Chương 1: Ở cạnh nhau

1,551 Chữ 13/05/2026 10 lượt xem

Gõ để tìm kiếm chương nhanh

"Đoàng!!!” Tiếng sét xé toạc bầu trời đêm, ánh chớp lóe lên soi rõ từng góc tường ẩm mốc của lãnh cung hoang tàn. Mưa đổ xuống ào ạt, từng giọt nặng nề nện vào mái ngói cũ kỹ, như muốn nhấn chìm tất cả trong đêm tối. 

Bên trong căn phòng nhỏ hẹp, ánh đèn dầu lay lắt, mùi máu tanh nồng trộn lẫn với mùi thuốc sắc hăng hắc khiến người ta nghẹt thở. 

Trên chiếc sập gỗ cũ kỹ, một thiếu phụ sắc mặt trắng bệch đang cắn chặt khăn vải, toàn thân run rẩy. Mồ hôi túa ra như suối, tóc ướt dính vào hai bên thái dương, đôi mắt đã mờ đi vì đau đớn.

“Nương nương, cố lên, sắp ra rồi, cố thêm chút nữa!” bà đỡ hốt hoảng thúc giục, tay run run.

“Áaa—!!!” Tiếng hét xé lòng vang lên, hòa lẫn với tiếng mưa rơi ngoài trời.

Một khoảnh khắc sau—

“Oe… oe…” Tiếng khóc non nớt cất lên, yếu ớt nhưng rõ ràng giữa không gian ngột ngạt.

Bà đỡ mừng rỡ, vội bế đứa trẻ lên: “Nương nương! Là công chúa, là công chúa!”

Không thấy tiếng ai đáp lại, bà ta liền sững lại.

“Nương nương?” 

“Nương nương!!!”

Đôi mắt của thiếu phụ đã khép lại từ lúc nào, hơi thở tắt lịm. Cánh tay nàng còn chưa kịp vươn ra chạm vào đứa trẻ, đã rơi xuống bên mép sập, lạnh lẽo vô hồn.

Tiếng khóc của đứa bé vang lên như muốn níu kéo một sinh mệnh vừa rời đi. Ngoài kia, mưa vẫn không ngừng rơi, cuốn trôi tất cả đau đớn và sinh tử, và cả những số phận hẩm hiu trong cuộc đời.

Năm năm sau. Tường rêu phủ kín, cỏ dại mọc um tùm, gió thổi qua khe cửa mang theo hơi ẩm lạnh buốt.

Giữa khoảng sân đầy đất cát, một bé gái nhỏ nhắn chạy vào, váy áo cũ kỹ lấm lem bùn đất. Gương mặt bầu bĩnh nhưng tái nhợt, đôi môi còn in vết tím chưa tan.

“Tiêu An! Huynh xem muội đem gì về này!” Giọng nói trong trẻo vang lên, mang theo chút hân hoan hiếm hoi.

Trên tay Mộ Vân Ly là một chiếc màn thầu còn nóng, hơi nước bốc lên nghi ngút. Tiêu An thấy nàng liền giật mình, ánh mắt thoáng qua một tia lo lắng, vội vã chạy tới, bế xốc nàng lên.

“Công chúa! Người không sao chứ?”

“Ta không sao, cho huynh này.” Mộ Vân Ly dơ chiếc màn thầu về phía Tiêu An.

"Thần không đói, công chúa ăn đi.”

Mộ Vân Ly nắm lấy tay Tiêu An, nhét màn thầu vào người.

"Tiêu An, huynh ăn đi, A Ly không đói đâu. Ta—!”

“Bang!” Câu nói còn chưa dứt, tiếng cửa gỗ bật tung vang lên, sau đó là tiếng quát đến chói tai.

“Đồ ranh con hỗn láo! Dám ăn cắp đồ trong ngự thiện phòng sao?!”

Một lão bà béo ụ, mặt mũi dữ tợn, thở hồng hộc tiến đến, phía sau là hai tên nô tài to khỏe. Mộ Vân Ly lập tức tái mặt, tay siết chặt chiếc màn thầu, vội nấp sau lưng Tiêu An.

Tiêu An theo bản năng dang tay che chắn trước mặt nàng, thân hình gầy gò đứng chắn như một bức tường mong manh. Ánh mắt tuy run rẩy nhưng tuyệt nhiên không lùi bước.

“Còn bé như vậy đã học thói ăn trộm ăn cắp! Đúng là tiện nhân!” lão bà gằn giọng, ánh mắt đầy khinh miệt.

Mộ Vân Ly nước mắt dâng lên, giọng run run: “Ta… ta không có…”

“Không có?” lão bà cười khẩy, tiến thêm một bước, “Ngươi còn dám cãi?!”

Bà ta quay sang hai tên lính: “Các ngươi, vả miệng nó cho ta! Để ta xem nó còn dám cãi không!”

Hai tên nô tài lập tức bước lên, thô bạo kéo tách hai người ra. Tiêu An lập tức ôm chặt nàng trong lòng.

“Bốp! Bốp! Bịch!” Từng cú đấm, cú đá không nương tay giáng xuống lưng và vai của Tiêu Anh.

“Không! Đừng—! Đừng đánh nữa!!” Mộ Vân Ly hoảng loạn kêu lên.

Thân thể gầy yếu của Tiêu An run rẩy, Mộ Vân Ly bị ôm chặt trong lòng, nước mắt trào ra, khóc nấc không thành tiếng.

“Tiêu An… đừng… đừng mà…”

Đến khi lão bà chán ghét phẩy tay: “Đủ rồi, chúng ta đi, ở đây với lũ thấp hèn này thật chướng mắt.”

Bà ta quay lưng, dẫn người rời đi, để lại hai thân hình nhỏ bé nằm co quắp giữa sân lạnh.

“Phịch!” Tiêu An ngã khuỵu xuống đất, khắp người đều là máu và vết bầm tím chồng chất. 

“Tiêu An… Tiêu An…” Mộ Vân Ly run rẩy, hai tay nhỏ bé lay lay thân thể hắn, giọng vỡ òa.

Tiêu An khó nhọc mở mắt, khóe môi cong lên nụ cười dịu dàng.

“Đừng… khóc…”

Bàn tay hắn run rẩy nâng lên, chạm vào mái tóc của Mộ Vân Ly, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt đang không ngừng rơi xuống. Mộ Vân Ly không kìm được nữa, òa khóc, lao vào ôm chặt lấy hắn.

“Huynh đừng nói nữa… đừng nói nữa…”

Tiếng khóc của Mộ Vân Ly vang lên giữa lãnh cung trống trải, hòa vào tiếng gió lạnh thổi qua. Nàng chỉ còn cách ôm chặt lấy người duy nhất bảo vệ mình, khóc đến lịm đi.