Chương 2: Đợi ta

1,530 Chữ 13/05/2026 11 lượt xem

Gõ để tìm kiếm chương nhanh

Trong lãnh cung hoang lạnh, nơi bốn bức tường phủ đầy rêu xanh và gió luôn rít qua khe cửa như tiếng thở dài của quá khứ. Những âm thanh nhỏ bé đầy ấm áp, tiếng cười, tiếng gọi, tiếng bước chân rộn ràng của hai con người nương tựa vào nhau.

“Tiêu An, hôm nay chúng ta làm gì?” Giọng nói non nớt của Mộ Vân Ly vang lên, trong veo như giọt sương đầu cành.

Tiêu An đặt bó củi xuống, quay lại nhìn nàng: “Công chúa, hôm nay ta dạy người học chữ, được không?”

Đôi mắt Mộ Vân Ly lập tức sáng lên: “Oa! Tiêu An, huynh biết chữ sao?”

Tiêu An hơi khựng lại, rồi cười nhẹ: “Biết một chút.”

“Được! Được! Chúng ta mau học!”

Thế là trên nền đất lạnh lẽo, Tiêu An dùng một cành cây khô, nắn nót viết từng nét chữ. Mộ Vân Ly ngồi bên cạnh chống cằm, nghiêng đầu nhìn, ánh mắt chăm chú đến mức như muốn nuốt trọn từng đường nét.

“Đây là chữ ‘Vân’ trong tên của người.”

“Đẹp quá” Mộ Vân Ly vụng về dùng tay vẽ lại, dù nét chữ xiêu vẹo, vẫn cười đến rạng rỡ.

“Tiêu An, hôm nay chúng ta làm gì?”

“Công chúa, ta dạy người trồng rau.”

“Trồng rau?”

“Ừm, sau này sẽ không phải đói nữa.”

Mộ Vân Ly cười khúc khích, xắn tay áo lên, học theo Tiêu An đào đất, gieo hạt. Đôi tay nhỏ bé dính đầy bùn đất.

“Tiêu An, mau đỡ lấy!”

“Công chúa, đừng trèo cao như vậy!”

“Đừng lo, ta sẽ hái cho huynh quả táo ngon nhất!”

Mộ Vân Ly đứng trên cành cây, thân hình nhỏ bé chênh vênh giữa những tán lá. 

“Nguy hiểm—”

Chưa kịp nói xong, Mộ Vân Ly đã nhảy xuống, một vòng tay vững chắc đã đỡ lấy nàng. Tiêu An ôm Mộ Vân Ly trong lòng, ánh mắt thoáng hiện vẻ hoảng loạn hiếm thấy: “Người có biết nguy hiểm thế nào không?”

"Chẳng phải huynh vẫn đỡ ta hay sao?”

Mộ Vân Ly bật cười, đưa quả táo về phía hắn: “Cho huynh.”

“Tiêu An! Tiêu An!” Ngày qua ngày, tiếng gọi của thiếu nữ vang vọng khắp lãnh cung, như xua tan phần nào sự cô tịch đến não nề của nơi này.

Ngày xuân đến, tiết trời vẫn còn se lạnh, những mảng tuyết mỏng còn sót lại chưa kịp tan hết. Dưới ánh nắng nhạt, Mộ Vân Ly đứng trong sân, thân hình thanh mảnh trong bộ xiêm y vải thô đã giặt đến bạc màu.

Nhưng sự giản dị tầm thường ấy cũng không thể che đi dung nhan kiều diễm đang dần trổ mã. Mắt phượng khẽ xếch, mày liễu thanh tú, cằm nhỏ tinh xảo, làn da trắng như tuyết đầu mùa.

“Tiêu An, huynh có ở đây chứ?” Giọng nàng mềm mại, mang theo chút chờ mong.

“Ta ở đây, công chúa.”

Mộ Vân Ly quay đầu nhìn Tiêu An đang bước về phía nàng. Hắn đã cao hơn nàng một cái đầu, thân hình vẫn gầy gò đến đáng thương. Mộ Vân Ly lập tức chạy về phía Tiêu An.

“Công chúa, từ từ thôi, nền vẫn còn tuyết.”

Mộ Vân Ly chẳng nghe, cứ thế nắm lấy tay hắn, đôi tay nhỏ bé lạnh buốt.

“Tiêu An, hôm nay chúng ta ra ngoài chơi được không?”

Tiêu An nhìn nàng, ánh mắt ấm áp như ánh nắng đầu xuân: “Người muốn đi đâu?”

Mộ Vân Ly nháy mắt, giọng đầy tinh nghịch: “Chúng ta trốn ra ngoài kinh thành, được chứ?”

Tiêu An thoáng sững lại, rồi khẽ gật đầu: “Được, vậy thần đi chuẩn bị.”

“Bang!” Cửa lãnh cung đột ngột bị đẩy tung.

Một vị thái giám già bước vào, thân hình béo phệ, ánh mắt lộ rõ vẻ háo sắc đến kinh tởm. Ông ta quét mắt qua Mộ Vân Ly, rồi dừng lại về phía Tiêu An. Tiêu An lập tức bước lên, chắn trước mặt nàng.

“Lý công công, có chuyện gì sao?” giọng Tiêu An lạnh đi.

Lý Tiếu cười khẩy, ánh mắt vẫn không rời khỏi: “Tiểu An An, phía nội vụ có lệnh triệu tập, ngươi sẽ không quên chứ?”

Bàn tay Tiêu An lặng lẽ nắm lấy tay Mộ Vân Ly phía sau lưng, siết nhẹ như trấn an.

“Đa tạ Lý công công đã cất công đến đây nhắc nhở, ta sẽ không quên.”

Lý Tiếu bước tới một bước, hai người cũng đồng thời lùi lại một bước. Lý Tiếu cau mày, phất trần khẽ vung, giọng the thé đầy cay nghiến.

“Hừ! Đúng là… thôi được rồi! Đi đi đi! Ở đây đúng là âm hồn bất tán!”

Nói rồi Lý Tiếu quay lưng rời đi, không gian trở nên nặng nề. Mộ Vân Ly nhìn Tiêu An, ánh mắt đầy lo lắng.

“Tiêu An…”

Tiêu An quay lại, nhẹ nhàng vuốt mái tóc nàng: “Công chúa, thần đi một lát rồi sẽ trở về ngay.”

Mộ Vân Ly lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt đã dâng lên, bàn tay siết chặt vạt áo hắn không buông.

“Đừng đi…”

Tiêu An nhìn nàng, cuối cùng vẫn chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng gỡ tay nàng ra.

“Đợi ta.”

Bóng lưng cao gầy dần khuất sau cánh cửa. Mộ Vân Ly đứng đó nhìn theo, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác bất an không thể gọi tên.