Chương 5: Đi cứu trợ phía Nam
Gõ để tìm kiếm chương nhanh
Sau Tết Nguyên Tiêu, hoàng thành vẫn còn phảng phất không khí náo nhiệt của những ngày hội. Đèn lồng đỏ treo dọc hành lang cung điện, gió xuân thổi qua làm chúng khẽ lay động, phát ra những tiếng sột soạt nhỏ.
Theo lệ cũ của Thiên Đô, sau Nguyên Tiêu, triều đình sẽ mở kho lương, phát chẩn cho bách tính nghèo khó, đồng thời phái hoàng tộc và quan viên đi các vùng xa xôi để thị sát dân tình, cứu trợ thiên tai.
Năm nay, Tần Trì Dạ được giao xuống phía Nam. Nơi đó gọi là Đại La địa, là một vùng đất khô cằn, quanh năm thiếu nước. Sông ngòi cạn kiệt, ruộng đồng nứt nẻ, đê điều xây dựng đã nhiều năm nhưng vẫn không thể giữ nước. Dân chúng sống trong cảnh đói kém và bệnh tật. Triều đình đã nhiều lần phái quan viên xuống nhưng hiệu quả không cao.
Vì vậy lần này hoàng đế đích thân giao cho Thái tử. Nhưng điều khiến nhiều người bất ngờ là, trong danh sách đi cùng, ngoài quan viên và hộ vệ ra, Thái tử lại xin thêm một người. Đó là Chiêu Hoa công chúa.
Tin tức này vừa truyền ra, cả hậu cung đều xôn xao.
Tần Mộ Dao cũng không hỏi, chỉ thu dọn hành lý. Đoàn xe ngựa rời khỏi hoàng thành vào một buổi sáng sương mỏng. Con đường quan đạo kéo dài vô tận, bánh xe lăn trên mặt đất phát ra tiếng lộc cộc đều đều.
Trong một cỗ xe ngựa rộng rãi, Tần Mộ Dao và Tần Trì Dạ ngồi đối diện nhau. Xe ngựa hơi rung theo nhịp đường. Tần Mộ Dao ngồi bên cửa sổ, trên tay là một quyển y thư.
Ở phía đối diện Tần Trì Dạ đang nhìn nàng, ánh mắt không hề che giấu: “Muội thích đọc sách như vậy sao?”
Tần Mộ Dao ngẩng đầu: “Cũng tạm, chỉ là giết thời gian.”
Tần Trì Dạ chống tay lên bàn nhỏ giữa xe: “Ta tưởng nữ tử trong cung đều thích trang sức, y phục, vậy mà muội lại thích y thư.”
Tần Mộ Dao lật sang trang khác: “Trang sức không cứu được người, thuốc thì có thể.”
Tần Trì Dạ nheo mắt lắng nghe câu trả lời rất lạ.
“Muội thích ăn gì?”
“Không kén.”
“Thích nơi nào nhất trong cung?”
“Không có.”
“Có điều gì khiến muội vui không?”
Tần Mộ Dao suy nghĩ một chút rồi lắc đầu: “Không nhớ.”
Tần Trì Dạ bật cười: “Muội đúng là người khó hiểu.”
Xe ngựa tiếp tục đi thêm vài canh giờ. Bỗng bên ngoài vang lên tiếng gọi: “Thái tử điện hạ.”
Tần Trì Dạ vén rèm. Mặc Tu Hoa cưỡi trên lưng ngựa, thân hình cao lớn.
“Trời đã gần khuya, phía trước có một bãi đất bằng, thần đề nghị dựng trại nghỉ tạm.”
Tần Trì Dạ gật đầu: “Được.”
Ánh mắt Mặc Tu Hoa vô tình lướt qua trong xe. Chỉ một cái nhìn thoáng qua nhưng hắn vẫn nhìn thấy Tần Mộ Dao đang đọc sách.
Mặc Tu Hoa cụp mắt: “Thần đi chuẩn bị.”
Đêm xuống, các lều trại lần lượt được dựng giữa một khoảng đất trống. Những đống lửa lớn cháy bập bùng, ánh lửa đỏ chiếu lên những khuôn mặt binh lính đang nghỉ ngơi sau một ngày dài. Gió đêm mang theo mùi cỏ khô và đất.
Tần Mộ Dao bước ra khỏi doanh trướng khi đêm đã xuống rất sâu, gió từ bìa rừng thổi tới mang theo hơi lạnh cùng mùi cỏ cây ẩm ướt sau cơn sương đêm, khiến tà áo trắng trên người nàng khẽ lay động.
Xa xa, ánh lửa trại lập lòe giữa màn đêm tối đen như những đốm lửa sắp tàn, tiếng binh lính canh gác vọng lại mơ hồ rồi nhanh chóng bị gió cuốn tan.
Tần Mộ Dao chậm rãi bước đi, đôi giày thêu hoa giẫm lên lớp lá khô phát ra những âm thanh rất khẽ. Khu săn bắn ban ngày náo nhiệt bao nhiêu, đêm xuống lại cô tịch bấy nhiêu. Bầu trời đêm đè nặng trên đỉnh đầu, trăng mỏng như lưỡi câu treo giữa tầng mây xám bạc, ánh sáng nhàn nhạt phủ lên bóng lưng mảnh mai của thiếu nữ.
“Muội cũng không ngủ được sao?” Một giọng nam nhân trầm thấp bất ngờ vang lên phía sau.
Tần Mộ Dao khựng bước quay đầu. Dưới ánh lửa lay động cách đó không xa, Tần Trì Dạ đang đứng giữa màn đêm nhìn nàng. Hắn không mặc triều phục như thường ngày, chỉ khoác một thân trường bào màu xanh đậm đơn giản, tóc đen buộc cao bằng dây ngọc.
Tần Mộ Dao giọng đầy xa cách: “Thái tử điện hạ.”
Hành lễ xong Tần Mộ Dao định xoay người rời đi, nhưng vừa bước được một bước, cổ tay đã bị người phía sau giữ lại. Tần Mộ Dao khẽ sững người. Nhiệt độ từ lòng bàn tay nam nhân truyền tới khiến đầu ngón tay nàng lạnh buốt.
Tần Mộ Dao quay đầu nhìn Tần Trì Dạ, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại: “Điện hạ có ý gì?”
Tần Trì Dạ nhìn Tần Mộ Dao rất lâu mà không trả lời ngay. Ánh mắt dừng trên gương mặt trắng nhợt của nàng, dừng nơi hàng mi dài đang khẽ rung trong gió đêm, giống như muốn nhìn xuyên qua lớp vỏ bình tĩnh kia để tìm kiếm thứ gì đó sâu hơn bên trong.
Một lúc sau, Tần Trì Dạ mới chậm rãi buông tay, khóe môi cong lên một nụ cười nhàn nhạt, nửa thật nửa đùa: “Ta chỉ thấy muội rất ít nói chuyện với ta, ta cảm thấy có chút cô đơn.”
Tần Mộ Dao không đáp, đầu cúi thật thấp. Tần Trì Dạ nhìn dáng vẻ ấy, đáy mắt thoáng hiện lên một tia tối tăm khó hiểu: “Ta đã làm gì khiến muội phật ý sao?”
Tần Mộ Dao cụp mắt: “Không có.”
Nàng nói xong liền xoay người muốn rời đi, nhưng lần này Tần Trì Dạ lại bước nhanh hơn một bước, bàn tay một lần nữa giữ lấy cổ tay nàng, rồi nhét vào lòng bàn tay Tần Mộ Dao một vật lạnh buốt.
Tần Mộ Dao cúi đầu nhìn xuống. Trong tay nàng là một miếng ngọc bội trắng ngà, chất ngọc cực kỳ trong suốt, dưới ánh lửa mờ nhạt lại hiện lên tầng sáng dịu như ánh trăng đầu đông.
Giữa mặt ngọc được khắc một chữ “Dạ” rất nhỏ bằng lối chữ cổ tinh xảo, nét khắc sâu mà sắc bén, vừa nhìn đã biết không phải vật bình thường. Phía dưới còn treo tua chỉ màu đỏ sẫm đã hơi cũ đi, giống như nó đã được chủ nhân mang theo bên mình rất nhiều năm.
Tần Mộ Dao siết đầu ngón tay, nàng nhận ra miếng ngọc này. Trong hoàng thất Thiên Đô có một tục lệ. Khi hoàng tử tròn mười tuổi, hoàng đế sẽ ban cho một khối hộ thân ngọc được lấy từ noãn ngọc Tây Cương hiếm có, mặt sau khắc tên tự của người đó. Miếng ngọc ấy tượng trưng cho thân phận, vận mệnh, quyền lực và... vị hôn thê tương lai của chủ nhân.
Người còn ngọc còn, ngọc mất cũng giống như đánh mất nửa cái mạng. Có rất nhiều thiên kim tiểu thư từng muốn lấy lòng Tần Trì Dạ, nhưng chưa từng có ai nhìn thấy hắn tháo miếng ngọc này xuống. Vậy mà lúc này hắn lại đưa nó cho nàng.
Tần Trì Dạ nhìn vẻ trầm mặc của nàng, khóe môi cong lên rất nhẹ, giọng dịu dàng cất lên: “Nếu sau này có chuyện gì xảy ra, cứ cầm miếng ngọc này tới tìm ta. Chỉ cần là điều muội muốn, ta đều sẽ cho muội.”
Gió đêm thổi qua, tua ngọc màu đỏ khẽ lay động trong lòng bàn tay Tần Mộ dao như máu tươi dưới ánh trăng. Tần Mộ Dao nhìn miếng ngọc rất lâu, lâu đến mức Tần Trì Dạ gần như cho rằng nàng sẽ từ chối.
''Điện hạ tại sao lại làm vậy?'' Giọng nàng đều đều.
Tần Trì Dạ mỉm cười: ''Không vì gì cả, muội là muội muội của ta, dựa dẫm vào huynh trưởng một chút là lẽ đương nhiên.''
Tần Mộ Dao đầy nghi ngờ, hồi lâu nàng siết tay lại: “Đa tạ điện hạ.”
Nàng xoay người rời đi, bóng dáng trắng mảnh mai dần dần khuất sâu vào màn đêm lạnh lẽo phía bìa rừng, giống như ánh trăng mỏng bị bóng tối nuốt chửng từng chút một. Tần Trì Dạ vẫn đứng nguyên tại chỗ rất lâu, ánh lửa phản chiếu nơi đáy mắt lúc sáng lúc tối, nụ cười nơi khóe môi cũng dần nhạt đi cuối cùng chỉ còn lại sự im lặng nặng nề đến đáng sợ.
Đêm càng lúc càng sâu, tiếng côn trùng rả rích trong rừng, thỉnh thoảng vang lên tiếng cú kêu xa xa. Tần Mộ Dao nằm trong lều nhưng hoàn toàn không ngủ được. Một lúc sau nàng đứng dậy bước ra ngoài, ánh lửa đã nhỏ hơn, phần lớn binh lính đã ngủ.
Gió đêm lạnh lẽo, Tần Mộ Dao đi dọc theo mép rừng. Đúng lúc ấy, một bóng đen lướt qua giữa những tán cây, nhanh đến mức giống như một cơn gió.
Tần Mộ Dao khựng lại, ánh mắt lập tức sắc lên. Nàng nhìn theo hướng bóng người biến mất, một linh cảm mơ hồ dâng lên. Không suy nghĩ nhiều, nàng đi theo. Bóng đêm dần nuốt chửng thân ảnh nàng giữa khu rừng tĩnh lặng.
Rừng đêm tĩnh lặng đến mức khiến người ta nghẹt thở, ánh trăng bạc mỏng manh treo lơ lửng nơi chân trời, xuyên qua tầng tầng lớp lớp tán cây rậm rạp, rơi xuống mặt đất thành từng mảng sáng tối chập chờn như những vết thương loang lổ.
Gió lạnh lướt qua khu rừng sâu, cuốn theo mùi cỏ ẩm và lá mục, tiếng cành khô va vào nhau phát ra những âm thanh xào xạc nhỏ vụn, giống như có ai đang thấp giọng thì thầm trong bóng tối.
Tần Mộ Dao bước nhanh giữa con đường hẹp phủ đầy lá khô, vạt váy trắng lướt qua bụi cỏ ven đường. Bóng đen nàng vừa nhìn thấy ban nãy biến mất quá nhanh, chỉ kịp để lại một góc áo thoáng qua giữa những thân cây cao lớn rồi chìm hẳn vào màn đêm.
Tần Mộ Dao dừng bước, đôi mắt trong veo cẩn thận quét qua bốn phía. Xung quanh hoàn toàn yên ắng, yên đến mức chỉ còn tiếng tim đập khe khẽ trong lồng ngực. Doanh trại đã bị bỏ lại rất xa phía sau, ánh lửa lập lòe lúc nãy cũng không còn nhìn thấy nữa.
Tần Mộ Dao nhíu mày, bàn tay siết chặt tay áo: “Có lẽ chỉ là binh lính tuần tra.”
Nàng tự nói với chính mình, giọng rất nhỏ, giống như muốn trấn an cơn bất an đang dần lan ra nơi đáy lòng. Không muốn gây thêm phiền phức, Tần Mộ Dao xoay người định quay trở về. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, một luồng sát khí lạnh buốt bất ngờ ập tới từ phía sau.
“Vút—!” Ánh kiếm trắng lạnh xé toạc màn đêm, chém thẳng xuống đỉnh đầu nàng. Đồng tử Tần Mộ Dao co rút lại, cơ thể theo bản năng lập tức lùi mạnh về phía sau.
“Keng!” Thanh kiếm bổ xuống vị trí nàng vừa đứng, chém sâu vào thân cây cổ thụ phía sau, gỗ vụn bắn tung tóe.
Một luồng gió sắc lạnh lướt sát bên má, cắt đứt vài sợi tóc đen rơi xuống mặt đất. Tần Mộ Dao lập tức ngẩng đầu. Trước mặt nàng là một hắc y nhân toàn thân phủ kín trong màu đen, chỉ lộ ra đôi mắt lạnh lẽo dưới lớp khăn che mặt. Đôi mắt ấy không hề có cảm xúc, giống như đang nhìn một người chết.
Hắn không nói một lời nào, vừa ổn định thân hình đã lập tức vung kiếm lần nữa, ánh kiếm chém xuống liên tiếp, sắc bén đến mức khiến không khí cũng như bị xé đôi.
Tần Mộ Dao không có vũ khí, càng không giỏi võ công, nàng chỉ có thể xoay người chạy sâu vào rừng. Phía sau, tiếng bước chân đuổi theo dồn dập như bùa đòi mạng, càng lúc càng gần.
“Xoẹt—!” Một đường kiếm xé gió sượt qua vai , lớp áo mỏng bị cắt rách, da thịt truyền đến cảm giác đau rát lạnh buốt.
Tần Mộ Dao nghiêng người tránh đi trong gang tấc, hơi thở bắt đầu hỗn loạn. Nàng biết rõ, nếu bị đuổi kịp, nàng tuyệt đối không có cơ hội sống sót. Hắc y nhân phía sau bật người nhảy lên cao, trường kiếm giơ thẳng xuống, sát khí cuồn cuộn như muốn chém đôi cả màn đêm.
Ngay lúc thanh kiếm sắp hạ xuống— “Keng!” Một tiếng va chạm chói tai vang vọng, tia lửa bắn tung giữa bóng tối.
Tần Mộ Dao khựng lại, theo bản năng quay đầu. Trước mặt nàng lúc này đã xuất hiện một thân ảnh cao lớn chắn ngang. Áo giáp màu đen phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo, bờ vai rộng như một bức tường kiên cố đứng giữa nàng và lưỡi kiếm đoạt mạng kia.
Mặc Tu Hoa một tay cầm trường kiếm, thân hình thẳng tắp như núi, gương mặt tuấn tú lạnh lùng phủ đầy sát khí.
“Dám tập kích trong phạm vi doanh trại, gan cũng không nhỏ.”
Hắc y nhân không đáp lời, chỉ siết chặt chuôi kiếm rồi lao tới lần nữa.
“Keng! Keng!” Hai thanh kiếm va chạm liên tiếp, âm thanh sắc bén vang vọng giữa rừng sâu.
Tốc độ của hai người nhanh đến mức chỉ còn lại tàn ảnh mờ nhạt dưới ánh trăng. Tần Mộ Dao đứng phía sau, chỉ cảm thấy từng luồng gió mạnh quét ngang qua mặt. Mặc Tu Hoa ra tay cực kỳ dứt khoát, mỗi chiêu đều hiểm độc chuẩn xác, không cho đối phương bất kỳ cơ hội nào. Chỉ sau ba chiêu ngắn ngủi, ánh mắt hắn bỗng lạnh hẳn xuống.
“Phập!” Một đường kiếm sắc bén xé toạc không khí.
Thanh kiếm trong tay Mặc Tu Hoa đâm thẳng xuyên qua cổ họng tên thích khách. Máu nóng lập tức bắn tung dưới ánh trăng trắng lạnh, nhuộm đỏ cả mặt đất phủ đầy lá khô. Hắc y nhân mở to mắt, thân thể cứng đờ vài giây rồi nặng nề ngã xuống.