Chương 2: Thích khách trà trộn

3,453 Chữ 16/05/2026 8 lượt xem

Gõ để tìm kiếm chương nhanh

Tám năm trước, năm mà nàng chỉ mới mười tuổi.

Khi đó chiến sự giữa Thiên Đô và U quốc kéo dài không dứt, biên cương liên tục đổ máu. Cuối cùng hai nước tạm thời đình chiến. Điều kiện hòa ước là một công chúa của Thiên Đô phải sang U quốc làm con tin.

Trong hậu cung, có rất nhiều công chúa, nhưng không ai muốn nữ nhi của mình hy sinh. Cuối cùng họ cũng nhớ ra, có một đứa trẻ gần như bị lãng quên.

Tần Mộ Dao. Sinh ra bởi một kỹ nữ, không có mẫu thân quyền thế cũng không có người chống lưng. Nàng bị đưa lên xe ngựa trong một buổi sáng mùa thu. Không ai tiễn, không ai khóc.

Thậm chí phụ hoàng cũng không đến nhìn nàng lần cuối. Khi đoàn xe đi qua cổng thành, Tần Mộ Dao quay đầu nhìn lại kinh thành lần cuối, nhưng chẳng có ai đứng đó.

U quốc không hề coi Tần Mộ Dao là công chúa. Đối với họ, nàng chỉ là con tin, một con tin vô giá trị.

Những năm đầu tiên, Tần Mộ Dao còn cố gắng giữ lại chút kiêu ngạo của hoàng tộc. Khi bị ép làm việc nặng, nàng từ chối. Khi bị binh lính chế giễu, nàng cắn răng chịu đựng.

Nhưng một đứa trẻ mười tuổi thì có thể chống cự được bao lâu.

Tần Mộ Dao bị đánh, bị bỏ đói. Có lần nàng bị treo hai tay lên cột gỗ suốt một ngày chỉ vì làm vỡ một chiếc bát.

Có những đêm nàng bị nhốt trong căn phòng tối lạnh như hầm mộ. Chuột chạy qua chân, gió lùa qua khe cửa. Tần Mộ Dao co người trong góc, cắn chặt môi đến bật máu nhưng không dám khóc thành tiếng.

Càng phản kháng, họ càng đánh mạnh hơn, càng chống cự, họ càng cười lớn. Dần dần Tần Mộ Dao hiểu ra. Ở nơi đó, phản kháng chỉ khiến mọi thứ tệ hơn.

Thế là Tần Mộ Dao học cách cúi đầu, học cách im lặng, học cách chịu đựng, cũng là học cách lấy lòng. Năm tháng trôi qua, cô bé từng khóc lóc phản kháng dần biến mất, thay vào đó là một thiếu nữ im lặng như bóng. Ánh mắt nàng trở nên phẳng lặng như mặt hồ mùa đông không gợn sóng.

Tần Mộ Dao mở mắt, hơi nước trong phòng đã mờ dần. Nàng nhìn vào khoảng không trước mặt rất lâu rồi khẽ thì thầm.

“Tám năm…” Giọng nàng nhẹ đến mức gần như không nghe thấy.

Hơi nước trong phòng tắm vẫn còn lảng vảng.

Tần Mộ Dao ngồi lặng trong bồn gỗ, nước ấm ngập đến ngang vai, mái tóc đen dài buông xuống làn nước như mực loang. Trên da nàng còn đọng những giọt nước nhỏ, ánh đèn dầu chiếu lên khiến làn da trắng mịn như phát sáng trong màn sương mỏng.

Những ký ức đau đớn vừa rồi vẫn còn lởn vởn trong đầu. Tần Mộ Dao mở mắt, tính đưa tay với lấy xiêm y đặt bên cạnh.

“Cạch.” Một tiếng động rất khẽ vang lên ở cửa sổ. Tần Mộ Dao dừng tay, chậm rãi quay đầu.

Cửa sổ đã bị đẩy mở, một bóng đen từ bên ngoài nhảy vào. Người đó một thân hắc y, thân hình cao lớn, động tác nhanh gọn như bóng quỷ trong đêm. Nửa khuôn mặt hắn bị che bởi khăn vải đen, chỉ lộ ra đôi mắt lạnh lẽo sắc bén như lưỡi đao.

Vừa bước vào, hắn khẽ loạng choạng một bước, trong không khí lập tức lan ra mùi máu tanh nhàn nhạt. Tần Mộ Dao chỉ cần hít nhẹ một hơi cũng nhận ra hắn bị thương.

Hai người nhìn nhau, khoảng cách chỉ vài bước. Tần Mộ Dao chỉ nhìn hắn một cái rất bình thản, ánh mắt lướt qua vết máu trên tay rồi chậm rãi quay lại tiếp tục mặc xiêm y.

Hắc y nhân hơi nhíu mày. Ngay lúc đó ngoài hành lang vang lên tiếng hô lớn.

“Bắt thích khách! Bao vây Tĩnh Nguyệt cung!”

“Không được để hắn chạy thoát!”

Tiếng giáp trụ và bước chân binh lính dồn dập tiến lại gần. Hắc y nhân lập tức liếc nhìn cửa sổ, rồi nhìn Tần Mộ Dao. Nàng vẫn chậm rãi mặc áo, như thể những chuyện này không liên quan đến mình. Hắn cắn răng, bước tới nhảy thẳng vào bồn tắm khiến nước bắn tung tóe.

Tần Mộ Dao khẽ nhíu mày nhưng không nói gì. Hắc y nhân lặn xuống nước, chỉ chừa một khoảng rất nhỏ để thở, thân thể hoàn toàn chìm dưới làn nước.

“Rầm!” Cánh cửa phòng bị đẩy mạnh, một đội binh lính tràn vào. Dẫn đầu là một nam nhân trẻ tuổi mặc giáp bạc.

Hắn cao lớn, vai rộng, thân hình rắn rỏi như được rèn từ sắt thép. Áo giáp chiến tướng phủ ánh bạc dưới ánh đèn, thanh trường kiếm bên hông khẽ rung theo bước chân.

Gương mặt đầy tuấn lãng, đường nét cứng rắn. Mày kiếm, mắt sáng, ánh mắt sắc bén như chim ưng. Khí chất vừa oai phong, vừa mãnh liệt, mang theo uy thế của người đã từng chinh chiến sa trường.

Mặc Tu Hoa vừa bước vào phòng, ánh mắt lập tức dừng lại ở bức bình phong trước phòng tắm. Sau tấm bình phong lụa mỏng xuất hiện bóng dáng một thiếu nữ thấp thoáng. Thân hình thon gầy, mái tóc dài xõa xuống lưng

Mặc Tu Hoa lập tức dừng bước, hắn khẽ cúi đầu: “Thần thất lễ, không biết công chúa điện hạ đang ở đây.”

Sau tấm bình phong, Tần Mộ Dao đã mặc xong áo ngoài mỏng. Nàng chậm rãi ngồi lên mép bồn tắm, tay khua nhẹ làn nước, mái tóc ướt rũ xuống vai.

“Có chuyện gì?” Giọng nàng rất bình tĩnh, không hề có chút bối rối.

Mặc Tu Hoa đứng ngoài bình phong, ánh mắt hạ thấp, giọng nghiêm nghị: “Trong cung xuất hiện thích khách. Thần phụng lệnh truy bắt. Có thể cần mạo phạm tìm kiếm trong phòng công chúa.”

Trong phòng im lặng một lát, Tần Mộ Dao không trả lời ngay. Nàng khẽ nhắm mắt, dừng tay. Dưới lớp nước, hắc y nhân đang nín thở. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức nàng có thể cảm nhận được hơi thở lạnh như băng của hắn.

Một lát sau, Tần Mộ Dao mở mắt: “Ngươi muốn tìm thì cứ tìm.”

Mặc Tu Hoa khẽ nhíu mày nhưng vẫn đáp lại: “Đa tạ công chúa điện hạ.”

Mặc Tu Hoa bước vòng qua bình phong. Ngay khi nhìn thấy cảnh trong phòng tắm, hắn khẽ dừng lại.

Tần Mộ Dao đang ngồi trên mép bồn tắm. Xiêm y khoác hờ trên người, lộ ra bờ vai trắng như tuyết. Mái tóc đen ướt nước dính trên làn da trắng mịn, vài giọt nước trượt xuống xương quai xanh thanh tú. Dung nhan nàng thanh lãnh, đôi mắt hạnh nhìn xuống làn nước, nhắm hờ như đang dưỡng thần. 

Bồn tắm phía sau bị cơ thể nàng che khuất. Cả khung cảnh mờ ảo trong hơi nước, đẹp đến mức giống như một bức tranh.

Mặc Tu Hoa hơi sững lại một khắc, nhưng rất nhanh hắn liền dời ánh mắt.

“Thần thất lễ.” Hắn quay mặt đi.

Tần Mộ Dao lúc này mở mắt, đôi mắt hạnh trong trẻo nhìn thẳng vào Mặc Tu Hoa. Hai người đối mắt, ánh mắt giao nhau trong làn hơi nước mỏng. Mặc Tu Hoa nhìn quanh phòng tắm, phát hiện không có dấu vết khả nghi. 

Cuối cùng hắn cúi đầu hành lễ: “Đã làm phiền công chúa, thần cáo lui.”

Mặc Tu Hoa xoay người rời đi, binh lính phía sau cũng theo hắn rút khỏi phòng. Cánh cửa phòng khép lại, tiếng bước chân binh lính dần xa. Trong phòng tắm chỉ còn lại tiếng nước nhỏ giọt và hơi nước lặng lẽ bay lên dưới ánh đèn dầu vàng nhạt.

Tần Mộ Dao vẫn ngồi yên trên bồn gỗ. Mái tóc đen dài ướt nước dính trên vai, những sợi tóc mảnh ôm lấy làn da trắng mịn như tuyết. Ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn làm gương mặt nàng trở nên thanh lãnh, giống như một pho tượng ngọc lạnh lẽo giữa làn sương.

Một lúc lâu sau, nàng khẽ nói, giọng nhẹ như gió đêm: “Ngươi có thể ra rồi.”

Mặt nước khẽ động, một bóng người từ từ ngoi lên khỏi làn nước. Hắc y nhân chống tay vào thành bồn, mái tóc đen ướt sũng rũ xuống trán. Khăn che mặt của hắn đã tuột ra từ lúc nào để lộ ra gương mặt thật.

Đó là một nam nhân còn trẻ, dung mạo tuấn mỹ đến mức khiến người ta phải kinh ngạc. Sống mũi cao thẳng, đường nét gương mặt sắc sảo như được khắc từ đá.

Đôi mắt dài và sâu, ánh nhìn lạnh lẽo nhưng lại mang theo sự trầm ổn khó đoán. Chỉ là lúc này sắc mặt hắn tái nhợt vì mất máu, áo đen dính nước dán chặt vào thân hình rắn chắc.

Sầm Chiêu An nhìn Tần Mộ Dao, ánh mắt chậm rãi đánh giá người thiếu nữ trước mặt. Dung nhan thanh tú, ánh mắt tĩnh lặng đến mức không giống người sống, không sợ hãi cũng không hiếu kỳ. Tựa như mọi chuyện trên đời đều không liên quan đến nàng.

Sầm Chiêu An khẽ nhíu mày: “Đa tạ.”

Tần Mộ Dao không đáp chỉ chậm rãi đứng dậy khỏi bồn tắm, nước trượt xuống thân hình mảnh mai, rồi với lấy xiêm y mặc vào. Động tác rất bình tĩnh như thể người đàn ông vừa trốn trong bồn tắm cùng nàng chỉ là một cái bóng vô hình. Mặc xong áo ngoài, nàng quay người bước ra khỏi phòng. 

Khi đi ngang qua cửa, nàng nói với Sầm Chiêu An: “Binh lính đã đi xa, ngươi có thể rời đi.”

Trong phòng tắm chỉ còn lại Sầm Chiêu An. Hắn nhìn theo bóng lưng Tần Mộ Dao, ánh mắt trầm xuống. Hắn chống tay đứng dậy, đang định rời khỏi bồn tắm thì bỗng nhiên—

“Khụ!” Một tiếng ho khàn bật ra, thân thể đột nhiên khuỵu xuống.

Vết thương trên sườn bị nước nóng làm mềm, máu lại bắt đầu rỉ ra. Cơn đau dữ dội khiến Sầm Chiêu An phải chống tay vào thành bồn, hơi thở trở nên nặng nề. Mồ hôi lạnh lăn xuống thái dương, hắn cắn chặt răng, nhưng cơ thể đã gần đến cực hạn.

Đúng lúc ấy, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên. Tần Mộ Dao quay trở lại, trong tay cầm một cuộn vải và một hộp thuốc nhỏ. Tần Mộ Dao đứng ở cửa nhìn Sầm Chiêu An một lúc, không có vẻ thương hại cũng không có tò mò.

Sầm Chiêu An ngẩng đầu lên, Tần Mộ Dao chậm rãi bước tới đặt vải và thuốc xuống cạnh bồn tắm: “Ngươi có cần ta giúp không?”

Sầm Chiêu An im lặng vài giây rồi khẽ gật đầu. Tần Mộ Dao không nói thêm liền kéo chiếc ghế nhỏ lại gần, ra hiệu cho Sầm Chiêu An ngồi xuống, sau đó cầm dao nhỏ cắt lớp vải áo đã thấm máu. Vết thương lộ ra, là ột vết chém dài ở sườn, máu đã đông lại một phần. 

Tần Mộ Dao nhíu mày rất khẽ: “Không sâu, nhưng nếu không xử lý, ngươi sẽ chết vì mất máu.” 

Nói xong nàng lấy thuốc rắc lên vết thương. Sầm Chiêu An siết tay nhưng không phát ra tiếng. 

Một lúc sau hắn đột nhiên hỏi nàng: “Ngươi không sợ ta sao?”

Tần Mộ Dao vẫn cúi đầu băng bó.

“Vừa rồi ta có thể giết ngươi bất cứ lúc nào.”

Tần Mộ Dao quấn vải quanh vết thương rất cẩn thận, rồi mới nhẹ giọng trả lời: “Ngươi cứ việc giết.”

Sầm Chiêu An nhíu mày: “Ngươi không sợ chết?”

Tần Mộ Dao vẫn không ngẩng đầu: “Ta vốn cũng không muốn sống.”

Câu nói ấy rơi xuống căn phòng tĩnh lặng như một hòn đá chìm vào nước. Sầm Chiêu An im lặng, ánh mắt nhìn nàng rồi không nói thêm gì nữa, trong phòng chỉ còn tiếng vải sột soạt và tiếng nước nhỏ giọt.

Tần Mộ Dao buộc nút vải cuối cùng: “Xong rồi.”

Tần Mộ Dao đứng dậy lấy từ tủ bên cạnh ra một bộ xiêm y nam màu xám đưa cho Sầm Chiêu An: “Thay cái này đi, áo của ngươi đã ướt, nếu không sẽ nhiễm lạnh.”

Sầm Chiêu An nhìn bộ xiêm y trong tay nàng. Một lúc sau hắn nhận lấy: “Đa tạ.”

Tần Mộ Dao không đáp quay người bước ra ngoài: “Ngươi muốn đi hay ở, tuỳ ngươi.”

Nói xong liền bước ra ngoài, ánh trăng lạnh rơi xuống khoảng sân vắng của Tĩnh Nguyệt cung. Bóng dáng nàng dần khuất, Sầm Chiêu An đứng lặng nhìn theo.