Chương 12: Khảo thí
Gõ để tìm kiếm chương nhanh
Thời gian trong quân doanh trôi qua rất nhanh. Những ngày huấn luyện sau đó càng lúc càng khắc nghiệt hơn. Mỗi buổi sáng đều là chạy mười vòng sân trướng, sau đó luyện đủ mười hai loại binh khí là đao, kiếm, thương, kích, chùy,...
Ban đầu, Sở Thanh vụng về và chậm hơn người khác. Ngày qua ngày, lòng bàn tay nàng chai sạn dần, vết thương mới chồng lên vết thương cũ. Nhưng đổi lại, nàng cũng dần mạnh lên, bước chân khi chạy đã vững vàng, động tác khi cầm binh khí cũng chuẩn xác.
Cuối mỗi tháng đều diễn ra cuộc khảo thí, toàn bộ binh lính đều phải tham gia. Kết quả sẽ quyết định tương lai của mỗi người trong quân doanh.
Ánh nắng giữa trưa như thiêu đốt cả sân huấn luyện rộng lớn của Đại Địa doanh. Hơi nóng bốc lên hầm hập khiến không khí cũng trở nên khô khốc và nặng nề. Chung quanh võ đài gỗ đã đứng kín người, binh lính chen vai sát cánh, tiếng bàn tán rì rầm hòa lẫn cùng tiếng cờ quân phần phật trong gió bắc và âm thanh giáp sắt va chạm khe khẽ tạo thành một thứ náo động đặc trưng của quân doanh.
Trên đài cao, từng trận giao đấu vẫn liên tiếp diễn ra. Có người vừa bước xuống đã ôm cánh tay gãy gập, có người mặt mũi bầm tím nhưng vẫn cười lớn đầy đắc ý.
“Nghe nói lần này nếu biểu hiện xuất sắc có thể được vào Cửu U quân đó!”
Người kia lập tức tròn mắt: “Dưới trướng của Phong Vũ tướng quân?”
“Đúng vậy! Cửu U quân lấy một địch mười, danh tiếng vang khắp thiên hạ, ai lại không muốn.”
Một binh lính khác khẽ húych tay hắn: “Tần Mã quân của Mộ tướng quân cũng không tồi, nghe nói Mộ tướng quân vẫn luôn mong muốn tìm được binh quân mà không được.”
Những lời bàn tán không ngừng truyền vào tai Sở Thanh. Một tháng qua, nàng gần như đã quen với đau đớn. Chỉ là hôm nay là lần đầu tiên nàng thực sự cảm nhận được thứ gọi là cạnh tranh trong quân doanh. Kẻ mạnh sẽ được nhìn thấy, kẻ yếu sẽ bị đào thải.
Sở Thanh bước lên phía trước bàn gỗ, bên trên là những thẻ tre khắc số. Sở Thanh đưa tay rút một thẻ.
Số 7.
Nàng siết nhẹ thẻ tre trong tay. Phía trước nàng là Phó Cẩn Niên đang đứng với thẻ số 6. Sở Thanh khẽ ngước mắt nhìn lên võ đài, là Phó Cẩn Du đang giao đấu.
Thiếu niên ngày thường luôn cười nói không ngừng lúc này lại hiếm hoi lộ ra vẻ nghiêm túc. Thanh đao trong tay hắn va mạnh với đối thủ tạo ra tiếng “keng” chói tai. Mồ hôi chảy dọc theo thái dương hắn, nhưng ánh mắt vẫn sáng rực. Dưới võ đài, tiếng reo hò liên tục vang lên.
“Đánh hay!”
“Phó Cẩn Du! Đánh tiếp đi!”
“Ngươi căng thẳng?” Sở Thanh hơi khựng lại rồi ngẩng đầu về phía phát ra âm thanh. Phó Cẩn Niên khoanh tay trước ngực, đôi mắt phượng hẹp dài lặng lẽ nhìn lên võ đài, thần sắc vẫn lãnh đạm như cũ.
Sở Thanh im lặng một thoáng rồi mới thấp giọng đáp: “Không có.”
Phó Cẩn Niên cũng không nói gì thêm gì, chỉ quay đầu nhìn về võ đài rồi nhàn nhạt nói: “Sắp đến lượt chúng ta rồi.”
Tiếng tù và trầm đục vang, âm thanh kéo dài như xé toạc bầu không khí căng thẳng đang bao phủ khắp võ đài. Gần như ngay trong khoảnh khắc ấy, hai bóng người trên đài đồng loạt lao thẳng về phía đối phương.
Đối thủ của Phó Cẩn Du là một binh sĩ thân hình cao lớn, bắp tay cuồn cuộn, đứng trên võ đài chẳng khác nào một con gấu đen khổng lồ. So với hắn, thân hình Phó Cẩn Du rõ ràng nhỏ hơn rất nhiều, thậm chí còn có chút mảnh khảnh.
Động tác của Phó Cẩn Du cực kỳ linh hoạt, nhanh đến mức khiến người khác gần như không kịp nhìn rõ. Hai cây chùy sắt trong tay hắn xoay tròn vun vút, tiếng kim loại rít lên trong không khí tạo thành từng đợt gió mạnh quét ngang võ đài.
”Vù” Một cú đánh ngang bất ngờ lao thẳng về phía eo đối thủ. Tên binh sĩ kia giật mình, vội vàng lùi lại né tránh, nhưng ngay lúc hắn vừa dịch người sang bên, Phó Cẩn Du đã lập tức đổi hướng.
Thiếu niên xoay mạnh cổ tay, thân hình thấp xuống, hai chân di chuyển cực nhanh trên mặt võ đài phủ đầy bụi cát. Đối thủ còn chưa kịp đứng vững, cây chùy thứ hai đã bất ngờ đổi hướng từ dưới lên trên.
“Ầm!” Cây chùy sắt giáng mạnh vào sau lưng tên binh sĩ cao lớn khiến cả thân hình đồ sộ kia mất thăng bằng, loạng choạng vài bước rồi ngã nhào khỏi võ đài trong tiếng bụi cát tung lên mù mịt. Khoảnh khắc ấy, toàn bộ sân huấn luyện gần như bùng nổ.
“Thắng rồi!”
“Hay lắm!”
“Phó Cẩn Du chiến thắng!”
Phó Cẩn Du đứng trên võ đài giữa ánh nắng chói chang, lồng ngực phập phồng theo từng hơi thở dồn dập. Mồ hôi theo thái dương chảy xuống cằm rồi nhỏ từng giọt lên lớp bụi cát dưới chân, nhưng gương mặt hắn lại sáng bừng như ánh mặt trời đầu hạ. Trong đôi mắt thiếu niên ấy chỉ có niềm vui thuần túy và sức sống mãnh liệt của tuổi trẻ.
Hắn cúi xuống nhặt lại cây chùy bị rơi bên cạnh rồi lập tức quay đầu nhìn xuống phía dưới võ đài: “Ca ca!” giọng vang lên đầy phấn khích, khóe môi cong cao thành một nụ cười rạng rỡ quen thuộc: “Bảo trọng!”
Đáy mắt lạnh nhạt của Phó Cẩn Niên dường như thoáng hiện lên một tia dịu đi rất khẽ. Hắn không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu một cái sau đó quay người bước tới giá binh khí, ánh mắt dừng lại trên một thanh trường kiếm dài.
“Xoẹt—” Tiếng kim loại rời khỏi vỏ vang lên sắc lạnh.
Lưỡi kiếm sáng bạc lập tức phản chiếu ánh mặt trời giữa trưa, chuôi kiếm khảm ngọc đen đơn giản mà tinh xảo, thân kiếm dài thẳng tắp, mỏng nhưng sắc bén vô cùng. Phó Cẩn Niên khẽ xoay cổ tay một cái, thanh kiếm lập tức phát ra tiếng “vù” rất nhẹ trong gió. Không hiểu vì sao, chỉ riêng khí thế khi cầm kiếm của hắn cũng đã hoàn toàn khác biệt với những người còn lại.
Phó Cẩn Niên bước lên võ đài. Áo vải xám đơn giản phủ lên thân hình thon dài, sống lưng thẳng tắp như thân trúc giữa gió lớn. Đứng đối diện là Hạo Lang, một quân binh đã nhập ngũ nhiều năm. Chỉ riêng thân hình của người này thôi cũng đã khiến võ đài như chật đi vài phần.
Vai hắn rộng như tường đá, cổ thô lớn, bắp tay nổi đầy gân xanh cuồn cuộn dưới lớp áo vải bó sát. Gương mặt thô ráp đầy vết sẹo nhỏ, đôi mắt hẹp nheo lại mang theo vẻ hung dữ như dã thú. Mồ hôi trên trán hắn chảy thành từng dòng xuống cổ, hơi thở nặng nề phì phò như trâu mộng.
Trong tay Hạo Lang là một cây trường thương dài hơn hai thước. Thân thương đen nhánh, đầu thương sắc nhọn lóe lên hàn quang lạnh lẽo. Bên dưới mũi thương còn buộc một dải lụa đỏ, lúc gió thổi qua liền bay phần phật như ngọn lửa nhỏ giữa không trung. Hạo Lang nhìn Phó Cẩn Niên từ trên xuống dưới rồi nhếch môi cười khẩy, ánh mắt đầy vẻ coi thường.
“Nhóc con. Người gầy như vậy thì chịu được mấy chiêu của ta?”
Dưới võ đài lập tức vang lên vài tiếng cười khẽ, không ít người trong lòng gần như đã đoán được kết quả. Nhưng Phó Cẩn Niên từ đầu đến cuối vẫn không hề thay đổi sắc mặt. Hắn chậm rãi nâng kiếm lên, sau đó chắp tay hành lễ đúng quy củ, giọng nói trầm thấp vang lên giữa võ đài rộng lớn: “Thứ lỗi.”
Lời vừa dứt, thân ảnh của Phó Cẩn Niên đã đột ngột lao vọt lên phía trước, nhanh đến mức những người đứng dưới võ đài chỉ kịp nhìn thấy một bóng xám lướt ngang qua tầm mắt.
“Vút—!” Thanh trường kiếm trong tay rời khỏi vỏ, ánh thép lạnh lóe lên dưới ánh mặt trời gay gắt khiến không ít người vô thức nheo mắt.
“Đến đây!” Hạo Lang siết chặt trường thương, bước chân đạp mạnh xuống võ đài.
“Ầm!” Tiếng va chạm nặng nề vang lên khiến cả mặt sàn gỗ cũng rung nhẹ. Thân hình đồ sộ của Hạo Lang lao tới như một con mãnh thú, trường thương dài quét ngang mang theo sức mạnh kinh người. Không khí trước mũi thương gần như bị xé rách.
Nhưng ngay trước khi mũi thương chạm tới người, Phó Cẩn Niên đã dễ dàng lách người sang một bên. Động tác nhẹ như gió, thân hình nghiêng đi một góc rất nhỏ, mũi thương lướt ngang trước ngực chỉ cách vài tấc.
Ngay trong khoảnh khắc đó— “Xoẹt!” một đường kiếm lạnh lẽo lóe lên giữa không trung, “Keng!” Mũi kiếm chém mạnh vào thân thương khiến tia lửa bắn tung tóe. Hạo Lang biến sắc, lập tức thu thương về, xoay người phản kích.
“Vù!” Trường thương xoáy tròn trên không trung, dải lụa đỏ vẽ thành một vòng cung rực rỡ. Nhưng đường kiếm của Phó Cẩn Niên nhanh hơn nhiều. Hắn tiến lên một bước, thanh kiếm trong tay lướt đi như dòng nước chảy. Mỗi lần kiếm quang lóe lên đều khiến người ta không kịp nhìn rõ quỹ đạo, dưới võ đài bắt đầu vang lên tiếng kinh ngạc.
“Quá nhanh…”
“Ta… ta không nhìn rõ kiếm của hắn!”
“Hắn thật sự là tân binh sao?”
Hạo Lang càng đánh càng gấp. Ban đầu hắn còn giữ được tiết tấu ổn định, nhưng càng về sau, mỗi lần trường thương vung ra đều mang theo sự nôn nóng và tức giận. Trường thương của hắn mạnh mẽ, mỗi lần vung lên đều mang theo sức nặng khủng khiếp. Nhưng đối phương lại giống như một cái bóng lạnh lẽo, lúc gần lúc xa, rõ ràng đứng ngay trước mắt nhưng mỗi lần công kích lại đều hụt trong gang tấc.
Mồ hôi trên trán chảy ròng ròng, cuối cùng, Hạo Lang gầm lên một tiếng dữ tợn, đôi mắt đỏ ngầu dồn toàn bộ sức lực vào đòn cuối cùng: “Chết đi!!!”
Hắn bật mạnh người lao tới, hai tay siết chặt trường thương rồi đâm thẳng xuống từ trên cao . Ngay khoảnh khắc đó ánh mắt Phó Cẩn Niên lạnh đi, thanh kiếm trong tay xoay một vòng.
“Choang—!” Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai.
“Rắc—!” Đầu thương sắc nhọn bị chém đứt ngay giữa không trung, , mảnh thép xoay vài vòng rồi rơi xuống mặt đất phát ra tiếng leng keng khô khốc. Đồng tử Hạo Lang co rút dữ dội. Hắn còn chưa kịp phản ứng thì thân ảnh của Phó Cẩn Niên đã áp sát tới trước mặt như quỷ mị.
“Ầm!” Một cú đá mạnh đạp thẳng vào ngực. Thân hình to lớn của Hạo Lang lập tức bị đá văng khỏi võ đài, cả người ngã nhào xuống đất, bụi cát bốc lên mù mịt. Xung quanh im lặng trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, sau đó cả sân luyện binh bùng nổ tiếng hò reo vang dội.
“Hay!”
“Đánh hay lắm!”
Phó Cẩn Niên đứng trên võ đài, thanh kiếm trong tay khẽ rung, hắn xoay nhẹ cổ tay “Xọet!” Thanh kiếm được thu về, Phó Cẩn Niên lặng lẽ quay người bước xuống võ đài.
Trên đài quan sát cao dựng bằng gỗ lim đen, Mộ Quân Hành khoanh tay đứng nhìn. Ánh mắt sắc bén như lưỡi đao nhìn theo từng động tác trên võ đài. Khi nhìn thấy Phó Cẩn Niên một kiếm chém gãy đầu thương, đôi mày rậm của Mộ Quân Hành khẽ động. ông khẽ nheo mắt. Ông nheo mắt lại, trong ánh nhìn thoáng hiện lên một tia tán thưởng rất nhạt.
Một lúc sau, ông chậm rãi quay sang người đang ngồi phía bên cạnh.
Người kia từ đầu đến cuối đều ngồi dựa hờ vào ghế gỗ, tư thế tùy ý đến mức gần như lười biếng. Một tay hắn chống cằm, mắt nhắm hờ như đang nghỉ ngơi, ngón tay thon dài khẽ gõ từng nhịp lên tay vịn ghế. Khí thế tỏa ra quanh người hắn đầy lạnh lẽo khiến những binh lính đứng gần không dám thở mạnh.
Mộ Quân Hành nhìn xuống võ đài thêm một lần nữa rồi trầm giọng nói: “Trường Phong, ta thấy tên vừa rồi không tồi.”
Nam nhân không lập tức trả lời. Rất lâu sau, đôi mắt đang nhắm hờ kia mới chậm rãi mở ra.
Nam nhân sở hữu gương mặt tuấn mỹ như ngọc tạc, mày kiếm sắc bén, sống mũi cao thẳng. Thân hình cao lớn, làn da ngăm sạm vì nắng gió, đều là những đường nét của một người đã quen với chiến trường. Hắn chỉ cần ngồi đó thôi cũng toát ra khí thế của một vị tướng chinh chiến trăm trận.
Yến Trường Phong. Mười sáu tuổi đã theo phụ thân ra chiến trường, tinh thông binh pháp, giỏi thao binh khiển tướng, từng dẫn quân phá vòng vây giữa sa trường đầy xác chết. Trên chiến trường, hắn nổi danh tàn nhẫn và lạnh lùng.
Có lần một mình Yến Trường Phong dẫn quân xuyên qua trận địa Bắc Tề, lấy một địch mười mà vẫn toàn thắng. Có lần chỉ dùng ba vạn quân binh đánh lui mười vạn quân Bắc Tề giữa mùa đông tuyết phủ. Trận chiến ấy khiến máu nhuộm đỏ cả dòng sông ngoài biên ải, cũng khiến cái tên Yến Trường Phong vang khắp thiên hạ.
Hoàng đế đích thân phong hắn làm Phong Vũ tướng quân, ban kiếm vàng, cho phép thống lĩnh Cửu U quân tinh nhuệ nhất triều đình. Những năm qua, chỉ cần nhắc đến Phong Vũ tướng quân, quân Bắc Tề cũng phải kiêng dè vài phần.
Lúc này, Yến Trường Phong lười biếng nhìn xuống võ đài, cất giọng trầm thấpL “Mộ thúc, con biết rồi.”
Nghe ra ý tứ trong câu, ánh mắt của Mộ Quân Hành dịu đi vài phần. Ông hiểu rõ tính cách của Yến Trường Phong. Người có thể khiến hắn mở miệng đánh giá một câu đã là cực kỳ hiếm thấy. Mộ Quân Hành không nói thêm gì nữa, chỉ khoanh tay tiếp tục nhìn xuống sân luyện binh rộng lớn bên dưới. Trận giao đấu tiếp theo đã bắt đầu
Một thân ảnh mảnh mai bước lên võ đài. So với phần lớn binh lính trong doanh trại, thân hình thiếu niên ấy nhỏ hơn hẳn, thậm chí còn có phần gầy gò yếu ớt nhưng mỗi bước chân đặt xuống lại vô cùng ổn định. Trong tay hắn cầm song đao khí, hai lưỡi đoản đao cong nhẹ phản chiếu ánh mặt trời lóe lên từng tia sắc bén. Khí thế không hề thua kém bất kỳ ai.
Trên đài cao, ánh mắt của Yến Trường Phong khẽ nheo lại.
Phó Cẩn Niên lúc này vừa bước xuống sân, tiếng hò reo xung quanh còn chưa hoàn toàn lắng xuống thì một trận gió cát bỗng thổi qua, cát vàng mịn bay lên, quét ngang qua mặt đất khô cứng, khiến không khí nơi này càng thêm khắc nghiệt.
Sở Thanh bước lên từng bậc gỗ, bước chân không nhanh cũng không chậm. Ánh nắng chiếu xuống gương mặt làm nổi bật những đường nét thanh tú đã bị nắng gió hun sạm trong suốt thời gian qua. Trong tay nàng là hai thanh đoản đao ngắn hơn cánh tay một chút. Chuôi đao quấn vải đen đã cũ, lưỡi đao cong nhẹ, sắc bén.
Ở phía đối diện võ đài, đối thủ của nàng cũng đã bước ra. Đó là một nam nhân thân hình cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng. Hắn đang cầm trong tay một cây đại đao nặng nề, lưỡi đao dày bản, thân đao dài hơn người. Hắn xoay cổ tay một cái, đại đao lập tức phát ra tiếng gió rít trầm đục khiến vài tân binh dưới đài vô thức rùng mình.
Sở Thanh ngẩng đầu nhìn Triệu Khang.
Triệu Khang lớn hơn nàng gần hai cái đầu, thân hình vạm vỡ như một con gấu. Khi hắn dựng đao xuống đất, lưỡi đao phản chiếu ánh mặt trời, thậm chí còn phản chiếu rõ gương mặt nhỏ nhắn của Sở Thanh trong đó. Chênh lệch gần như rõ ràng. Sở Thanh khẽ hít sâu một hơi, gió thổi qua khiến vài sợi tóc đen bên thái dương nàng khẽ lay động. Nàng chắp tay hành lễ.
Triệu Khang nhìn nàng một lượt từ đầu đến chân, rồi cười khuẩy: “Nhóc con, thua thì đừng khóc đấy nhé.”
Sở Thanh không đáp. Tiếng tù và vang lên.
“Bắt đầu!”
Gần như ngay trong khoảnh khắc tiếng hô vang lên, Triệu Khang đã lao tới như một cơn cuồng phong. Thân hình to lớn của hắn đạp mạnh xuống võ đài, đại đao trong tay được vung lên cao khỏi đầu, lưỡi đao phản chiếu ánh mặt trời chói lóa rồi hung hăng bổ thẳng xuống vị trí Sở Thanh đang đứng.
Nhưng ngay khi lưỡi đao còn chưa kịp chạm xuống, Sở Thanh đã nghiêng người tránh đi trong gang tấc.
“Ầm!” Đại đao nặng nề bổ mạnh xuống sàn gỗ, phát ra tiếng nổ trầm đục như sét đánh. Cả võ đài rung chuyển dữ dội, vài mảnh gỗ vụn bị chấn động đến bật tung lên.
Sở Thanh vừa tránh được đòn ấy thì Triệu Khang đã lập tức rút đao lên, không cho nàng bất kỳ cơ hội thở dốc nào. Hắn gầm khẽ một tiếng, chân đạp mạnh xuống sàn, cả thân hình đồ sộ lao tới như một con mãnh thú rồi tung một cú đá cực mạnh về phía nàng. Đồng tử Sở Thanh co lại, lập tức nâng song đao chắn ngang trước người.
“Choang!” Đòn đá đập vào lưỡi đao, một luồng lực khủng khiếp truyền thẳng qua hai cánh tay khiến toàn thân nàng tê rần. Hai chân Sở Thanh bị đẩy lùi liên tục trên mặt sàn gỗ, gót giày ma sát mạnh đến mức phát ra tiếng ken két khô ráp. Nàng lùi mãi cho đến khi dừng sát mép võ đài mới miễn cưỡng giữ được thăng bằng. Cánh tay cầm đao đau nhức dữ dội như sắp gãy rời.