Chương 1: Công chúa trở về
Gõ để tìm kiếm chương nhanh
Kinh thành Thiên Đô vào đêm đầu hạ rực rỡ như một giấc mộng. Trăng treo cao giữa bầu trời, ánh bạc trải dài trên mái ngói lưu ly của hoàng cung, chiếu xuống những con đường lát đá nơi kinh thành đang rộn ràng náo nhiệt.
Đèn lồng đỏ treo dọc các hành lang cung điện, ánh sáng lay động trong gió đêm. Tiếng đàn tỳ bà, tiếng sáo trúc hòa vào tiếng cười nói ồn ào, xen lẫn giọng ca mềm mại của ca kỹ, khiến cả hoàng cung như chìm trong men say.
Tại Xuân Hòa điện. Ánh đèn lưu ly treo cao phản chiếu lên nền đá cẩm thạch lạnh lẽo, cả đại điện chìm trong tiếng đàn sáo mê loạn cùng mùi rượu thơm nồng đến ngột ngạt.
Trên những chiếc bàn dài chạm rồng phượng bày kín sơn hào hải vị, mỹ tửu quý hiếm từ Tây Vực được rót đầy trong chén ngọc, hơi men quyện cùng tiếng cười khiến khắp nơi hiện lên vẻ xa hoa mục nát.
Các quan viên triều đình áo mũ chỉnh tề ngồi thành hai hàng, kẻ nâng chén đối ẩm, người ôm mỹ nhân cười cợt, từng gương mặt đỏ bừng vì say rượu dưới ánh đèn vàng trông giống như những chiếc mặt nạ méo mó.
Trên long tọa cao nhất, Tần Huyền Đế dựa nửa người vào ngai vàng khảm ngọc, long bào vàng óng mở rộng lộ ra lồng ngực đã bắt đầu chảy xệ vì tửu sắc quanh năm.
Trong lòng ông ta ôm hai mỹ nhân trẻ tuổi, một người mềm mại bóc từng quả nho đút đến bên môi, người còn lại cúi đầu nâng chén rượu ngọc trắng, giọng cười kiều mị như muốn tan chảy trong men say.
Tần Chính Nghiêu ngửa đầu uống cạn, đôi mắt đã vẩn đục vì tửu sắc nhưng vẫn sáng lên vẻ tham lam và dục vọng không hề che giấu. Ông ta đập tay lên long án, tiếng vang trầm nặng vọng khắp điện: “Hay! Hay lắm! Múa tiếp đi, Trẫm còn chưa xem đủ!”
Ánh mắt ông ta từ trên cao nhìn xuống chính giữa đại điện, nơi một thân ảnh mảnh mai đang xoay người giữa tiếng nhạc dồn dập.
Xiêm y trên người nàng mỏng đến gần như trong suốt, lớp lụa nhạt màu phủ quanh thân thể thanh mảnh như sương khói mùa xuân. Vòng eo nhỏ đến mức dường như chỉ cần một bàn tay là có thể siết gãy, bờ vai trắng như tuyết thấp thoáng dưới ánh đèn vàng lay động, làn da mịn màng phản chiếu thứ ánh sáng nhàn nhạt như ngọc lạnh trong đêm.
Mái tóc đen dài được buộc hờ sau lưng, theo từng động tác mà tung bay, chiếc khăn voan mỏng che nửa khuôn mặt càng khiến dung nhan nàng trở nên mơ hồ, đẹp đến mức không chân thật, giống một cánh tiên lạc nhầm vào nơi đầy bùn nhơ trần tục.
Tiếng nhạc nổi lên dồn dập hơn, cổ tay nàng khẽ nâng, dải lụa mềm theo động tác mà tung lên giữa không trung như sóng nước. Từng bước chân của nàng uyển chuyển đến cực điểm, mềm mại như liễu trong gió xuân, nhưng ánh mắt sau lớp voan lại tĩnh lặng đến đáng sợ, giống như tất cả những gì diễn ra nơi này đều không liên quan đến nàng.
Nàng chỉ lặng lẽ múa, như một con rối bị người ta đặt giữa đại điện xa hoa này để mua vui cho thiên hạ.
Cả điện dần im lặng theo từng chuyển động của nàng, không ít ánh mắt dính chặt lên thân thể thiếu nữ kia, mang theo dục vọng nóng bỏng khiến không khí trở nên nhơ nhớp khó chịu.
Rồi đột nhiên, một tiếng cười lớn phá tan sự mê hoặc ấy. Một vị quan bụng phệ đã say đến đỏ bừng mặt đập mạnh chén rượu xuống bàn, cười ha hả: “Không hổ là công chúa từng sống ở đất địch! Điệu múa này thật khiến người ta mở rộng tầm mắt!”
Tiếng cười tục tĩu lập tức vang lên hưởng ứng: “Ha ha ha, công chúa điện hạ đúng là biết cách làm người khác vui vẻ.”
“Chậc! Dáng người thế kia, bảo sao đất địch không giữ lại.”
Những lời nói hạ lưu như từng nhát dao bẩn thỉu cắt qua đại điện, tiếng cười đùa say rượu hòa cùng tiếng nhạc tạo thành thứ âm thanh khiến người ta buồn nôn.
Nhưng giữa tất cả ánh mắt và lời giễu cợt ấy, thiếu nữ ở giữa điện vẫn không hề dừng lại. Nàng chỉ khẽ cúi đầu, tiếp tục xoay người theo tiếng đàn, dải lụa trắng bay lên giữa ánh đèn vàng như đôi cánh bướm bị thiêu cháy trong biển lửa.
Trên long tọa, Tần Huyền Đế nhìn đến bật cười lớn, bàn tay đầy nếp nhăn vuốt ve gương mặt mỹ nhân trong lòng, ánh mắt lại không rời khỏi thân ảnh đang múa kia dù chỉ một khắc.
“Ha ha ha! Hay! Thật quá hay! Múa tiếp cho Trẫm xem!” Giọng cười ông ta vang vọng khắp Xuân Hòa điện, đè nặng lên vai thiếu nữ như xiềng xích vô hình.
Tiếng đàn lại vang lên, càng lúc càng nhanh hơn, càng lúc càng dồn dập hơn. Dưới ánh đèn lưu ly lay động, thân ảnh nàng xoay tròn giữa đại điện rộng lớn, tà váy trắng tung lên như cánh bướm cô độc giữa đêm dài, đẹp đến mức khiến người ta không dám chạm vào.
Một lúc sau, hoàng đế đột nhiên cười lớn: “Hôm nay tâm trạng Trẫm rất vui, nữ nhi của Trẫm trở về, đúng thật là chuyện vui!”
Ông ta nâng chén rượu: “Hạ lệnh của Trẫm, phong nàng làm Chiêu Hoa công chúa, thưởng Tĩnh Nguyệt cung, một vạn lượng vàng, mười tấm lụa gấm Nam Kinh.”
Quần thần lập tức đứng dậy: “Hoàng thượng anh minh, chúc mừng công chúa điện hạ!”
Tiếng vỗ tay vang lên khắp đại điện khiến điệu múa dừng lại.
Thiếu nữ hạ người quỳ xuống giữa điện: “Nhi thần tạ ơn hoàng thượng.”
Thiếu nữ im lặng cúi đầu và chờ đợi, chờ một câu ban lui của hoàng đế. Nhưng còn chưa kịp đứng dậy một tiếng cười hoen ố đột nhiên vang lên. Một tên đại thần bụng phệ lảo đảo bước ra khỏi bàn tiệc. Đó là Lại bộ Thượng thư Chu Mặc Giản.
Hắn cầm bầu rượu, cười hềnh hệch: “Công chúa điện hạ… điệu múa đẹp như vậy… phải thưởng… phải thưởng thật lớn mới đúng.”
Nói xong, hắn lảo đảo tiến thêm vài bước, rồi ngay trước ánh mắt của toàn bộ quần thần — “Ào!” rượu lạnh bị hắt thẳng xuống đầu Tần Mộ Dao.
Chất lỏng cay nồng chảy dọc theo mái tóc đen dài, thấm qua lớp khăn voan mỏng, men theo chiếc cổ trắng ngần trượt xuống xương quai xanh tinh xảo, cuối cùng thấm ướt cả lớp xiêm y đỏ nhạt trên người nàng.
Vải lụa vốn mềm mại nay dính sát vào da thịt, phác họa rõ ràng đường cong mảnh mai cùng vòng eo nhỏ đến đáng thương.
Đại điện im lặng trong thoáng chốc, rồi ngay sau đó vang lên những tiếng cười đầy ác ý: “Ha ha ha, Chu đại nhân đúng là biết thưởng thức, mỹ nhân như vậy thật khiến người khác mở mang tầm mắt.”
Từng ánh mắt như dao sắc quét qua người nàng, trắng trợn, ghê tởm, đầy dục niệm không hề che giấu. Chu Mặc Giản càng cười lớn hơn, men say khiến lá gan hắn phình to đến cực điểm. Hắn bước đến trước mặt nàng, cúi thấp người, bàn tay béo mập chậm rãi đưa lên như muốn nâng cằm nàng.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay kia sắp chạm vào nàng, một giọng nói trầm thấp bỗng vang lên từ phía gần long tọa.
“Hoàng thượng.”
Ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn về phía phát ra âm thanh ấy. Dưới ánh đèn vàng rực, nam nhân mặc áo bào đen thêu kim tuyến chậm rãi nâng chén rượu lên. Dung mạo hắn tuấn mỹ đến lạnh lẽo, sống mũi cao thẳng, đường nét sắc bén như được gọt từ băng tuyết, đôi mắt sâu thẳm tối đen không nhìn ra cảm xúc.
Là Sầm Chiêu An, Thái sư đương triều.
Sầm Chiêu An ngồi đó, lưng thẳng tắp, ngón tay thon dài cầm chén ngọc trắng, ánh mắt nhàn nhạt lướt qua Chu Mặc Giản, giọng bình thản: “Đủ rồi.”
Chu Mặc Giản cứng đờ tại chỗ, men say lập tức tỉnh hơn phân nửa.
Tần Chính Nghiêu nhíu mày, vẻ mặt rõ ràng có chút mất hứng. Ông ta không thích có kẻ cắt ngang trò vui của mình, nhưng khi chạm phải ánh mắt lạnh như vực sâu của Sầm Chiêu An, cuối cùng vẫn chỉ hừ lạnh một tiếng rồi phất tay đầy qua loa: “Được rồi được rồi. Tất cả lui xuống đi.”
Không ai dám lên tiếng nữa, thiếu nữ chậm rãi đứng dậy giữa vô số ánh mắt khác nhau đang đổ dồn lên người mình. Xiêm y vẫn còn ướt lạnh, mái tóc dính rượu rơi lộn xộn bên vai, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp như cành mai giữa trời tuyết.
Tĩnh Nguyệt cung nằm ở góc tây bắc hoàng thành, tách biệt với những cung điện náo nhiệt nơi trung tâm.
Khi Tần Mộ Dao bước qua cánh cổng gỗ cũ kỹ, tiếng nhạc đàn và tiếng cười nói từ Xuân Hòa điện phía xa vẫn còn văng vẳng trong gió đêm, nhưng càng đi sâu vào trong, âm thanh ấy càng nhạt dần, cuối cùng chỉ còn lại sự tĩnh lặng lạnh lẽo.
Trong sân cung, cỏ dại mọc lưa thưa, những chiếc đèn lồng treo dưới mái hiên đã phai màu, ánh sáng yếu ớt lay động trong gió. Cả cung điện rộng lớn mà vắng tanh, không một bóng cung nữ hay thái giám ra nghênh đón.
Tần Mộ Dao đứng giữa sân một lúc, chiếc váy lụa vừa bị rượu làm ướt ở yến tiệc vẫn còn dính lạnh trên da, mái tóc dài rũ xuống lưng, vài giọt rượu đỏ còn đọng nơi đuôi tóc. Nàng khẽ nâng mắt nhìn quanh, không có ai.
Cuối cùng Tần Mộ Dao cất tiếng gọi: “Có ai không?”
Tiếng nói của nàng tan vào khoảng sân trống, không một ai trả lời. Một thoáng im lặng kéo dài. Khóe môi Tần Mộ Dao khẽ cong lên một nụ cười rất nhạt, nhạt đến mức giống như thở dài hơn là cười.
“Cũng đúng thôi.” Như đang tự nói với chính mình.
Tần Mộ Dao xoay người đi vào phòng. Bên trong chỉ có một chiếc thùng tắm cũ đặt ở góc, cạnh đó là lò đun nước và vài chiếc xô gỗ.
Nàng chậm rãi xắn tay áo, tự tay múc nước, nhóm lửa. Động tác không hề vụng về, trái lại còn thuần thục đến mức giống như đã làm việc này rất nhiều lần. Lửa vừa được nhóm lên, ánh đỏ hắt lên gương mặt trắng nhợt của Tần Mộ Dao.
Đúng lúc ấy, phía sau bỗng vang lên một giọng nói nhỏ xíu: “Công… công chúa điện hạ.”
Tần Mộ Dao quay đầu lại.
Trước cửa đứng một nha hoàn nhỏ, khoảng mười bốn tuổi, dáng người gầy gò, gương mặt còn non nớt, đôi mắt to tròn đầy vẻ lo lắng. Cô bé cúi đầu thật thấp, hai tay xoắn chặt vạt áo.
“Nô tỳ… nô tỳ là Tiểu Lan. Nô tỳ có thể giúp người không ạ?”
Tần Mộ Dao nhìn cô bé một lúc lâu, ánh mắt tĩnh lặng như mặt nước hồ mùa đông, không hề gợn sóng.
“Ngươi là cung nữ ở đây?”
Tiểu Lan vội vàng gật đầu: “Dạ, hôm nay nô tỳ mới được phân tới hầu hạ công chúa.”
Tiểu Lan nói đến đây liền lúng túng cúi đầu thấp hơn, giọng nhỏ dần: “Bọn họ nói công chúa điện hạ không cần hầu hạ…”
Câu nói ấy dừng lại giữa chừng. Tần Mộ Dao cũng không hỏi thêm chỉ lùi sang một bước: “Vậy làm đi.”
Tiểu Lan lập tức chạy tới, nhanh nhẹn nhóm thêm lửa, xách nước, thỉnh thoảng lại làm rơi nước ra sàn, rồi vội vàng lau đi, vừa làm vừa lén liếc nhìn vị công chúa đứng bên cạnh. Không lâu sau, thùng nước đã đầy, hơi nóng bốc lên mờ ảo.
“Công chúa, nước được rồi ạ.”
“Ngươi ra ngoài đi.”
Tiểu Lan hơi ngập ngừng: “Nhưng nếu công chúa cần—”
“Ra ngoài.” Giọng Tần Mộ Dao rất bình thản, không lạnh lùng cũng không dịu dàng, chỉ đơn giản là không cho phép từ chối.
Tiểu Lan cúi đầu: “Dạ.”
Cánh cửa phòng khép lại, trong phòng chỉ còn lại tiếng nước lay động. Tần Mộ Dao tháo chiếc khăn voan che mặt xuống. Dưới ánh đèn dầu, dung nhan nàng hiện ra rõ ràng.
Nàng rất đẹp. Một vẻ đẹp thanh nhã đến mức khiến người ta liên tưởng đến tiên nữ trong tranh. Làn da trắng như ngọc, sống mũi cao, đôi mắt dài khép hờ, môi mỏng nhạt màu.
Nhưng khi nàng cởi lớp áo ngoài, trên lưng và cổ tay nàng lộ ra những vết sẹo mờ. Có vết dài, có vết nhỏ. Những vết sẹo cũ đã nhạt màu nhưng vẫn rõ ràng. Có vết do bị roi quất, có vết do dây trói siết, có vết lại như bị vật sắc cứa qua.
Tần Mộ Dao bước vào thùng tắm, nước ấm bao lấy cơ thể lạnh lẽo của nàng. Nàng khép mắt lại, hơi nước mờ dần trước mắt.