hắn muốn lao xuống ngay lập tức. Nhưng chân hắn lại không thể nhúc nhích.

Một bên là nàng.

Một bên là cha hắn.

Trong đầu hắn thoáng qua hình ảnh thiếu nữ trong y phục màu vàng hàng ngày leo lên bức tường. Nụ cười nàng rạng rỡ với giọng nói líu lo không ngừng.

“Thanh Từ huynh! Huynh nếm thử bánh ta làm đi! Huynh nói gì đi chứ!”

Thẩm Thanh Từ vẫn luôn nghĩ rằng chỉ cần giữ khoảng cách, chỉ cần lạnh nhạt thì nàng sẽ dần quên, hắn cũng sẽ không bị ảnh hưởng. Nhưng giờ phút này khi nhìn thấy nàng bị kéo đi như vậy, hắn mới nhận ra, trong lòng mình không hề bình tĩnh như hắn tưởng.

Thẩm Thanh Từ vẫn đứng đó cứng đờ như tượng. Trong lòng chỉ còn một ý nghĩ—

"Tạ Vân Ninh. Làm ơn đừng xảy ra chuyện."

Tuyết rơi lất phất trên vai áo xanh của hắn. Thẩm Thanh Từ hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi ngồi thẳng lưng lại.