Chương 12: Hội đèn
Gõ để tìm kiếm chương nhanh
Từ sau ngày ở Thái Hòa điện, mỗi tháng đến đêm rằm, Tần Mộ Dao đều bị triệu vào cung điện lạnh lẽo ấy. Lần nào cũng vậy, chỉ có con dao sắc, chiếc bát sứ trắng, và ánh mắt tham lam của Tần Chính Nghiêu.
Những tháng ngày ấy khiến thân thể Tần Mộ Dao gầy đi thấy rõ. Bờ vai vốn mảnh mai giờ càng mong manh, cổ tay nhỏ đến mức chỉ cần nắm nhẹ cũng như có thể bẻ gãy. Làn da vốn trắng như ngọc giờ càng tái nhợt, gần như trong suốt.
Một buổi chiều trong Tĩnh Nguyệt cung. Giữa sân có một đình nhỏ, xung quanh trồng đầy trúc xanh, lá trúc lay động trong gió, ánh nắng chiều chiếu xuyên qua tán lá tạo thành những vệt sáng lốm đốm trên nền đá. Tần Mộ Dao đang nằm nghiêng trên chiếc ghế dài trong đình, tà áo trắng buông xuống như nước. Một tay nàng chống đầu, đôi mắt khẽ nhắm, dáng vẻ lười nhác hiếm thấy.
Bên cạnh là Lục Thiên Trạch đứng im lặng như một cái bóng. Thiếu niên ấy đã cao hơn trước, thân hình rắn rỏi sau thời gian luyện tập, ánh mắt trầm tĩnh, khí chất cũng sắc bén hơn nhiều.
Đúng lúc đó, từ xa vang lên tiếng bước chân dồn dập.
“Công chúa!” Tiểu Lan chạy đến, mái tóc nàng hơi rối vì chạy nhanh, gương mặt đỏ bừng.
Tần Mộ Dao khẽ mở mắt, ánh mắt lười nhác nhìn nàng: “Có chuyện gì?”
Tiểu Lan thở gấp: “Hôm nay kinh thành có hội đèn, cả thành đều náo nhiệt lắm. Công chúa, người có muốn ra ngoài xem không?”
Tần Mộ Dao không trả lời, quay sang nhìn Lục Thiên Trạch: “Ngươi muốn đi không?”
Lục Thiên Trạch hơi khựng lại rồi cụp mắt: “Thuộc hạ nghe theo công chúa.”
Tần Mộ Dao nhìn hắn một lúc, rồi chuyển sang Tiểu Lan đang nhìn nàng với ánh mắt mong chờ sáng rực.
Tần Mộ Dao khẽ thở nhẹ: “Được, vậy chúng ta đi.”
Tiểu Lan nhảy cẫng lên: “Thật sao?!”
Đêm buông xuống, kinh thành rực rỡ như một biển ánh sáng. Khắp các con phố treo đầy đèn lồng đỏ, đèn hoa sen, đèn cá chép, đèn hình rồng phượng, ánh sáng vàng cam lung linh chiếu khắp nơi. Dòng người chen chúc trên phố, tiếng rao hàng vang lên không dứt.
“Bánh hồ lô đây!”
“Đèn lồng đẹp đây!”
“Trâm ngọc, vòng tay!”
Mùi đồ ăn nóng hổi lan khắp không khí — bánh nướng, thịt xiên, kẹo đường. Trên bầu trời, từng chiếc đèn trời bay lên, ánh sáng nhỏ bé lấp lánh như những vì sao.
Tần Mộ Dao bước đi chậm rãi. Hôm nay nàng mặc xiêm y đỏ thẫm, mái tóc dài được búi cao bằng một cây trâm ngọc trắng, vài lọn tóc mềm rơi xuống bên má. Dưới ánh đèn lồng, gương mặt nàng đẹp đến mức khiến người ta phải dừng bước, đôi mắt đen sâu thẳm, làn da trắng mịn như tuyết, đôi môi nhàn nhạt màu hoa đào.
Tần Mộ Dao không biết rằng, từ lúc xuất hiện trên phố đã có vô số ánh mắt lặng lẽ nhìn theo. Tiểu Lan kéo nàng hết gian hàng này đến gian hàng khác.
“Công chúa, nhìn cái này!”
“Công chúa, bánh này ngon lắm!”
Tần Mộ Dao chỉ im lặng đi theo, ánh mắt thỉnh thoảng cũng ánh lên chút thích thú hiếm thấy.
Đột nhiên Tiểu Lan dừng lại: “Công chúa!”
Nàng chỉ vào một gian hàng: “Đèn lồng, chúng ta đi thả đèn đi.”
Nói xong nàng đã thoăn thoắt chạy trước, Tần Mộ Dao khẽ lắc đầu bước theo. Tiểu Lan lập tức nhìn trúng một chiếc đèn lồng hình con thỏ, hai tai dài, thân tròn, ánh nến bên trong khiến nó trông đáng yêu vô cùng.
“Công chúa, cái này.”
Tần Mộ Dao khẽ gật đầu, Tiểu Lan vui vẻ lấy bạc: “Chủ quán, lấy cho ta chiếc đèn con thỏ kia.”
Tần Mộ Dao quay đầu, ánh mắt nương về phía giọng nói kia. Trước mặt nàng là một thiếu nữ khoảng mười lăm mười sáu tuổi. Dung mạo tuyệt mỹ, làn da trắng hồng, đôi mắt to tròn. Vẻ non nớt tươi trẻ khiến nàng ta trông như một đóa hoa vừa nở. Toàn thân nàng ta đeo đầy châu ngọc, sau lưng còn có vài hộ vệ đi theo, rõ ràng là con nhà quyền quý.
Tiểu Lan nhìn nàng ta rồi quay sang nhìn Tần Mộ Dao. Tần Mộ Dao thu hồi ánh mắt: “Chủ quán. Chúng ta đến trước.”
Thiếu nữ bị lời nói kia đánh thức, liền quay sang nhìn Tần Mộ Dao, ánh mắt đánh giá từ đầu đến chân: “Ngươi đến trước thì sao? Ta thích chiếc đèn này, nó là của ta.”
Tần Mộ Dao đặt bạc lên bàn: “Cô nương, ta đến trước, chúng ta hãy làm theo quy tắc.”
Thiếu nữ kia nghe vậy lập tức tức giận: “Ngươi! Ngươi dám nói ta như vậy? Quy tắc quái quỷ gì chứ, người đâu, đánh chết ả tiện nhân này cho ta!”
“Xoẹt!” Xung quanh lập tức hỗn loạn, hộ vệ rút kiếm khỏi vỏ.
Tần Mộ Dao kéo Tiểu Lan lùi lại, Lục Thiên Trạch bước lên phía trước. Một hộ vệ xông tới, thanh kiếm chém thẳng xuống.
“Choang!”
Lục Thiên Trạch dùng tay không đỡ lấy cổ tay hắn, xoay người đá mạnh tên kia ra xa. Ngay lập tức ba người khác xông tới, kiếm vung loang loáng. Lục Thiên Trạch xoay người né tránh, từng động tác nhanh như chớp.
“Choang!” Tiếng kim loại va chạm vang dội, xung quanh người dân hoảng loạn bỏ chạy.
Một tên hộ vệ thấy nàng liền xông đến, thanh kiếm vung lên, Tần Mộ Dao lập tức đẩy Tiểu Lan ra, nàng vung tay, một nắm phấn trắng bay thẳng vào mặt hắn. Tên hộ vệ hét lên đau đớn, Tần Mộ Dao kéo Tiểu Lan dậy.
“Chạy!”
Thiếu nữ kia tức giận hét lên: “Đuổi theo!”
Binh lính lao tới, một tên vượt lên trước, giơ chân đá mạnh về phía Tiểu Lan. Tần Mộ Dao không kịp nghĩ, ôm chặt lấy Tiểu Lan.
“Bịch!” Cú đá trúng lưng Tần Mộ Dao, cả người nàng bị hất văng ra xa.
“Phụt—” Máu phun ra từ miệng.
“Công chúa!” Lục Thiên Trạch hét lên, hắn nhanh chóng đánh bật hai người trước mặt rồi lao tới đỡ nàng.
Thiếu nữ kia đứng phía sau hét lớn: “Giết ả!!!”
Bọn hộ vệ lại xông tới, kiếm đồng loạt giơ lên. Ngay lúc ấy, một giọng nói trầm ổn vang lên giữa đám đông.
“Thẩm Ngưng Sương, muội đang làm gì vậy?”
Con phố vốn náo nhiệt của đêm hội lúc này trở nên hỗn loạn. Người qua đường lùi xa thành từng vòng tròn, ánh đèn lồng lay động trong gió đêm, chiếu lên những thanh kiếm còn chưa tra vỏ. Giữa khoảng trống ấy, Tần Mộ Dao ngồi trên nền đất lạnh, tà áo đỏ như một vệt máu rực rỡ giữa biển ánh sáng vàng nhạt.
Thẩm Ngưng Sương lập tức quay phắt người lại. Khi nhìn thấy người vừa đến, gương mặt nàng ta lập tức sáng bừng lên: “Trì Dạ ca ca!”
Tần Trì Dạ mặc trường bào đen thêu chỉ bạc, thân hình cao lớn, gương mặt tuấn mỹ đầy ấm áp, đôi mắt dịu dàng. Bên cạnh hắn, Sầm Chiêu An cũng chậm rãi bước đến. Áo đen dài quét đất, dung mạo thanh lãnh như băng tuyết.
Tần Trì Dạ dừng bước, ánh mắt khẽ quét qua khung cảnh trước mặt rồi dừng lại ở bóng thiếu nữ áo đỏ đang ngồi trên nền đất. Tà áo Tần Mộ Dao dính đầy bụi đất, mái tóc hơi rối, khóe môi còn vương một vệt máu đỏ sẫm. Ánh đèn lồng phản chiếu lên gương mặt trắng nhợt ấy, khiến nàng giống như một bông hoa đỏ bị gió đêm dập nát, yếu ớt nhưng vẫn kiêu hãnh.
Thẩm Ngưng Sương chạy tới bên Tần Trì Dạ: “Biểu huynh, là tiện nhân kia tranh đèn lồng với muội, muội chỉ dạy dỗ nàng ta một chút thôi.”
Tần Trì Dạ không trả lời.
Lục Thiên Trạch đang đỡ Tần Mộ Dao đứng dậy, thân thể lảo đảo, rõ ràng cú đá vừa rồi không hề nhẹ. Tần Mộ Dao cuối cùng cũng đứng lên được.
Thẩm Ngưng Sương thấy Tần Trì Dạ không đáp lại mình thì càng tức giận, nàng quay sang ôm lấy cánh tay người bên cạnh: “Chiêu An ca ca!”
Nhưng Sầm Chiêu An khẽ nhìn xuống cánh tay đang ôm lấy mình, gạt tay nàng ra: “Thẩm tiểu thư, xin tự trọng.”
Thẩm Ngưng Sương lập tức khựng lại, sắc mặt nàng thoáng chốc đỏ bừng: “Chiêu An ca ca!!!”
Thẩm Ngưng Sương tức đến dậm chân: “Các người—”
Lúc này Tần Trì Dạ cuối cùng cũng lên tiếng: “Được rồi Thẩm Ngưng Sương, biểu huynh sẽ mua đèn cho muội.”
Hắn khẽ vẫy tay, một tên hộ vệ lập tức chạy tới gian hàng cầm chiếc đèn lồng con thỏ mang đến trước mặt hắn, ánh nến bên trong lay động, khiến chiếc đèn trông đáng yêu vô cùng. Tần Trì Dạ đưa nó cho Thẩm Ngưng Sương, mắt nàng lập tức sáng lên, ôm lấy chiếc đèn, vui vẻ hẳn: “Cảm ơn biểu huynh! Huynh là tuyệt vời nhất!”
Nàng ríu rít nói không ngừng, giống hệt một tiểu cô nương được chiều chuộng. Nhưng dù nàng đang nói gì, ánh mắt của hai nam nhân kia vẫn không rời khỏi Tần Mộ Dao. Nàng đứng giữa phố, gương mặt tái nhợt, máu từ khóe môi nàng chảy xuống. Tiểu Lan đứng bên cạnh nàng đã sợ đến run rẩy, Lục Thiên Trạch thì nắm chặt khớp tay.
Tần Trì Dạ khẽ cất tiếng, hiển nhiên là nói với Tần Mộ Dao: “Muội bị thương rồi.”
Tần Mộ Dao chỉ khẽ lau máu nơi khóe môi rồi cúi người hành lễ: “Đa tạ điện hạ quan tâm, chỉ là vết thương nhỏ.”
Tần Mộ Dao quay sang Lục Thiên Trạch và Tiểu Lan: “Chúng ta đi.” Tà áo đỏ của Tần Mộ Dao bay lên, rời khỏi ánh đèn rực rỡ của hội đèn.
Trở về Thẩm phủ, Thẩm Ngưng Sương bước thẳng qua hành lang dài phủ đầy ánh đèn lưu ly mà không nói một lời. Váy lụa tím quét nhẹ trên nền đá xanh lạnh ngắt, tiếng bước chân nàng vang lên chậm rãi giữa màn đêm yên tĩnh, nhưng sắc mặt lại âm trầm đến mức khiến đám nha hoàn phía sau không ai dám ngẩng đầu.
“Cạch!” Chiếc đèn lồng hình con thỏ bị nàng ném mạnh lên mặt bàn gỗ lim.
Ánh nến bên trong chao đảo dữ dội, bóng sáng lập lòe phản chiếu lên gương mặt tuyệt mỹ kia, soi rõ đôi mắt đang dần lạnh xuống từng chút một. Căn phòng chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng tim đập nặng nề trong lồng ngực.
Trong đầu Thẩm Ngưng Sương lúc này không ngừng hiện lên cảnh tượng trên phố vừa rồi. Nam nhân ấy đứng giữa biển người đông đúc, vẻ mặt lạnh nhạt, nhưng khi nhìn về phía Tần Mộ Dao, ánh mắt hắn đã thay đổi. Chỉ trong một thoáng rất ngắn người khác có thể không nhận ra, nhưng nàng thì thấy rất rõ.
Sầm Chiêu An chưa từng nhìn ai như vậy.
Hắn vốn là người lạnh bạc đến vô tình, cho dù là Thẩm Ngưng Sương nàng, vị hôn thê được định sẵn của hắn, cũng chưa bao giờ được để mắt. Trái tim Thẩm Ngưng Sương như bị ai bóp nghẹt, nàng chậm rãi siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến bật đau.
Một lúc sau, nàng đột nhiên lạnh giọng lên tiếng: “Người đâu.”
Cánh cửa lập tức mở ra, một thị nữ cúi đầu bước nhanh vào trong rồi quỳ xuống: “Tiểu thư.”
Thẩm Ngưng Sương ngồi xuống ghế, từng chữ đều lạnh như băng: “Đi điều tra cho ta.”
Thị nữ lập tức cúi đầu nhận lệnh rồi lui ra ngoài. Thẩm Ngưng Sương ngồi đó rất lâu, ánh mắt dừng trên chiếc đèn lồng con thỏ đặt trên bàn. Khi Thẩm Ngưng Sương còn nhỏ, nàng từng nghĩ khi lớn lên sẽ thuận lợi trở thành thê tử của Sầm Chiêu An, cả đời này sẽ mãi mãi đứng cạnh hắn như nữ nhân tôn quý nhất kinh thành.
Nhưng hôm nay lần đầu tiên nàng cảm thấy sợ hãi, sợ có người cướp mất vị trí đó khỏi tay nàng. Không biết qua bao lâu, cánh cửa lại bị đẩy mở. Thị nữ lúc trước bước nhanh vào trong, quỳ xuống đất, giọng nói nhỏ đi vài phần: “Bẩm tiểu thư, đã điều tra được.”
Thẩm Ngưng Sương lập tức nâng mắt nhìn sang: “Nói.”
Thị nữ cúi gằm mặt: “Là Chiêu Hoa công chúa, Tần Mộ Dao.”
“Choang!” Chén trà trong tay Thẩm Ngưng Sương rơi mạnh xuống đất vỡ tan.
Nàng đột ngột đứng bật dậy, sắc mặt biến đổi rõ rệt. “Ngươi nói cái gì?”
Thị nữ run rẩy cúi thấp đầu hơn: “Là vị Chiêu Hoa công chúa mới từ U quốc trở về không lâu, hiện đang ở tại Tĩnh Nguyệt cung.”
Căn phòng lập tức yên lặng đến đáng sợ, ngọn nến trên bàn cháy lên tiếng tí tách rất khẽ. Thẩm Ngưng Sương đứng bất động giữa phòng, gương mặt xinh đẹp dần trở nên lạnh lẽo. Nàng từng nghe cái tên này, nhưng điều khiến nàng không ngờ tới, chính là Sầm Chiêu An lại để mắt đến nàng ta.
Thẩm Ngưng Sương chậm rãi ngồi xuống ghế, khóe môi cong lên lạnh lẽo đến rợn người, ánh mắt sâu thẳm đầy tính toán cùng ghen hận: “Tần Mộ Dao” Nàng chậm rãi gọi cái tên ấy, từng chữ như bị nghiền nát giữa kẽ răng. “Ta ngược lại muốn xem ngươi có thể giữ hắn bên mình bao lâu.”
Tĩnh Nguyệt cung.
Sau khi trở về, Tiểu Lan vẫn còn run rẩy, gương mặt nàng tái mét vì sợ:: “Công… công chúa, chúng ta hôm nay… suýt nữa…”
Tần Mộ Dao khẽ nhìn nàng, ánh mắt dịu đi một chút: “Ngươi về phòng nghỉ đi.”
Tiểu Lan lắc đầu: “Nhưng công chúa…”
“Ta không sao.” Giọng nàng rất nhẹ.
Cuối cùng Tiểu Lan đành cúi đầu rời đi. Tần Mộ Dao ngồi xuống cạnh bàn chậm rãi tự cởi lớp áo ngoài. Vết bầm tím trên lưng bắt đầu hiện rõ, một mảng xanh tím lan ra dưới làn da trắng. Cú đá ban nãy không hề nhẹ. Nàng bình tĩnh lấy nước sạch, khăn trắng thấm nước, chậm rãi rửa vết thương. Nước lạnh chạm vào vết bầm khiến cơ thể khẽ run một chút, sau đó lấy thuốc bôi lên, cuối cùng tự băng bó lại.
Xong xuôi, Tần Mộ Dao khẽ cất tiếng: “Lục Thiên Trạch.”
“Có thần.”
“Vào đây.”
Cửa gỗ khẽ mở, Lục Thiên Trạch bước vào, hắn dừng lại khi nhìn thấy nàng. Thiếu nữ ngồi cạnh bàn, ánh nến chiếu lên gương mặt nhợt nhạt như sứ, mái tóc đen dài buông xuống vai, y phục đỏ đã thay bằng áo trắng đơn giản.
Tần Mộ Dao chậm rãi nâng mắt nhìn chiếc ghế đối diện, nghiêng đầu ra hiệu: “Ngồi.”
Lục Thiên Trạch đứng trước mặt hơi khựng lại. Thiếu niên mặc hắc y cúi thấp đầu, ánh mắt thoáng dao động. Nhưng cuối cùng, hắn vẫn chậm rãi bước tới ngồi xuống ghế gỗ cạnh bàn. Tần Mộ Dao lúc này mới đưa mắt nhìn Lục Thiên Trạch kỹ hơn.
Áo đen trên người đã bị kiếm khí cắt rách vài chỗ, bên vai còn loang lổ vết máu sẫm màu dưới ánh nến. Nàng chậm rãi đưa tay ra, bàn tay rất lạnh, đầu ngón tay vừa chạm vào cánh tay phải của hắn, Lục Thiên Trạch liền khẽ cứng người theo bản năng.
Tần Mộ Dao nhíu mày rất nhẹ: “Cởi ra.”
Lục Thiên Trạch thoáng sững lại, hơi thở dường như ngừng đi trong một khắc. Ánh mắt thiếu niên khẽ nâng lên rồi lại nhanh chóng cụp xuống. Dưới ánh nến lay động, tai hắn dần đỏ lên một cách khó nhận ra, nhưng cuối cùng vẫn im lặng làm theo.
Từng lớp áo ngoài được cởi bỏ, đến lúc lớp vải đen trên cánh tay phải được kéo xuống, một vết thương dài dữ tợn lập tức lộ ra dưới ánh nến. Đó là một đường chém rất sâu kéo dài gần hết cánh tay, máu đã khô lại thành màu đỏ sẫm, dính chặt vào da thịt và lớp áo đen nên lúc nãy giữa hỗn loạn không ai nhìn thấy. Có lẽ ngay cả chính Lục Thiên Trạch cũng quên mất bản thân bị thương.
Tần Mộ Dao cầm lấy khăn sạch nhúng vào chậu nước bên cạnh rồi cúi đầu lau đi lớp máu khô trên cánh tay. Nước lạnh chạm vào miệng vết thương khiến cơ bắp Lục Thiên Trạch vô thức siết chặt, nhưng từ đầu đến cuối không dám phát ra tiếng động nào.
Tần Mộ Dao cẩn thận rửa sạch vết thương, sau đó lấy thuốc bột rắc lên. Tần Mộ Dao buộc nút băng lại thật cẩn thận, sau đó mới chậm rãi thu tay về: “Được rồi, ngươi về nghỉ đi, cẩn thận vết thương đụng nước.”
Lục Thiên Trạch chậm rãi cúi đầu: “Đa tạ công chúa, thuộc hạ cáo lui.”
Nói xong, hắn đứng dậy lui ra ngoài, gió đêm từ ngoài cửa sổ lùa vào, mang theo hơi lạnh đầu thu khiến ngọn nến trên bàn khẽ lay động. Bóng dáng Tần Mộ Dao in dài trên nền đất, mảnh mai mà cô độc. Nàng đứng lặng một lúc, rồi chậm rãi bước tới bên bàn, đầu ngón tay trắng nõn khẽ nâng lên, định thổi tắt ánh nến cuối cùng trong phòng.