Chương 4: Đột nhập lần hai
Gõ để tìm kiếm chương nhanh
Tần Mộ Dao nhìn cô bé một chút, ánh mắt nàng khẽ dịu đi.
Đúng lúc ấy một tiếng quát chói tai vang lên khiến hai người đều khựng lại: “Tiểu tiện nhân!”
Lệ ma ma đang đứng ở cổng vườn, bà ta chống tay vào hông, gương mặt xám xịt vì tức giận: “Các ngươi đang làm cái gì đó?!”
Tiểu Lan giật mình đứng dậy: “Nô… nô tỳ chỉ đang giúp công chúa…”
Chưa nói hết câu—
“Chát!” Một cái tát giáng thẳng xuống mặt cô bé. Tiểu Lan bị đánh đến nghiêng người, suýt ngã xuống đất.
“Giúp cái gì? Trong cung có bao nhiêu việc không làm, lại chạy ra đây làm mấy trò con nít, đúng là đồ lười biếng”
Tiểu Lan ôm mặt, nước mắt lập tức trào ra: “Nô tỳ… nô tỳ không…”
Nhưng Lệ ma ma không hề cho Tiểu Lan nói, bà ta chỉ tay vào cô bé: “Còn dám cãi? Ta dạy ngươi làm việc thế nào hả?”
Mọi thứ im lặng, gió khẽ thổi qua cành cây. Tần Mộ Dao vẫn đứng bên cạnh cây đào không nói gì, chỉ chậm rãi đặt chiếc xẻng xuống rồi đứng dậy, từng bước bước về phía Lệ ma ma.
Lệ ma ma thấy nàng tới thì càng hống hách: “Công chúa điện hạ.”
Giọng bà ta đầy mỉa mai: “Người quản giáo cung nhân kiểu này sao? Để nô tỳ lười biếng thế à?”
Tần Mộ Dao dừng lại trước mặt bà ta, khoảng cách chỉ còn một bước. Lệ ma ma vẫn chống tay, ánh mắt đầy khinh miệt.
Nhưng ngay giây sau—
“Chát!” Một tiếng tát vang lên rõ ràng và sắc lạnh.
Cả khu vườn như đông cứng. Lệ ma ma bị đánh đến nghiêng hẳn đầu sang một bên, khóe miệng bà ta ứa máu. Một lúc sau bà ta mới quay phắt lại, ánh mắt trừng lớn.
“Ngươi—!”
Nhưng câu nói của bà ta đột nhiên nghẹn lại. Bởi vì ánh mắt Tần Mộ Dao lúc này lạnh đến đáng sợ, đôi mắt sâu như vực thẳm. Lệ ma ma bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát.
“Ngươi… ngươi định làm gì?!” Bà ta lùi lại nửa bước.
Tần Mộ Dao nhìn bà ta: “Ngươi tưởng ta không dám làm gì ngươi sao?”
Giọng nói bình tĩnh đến mức khiến người ta rợn người. Tần Mộ Dao quay đầu nhìn về phía hai tên thị vệ đứng ở cổng: “Người đâu, đưa bà ta ra ngoài, đánh ba mươi trượng.”
Nhưng không có ai nhúc nhích. Hai thị vệ nhìn nhau rồi cúi đầu im lặng.
Lệ ma ma bật cười khẩy: “Công chúa điện hạ, người nghĩ mình là ai? Trong cung này ai sẽ nghe lời người?”
Bà ta lau máu ở khóe miệng, ánh mắt đầy thách thức: “Đừng quên, người chỉ là một công chúa bị bỏ rơi tại nơi hẻo lánh này mà thôi.”
Không khí trở nên căng thẳng. Ngay lúc đó, một giọng nam trầm ấm vang lên phía sau: “Ồ, ai bị bỏ rơi vậy?”
Mọi người quay đầu nhìn Thái tử Tần Trì Dạ đang bước vào khu vườn. Hắn mặc trường bào xanh nhạt, dáng vẻ ung dung như đang tản bộ. Ánh nắng chiếu lên gương mặt tuấn tú của hắn. Khóe môi vẫn giữ nụ cười ôn hòa quen thuộc.
Lệ ma ma lập tức đổi sắc mặt, bà ta chạy tới quỳ xuống, vừa khóc vừa nói: “Thái tử điện hạ, Ngài phải làm chủ cho lão nô. Chiêu Hoa công chúa vô cớ đánh lão nô, lão nô chỉ đang dạy dỗ cung nhân mà thôi. Oan cho lão nô quá.”
Tần Trì Dạ nghe xong vẫn cười. Hắn quay sang nhìn Tần Mộ Dao: “Có thật vậy không?”
Tần Mộ Dao đứng thẳng, gió nhẹ thổi qua mái tóc nàng: “Bà ta đánh người của ta, ta chỉ trả lại.”
Tần Trì Dạ nhìn nàng vài giây, nụ cười trên môi vẫn không đổi, nhưng ánh mắt đã hơi trầm xuống. Hắn quay sang hai thị vệ, giọng nói vẫn rất nhẹ nhàng.
“Đem bà ta ra ngoài đánh chết.” Câu nói rơi xuống nhẹ như gió, nhưng khiến mọi thứ chết lặng.
Lệ ma ma trừng lớn mắt: “Điện hạ?”
“Không—! Điện hạ tha mạng! Điện hạ tha mạng!” Bà ta gào lên, nhưng hai thị vệ đã bước tới kéo đi.
Lệ ma ma khóc lóc giãy giụa: “Điện hạ, lão nô sai rồi, làm ơn tha cho lão nô, công chúa…”
Cung nhân xung quanh đồng loạt quỳ rạp xuống đất, không ai dám ngẩng đầu. Chỉ có Tần Mộ Dao vẫn đứng thẳng, ánh mắt nàng nhìn thẳng vào Tần Trì Dạ.
Tần Trì Dạ bước tới gần nàng, giọng đều đặn vang lên như cho tất cả cùng nghe thấy: “Từ nay, ai động đến muội ấy, chính là động đến Thái tử là ta.”
Tần Mộ Dao nhìn hắn rồi cúi đầu: “Đa tạ Thái tử điện hạ.”
Tần Trì Dạ cười, nụ cười dịu dàng như cũ: “Không cần.”
Hắn xoay người rời đi, áo bào xanh lay động trong gió. Rất nhanh bóng dáng đã khuất sau cổng vườn, chỉ còn lại những cung nhân đang quỳ run rẩy.
Tần Mộ Dao nhìn họ, một lúc lâu sau nàng khẽ thở dài: “Đứng lên đi.”
Mọi người lặng lẽ tản đi. Tiểu Lan đứng bên cạnh nàng, mắt còn đỏ hoe vì khóc.
“Công chúa…”
Buổi đêm trong hoàng cung luôn mang vẻ tĩnh lặng và lạnh lẽo. Tĩnh Nguyệt cung lại càng như vậy. Nơi này vốn nằm ở góc khuất phía tây hoàng thành, ban ngày đã ít người lui tới, ban đêm càng giống như bị bỏ quên.
Gió đêm thổi qua mái ngói cũ kỹ, phát ra những âm thanh khe khẽ, khiến khung cảnh càng thêm tiêu điều.
Trong phòng, ánh đèn dầu leo lét. Tần Mộ Dao đang ngồi bên bàn gỗ thấp, trên bàn trải ra vài quyển y thư cũ. Những trang giấy đã ngả màu vàng, góc sách hơi sờn, nhưng nàng vẫn nâng niu lật từng trang một cách cẩn thận.
Ánh sáng vàng nhạt chiếu lên gương mặt thiếu nữ. Dung nhan của Tần Mộ Dao dưới ánh đèn đêm càng thêm tĩnh lặng.
Làn da trắng nhợt như ngọc, đôi mắt phượng hơi cúi xuống, lông mi dài in bóng lên gò má. Tay Tần Mộ Dao cầm bút lông, thi thoảng ghi chú vài dòng nhỏ bên lề sách.
Những năm tháng làm con tin ở U quốc, thời gian rảnh rỗi của Tần Mộ Dao rất nhiều. Khi không có ai để nói chuyện, nàng chỉ có thể đọc sách. Y thuật cũng là thứ nàng tự học trong những năm tháng cô độc ấy.
Có những đêm tuyết rơi dày ngoài cửa sổ, Tần Mộ Dao ngồi một mình dưới ánh nến, lật từng trang sách, học cách nhận biết dược liệu, học cách cầm kim châm cứu. Không phải vì muốn cứu người, chỉ là muốn giết thời gian.
Trong căn phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng giấy sách lật khẽ. Bỗng một âm thanh rất nhẹ vang lên ngoài cửa sổ. Tần Mộ Dao khẽ dừng bút, đôi mắt chậm rãi ngẩng lên.
Tiếng bước chân rất khẽ, một bóng người mặc hắc y lặng lẽ bước vào. Ánh đèn dầu lay động. Tần Mộ Dao đứng dậy, theo bản năng lùi lại một bước. Nhưng khi ánh mắt chạm vào đôi mắt của người kia thì bỗng dừng lại.
Trong phòng im lặng vài nhịp thở.
Ngay lúc đó từ xa vang lên tiếng binh lính: “Bắt thích khách, không được để hắn chạy.”
Tiếng bước chân dồn dập đang tiến gần. Ánh mắt Sầm Chiêu An khẽ lạnh đi. Tần Mộ Dao nhìn hắn một cái sau đó giơ tay ra hiệu chỉ về phía chiếc giường phía trong. Sầm Chiêu An hơi nheo mắt nhanh chóng lùi vào bóng tối.
Ngay lúc ấy—
“Cốc cốc cốc.” Tiếng gõ cửa vang lên.
Tần Mộ Dao hít nhẹ một hơi sau đó bình tĩnh bước ra mở cửa. Trước mặt nàng là một hàng thị vệ, dẫn đầu chính là Mặc Tu Hoa.
Hắn mặc giáp nhẹ, thân hình cao lớn, vai rộng lưng thẳng. Ánh đuốc phía sau chiếu lên gương mặt tuấn nghị của hắn, làm nổi bật sống mũi cao thẳng và đôi mắt sắc bén như kiếm. Khí chất giống như một thanh trường thương đứng giữa chiến trường.
Mặc Tu Hoa thấy Tần Mộ Dao thì hơi khựng lại, sau đó liền cúi đầu hành lễ: “Chiêu Hoa công chúa.”
Giọng hắn trầm thấp: “Thần phụng lệnh truy bắt thích khách. Xin phép mạo phạm.”
Tần Mộ Dao đứng trước cửa, ánh gió đêm thổi tung vạt áo trắng đơn giản, nàng nhìn Mặc Tu Hoa rồi cất giọng bình tĩnh: “Nơi này hoang vắng không ai biết đến, thích khách cũng sẽ không đến đây đâu Mặc tướng.”
Nàng hơi nghiêng đầu: “Nếu tướng quân vẫn muốn lục soát, xin cứ tự nhiên.”
Mặc Tu Hoa nhìn Tần Mộ Dao, ánh mắt trầm xuống. Trong đầu hắn thoáng nghĩ một nữ tử yếu đuối như nàng, nếu thật sự có thích khách vào phòng, có lẽ nàng đã không còn đứng đây bình thản như thế.
Mặc Tu Hoa cúi đầu: “Thần thất lễ, không quấy rầy công chúa nghỉ ngơi.”
Nói xong hắn liền dẫn binh lính rời đi, tiếng bước chân dần xa. Tần Mộ Dao đứng ở cửa, ánh mắt lặng lẽ nhìn theo bóng lưng cao lớn của Mặc Tu Hoa cho đến khi hắn khuất hẳn trong màn đêm.
“Cạch.” Căn phòng lại trở về yên tĩnh.
Tần Mộ Dao quay người. Trên chiếc giường phía trong, Sầm Chiêu An đang ngồi đó, hắn đã tháo khăn che mặt, sắc mặt tái nhợt vì mất máu. Y phục đen trước ngực đã thấm đỏ.
Tần Mộ Dao bước tới, ánh mắt dừng trên vết máu: “Ngươi lại đi giết người?”
Sầm Chiêu An tựa lưng vào đầu giường, hơi thở nặng nề. Một lát sau hắn cất tiếng: “Có thuốc không?”
Tần Mộ Dao quay người lặng lẽ lấy từ trong tủ ra một hộp gỗ nhỏ. Bên trong là băng vải và vài lọ thuốc. Nàng ngồi xuống trước mặt Sầm Chiêu An mở vạt áo ra, vết thương ở sườn vẫn còn rỉ máu. Tần Mộ Dao khẽ nhíu mày nhưng tay rất vững. Nàng nhanh chóng rửa sạch vết thương bằng rượu thuốc.
Trong phòng rất yên tĩnh, chỉ có tiếng vải băng cọ nhẹ vào da thịt.
Một lúc sau Tần Mộ Dao chợt hỏi: “Ngươi là ai?”
Sầm Chiêu An nhìn nàng: “Không liên quan đến ngươi.”
Tần Mộ Dao khẽ nhún vai: “Được thôi.”
Tần Mộ Dao tiếp tục băng bó, không hỏi thêm gì nữa. Sầm Chiêu An khẽ nhíu mày đánh giá thiếu nữ trước mặt.
Tần Mộ Dao buộc nút băng cuối cùng rồi đứng dậy: “Xong rồi.”
Sầm Chiêu An cũng đứng lên mặc lại áo: “Đa tạ.”
Tần Mộ Dao chỉ khẽ “ừm” một tiếng. Sầm Chiêu An lặng lẽ mở cửa sổ, thân ảnh đen nháy mắt biến mất vào màn đêm rồi khép lại. Trong phòng lại chỉ còn Tần Mộ Dao, nàng quay lại bàn, tiếp tục cầm quyển y thư lên đọc, tiếng sột soạt khẽ vang lên giữa màn đêm tĩnh lặng.