Chương 13: Chiến thắng đầu tiên

4,856 Chữ 16/05/2026 27 lượt xem

Gõ để tìm kiếm chương nhanh

Triệu Khang nhìn thấy dáng vẻ ấy liền nhếch miệng cười dữ tợn. Hắn rút mạnh đại đao lên, ánh mắt hiện đầy vẻ hung hãn: “Chết đi!”

Đại đao vung ngang, nhắm thẳng vào eo nàng. Sở Thanh không lùi nữa, ánh mắt nàng khẽ lạnh. Ngay khi lưỡi đao chém tới, nàng đạp lên cột gỗ rồi bật người lên cao, hai thanh đao xoay ngược lại.

“Cạch!” Hai lưỡi đao khóa chặt lấy đại đao của Triệu Khang. Sở Thanh nghiến răng, dùng toàn bộ sức lực ghì xuống đất.

Triệu Khang bị bất ngờ. Sở Thanh xoay người giữa không trung, thân thể linh hoạt như chim én lướt qua gió. 

“Bốp!” Một cú đá cực mạnh đạp thẳng vào mặt Triệu Khang. Tiếng va chạm vang lên khiến đầu hắn nghiêng mạnh sang một bên, thân hình to lớn loạng choạng lùi lại liên tiếp hai bước. 

Sắc mặt Triệu Khang ngay lập tức trở nên dữ tợn hơn hẳn. Hắn lau mạnh vết máu nơi khóe miệng rồi gầm lên đầy tức giận, giống như bị chọc điên: “Khốn kiếp!” 

Hắn lao tới lần nữa, nắm đấm to lớn siết chặt như búa sắt vung thẳng về phía Sở Thanh. Nàng lập tức lùi lại tránh né, nhưng đúng lúc ấy tay còn lại của Triệu Khang đã rút đại đao lên chém ngang tới. Mọi động tác nối liền quá nhanh khiến Sở Thanh vừa né được lưỡi đao thì thân thể còn chưa kịp đứng vững. Trong khoảnh khắc sơ hở ấy, Triệu Khang đột ngột xoay người. 

“Ầm!” Một cú đá cực mạnh đạp thẳng vào bụng nàng. 

Đồng tử Sở Thanh co rút dữ dội. Cơn đau khủng khiếp lập tức lan khắp lồng ngực khiến hơi thở nàng nghẹn lại. Toàn thân nàng bị lực đá hất văng khỏi võ đài, bóng dáng gầy gò ấy lập tức biến mất khỏi mép sàn gỗ giữa tiếng kinh hô vang lên khắp sân luyện binh. 

“Rơi rồi!”

“Thua rồi sao?”

Trên võ đài, Triệu Khang chống mạnh đại đao xuống sàn gỗ, hơi thở nặng nề phả ra từng đợt. Ngực hắn phập phồng dữ dội, mồ hôi chảy thành dòng dọc theo gương mặt thô ráp. Trận giao đấu vừa rồi hiển nhiên không hề nhẹ nhàng như hắn tưởng tượng ban đầu. Hắn nhổ một ngụm nước bọt xuống đất rồi cười khẩy đầy khinh miệt, cho rằng trận đấu đã kết thúc. 

Nghĩ vậy, Triệu Khang xoay người định bước xuống khỏi võ đài giữa những tiếng bàn tán hỗn loạn bên dưới. Nhưng đúng lúc ấy— “Cạch.” Một âm thanh rất nhỏ vang lên từ mép sàn gỗ. 

Triệu Khang khựng lại. Toàn bộ ánh mắt dưới võ đài cũng đồng loạt nhìn sang. Một bàn tay mảnh khảnh đầy vết thương đang bám chặt lấy mép gỗ. Những ngón tay trắng bệch vì dùng sức, mu bàn tay còn rướm máu do ma sát mạnh với thành đài thô ráp. Ngay sau đó, một thân ảnh bật mạnh lên như mũi tên rời cung. 

“Vút!” Sở Thanh lao thẳng về phía Triệu Khang với tốc độ cực nhanh. Tóc ngắn bị gió thổi tung, gương mặt tái nhợt nhưng đôi mắt lại lạnh đến đáng sợ, cơn đau dữ dội nơi bụng khiến cổ họng nàng tràn đầy vị tanh ngọt.

Triệu Khang vừa nghe tiếng gió rít phía sau đã giật mình quay đầu lại, nhưng đã quá muộn. Hai thanh song đao đã chém thẳng tới trước mặt hắn. Theo phản xạ, hắn lập tức nâng đại đao lên đỡ. 

“Choang!” Tiếng kim loại va chạm nổ vang chói tai. Tia lửa bắn tung tóe giữa không trung. Nhưng ngay trong khoảnh khắc tiếp theo— 

“Rắc!” Một âm thanh giòn lạnh khiến tất cả mọi người sững lại. 

Thân đại đao nặng nề trong tay Triệu Khang xuất hiện một vết nứt lớn rồi bị chém gãy làm đôi ngay trước mắt mọi người. Đồng tử Triệu Khang co rút dữ dội. Hắn còn chưa kịp hoàn hồn thì Sở Thanh đã tiếp tục áp sát. Hai thanh đoản đao trong tay nàng liên tiếp chém xuống như nước chảy mây trôi, không cho hắn bất kỳ cơ hội phản kích nào. 

Triệu Khang cảm thấy hoảng loạn liên tục lùi về sau, dưới chân đã rối loạn, trong tay chỉ còn giữ nửa thân đao gãy. Nhưng Sở Thanh hoàn toàn không dừng lại. 

“Choang!” Một nhát đao mạnh mẽ đánh bật phần lưỡi đao còn sót lại khỏi tay hắn. Mảnh thép văng mạnh xuống sàn võ đài rồi xoay tròn lao đi xa. Triệu Khang còn chưa kịp phản ứng thì Sở Thanh đã đạp mạnh xuống đất rồi tung một cú đá thẳng vào ngực hắn. 

“Ầm!” Thân hình to lớn của Triệu Khang bị đá văng khỏi võ đài ngay trước ánh mắt kinh ngạc của toàn bộ binh lính. Hắn rơi mạnh xuống đất, bụi cát lập tức bốc lên mù mịt. Cả sân luyện binh rộng lớn bỗng im phăng phắc trong vài giây, giống như tất cả đều chưa kịp tin vào những gì mình vừa nhìn thấy. 

“Thắng rồi!”

“Hay quá!”

“Sở huynh thắng rồi!”

Tiếng reo vang dội khắp sân võ đài. Có người kích động đến mức đập mạnh vào vai đồng đội bên cạnh, có người mở to mắt nhìn chằm chằm lên võ đài như còn chưa hoàn hồn. Giữa vô số tiếng ồn ào ấy, Sở Thanh vẫn đứng yên trên võ đài, lồng ngực phập phồng dữ dội vì thở dốc, mồ hôi chảy dọc theo cằm nhỏ xuống mặt sàn gỗ, hai cánh tay đau nhức đến mức gần như mất cảm giác.

Một lát rất lâu sau, Sở Thanh mới chậm rãi thu song đao về bên hông rồi quay người bước xuống võ đài. Khi đi ngang qua Phó Cẩn Niên, nàng cảm nhận được ánh mắt hắn đang dừng trên người mình. Sở Thanh quay mặt đi, một dòng máu nhỏ rỉ ra từ khóe môi nàng. Nàng cắn chặt răng quay bước về phía lều trại.

Mộ Quân Hành nheo mắt nhìn theo bóng lưng đang dần rời khỏi sân võ rồi quay sang người bên cạnh: “Trường Phong. Người này…”

Ông chưa nói hết câu, nhưng trong giọng nói đã mang theo vài phần cân nhắc. Yến Trường Phong ngồi dựa lưng vào ghế, ngón tay gõ nhịp đều đặn lên tay vịn, ánh mắt híp lại nhìn theo bóng dáng thiếu niên vừa rời khỏi võ đài.

Dưới sân, các trận đấu khác vẫn tiếp tục diễn ra. Sở Thanh rời khỏi sân võ, mỗi bước chân đều nặng như đeo chì. Cú đá của Triệu Khang khi nãy không hề nhẹ. Mỗi lần hít thở, lồng ngực đều như bị thứ gì bóp nghẹt, cơn đau âm ỉ lan dọc từ bụng lên tận cổ họng. Máu nơi khóe môi đã khô lại thành một vệt đỏ sẫm.

Sở Thanh khẽ vịn tay lên cột gỗ chống lều, ngón tay trắng bệch vì dùng sức. Nàng cúi đầu, cố nén cơn đau đang cuộn trào trong bụng rồi chậm rãi thở ra một hơi dài. Một lúc lâu sau, nàng mới miễn cưỡng bước vào trong lều rồi ngồi xuống mép giường gỗ cũ kỹ. Tấm giường phát ra tiếng kẽo kẹt khe khẽ dưới sức nặng của nàng. 

Đúng lúc ấy, một giọng nói quen thuộc đột ngột vang lên bên tai: “Sở huynh!” 

Phó Cẩn Du hốt hoảng lao tới: “Sở huynh! Huynh bị thương rồi!”

Gương mặt thiếu niên sáng sủa của hắn lúc này tràn đầy lo lắng. Ánh mắt Phó Cẩn Du đảo quanh khắp người Sở Thanh như muốn tự mình kiểm tra xem rốt cuộc nàng bị thương nặng đến mức nào. Nhìn thấy vệt máu nơi khóe môi Sở Thanh, sắc mặt hắn lập tức càng khó coi hơn: “Sở huynh, huynh có sao không? Để ta xem! Huynh vừa bị đá mạnh như vậy—” 

Hắn vừa nói vừa cuống quýt xắn tay áo, theo bản năng định đưa tay đỡ lấy nàng. Nhưng ngay lúc định đưa tay tới thì một bàn tay khác nhanh hơn, cổ tay Phó Cẩn Du bị nắm lại. Hắn ngẩng đầu lên: “Ca ca?”

Phó Cẩn Niên không biết đã đứng ở đó từ lúc nào, mắt phượng lạnh nhạt nhìn Phó Cẩn Du: “Để ta, đệ ra ngoài đi.”

Phó Cẩn Du lập tức tròn mắt: “Hả?”

Hắn chống nạnh, vẻ mặt khó hiểu: “Sao đệ phải ra ngoài? Để đệ giúp Sở huynh chứ! Đệ biết băng bó mà.”

Nói xong hắn lại xắn tay áo cao hơn, bước tới một bước. Sở Thanh lúc này mới khẽ lên tiếng: “Phó Cẩn Du…”

Phó Cẩn Du quay đầu lại, Sở Thanh ngẩng lên nhìn hắn: “Ta ổn, đệ cứ ra ngoài đi.”

Phó Cẩn Du bặm môi. Hắn nhìn nàng một lúc, ánh mắt vẫn đầy lo lắng, cuối cùng liền thở dài: “Thôi được rồi.”

Hắn quay sang Phó Cẩn Niên: “Ca ca. Huynh giúp Sở huynh băng bó giúp đệ nhé.”

Nói xong hắn lại quay sang Sở Thanh: “Sở huynh, nếu đau quá thì gọi ta!”

Sở Thanh khẽ gật đầu, nhìn theo bóng Phó Cẩn Du rời đi. Trong lều lập tức trở nên yên tĩnh. Nàng nhìn người còn lại trong lều, ánh mắt trở nên lạnh nhạt: “Ta tự băng bó được, không cần phiền đến ngươi.”

Sở Thanh vừa nói vừa với tay lấy mảnh vải bên cạnh. Nhưng lúc này Phó Cẩn Niên đã bước tới, bàn tay đưa tới chạm vào vạt áo nàng.

“Bốp.” Sở Thanh lập tức hất tay hắn ra. 

Nàng ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh: “Ngươi không nghe thấy sao? Ta tự làm được. Đi ra ngoài.”

Trong lều lại rơi vào im lặng. Một lát sau giọng Phó Cẩn Niên vang lên nhưng từng chữ lại khiến tim Sở Thanh khựng lại.

“Ngươi là ai?”

Sở Thanh sững người. Trong khoảnh khắc đó nhịp tim của nàng như đập mạnh vào lồng ngực. Trên gương mặt vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, nàng hỏi hắn: “Ngươi có ý gì?”

Phó Cẩn Niên nhìn nàng, ánh mắt dò xét: “Nữ giả nam trang, khi quân phạm thượng, trà trộn quân doanh.”

Hắn nói từng chữ một: “Còn điều gì cần ta nói thêm không?”

Không khí trong lều như đóng băng. Đồng tử Sở Thanh co lại, nàng nhìn Phó Cẩn Niên, ánh mắt không giấu được một tia hoảng hốt thoáng qua. Nhưng chỉ trong chớp mắt nàng đã bình tĩnh lại: “Ngươi nói gì ta không hiểu?”

Phó Cẩn Niên không trả lời, hắn đứng thẳng dậy quay lưng lại với nàng. Ánh đèn dầu chiếu lên bóng lưng cao lớn của hắn, kéo dài trên vách lều: “Ngươi không cần giấu ta. Ta sẽ không can thiệp vào chuyện của ngươi.”

Sở Thanh nhìn hắn chăm chú, một lúc lâu nàng mới hỏi: “Ngươi là ai? Ngươi muốn gì?”

Phó Cẩn Niên đưa tay vào trong tay áo lấy ra một lọ thuốc nhỏ màu trắng đặt lên bàn gỗ cạnh giường: “Thuốc trị nội thương.”

Phó Cẩn Niên khẽ nói: “Ngươi vào đây với mục đích gì, ta không quan tâm. Nhưng đừng ảnh hưởng đến ta và Phó Cẩn Du.”

Nói xong Phó Cẩn Niên liền bước ra ngoài, tấm rèm vải khẽ lay động khi hắn đi qua. Bóng dáng cao lớn của hắn dần khuất sau ánh hoàng hôn đỏ sẫm. Trong lều chỉ còn lại Sở Thanh ngồi yên trên giường, ánh mắt dừng lại trên lọ thuốc trắng. Nàng khẽ bặm môi, đôi mày thanh tú nhíu chặt lại.

Buổi sáng nơi biên ải dần sáng rõ. Ánh nắng nhạt xuyên qua lớp sương mỏng phủ trên doanh trại, chiếu lên sân luyện binh rộng lớn. Bụi đất khô cằn bị những bước chân dẫm lên, từng làn cát mịn bay lơ lửng trong không khí. Tiếng cung tên, tiếng giáp sắt va chạm và tiếng binh lính luyện tập vang lên khắp nơi, tạo thành một bầu không khí ồn ào mà khắc nghiệt.

Trong doanh trại, tiếng trống canh năm vừa dứt, một vài binh lính đã lục đục bước ra sân luyện tập.

Sở Thanh dậy rất sớm vì đêm qua nàng gần như không thể chợp mắt. Lời nói của Phó Cẩn Niên vẫn vang vọng trong đầu. Hắn không tố cáo nàng, nhưng chính điều đó lại khiến nàng như đang đi trên đống lửa. Sở Thanh ngồi trên giường một lúc lâu, cuối cùng vẫn đứng dậy mặc lại bộ y phục cũ, buộc gọn tóc sau gáy rồi bước ra khỏi lều.

Hôm nay bài luyện đầu tiên là bắn cung. Những bia gỗ dựng thành một hàng dài ở cuối sân, mỗi bia có vẽ một vòng tròn đỏ ở giữa, phía trước cắm sẵn những ống đựng tên. Sở Thanh lấy một cây cung gỗ khẽ giương thử dây cung.

“Cạch.” Dây cung căng lên phát ra âm thanh trầm khẽ.

Từ nhỏ Sở Thanh đã thường xuyên vào rừng săn thú, cung tên đối với nàng không hề xa lạ. Nàng đặt một mũi tên lên dây, giương cung, hít sâu, khẽ nheo mắt.

“Vút!” Mũi tên rời khỏi dây cung.

“Phập!” Cắm vào vòng thứ hai của bia. Không phải hồng tâm, nhưng cũng rất gần. Sở Thanh rút thêm một mũi tên, lần này nàng tập trung hơn, dây cung kéo căng.

“Vút!” Mũi tên lao đi.

“Phập!” Lần này cắm thẳng vào vòng đỏ. 

Phó Cẩn Du đứng bên cạnh lập tức reo lên: “Sở huynh giỏi thật! Ta bắn mãi vẫn không trúng!”

Sở Thanh khẽ cười nhạt. Đúng lúc đó—

“Huỵch!” Một lực mạnh bất ngờ từ phía sau đẩy ngã, Sở Thanh mất thăng bằng, thân người đổ về phía trước, bàn tay chống xuống đất khô khiến bụi bay lên.

Phó Cẩn Du giật mình hét lớn: “Triệu huynh! Huynh làm gì vậy?!”

Ở phía xa, Phó Cẩn Niên đang luyện kiếm. Nghe tiếng động, hắn liền dừng tay quay đầu sang nhìn.

Sở Thanh chậm rãi chống tay đứng dậy phủi đi bụi đất trên áo. Trước mặt nàng là Triệu Khang. Hắn đứng đó, thân hình cao lớn chắn gần hết ánh nắng phía sau. Gương mặt vẫn còn vết bầm nhẹ từ trận đấu hôm qua, vệt máu khô ở khóe môi, ánh mắt nhìn nàng đầy hung dữ.

Sở Thanh lạnh giọng: “Triệu Khang, ngươi có ý gì?”

Triệu Khang nhếch môi, giọng nói mang theo sự khinh miệt: “Nhóc con. Chúng ta đấu lại một trận, ta không tin ngươi có thể thắng.”

Một vài binh lính xung quanh lập tức tụ lại, ánh mắt đầy hứng thú. Sở Thanh nhìn hắn một lúc: “Ngươi muốn thi đấu?”

Nàng nói chậm rãi: “Hiện tại không có cuộc thi, ta không cần phải nghe theo lời của ngươi.”

Sở Thanh quay người định rời đi nhưng bàn tay to lớn lập tức nắm chặt vai nàng. Triệu Khang giật mạnh người nàng trở lại. Sở Thanh lập tức bắt lấy cổ tay Triệu Khang xoay mạnh, thân hình lùi ra xa hai bước.

“Triệu Khang, ngươi đừng gây chuyện.”

Phó Cẩn Du đứng bên ngoài vòng người, sốt ruột đến mức cứ bước tới rồi lại bước lui: “Sở huynh… thôi bỏ đi…”

Triệu Khang bật cười khinh khỉnh: “Không đến lượt ngươi nói.”

Vừa dứt lời thì hắn gầm lên lao tới, nắm đấm to như búa vung thẳng về phía nàng. Sở Thanh đưa hai tay lên đan chéo đỡ lấy.

“Bốp!” Lực va chạm mạnh khiến chân nàng lùi lại nửa bước. Triệu Khang tiếp tục dơ tay còn lại. 

Ngay khoảnh khắc nắm đấm sắp chạm tới, Sở Thanh đã nghiêng đầu tránh đi. Nắm đấm của Triệu Khang chỉ lướt qua một bên gò má của nàng. Cánh tay Sở Thanh lập tức quấn lấy cổ tay hắn, xoay mạnh, thân hình trượt sang bên như một cái bóng.

Triệu Khang mất thăng bằng trong thoáng chốc, nhưng hắn rất khỏe, liền giật mạnh tay thoát ra, rồi lập tức quay người tung thêm một cú đấm khác. Lần này hắn đánh liên tiếp ba quyền, nhưng Sở Thanh không hề đối đầu trực diện. Thân hình nàng linh hoạt như một con mèo rừng.

Cú đấm thứ ba của Triệu Khang vừa vung tới, Sở Thanh đạp chân lên bục gỗ bên cạnh, bật người lên cao. Trong không trung, thân hình nàng xoay nửa vòng.

“Bốp!” Một cú đá thẳng giáng xuống mặt Triệu Khang, âm thanh va chạm vang lên giòn tan. Triệu Khang bị đá lệch đầu sang một bên, lảo đảo lùi lại.

Triệu Khang đưa tay lau khóe môi, đầu ngón tay dính một vệt máu đỏ, ánh mắt lập tức tối sầm: “Được lắm.”

Hắn gằn giọng: “Ta xem ngươi còn né được bao lâu.”

Triệu Khang đột ngột lao tới như con thú bị chọc giận. Lần này hắn không đánh đơn lẻ nữa, cú đấm trái, cú đấm phải rồi một cú thúc cùi chỏ. Những đòn đánh liên tiếp như bão táp, mỗi cú đều mang theo sức mạnh nặng nề.

Sở Thanh không hoảng loạn, nàng nghiêng người né tránh từng đòn. Cánh tay nàng chặn lại cú đánh thứ hai, cổ tay xoay một cái, dùng lực đẩy lệch hướng nắm đấm. Ngay khi Triệu Khang còn chưa kịp thu tay, Sở Thanh hạ thấp người xuống tạo ra một cú đá quét ngang.

“Bốp!” Đầu gối Triệu Khang bị trúng đòn, thân hình chao đảo. 

Hắn gầm lên, đưa tay túm lấy cổ áo Sở Thanh. Sở Thanh lập tức thoát ra bằng cách xoay người, thân hình lướt qua bên sườn hắn. Cánh tay nàng đánh thẳng về phía sườn, một đòn nhanh và cực kỳ chuẩn xác. Triệu Khang khẽ khựng lại, cơn đau lan ra khiến hắn hít mạnh một hơi.

Triệu Khang xông tới tung một cú đấm nhắm thẳng vào ngực. Sở Thanh không né nữa, nàng đưa hai tay lên đỡ. Ngay lúc đó nàng xoay người áp sát vào thân đối phương, khoảng cách giữa hai người chỉ còn nửa cánh tay. Triệu Khang chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì khuỷu tay Sở Thanh đã đập mạnh vào cổ hắn.

“Cốp!” Một đòn cực hiểm khiến Triệu Khang choáng váng trong giây lát. Sở Thanh xoay người lần nữa, chân nàng bật lên.

“Ầm!” Một cú đá thẳng vào ngực. Triệu Khang bị đá lùi ba bước, ngã sõng soài, bụi đất bay lên mù mịt dưới chân hắn.