Chương 8: Quốc Tử giám
Gõ để tìm kiếm chương nhanh
Nửa tháng sau, vết thương của Tạ Vân Ninh cuối cùng cũng đỡ hơn.
Băng vải đã tháo, vết cắt sâu trên cánh tay chỉ còn lớp vảy sậm màu. Tuy vẫn còn đau mỗi khi cử động mạnh, nhưng so với những ngày phải nằm im trên giường thì đã tốt hơn rất nhiều. Nửa tháng không được vận động khiến Tạ Vân Ninh gần như mọc cỏ dưới chân.
Sáng hôm ấy, vừa thay y phục xong, nàng liền quyết định ra ngoài hít thở một chút cho khuây khỏa. Vừa bước đến cổng, nàng đã nhìn thấy kiệu của Tạ gia, phụ thân nàng bước xuống.
Tạ Hành Châu vừa từ triều về, áo triều còn chưa kịp thay, sắc mặt nghiêm nghị.
Tạ Vân Ninh lập tức nở nụ cười rạng rỡ: “Phụ thân.”
Tạ tướng quân nhìn nàng một lượt từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại ở cánh tay bị thương: “Đỡ chưa?”
“Nữ nhi đỡ nhiều rồi ạ.” Nàng nhanh nhẹn đáp.
Ông khẽ gật đầu, rồi trầm giọng: “Vào trong. Có chuyện cần nói.”
Tạ Vân Ninh chớp mắt, linh cảm có gì đó không ổn, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo. Trong đại sảnh, mẫu thân, ca ca và Lục Đình Phong đều đã có mặt, không khí nghiêm túc quá mức khiến nàng càng cảm thấy bất an.
Tạ Vân Ninh lên tiếng: "Phụ thân. Có gì người cứ nói thẳng, người làm nữ nhi thấy sợ đó."
Tạ tướng quân liếc mắt nhìn nàng, không vòng vo: “Con sẽ vào Quốc Tử Giám học.”
Tạ Vân Ninh sững người: “Hả? Cái gì? Con?”. Nàng tự chỉ tay vào mặt mình.
Tạ Vân Ninh mở to mắt, suy nghĩ.
Ở biên cương bao năm, việc học của nàng chỉ là thầy dạy qua loa, chủ yếu là đọc sách binh pháp và luyện võ. Còn Quốc Tử Giám, đó là nơi tụ tập toàn những học sinh quy củ, ngày ngày đọc sách thánh hiền, học lễ nghi, phép tắc.
Chỉ nghĩ thôi Tạ Vân Ninh đã thấy ngột ngạt: “Phụ thân, nữ nhi—”
Tạ Vân Ninh vừa định lên tiếng từ chối thì Tạ tướng quân đã lạnh lùng cắt ngang: “Không cần nói thêm.”
Giọng ông dứt khoát: “Chuyện đã quyết.”
Tạ Vân Ninh mím môi. Tạ Trường Uyên đến bên cạnh nàng, ánh mắt có chút bất đắc dĩ.
“Ta và ca ca con đều bận việc trong quân. Con ở nhà rảnh rỗi lại gây chuyện.”
Tạ tướng quân nói tiếp: “Vào Quốc Tử Giám học một thời gian, cũng tốt.”
Tạ Vân Ninh cắn răng. Nàng biết tính phụ thân, một khi đã quyết thì không ai thay đổi được. Nàng quay sang: "Nương..." ánh mắt thiếu nữ rưng rưng.
Tống Uyển Nhu chỉ mỉm cười dịu dàng.
Cuối cùng nàng đành thở dài: “Nữ nhi tuân mệnh.”
Vân Tê viện.
Trong lòng Tạ Vân Nhi có chút buồn bực. Nàng vốn cũng có một chút háo hức với việc học. Dù sao Quốc Tử Giám cũng không phải nơi bình thường. Chỉ là ngay sau đó phụ thân nàng lại nói thêm một câu khiến nàng hoàn toàn xụ mặt.
“Trong thời gian này, con không được tự ý ra ngoài cho đến khi chuyện ám sát được điều tra rõ.”
Tạ Vân Ninh lập tức xụ mặt: “Vâng”
Nàng nằm dài trên giường, hai tay dang ra, nhìn trần nhà: “Chán chết mất.”
Gió nhẹ thổi qua cửa sổ. Đột nhiên nàng nhớ đến một người, hắn cũng học ở Quốc Tử Giám. Ý nghĩ đó khiến nàng bật dậy.
“Đi tìm hắn.”
Tạ Vân Ninh kéo dây thang quen thuộc ra vắt lên bức tường. Leo tường vốn là chuyện quá quen với nàng. Chỉ là lần này cánh tay bị thương khiến nàng phải cẩn thận hơn.
Cuối cùng nàng cũng ngó đầu lên được. Nhưng vừa ngẩng lên Tạ Vân Ninh liền khựng lại.
Thẩm Thanh Từ đang đứng ngay dưới bức tường kia. Hắn mặc trường bào trắng, vạt áo dài rủ xuống như mây, thân hình thanh mảnh, lưng thẳng như trúc. Gương mặt thanh tú nhưng lạnh nhạt. Đôi mắt dài sâu thẳm, đen như mực, ánh nhìn bình tĩnh đến mức khiến người ta khó đoán.
Không biết hắn đã đứng đó bao lâu.
Tạ Vân Ninh giật mình: “Huynh!”
Thẩm Thanh Từ vẫn đứng yên, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ.
Tạ Vân Ninh chống cằm lên bức tường, cười tươi: “Sao huynh lại đứng đây? Nay không đọc sách à? Ta tưởng huynh lúc nào cũng vùi đầu vào sách.”
Thẩm Thanh Từ không trả lời, hắn đã quen với việc nghe nàng lải nhải.
Tạ Vân Ninh tiếp tục thao thao bất tuyệt: “À đúng rồi. Ta có tin lớn này muốn báo cho huynh nghe.”
Nàng cười rạng rỡ: “Ta sắp vào Quốc Tử Giám học rồi.”
Ánh mắt Thẩm Thanh Từ khẽ động. Hắn hỏi: “Vì sao?”
“Phụ thân ép ta.” Nàng xụ mặt.
Bỗng nàng ngẩng đầu lên nở nụ cười lém lỉnh: “Huynh cũng học ở đó đúng không? Vậy có gì sau này huynh dạy ta được không?. Ta học kém lắm."
Nàng nghiêng đầu nhìn hắn: “Ta nghe nói huynh học rất giỏi.”
Không khí bỗng yên lặng, gió thu thổi qua. Một lát sau, Thẩm Thanh Từ cất giọng: “Vết thương đỡ chưa?”
Tạ Vân Ninh mỉm cười: “Chỉ là vết thương nhỏ thôi.”
Nàng tính giơ tay lên cho hắn xem, nhưng khi tay vừa chạm vào mép tường—
“...” Một cơn đau nhói chạy qua cánh tay khiến nàng khẽ cau mày. Chỉ một thoáng rất nhanh, nàng lại cười như không có chuyện gì. Nhưng Thẩm Thanh Từ đã nhìn thấy, hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn vết thương kia.
Tạ Vân Ninh lại hỏi: “Thẩm Thanh Từ. Tại sao phụ thân huynh không điều tra chuyện ám sát hôm đó?”
Thẩm Thanh Từ bình thản đáp: “Không cần kinh động.”
Tạ Vân Ninh không hiểu cho lắm, nhưng vẫn gật gù: “Cũng phải.”
Đúng lúc đó dưới viện vang lên tiếng gọi: “Tiểu thư! Người lại leo tường rồi!”
Tạ Vân Ninh bật cười: “Tố Nguyệt gọi ta.”
Nàng nhìn hắn: “Mấy ngày nữa gặp huynh ở Quốc Tử Giám nhé. Nhớ dạy ta đấy.”
Thẩm Thanh Từ không trả lời, Tạ Vân Ninh cũng lười để ý. Thiếu nữ nhanh nhẹn leo xuống, một lát sau đã nghe thấy tiếng cười của nàng vang lên dưới viện.
“Tiểu thư cẩn thận tay!”
“Biết rồi biết rồi!”
Trong tiểu viện bên kia, Thẩm Thanh Từ vẫn đứng dưới gốc cây cho đến khi tiếng cười của nàng dần dần xa đi. Hắn khẽ cụp mắt.
“Quốc Tử Giám…”
Sáng hôm ấy, kinh thành vừa sang đầu thu. Bầu trời cao và trong hơn ngày thường, từng dải mây mỏng trôi lững lờ như lụa trắng vắt ngang trời. Nắng sớm không còn gay gắt như mùa hạ, chỉ là thứ ánh sáng dịu nhẹ phủ lên từng mái ngói lưu ly, phản chiếu thành những vệt vàng ấm áp.
Trong phủ Tướng quân, sân đá vẫn còn đọng chút sương sớm.
Tạ Vân Ninh đứng trước gương đồng trong phòng mình. Căn phòng của nàng không quá cầu kỳ, nhưng rộng rãi và thoáng đãng. Cửa sổ mở ra một khoảng sân trồng đầy trúc xanh, gió thu thổi qua khiến lá trúc xào xạc khe khẽ.
Hôm nay nàng ăn mặc giản dị hơn thường ngày.
Một chiếc váy dài màu xanh ngọc rũ xuống mắt cá chân. Lụa mềm nhẹ như nước, khi nàng bước đi khẽ lay động thành những làn sóng mỏng. Tay áo rộng viền chỉ bạc thanh nhã, thắt lưng buộc bằng dải lụa trắng tinh. Mái tóc đen dài được búi nửa đầu bằng một chiếc trâm ngọc nhỏ, phần tóc còn lại buông xuống lưng như thác mực. Không son phấn, gương mặt nàng vẫn rạng rỡ.
Nàng nhìn mình trong gương một lúc rồi khẽ thở ra, ánh mắt dừng lại trên mặt bàn gỗ bên cạnh, trên đó đặt một cây bút lông.
“Cho muội.” Thẩm Thanh Từ đưa tay lên.
Tạ Vân Ninh tò mò nhận lấy, đó là một cây bút lông.
Thân bút làm từ ngọc bạch ôn nhu, màu trắng ngà ánh lên sắc trong suốt dưới ánh trăng. Trên thân bút khắc những hoa văn mây cuộn tinh xảo, đầu bút viền một vòng bạc mảnh. Chỗ đuôi bút còn buộc một tua chỉ đỏ nhỏ, trên đó treo một viên ngọc tròn bằng móng tay. Phần lông bút mềm mịn, trắng như tuyết, nhìn qua đã biết là vật quý hiếm.
Tạ Vân Ninh tròn mắt: “Oa!!! Đẹp quá.”
Nàng xoay xoay cây bút, ánh mắt sáng rực: “Huynh tặng ta thật sao?”
Thẩm Thanh Từ chỉ khẽ gật đầu: “Ngày mai muội nhập học. Dùng nó.”
Tạ Vân Ninh cười rạng rỡ, hai mắt cong cong như trăng non: “Cảm ơn huynh.”
Ngoài sân phủ, không khí buổi sáng rất nhộn nhịp. Gia nhân qua lại chuẩn bị việc trong ngày, thị vệ tuần tra quanh phủ. Từ xa còn nghe thấy tiếng người bán hàng rong ngoài phố gọi nhau í ới.
Trước cổng phủ, xe ngựa đã chờ sẵn. Tạ Trường Uyên đứng bên cạnh. Thiếu niên mặc võ phục màu đen, thân hình cao lớn, vai rộng lưng thẳng. Gương mặt anh tuấn mang nét cương nghị của người luyện võ từ nhỏ.
Thấy Tạ Vân Ninh bước ra, hắn nhướng mày: “Muội mặc thế này đi học à?”
Tạ Vân Ninh xoay một vòng trước mặt hắn: “Sao vậy ca? Không đẹp sao?”
Tạ Trường Uyên bật cười trầm: “Đẹp. Nhưng ta sợ đám thư sinh kia nhìn muội đến quên cả đọc sách.”
Tạ Vân Ninh lườm hắn: “Ca ca!”
Hắn cười, xoa nhẹ đầu nàng: “Lên xe.”
Xe ngựa lăn bánh. Hai bên đường là những dãy phố sầm uất, quán trà, tiệm bánh, cửa hàng vải vóc san sát nhau, dòng người qua lại đông đúc. Có thư sinh ôm sách vội vã đi học, có tiểu thương đang bày hàng, có tiểu thư công tử ngồi kiệu đi ngang. Tiếng người nói chuyện, tiếng bánh xe lăn, tiếng rao hàng hòa thành một âm thanh náo nhiệt đặc trưng của kinh thành.
Tạ Vân Ninh vén màn nhìn ra ngoài, trong lòng có chút lo lắng. Từ nhỏ nàng lớn lên ở biên cương, nơi chỉ có cát vàng, tiếng gió và những doanh trại quân lính. Còn nơi này lại chỉ toàn là con cháu thế gia vọng tộc.
“Không biết họ có thích ta không...” Nàng khẽ lẩm bẩm
Xe ngựa dừng lại trước cổng Quốc Tử Giám. Tạ Vân Ninh bước xuống, trước mắt hiện lên là một khung cảnh khiến lòng người ngẩn ngơ.
Cổng lớn cao sừng sững, làm bằng gỗ đỏ thẫm, trên treo tấm bảng vàng khắc ba chữ Quốc Tử Giám với nét bút mạnh mẽ. Hai bên là tượng kỳ lân đá uy nghi, bên trong cổng là sân rộng lát đá xanh. Hai hàng cổ thụ tỏa bóng mát, lá cây đã bắt đầu ngả vàng theo mùa thu, thỉnh thoảng rơi xuống vài chiếc.
Xa hơn nữa là những dãy học đường mái cong, cột đỏ, hành lang dài uốn lượn. Mái ngói lưu ly phản chiếu ánh nắng thành từng vệt vàng lấp lánh. Nàng bước vào trong, khắp sân đều là thư sinh. Họ mặc trường sam đủ màu, tay cầm sách, vừa đi vừa bàn luận. Không khí học viện vừa trang nghiêm vừa náo nhiệt.
Khi Tạ Vân Ninh bước vào thì những cuộc trò chuyện xung quanh bỗng chậm lại, rất nhiều ánh mắt quay về phía nàng. Thiếu nữ đứng dưới ánh nắng đầu thu, váy xanh ngọc khẽ lay theo gió. Mái tóc đen dài, gương mặt sáng rỡ như một đóa hoa vừa nở. Nàng mang vẻ rực rỡ tự nhiên khiến người ta khó rời mắt.
“Đó là ai vậy?”
“Chưa từng thấy.”
“Tiểu thư nhà nào…”
Một vị lão phu tử từ trong bước ra. Ông mặc trường bào xám, tóc bạc trắng, ánh mắt hiền hòa nhưng nghiêm nghị: “Cô nương là Tạ tiểu thư?”
Tạ Vân Ninh cúi đầu: “Là ta.”
“Đi theo ta.”
Ông dẫn nàng qua hành lang dài, tếng bước chân vang nhẹ trên nền gạch. Khi bước vào phòng học, nàng lập tức nhìn thấy một bóng người quen.
Thẩm Thanh Từ.
Hắn ngồi cạnh cửa sổ. Ánh nắng chiếu qua song cửa, rơi lên vạt áo trắng của hắn. Thiếu niên áo xanh lưng thẳng như trúc, tay cầm sách, dung mạo thanh nhã, khí chất tĩnh lặng như mặt nước hồ thu. Ánh mắt Tạ Vân Ninh sáng lên. Nàng khẽ vẫy tay nhưng Thẩm Thanh Từ chỉ liếc nhìn nàng một cái, rồi lại cúi xuống đọc sách.
Tạ Vân Ninh khẽ bĩu môi: “Lạnh lùng.”
Không lâu sau. Một cơn gió thu theo khe cửa lùa vào, làm rèm trúc khẽ lay động. Ngay sau đó là một bóng dáng nam nhân cao lớn xuất hiện. Bước chân không vội cũng không nặng, nhưng dường như đều mang theo một thứ khí thế trầm lạnh khiến không khí trong phòng học chợt lắng xuống.
Hắn mặc một thân trường bào đen tuyền, vải lụa dày nặng, trên tà áo thêu hoa văn ám kim hình vân long rất tinh xảo. Khi bước đi, ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào khiến những đường chỉ bạc khẽ lóe lên như lưỡi dao mỏng. Bên ngoài khoác một lớp áo choàng màu mực, cổ áo cao, khiến cả người càng thêm lạnh lẽo.
Không giống những thư sinh trong lớp mang vẻ nhã nhặn, nam nhân ấy bước đi vững vàng như kiếm đã rút khỏi vỏ, giống một người từng bước qua máu và chiến trận. Mái tóc đen dài được buộc cao sau đầu bằng quan trâm bạc. Gương mặt sắc nét như được khắc từ đá lạnh, đôi mắt sâu và tối.
Ngay khi hắn bước vào, cả lớp học vốn còn xôn xao lập tức lặng xuống. Có người cúi đầu, có người không dám nhìn thẳng. Tạ Vân Ninh ngồi ở dãy bàn phía sau vốn đang nghịch nhẹ cây bút lông trong tay. Nàng ngẩng đầu theo phản xạ, ánh mắt dừng lại trên người nam nhân.
Ở biên cương nàng từng gặp vô số võ tướng. Những người đó khí thế oai phong, hào sảng đều chưa phải chưa gặp. Nhưng người trước mắt không giống vậy. Hắn giống như một thanh kiếm giấu trong bóng tối không cần rút ra, chỉ cần đứng đó thôi đã khiến người khác cảm thấy lạnh sống lưng.
Tạ Vân Ninh khẽ nhíu mày suy nghĩ: “Người này là ai?”
Ánh mắt nàng không hề né tránh, thậm chí còn đánh giá hắn từ đầu đến chân. Một người bình thường nếu bị nhìn chằm chằm như vậy chắc chắn sẽ nhìn lại. Nhưng Tiêu Hoành lại không có bất cứ biểu hiện gì. Hắn bước lên trên, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua cả lớp. Khi ánh mắt lướt đến Tạ Vân Ninh liền dừng lại trong một nhịp thở rất ngắn.
Ngay khoảnh khắc đó Tạ Vân Ninh bỗng cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng giống như vừa có ai đó đặt lưỡi dao lạnh lên cổ nàng. Nàng khẽ ngẩn ra một chút: "Ánh mắt người này thật đáng sợ."
Tiêu Hoành đã dời ánh nhìn giống như việc xem Tạ Vân Ninh là một thư sinh bình thường không có gì đáng để chú ý thêm.
Thẩm Thanh Từ ngồi ở phía gần cửa sổ lật từng trang sách. Động tác rất chậm và bình tĩnh, giống như không quan tâm đến chuyện vừa xảy ra. Nhưng ánh mắt Tiêu Hoành lướt qua Tạ Vân Ninh lúc nãy, đã thu hết vào trong mắt hắn.