Chương 11: Ngày đầu tiên
Gõ để tìm kiếm chương nhanh
Canh năm.
Bầu trời phía Đông vẫn còn bị phủ kín bởi một màu xanh thẫm nặng nề của đêm chưa tan, chỉ có một vệt sáng mỏng như sợi chỉ bạc lặng lẽ kéo ngang đường chân trời, yếu ớt mà lạnh lẽo. Gió nơi biên ải thổi qua từng dãy lều vải, mang theo cái lạnh còn sót lại của đêm xuân, len lỏi vào từng khe vải thô, từng kẽ gỗ, khiến cả doanh trại chìm trong một thứ tĩnh lặng gần như tuyệt đối.
Trong sự yên ắng ấy, người ta có thể nghe rõ tiếng dây cờ khẽ va vào cột gỗ, tiếng vải khẽ phần phật theo gió, và cả những hơi thở đều đặn của binh lính trở mình đang ngủ say.
Sở Thanh bỗng mở mắt. Thực ra, từ rất lâu nàng đã quen với việc thức dậy trước khi trời sáng hẳn. Khi còn ở Tây Lăng trấn, mỗi ngày nàng đều phải lên núi đốn củi, đặt bẫy hoặc tìm kiếm thảo dược, có những hôm trời còn chưa kịp hửng sáng đã phải đi trong bóng tối. Thói quen ấy đã khắc sâu vào cơ thể, bởi vậy giấc ngủ trong quân doanh xa lạ này càng khiến nàng tỉnh giấc sớm hơn thường lệ.
Nàng nằm yên một lúc trong bóng tối mờ nhạt của lều, lắng nghe hơi thở của hai người bên cạnh. Phó Cẩn Du vẫn đang ngủ say, chăn bị hắn kéo cuộn thành một đống lộn xộn, dáng ngủ không chút đề phòng.
Ở phía đối diện, Phó Cẩn Niên cũng nằm im, gương mặt nghiêng nhẹ về phía ánh sáng yếu ớt lọt qua khe lều, đường nét sắc sảo hiện lên rõ ràng hơn, mày kiếm khẽ nhíu lại, ngay cả trong giấc ngủ cũng không hoàn toàn buông lỏng.
Sở Thanh khẽ xoay người, động tác rất nhẹ. Nàng xốc chăn, mặc lại áo ngoài, buộc chặt dây thắt lưng sau đó lặng lẽ cầm túi nước và khăn vải bước ra khỏi lều. Khi rèm lều khẽ lay động rồi khép lại, bóng dáng nàng dần biến mất trong ánh sáng mờ, Ở phía trong, Phó Cẩn Niên đã chậm rãi mở mắt, ánh nhìn dừng lại nơi nàng vừa rời đi, không rõ là tỉnh từ khi nào.
Bên ngoài, bầu trời đã chuyển sang màu xám nhạt hơn, ánh sáng yếu ớt bắt đầu len lỏi xuống mặt đất. Sở Thanh đứng trước lều, hít sâu một hơi, cảm nhận rõ không khí nơi biên ải khô và lạnh, mang theo mùi cát bụi, kim loại và mồ hôi đặc trưng của quân doanh. Nàng khẽ duỗi tay, các khớp cơ sau một tháng hành quân vẫn còn hơi đau nhức.
Xa xa, vài binh lính trực đêm đang thay ca, ánh đuốc lập lòe trong gió, tạo thành những quầng sáng chập chờn giữa bóng tối còn chưa tan hết. Sở Thanh cúi xuống, dùng nước lạnh trong thùng gỗ gần đó rửa mặt. Cái lạnh buốt khiến nàng khẽ rùng mình, nhưng đồng thời cũng kéo đầu óc nàng trở nên tỉnh táo hơn, mọi mệt mỏi và mê muội trong đêm bị ép lui đi.
Chẳng bao lâu sau tiếng trống đã vang lên.
“THÙNG! THÙNG! THÙNG!”
Âm thanh trầm nặng ấy như dội thẳng vào toàn bộ doanh trại, kéo tất cả khỏi trạng thái nghỉ ngơi. Từ các dãy lều, binh lính lập tức rục rịch chạy ra, tiếng bước chân dồn dập, tiếng gọi nhau gấp gáp vang lên khắp nơi, tạo thành một dòng chuyển động hỗn loạn nhưng có trật tự.
Khi mặt trời bắt đầu nhô lên khỏi đường chân trời, sân trướng lớn đã tập hợp hàng trăm tân binh thành từng hàng chỉnh tề. Không khí nghiêm trang đến mức khiến người ta vô thức siết lại sống lưng. Tiếng trống vẫn tiếp tục dồn dập, nặng nề và đều đặn. Những binh lính đến muộn lập tức bị lính giám trại kéo ra ngoài.
“Chạy thêm hai mươi vòng!”
“Vâng!”
Trên bục cao, Mộ Quân Hành đứng thẳng như một pho tượng đá, ánh mắt quét qua toàn bộ sân trướng không mang theo chút cảm xúc thừa thãi nào. Sau một nhịp ngắn, ông cất giọng, dứt khoát như chém xuống không khí: “Luyện tập, bắt đầu!”
Ngay lập tức, toàn bộ đội hình chuyển động. Sân trướng rộng lớn vốn đã trống trải lại càng trở nên hỗn loạn khi hàng trăm người cùng lúc chạy, từng bước chân dậm xuống nền đất khô cứng làm bụi đất bốc lên mù mịt, cuộn xoáy trong ánh sáng ban mai, phủ lên tất cả một lớp không khí vừa khắc nghiệt vừa không thể thoát khỏi.
Sở Thanh chạy trong hàng ngũ dài đang vòng quanh sân trướng rộng lớn, bước chân hòa lẫn với hàng trăm tiếng giày vải nện xuống nền đất khô cứng. Ban đầu nhịp chạy vẫn còn khá ổn định, hơi thở của nàng đều và chậm, chỉ có lồng ngực hơi phập phồng dưới lớp áo vải thô rộng lớn.
Nhưng khi những vòng đầu tiên dần trôi qua, mồ hôi từ trán Sở Thanh lặng lẽ thấm ra, men theo thái dương chảy xuống gò má tái nhợt rồi thấm vào cổ áo. Hai chân vốn đã đau nhức nay lại càng lúc càng nặng nề hơn.
Vòng thứ năm. Tiếng bước chân xung quanh đã bắt đầu rối loạn. Có người thở dốc đến mức gần như không thể hít nổi không khí, có kẻ nghiến răng cố gắng kéo lê đôi chân run rẩy của mình tiếp tục chạy theo hàng ngũ.
Vòng thứ sáu. Tiếng ho khan, tiếng thở hổn hển vang lên khắp sân trướng. Sở Thanh cảm thấy cổ họng mình khô rát như bị lửa đốt, mỗi một nhịp hô hấp đều khiến lồng ngực đau âm ỉ. Nhưng nàng không dám chậm lại.
Đến vòng thứ bảy, tóc mái đã bị mồ hôi làm ướt dính vào trán, lớp áo bên trong quấn chặt quanh ngực khiến hơi thở của Sở Thanh càng lúc càng khó khăn. Mỗi lần hít sâu đều giống như có dây thừng siết chặt lồng ngực.
Bên cạnh nàng, Phó Cẩn Du vẫn cố chạy song song, khuôn mặt vốn trắng trẻo giờ đỏ bừng vì mệt, hắn vừa thở gấp vừa quay sang nhìn nàng đầy lo lắng: “Sở huynh, huynh không sao chứ? Huynh không cần cố quá đâu.”
Sở Thanh khẽ lắc đầu: “Không sao.”
Thật ra trước mắt nàng đã hơi mờ đi. Hai chân nặng như đeo đá, đầu óc ong ong vì thiếu dưỡng khí. Đúng lúc ấy, bàn chân nàng bất ngờ trượt nhẹ trên lớp cát lún dưới đất. “Phịch!” Cả người Sở Thanh mất thăng bằng lao về phía trước, đầu gối đập mạnh xuống nền đất cứng đến mức cơn đau buốt lập tức lan thẳng lên tận sống lưng. Bàn tay chống xuống lớp cát thô ráp bị ma sát đến bật máu, da thịt rách toạc đau rát.
“Sở huynh!!!”
Phó Cẩn Du hoảng hốt lập tức cúi xuống đỡ lấy nàng: “Huynh có sao không?!”
Sở Thanh lập tức chống tay đứng dậy: “Đa tạ, ta không sao.”
Nàng tiếp tục chạy dù bước chân đã hơi khập khiễng. Mỗi lần chân phải chạm đất đều truyền tới một cơn đau âm ỉ, nhưng nàng vẫn cắn răng giữ nhịp chạy ổn định. Phó Cẩn Du nhìn theo bóng lưng gầy gò ấy, ánh mắt càng thêm lo lắng.
Trên lầu cao phía xa, Mộ Quân Hành đang khoanh tay đứng nhìn toàn bộ sân trướng. Ánh mắt sắc bén lướt qua từng hàng binh sĩ rồi dừng lại trên người Sở Thanh. Ông nhìn thấy thiếu niên kia ngã xuống rồi lại lập tức đứng dậy tiếp tục chạy, dù bước chân đã loạng choạng. Đôi mày dày của ông khẽ nhíu lại, nhưng không nói gì.
Khi vòng thứ mười kết thúc, Sở Thanh gần như kiệt sức, lồng ngực phập phồng dữ dội, áo ướt đẫm mồ hôi. Rất nhiều tân binh trực tiếp ngã quỵ xuống nền đất, có người nằm ngửa nhìn trời thở hổn hển, có người thậm chí đã ngất đi giữa sân.
Chưa kịp nghỉ được bao lâu, giọng của Mộ Quân Hành đã lại vang lên như sấm giữa sân trướng: “Bắt đầu luyện binh!”
Toàn bộ tân binh lập tức cắn răng đứng dậy. Tiếng than vãn khe khẽ vang lên khắp nơi nhưng không ai dám chậm trễ. Sở Thanh bước theo dòng người tới giá binh khí. Ánh mắt nàng lướt qua từng loại đao kiếm rồi cuối cùng dừng lại ở một cây trường thương dài.
Nàng đưa tay cầm lấy, cán thương bằng gỗ cứng lạnh buốt, nặng hơn nàng tưởng rất nhiều. Mũi thương thép dưới ánh nắng phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo khiến nàng vô thức siết chặt tay hơn. Từ nhỏ nàng chỉ quen dùng dao săn và cung nhỏ trong rừng núi, chưa từng thật sự chạm vào thứ binh khí dùng để giết người trên chiến trường này.
“Một!”
“Hai!”
“Toàn đội—đâm!” Hàng trăm cây trường thương cùng lúc đâm ra tạo nên tiếng xé gió lạnh buốt.
Sở Thanh cố gắng xoay chuyển trường thương theo nhịp nhưng cán thương rất dài và nặng khiến động tác của nàng vụng về hơn người khác. Cánh tay nàng run lên vì đau nhức sau quãng chạy dài, lòng bàn tay trầy xước bị cán gỗ ma sát đến rát buốt.
“Cạch!” Cán thương tuột khỏi tay rơi xuống đất khiến vài binh lính quay sang nhìn. Sở Thanh cúi xuống nhặt lên tiếp tục tập luyện.
“Một!”
“Hai!”
“Đâm!”
Lòng bàn tay dần rướm máu, lớp da bị mài rách đến đỏ ửng, nhưng nàng vẫn cắn răng luyện tập theo đội hình. Đến khi mặt trời dần ngả về phía Tây, ánh chiều tà đỏ sẫm phủ xuống toàn bộ doanh trại thì buổi huấn luyện đầu tiên mới kết thúc. Tiếng giải tán vang lên, binh lính mệt mỏi tản ra khắp nơi như những chiếc bóng kiệt sức.
Sở Thanh lặng lẽ đặt cây thương trở lại giá gỗ. Hai bàn tay đỏ ửng, máu khô lẫn bụi đất bám đầy trên da. Nàng cúi đầu nhìn đôi tay mình một lúc thật lâu rồi khẽ thở ra một hơi rất nhẹ. Sau đó nàng xoay người, chậm rãi bước về phía lều trại giữa ánh hoàng hôn đỏ thẫm. Bóng dáng gầy gò của nàng kéo dài trên nền cát vàng lạnh lẽo.
Một ngày đầu tiên ở Đại Địa doanh cuối cùng cũng kết thúc.
Sở Thanh trở về lều khi ánh chiều cuối cùng đã bị màn đêm nuốt mất. Gió bắc thổi qua doanh trại mang theo mùi cát bụi và mồ hôi của hàng ngàn binh lính, luồn qua lớp vải lều mỏng manh khiến ngọn đèn dầu bên trong không ngừng lay động.
Nàng đứng yên bên mép giường một lúc lâu rồi mới chậm rãi cúi đầu nhìn xuống bản thân mình. Bộ quân phục vải thô đã sớm bị mồ hôi thấm ướt, dính sát lên cơ thể gầy gò, bụi cát bám đầy nơi ống tay áo và vạt áo dưới. Những vết thương do ngã lúc chạy buổi sáng giờ đã khô máu, lớp máu sẫm màu dính trên đầu gối và cánh tay kéo căng da thịt, chỉ cần khẽ động cũng truyền tới cảm giác đau rát âm ỉ.
Cả người vừa mệt vừa nặng nề như bị đá đè xuống, nhưng thứ khiến Sở Thanh khó chịu nhất lại là lớp vải quấn chặt quanh ngực. Sau một ngày huấn luyện cường độ cao, lớp vải đã bị mồ hôi thấm ướt, siết lấy lồng ngực khiến mỗi lần hít thở đều khó khăn đến nghẹn tức.
Sở Thanh khẽ nhắm mắt, lặng lẽ thở ra một hơi dài. Nàng phải đi tắm. Sở Thanh im lặng lấy bộ y phục sạch đã gấp gọn từ trong túi hành lý ra, ôm vào lòng rồi cúi đầu bước ra khỏi lều.
Khu tắm rửa nằm ở cuối dãy lều phía Tây doanh trại, chỉ được dựng sơ sài bằng vài bể nước lớn ghép từ gỗ thô, xung quanh treo những tấm vải che mỏng manh đến mức gió mạnh một chút cũng có thể thổi tung lên. Bình thường cứ đến chập tối nơi này sẽ đầy tiếng cười nói, tiếng nước hắt tung tóe và tiếng binh lính đùa giỡn nhau ầm ĩ, nhưng Sở Thanh chưa từng dám xuất hiện vào khoảng thời gian đó.
Suốt một tháng hành quân, nàng luôn âm thầm đợi đến khi mọi người gần tắm xong mới lặng lẽ đi một mình. Thế nhưng cho dù đã cẩn thận như vậy, nàng vẫn không ít lần giật mình vì có người quay lại lấy đồ hoặc vô tình đi ngang qua phía sau. Mỗi khoảnh khắc như thế, tim nàng đều như bị ai bóp nghẹt, máu toàn thân lạnh toát, ngay cả hơi thở cũng không dám phát ra quá mạnh.
Sở Thanh bước chậm dọc theo con đường cát phía sau doanh trại, ánh mắt vô thức nhìn về phía khu rừng đen kịt nằm xa xa. Gió đêm thổi qua tán cây tạo nên những âm thanh xào xạc. Có lẽ ngày mai nàng phải tìm cách đi dò xét quanh khu rừng ấy. Nếu may mắn tìm được một con suối kín đáo, nàng sẽ không cần phải tiếp tục nơm nớp lo sợ mỗi khi tới khu tắm chung nữa.
Khi Sở Thanh tới nơi, khu tắm gần như đã không còn ai. Chỉ còn vài thùng nước đặt ngổn ngang bên cạnh bể gỗ, mặt nước phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo. Nàng nhanh chóng nhìn quanh một lượt rồi mới cởi áo ngoài.
Nước trong bể lạnh buốt đến thấu xương, vừa chạm vào da đã khiến toàn thân căng cứng, nhưng Sở Thanh không dám chậm trễ. Nàng chỉ cúi đầu tắm qua loa, vội vàng rửa sạch mồ hôi và bụi đất trên người, động tác nhanh đến mức gần như hấp tấp. Suốt quá trình ấy, ánh mắt nàng vẫn không ngừng nhìn về phía lối vào, thần kinh căng chặt như dây cung.
Chỉ đến khi mặc lại y phục chỉnh tề, trái tim đang treo lơ lửng trong lồng ngực mới dám thả lỏng. Lúc trở về lều, Phó Cẩn Du đã lập tức bật dậy chạy tới. Ánh đèn dầu vàng nhạt chiếu lên gương mặt đầy lo lắng của hắn: “Sở huynh! Vết thương trên người huynh sao rồi? Có cần ta băng bó giúp không?”
Sở Thanh khẽ lắc đầu: “Không cần, đa tạ.”
Nói xong nàng ngồi xuống mép giường, lấy con dao nhỏ từ trong hành lý ra rồi cắt một dải vải trắng. Nàng cẩn thận lau sạch vết thương rồi quấn băng quanh đầu gối và cánh tay. Phó Cẩn Du đứng bên cạnh nhìn nàng một lúc, vẻ mặt càng lúc càng do dự: “Thật sự không cần ta giúp sao?”
Sở Thanh vẫn cúi đầu buộc nút băng vải, không ngẩng lên nhìn hắn: “Không cần.”
Phó Cẩn Du chỉ đành “à” một tiếng rồi ngồi xuống bên cạnh, nhỏ giọng nói thêm: “Nếu huynh cần gì thì cứ nói với ta nhé.”
Sở Thanh không đáp, chỉ khẽ gật đầu. Ở phía đối diện, Phó Cẩn Niên vẫn ngồi tựa lưng vào cột lều từ nãy tới giờ. Đôi mắt phượng hẹp dài dừng trên người Sở Thanh một lúc rồi lại rời đi. Gió bắc thổi qua doanh trại mang theo hơi lạnh khô khốc, lùa qua từng dãy lều vải phát ra những âm thanh rít dài khe khẽ.