Chương 10: Sợ hãi
Gõ để tìm kiếm chương nhanh
Tạ Vân Ninh hoàn toàn không biết chuyện gì vừa xảy ra phía sau. Nàng vẫn đứng quay lưng về phía Tiêu Hoành. Mái tóc vốn buộc gọn giờ đã rối tung. Vài lọn tóc bung ra rơi trước trán, dính nhẹ vào làn da trắng vì mồ hôi. Vạt váy xanh bị kéo lệch sang một bên, tay áo cũng hơi xộc xệch.
Nàng thở hắt ra một hơi dài: “Đúng là… không được dạy dỗ!”
Giọng nàng vừa dứt. Một giọng nói trầm thấp vang lên sau lưng mang hơi lạnh như gió đầu thu: “Ý ngươi là ta không biết dạy?”
Cả người Tạ Vân Ninh cứng lại, tim lệch đi một nhịp. Nàng từ từ quay đầu lại, ánh mắt lập tức chạm vào đôi mắt thâm trầm kia.
Tiêu Hoành đứng cách nàng vài bước, ánh mắt bình tĩnh nhìn xuống.
“…!” Tạ Vân Ninh sững người.
Nàng há miệng nhưng không biết phải nói gì.
"Xong rồi!" Nàng vừa gây chuyện ngay trong học viện ngay ngày đầu tiên, ại còn ngay trước mặt người dạy học.
Thời gian trôi qua vài nhịp thở. Tiêu Hoành hơi nghiêng đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi nàng.
“Vừa rồi còn nói rất hăng, sao bây giờ không nói nữa?” Giọng hắn trầm thấp không lớn, nhưng lại khiến người ta cảm thấy áp lực.
Tạ Vân Ninh lập tức cúi đầu xuống, hai tay nắm chặt vạt áo.
“…."
Khoảng sân nhỏ rơi vào im lặng.
Hai tay Tạ Vân Ninh vô thức vò vò vạt áo. Lúc nãy còn hung hăng đánh nhau với đám công tử kia, vậy mà giờ đây đứng trước ánh mắt dò xét của Tiêu Hoành, nàng lại không biết phải nói gì. Nàng lúng túng đến mức chỉ biết nhìn mũi giày của mình.
Trong đầu nàng lúc này chỉ có một ý nghĩ: "Thôi xong rồi, lại gây chuyện rồi."
"Cha, nương, cứu nữ nhi." Nàng nhắm chặt mắt.
Tạ Vân Ninh hít nhẹ một hơi, đang định mở miệng giải thích.
“Quốc công.” Một bóng người phía sau bỗng bước lên.
Cảnh Thừa Hiên chậm rãi tiến lên một bước, đứng chắn trước mặt nàng. Thân hình hắn vốn đã yếu ớt, bước chân còn hơi loạng choạng nhưng vẫn cố gắng đứng thẳng.
Giọng hắn khàn khàn, yếu ớt: “Quốc Công, nàng không có lỗi.”
Hắn hơi thở dốc một chút nhưng vẫn cố nói tiếp: “Nàng chỉ đang bảo vệ ta.”
Tạ Vân Ninh ngẩng đầu lên, có hơi ngạc nhiên khi nhìn bóng lưng gầy gò trước mặt . Cảnh Thừa Hiên đứng rất gần, gần đến mức nàng có thể nhìn thấy xương bả vai gồ lên dưới lớp áo vải cũ kỹ.
Tiêu Hoành đứng đối diện, ánh mắt chậm rãi chuyển sang Cảnh Thừa Hiên. Một ánh nhìn sâu và lạnh giống như một thanh kiếm giấu trong vỏ chuẩn bị tuốt ra.
Rất lâu sau Tiêu Hoành mới khẽ mở miệng: “Cảnh Thừa Hiên.”
Tiêu Hoành nhấc mí mắtt, ánh mắt sắc lạnh rơi xuống gương mặt tái nhợt của Cảnh Thừa Hiên: “Ngươi là hoàng tử.”
Mỗi chữ đều nặng như đá, như trách móc, nhiều hơn là một lời cảnh cáo.
Cảnh Thừa Hiên khẽ siết chặt tay, các khớp xương gầy guộc trắng bệch. Hắn cúi đầu, không phản bác, cũng không giải thích. Một lát sau, Cảnh Thừa Hiên mới khẽ đáp: “Ta đã biết.”
Tiêu Hoành không nhìn hắn thêm một giây, vạt áo đen khẽ xoay, rồi quay người rời đi. Bóng dáng cao lớn và thẳng tắp bước dọc theo hành lang đá. Ánh nắng chiều chiếu xiên qua mái hiên, kéo dài bóng hắn trên mặt đất.
Tạ Vân Ninh lén ngẩng đầu vô thức nhìn theo bóng lưng, trong lòng vẫn còn chút sợ hãi mơ hồ. Người này thật sự quá đáng sợ.
Đến khi bóng dáng Tiêu Hoành khuất hẳn sau hành lang. Tạ Vân Ninh mới thở phào một hơi thật dài.
“Phù…” Nàng lẩm bẩm: "Dọa chết ta rồi.”
Cảnh Thừa Hiên đứng lặng một lúc. Trong đôi mắt sâu thẳm ấy thoáng qua một tia ấm áp rất khẽ như ánh nắng yếu ớt lọt qua tầng mây dày.
Hắn khẽ mấp máy môi. Giọng nói yếu nhưng rất rõ: “Đa tạ cô nương.”
Tạ Vân Ninh nghe vậy liền xua tay: “Không cần đa tạ đâu.”
Nàng hơi nghiêng đầu, nụ cười tươi tắn như ánh nắng đầu thu: “Huynh vừa rồi cũng nói giúp ta trước mặt Quốc công rồi. Vậy coi như chúng ta hòa nhé.”
Cảnh Thừa Hiên nhìn nàng, một lúc sau hắn khẽ hỏi: “Cô nương tên là gì?”
Tạ Vân Ninh chớp mắt. Nàng đứng thẳng lưng, giọng nói đầy trong trẻo: “Ta tên Tạ Vân Ninh."
Nói xong nàng còn rất tự nhiên bổ sung: “Con gái của Tạ Tướng quân Tạ Hành Châu.”
Tạ Vân Ninh nói xong lại cúi xuống nhìn Cảnh Thừa Hiên thật kỹ. Lúc này nàng mới phát hiện rõ ràng dáng vẻ của thiếu niên trước mặt.
Hắn quá gầy.
Thân hình cao nhưng mảnh khảnh, gần như chỉ còn xương. Lớp áo vải màu xám đã bạc màu, vai áo còn rách một đường nhỏ. Cổ áo rộng, để lộ xương quai xanh gầy gò. Cánh tay hắn có vài vết bầm tím. Trên khóe môi còn vết rách nhỏ.
“Huynh gầy quá.” Nàng buột miệng.
Cảnh Thừa Hiên hơi sững lại.
Tạ Vân Ninh lại nói tiếp, giọng đầy lo lắng: “Huynh ăn uống thế nào vậy? Ở trong Quốc Tử Giám không ai chăm sóc à?”
“Hay là bọn họ bắt nạt huynh thường xuyên?”
“Huynh ở đâu? Có người hầu không?”
“Vết thương đau không?”
“Ta thấy huynh yếu quá, như vậy sao chịu nổi…”
Nàng nói liền một mạch, nhanh đến mức gần như không thở. Cảnh Thừa Hiên chỉ đứng yên lắng nghe. Ban đầu còn ngơ ngác, dần dần, khóe môi lại cong lên một nụ cười rất nhẹ.
Cảnh Thừa Hiên khẽ bật cười, tiếng cười khàn khàn nhưng ấm áp: “Tạ tiểu thư, người có thể nói lại một lần nữa không?”
Hắn hơi nghiêng đầu: “Ta sẽ trả lời từng câu.”
Tạ Vân Ninh lập tức sững người. Mặt nàng dần đỏ lên.
“À.”
Nàng đưa tay gãi gãi sau gáy, nở nụ cười gượng.
“Ta nói nhiều quá à?”
Cảnh Thừa Hiên không đáp, nhưng ánh mắt lại mềm hơn rất nhiều.
Tạ Vân Ninh nhìn hắn một lúc rồi bỗng nhiên nói: “Nếu huynh không chê…”
Nàng hơi ngẩng đầu: “Thì chúng ta có thể làm bạn được không? Hôm nay là ngày đầu ta đến học, ta chưa có bạn.”
Cảnh Thừa Hiên ngẩn ra.
Tạ Vân Ninh còn nói rất tự nhiên: “Ta có thể chia đồ ăn cho huynh, còn có thể bảo vệ huynh nữa.”
Nàng vỗ ngực mình: “Ta đánh nhau khá giỏi đấy.”
Rồi Tạ Vân Ninh chỉ vào Cảnh Thừa Hiên: “Đổi lại, huynh dạy ta kinh sách. Nhìn huynh chắc đã học ở đây lâu hơn ta." nàng thở dài: “Ta học rất kém, thật đấy.”
Cảnh Thừa Hiên nhìn nàng rất lâu. Trong đời hắn chưa từng có ai đề nghị làm bạn. Ánh mắt Cảnh Thừa Hiên khẽ dao động. Hắn mỉm cười, nụ cười lần này rõ ràng hơn.
“Được.”
Chỉ một chữ, nhưng Tạ Vân Ninh lập tức sáng bừng cả khuôn mặt: “Thật sao?”
Nàng cười rạng rỡ: “Vậy quyết định nhé! Ngày mai gặp huynh!”
Nói xong nàng xoay người chạy đi. Vạt váy xanh nhạt khẽ tung lên trong gió thu. Bước chân nhẹ nhàng, nhanh nhẹn như một cơn gió nhỏ. Khi nàng đi ngang qua, một lọn tóc mềm khẽ lướt qua bàn tay Cảnh Thừa Hiên. Hắn khẽ khựng lại, là một mùi hương hoa sương sớm thoang thoảng theo gió bay tới. Mát lạnh và trong trẻo.
Cảnh Thừa Hiên đứng yên tại chỗ nhìn theo bóng lưng Tạ Vân Ninh rời đi. Thiếu nữ ấy đang chạy dọc hành lang đá, vừa chạy vừa quay đầu vẫy tay với hắn, ánh nắng chiều rơi trên mái tóc nàng, rực rỡ như ánh vàng.