Chương 6: Vết thương
Gõ để tìm kiếm chương nhanh
Khu rừng lần nữa chìm vào yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió lạnh lướt qua tán cây và mùi máu tanh nhàn nhạt lan ra trong không khí. Mặc Tu Hoa chậm rãi rút kiếm khỏi cổ tên thích khách, máu đỏ theo lưỡi kiếm nhỏ giọt xuống đất.
Hắn quay người nhìn Tần Mộ Dao, ánh mắt lạnh lẽo lúc nãy dường như dịu đi một chút khi dừng trên gương mặt tái nhợt của nàng: “Công chúa, người có bị thương không?”
Sau khi tên thích khách đầu tiên ngã xuống, khu rừng vốn tĩnh lặng bỗng vang lên những tiếng động dồn dập từ bốn phía.
“Soạt… soạt…” Tiếng giẫm lên lá khô vang lên lạnh lẽo giữa màn đêm sâu thẳm, tựa như có vô số dã thú đang chậm rãi khép vòng săn mồi.
Tần Mộ Dao còn chưa kịp thở ổn định đã thấy từng bóng đen bước ra khỏi màn sương bạc dưới tán cây. Ánh trăng mỏng hắt xuống những lưỡi kiếm sắc lạnh trong tay chúng, phản chiếu thứ ánh sáng rét buốt khiến người ta lạnh sống lưng.
Chỉ trong một cái chớp mắt, bảy tám tên hắc y nhân đã bao vây kín lấy hai người, không chừa đường lui.
Tần Mộ Dao đứng phía sau Mặc Tu Hoa, bàn tay vô thức siết chặt vạt áo mình. Nàng có thể nghe thấy nhịp thở trầm ổn, vững vàng đến kỳ lạ của người nam nhân trước mặt. Giữa vòng vây sát khí ngập trời, hắn lại bình tĩnh như thể chỉ đang đứng giữa thao trường luyện kiếm.
Mặc Tu Hoa khẽ nghiêng đầu, giọng thấp trầm vang lên giữa màn đêm: “Thất lễ.”
Lời còn chưa dứt, một cánh tay mạnh mẽ đã kéo Tần Mộ Dao vào lòng. Hơi ấm cùng mùi máu tanh nhàn nhạt trên áo giáp lập tức bao trùm. Tần Mộ Dao còn chưa kịp phản ứng, ánh kiếm đã đồng loạt lao tới.
“Giết!” Tiếng quát vang lên đầy sát khí.
Trong khoảnh khắc ấy, kiếm quang xé rách màn đêm như vô số tia sét bạc. Ba hướng tấn công cùng lúc, nhanh đến mức chỉ còn lại tàn ảnh. Nhưng Mặc Tu Hoa không hề lùi nửa bước. Hắn đạp mạnh chân xuống đất, thân hình cao lớn xoay ngang, trường kiếm trong tay vung lên cực mạnh.
“Keng—!” Tiếng kim loại va chạm chói tai vang vọng khắp khu rừng.
Một mình hắn chặn đứng hai thanh kiếm đang bổ xuống cùng lúc. Cổ tay săn chắc siết mạnh, lực đạo đáng sợ lập tức ép ngược trở lại khiến hai tên thích khách bị hất lùi mấy bước. Ngay khi chúng còn chưa đứng vững, kiếm của Mặc Tu Hoa đã chém ra.
“Xoẹt—!” Một vệt sáng bạc lóe lên giữa không trung, cổ họng một tên thích khách bị cắt ngang, máu nóng phụt mạnh, nhuộm đỏ cả ánh trăng.
Tên kia còn chưa kịp phản ứng, từ bên phải đã có thêm một thanh kiếm đâm tới. Mặc Tu Hoa hạ thấp người cực nhanh, lưỡi kiếm sượt sát qua tóc hắn, chém đứt vài sợi tóc đen bay trong gió. Hắn xoay người, chân đá mạnh vào bụng đối phương.
“Bịch!” Tên thích khách phun máu, thân thể bay ngược đập mạnh vào gốc cây phía xa.
Hai bóng đen khác đồng thời lao lên không trung, kiếm khí ép xuống như chim ưng săn mồi. Mặc Tu Hoa nheo mắt, trường kiếm vung lên đỡ thẳng hai lưỡi kiếm đang giáng xuống đầu mình.
“Keng!!!” Tia lửa bắn tung tóe.
Sức nặng từ hai phía ép xuống khiến mặt đất dưới chân Mặc Tu Hoa nứt nhẹ, nhưng cánh tay người nam nhân ấy vẫn vững như bàn thạch. Cơ bắp nơi cánh tay nổi lên rõ rệt dưới lớp áo giáp lạnh cứng. Hắn đột ngột quát khẽ một tiếng, cổ tay dùng lực đẩy mạnh lên trên khiến hai tên thích khách bị đánh bật ra giữa không trung.
Ngay giây tiếp theo, mũi kiếm lạnh ngắt xuyên thẳng qua lồng ngực một tên, sau đó Mặc Tu Hoa xoay ngang thân kiếm, chém ngược ra sau.
“Xoẹt!” Đầu tên còn lại lệch sang một bên, máu đỏ phun ra thành vòi dưới ánh trăng lạnh lẽo.
Chỉ trong vài nhịp thở ngắn ngủi, bốn xác người đã nằm la liệt trên nền đất. Mùi máu tanh bắt đầu lan ra trong không khí. Nhưng đúng lúc ấy một tên thích khách từ phía sau lưng Mặc Tu Hoa lặng lẽ áp sát không một tiếng động.
Thanh kiếm trong tay giơ cao, mũi kiếm nhắm thẳng vào lưng Mặc Tu Hoa. Khoảng cách chỉ còn một bước mà phía trước vẫn còn hai tên khác đang ép tới điên cuồng. Mặc Tu Hoa không thể quay đầu.
Tần Mộ Dao đang được hắn ôm trong lòng bỗng nhìn thấy ánh kiếm phía sau kia. Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như chậm lại. Ánh trăng rơi lên lưỡi kiếm lạnh lẽo đang bổ xuống, phản chiếu thứ sát ý khiến người ta nghẹt thở.
Nếu nhát kiếm ấy chém trúng, Mặc Tu Hoa chắc chắn trọng thương. Đồng tử Tần Mộ Dao co mạnh, nàng gần như hét lên: “Cẩn thận!”
Hai tay nàng ôm lấy vai Mặc Tu Hoa dùng hết sức đẩy mạnh, cơ thể hai người lập tức đổi vị trí.
“Xoẹt—!!!”
Thanh kiếm phía sau hung hăng chém xuống, một đường máu lập tức xé toạc sau lưng Tần Mộ Dao từ vai xuống tận sườn, da thịt bị lưỡi kiếm rạch mở, máu nóng phụt ra. Xiêm y trắng gần như trong nháy mắt đã bị nhuộm đỏ, toàn thân nàng run lên dữ dội.
Nhưng ngay giây sau, Tần Mộ Dao cắn chặt môi đến bật máu, bàn tay run run móc ra một túi phấn nhỏ bên hông, dùng hết sức ném mạnh về phía tên thích khách.
“Phụt—!” Một đám bụi trắng tung thẳng vào mặt hắn.
“Á!!!” Tên thích khách ôm mặt gào lên thảm thiết lảo đảo lùi lại, hai mắt đỏ ngầu như bị thiêu cháy. Đó là phấn độc do chính tay Tần Mộ Dao điều chế. Chỉ cần dính vào mắt, cơn đau sẽ dữ dội đến mức không thể mở mắt nổi.
Khoảnh khắc nhìn thấy máu trên lưng nàng đồng tử Mặc Tu Hoa co rút lại dữ dội. Ánh mắt hắn lập tức thay đổi, một luồng sát khí lạnh đến tận xương tủy bùng lên quanh thân người nam nhân ấy, chỉ còn lại sự điên cuồng đáng sợ. Hắn xoay người cực nhanh, trường kiếm trong tay chém xuống không chút do dự.
“Phập!”Lưỡi kiếm xuyên thẳng qua cổ họng tên thích khách đang gào thét, máu phun lên đầy mặt đất.
Sau khi tên thích khách cuối cùng ngã xuống, khu rừng thoáng chốc chìm vào một sự yên tĩnh quỷ dị. Mùi máu tanh nồng hòa lẫn với hơi ẩm của đất rừng, theo gió đêm lan ra khắp nơi.
Tần Mộ Dao gần như không còn đứng vững, máu từ sau lưng vẫn không ngừng chảy xuống, thấm qua xiêm y rồi nhỏ từng giọt đỏ thẫm xuống mặt đất đầy lá khô. Cơn đau nóng rát như thiêu đốt dọc sống lưng khiến đầu óc nàng choáng váng, trước mắt từng đợt tối sầm kéo tới.
Mặc Tu Hoa quỳ một gối xuống trước mặt Tần Mộ Dao, bàn tay run run đỡ lấy bả vai nàng, ánh mắt có chút hoảng loạn: “Công chúa.”
Tần Mộ Dao nhíu mày, cố gắng giữ tỉnh táo. Nàng khẽ lắc đầu, đôi môi tái nhợt: “Ta không sao.”
Nhưng vừa dứt lời, thân thể đã mềm nhũn, máu chảy quá nhiều khiến chân nàng không còn chút sức lực nào nữa. Nếu không có cánh tay Mặc Tu Hoa giữ lấy, e rằng nàng đã ngã xuống ngay tại chỗ.
Ánh mắt Mặc Tu Hoa tối sầm lại. Hắn không nói thêm bất cứ lời nào nữa liền cúi người, một tay vòng qua đầu gối, một tay đỡ lấy lưng Tần Mộ Dao rồi bế lên. Thân thể thiếu nữ rất nhẹ, nhẹ đến mức khiến lòng người phát lạnh.
Tần Mộ Dao nhíu mày vì đau. Mỗi lần Mặc Tu Hoa di chuyển, vết thương sau lưng lại bị kéo căng, máu nóng tiếp tục tràn ra. Tần Mộ Dao vô thức siết lấy vạt áo trước ngực. Mặc Tu Hoa cảm nhận được động tác ấy, ánh mắt càng tối hơn. Hắn siết chặt người vào lòng, sau đó lập tức xoay người lao nhanh xuyên qua khu rừng đêm.
Đêm đó, doanh trại vốn yên tĩnh bỗng trở nên hỗn loạn. Ngọn lửa lớn trước trại bập bùng cháy, ánh sáng đỏ rực chiếu lên những gương mặt binh lính đang hối hả chạy qua chạy lại. Tiếng bước chân, tiếng người gọi nhau, tiếng binh khí va chạm vang lên khắp nơi.
Ở trung tâm doanh trại, một chiếc đại trướng đã được dựng vội. Bên trong, ánh đèn dầu sáng rực, mùi máu và dược liệu trộn lẫn trong không khí. Trên chiếc giường gỗ phủ chăn dày, Tần Mộ Dao đang nằm sấp người. Lưng áo nàng đã bị cắt bỏ để tiện chữa trị, tấm lưng trắng như ngọc giờ đây bị một vết thương dài xé toạc.
Một vị thái y tóc bạc đang cúi người xử lý vết thương.
“Thêm nước nóng.”
Một cung nữ run rẩy đưa lên một chậu nước mới. Chậu nước vừa đặt xuống không lâu đã nhanh chóng nhuộm đỏ. Một thái giám khác lập tức bưng ra ngoài, ngay sau đó lại có một thau nước sạch khác được mang vào. Cứ như vậy, từng thau máu được thay ra liên tục. Vị thái y cầm kim khâu, tay hơi run, vết thương này sâu đến đáng sợ, nếu lệch thêm một chút nữa, chỉ e đã chạm vào xương sống.
Thái y hít một hơi sâu: “Công chúa, nhịn một chút.”
Kim khâu xuyên qua da thịt, Tần Mộ Dao khẽ run lên, hơi thở nàng trở nên dồn dập, hai tay siết chặt chăn, mồ hôi lạnh thấm ướt tóc mai, đôi mày thanh tú cau chặt lại.
Ngoài trướng, ánh lửa từ các đống lửa chiếu lên gương mặt hai nam nhân. Tần Trì Dạ đứng thẳng, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt nhìn vào tấm rèm trướng đang khẽ lay động trong gió. Gương mặt tuấn nhã vẫn bình tĩnh như thường nhưng ánh mắt lại tối sâu không thấy đáy.
Bên cạnh hắn là Mặc Tu Hoa. Áo giáp của vẫn còn dính máu chưa kịp lau, gương mặt cương nghị của vị tướng quân lúc này lạnh đến mức đáng sợ.
Tiếng thái y bên trong thỉnh thoảng vang lên: “Cầm máu, thêm thuốc.”
Thời gian trôi qua chậm chạp, không biết bao lâu sau rèm trướng cuối cùng được vén lên. Vị thái y bước ra, áo bào của ông dính lấm tấm máu.
Ông quỳ dưới đất, lưng cúi thấp đến gần như chạm hẳn xuống nền thảm, giọng nói già nua mang theo vẻ mệt mỏi sau một đêm cứu chữa căng thẳng: “Bẩm Thái tử điện hạ, công chúa điện hạ đã qua cơn nguy hiểm.”
Không khí trong doanh trướng như đông cứng lại suốt một khắc ngắn ngủi. Ngọn đèn dầu treo bên cạnh khẽ lay động trong gió đêm, ánh sáng vàng nhạt phản chiếu lên gương mặt lạnh lẽo của Tần Trì Dạ. Sau rất lâu, hắn mới chậm rãi mở miệng, giọng thấp đến khàn đặc: “Bao lâu thì hồi phục?”
Thái y thoáng do dự rồi khẽ thở dài: “Vết thương quá sâu, lại mất máu nhiều, ít nhất phải tĩnh dưỡng một tháng. Nếu trong thời gian này tiếp tục di chuyển hoặc để vết thương nứt ra e rằng sẽ để lại hậu chứng cả đời.”
Tần Trì Dạ không đáp, một lúc sau, hắn mới nhắm mắt lại rất khẽ rồi nói: “Ta biết rồi.”
Thái y cúi đầu thật thấp: “Thần xin cáo lui.” sau đó vội vàng lui ra ngoài.
Trong doanh trướng chỉ còn lại tiếng gió đêm lùa qua khe vải cùng mùi máu và dược liệu hòa lẫn vào nhau nồng đậm đến ngột ngạt. Mặc Tu Hoa đứng cách đó không xa, áo giáp trên người vẫn còn dính máu chưa kịp lau sạch, bàn tay buông bên hông khẽ siết lại. H
Hắn nhìn về phía lớp rèm che trước giường bệnh thật lâu, ánh mắt trầm xuống, sau đó quay sang hành lễ với Tần Trì Dạ: “Thái tử điện hạ, thần xin lui trước.”
Tần Trì Dạ khẽ gật đầu, Mặc Tu Hoa xoay người rời khỏi doanh trướng. Tần Trì Dạ không lập tức bước vào trong mà chỉ lặng im nhìn ngọn nến đang cháy nơi góc bàn. Trái tim hắn như bị thứ gì bóp nghẹt, hắn chợt nhận ra bản thân không thể chấp nhận cảnh Tần Mộ Dao bị thương.
Tần Trì Dạ chậm rãi bước vào. Bên trong yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng hô hấp yếu ớt của người trên giường. Tần Mộ Dao nằm nghiêng trên giường mềm, sau lưng quấn kín từng lớp băng trắng dày đặc, trên mép vải vẫn còn lờ mờ thấm ra màu máu nhạt.
Gương mặt nàng tái nhợt như tuyết đầu mùa, đôi môi vốn hồng nhạt giờ gần như mất hết sắc máu. Hơi thở rất nhẹ giống như chỉ cần một cơn gió mạnh hơn một chút cũng có thể thổi tan người. Nhưng dù trong dáng vẻ yếu ớt đến vậy, dung mạo nàng vẫn đẹp đến khiến người ta không thể dời mắt.
Tần Trì Dạ đứng bên giường, ánh mắt chậm rãi lướt qua hàng mi dài đang khép chặt của nàng, qua đôi môi trắng nhợt, rồi dừng lại nơi hàng mày đang nhíu khẽ vì đau đớn. Một lúc sau, hắn mới chậm rãi đưa tay ra, động tác rất nhẹ. Ngón tay hắn khẽ vuốt lên giữa hai hàng mày của Tần Mộ Dao, muốn xoa dịu nếp nhăn nhỏ đang hiện trên đó.
“Đừng nhíu” Giọng hắn rất thấp, gần như chỉ là một tiếng thì thầm tan trong không khí, “không đẹp.”
Ngón tay Tần Trì Dạ dừng lại nơi gương mặt lạnh buốt của Tần Mộ Dao rất lâu. Tần Trì Dạ cúi người xuống một chút, khoảng cách giữa hai người gần đến mức hắn có thể cảm nhận được hơi thở yếu ớt của nàng lướt qua da mình.
Trong đôi mắt luôn lạnh lùng ấy lúc này hiện lên một thứ cảm xúc u tối và sâu thẳm đến đáng sợ, giống như bóng đêm không đáy đang âm thầm nuốt chửng tất cả lý trí còn sót lại. Cuối cùng, Tần Trì Dạ vẫn chậm rãi đứng thẳng người dậy, bàn tay đang đặt bên giường khẽ siết lại rồi buông ra.
Hắn xoay người rời khỏi doanh trướng, bóng áo đen hòa vào màn đêm lạnh lẽo bên ngoài, chỉ để lại trong căn phòng một mùi trầm hương nhàn nhạt cùng sự yên tĩnh khiến người ta nghẹt thở.