Chương 10: Đường ra biên ải
Gõ để tìm kiếm chương nhanh
Con đường hành quân kéo dài suốt một tháng ròng rã.
Ban đầu, đoàn quân còn đi trên những con đường đất tương đối bằng phẳng quanh Trường An, hai bên là ruộng đồng và thôn xóm thưa thớt, nhưng càng tiến sâu về phía bắc, địa thế càng trở nên khắc nghiệt như đang cố tình thử thách ý chí con người.
Họ phải vượt qua những dãy núi trùng điệp, men theo các lối mòn hẹp chỉ vừa đủ một người đi, một bên là vách đá dựng đứng, bên còn lại là vực sâu hun hút phủ đầy sương mù, chỉ cần trượt chân một chút cũng đủ khiến người ta biến mất không dấu vết.
Có những đoạn đường phải lội qua suối băng lạnh buốt, nước dâng đến đầu gối, dòng chảy xiết như muốn kéo tuột cả thân người, khiến không ít tân binh loạng choạng, mặt mày tái nhợt, suýt nữa đã bị cuốn ngã nếu không kịp bám vào nhau hoặc vào những tảng đá trơn trượt bên dòng.
Đêm xuống, họ không còn chỗ nghỉ ngơi đúng nghĩa, chỉ có thể dừng lại ở bìa rừng hoặc khoảng đất trống tạm bợ, nhóm lửa thành những đốm sáng nhỏ nhoi giữa màn đêm đen kịt. Ánh lửa yếu ớt không đủ xua đi cái lạnh thấm vào xương, cũng không đủ làm dịu cảm giác bất an đang len lỏi trong lòng từng người.
Có kẻ mệt đến mức vừa ngồi xuống đã ngủ gục, có người lại ôm chặt thanh đao gỗ được phát từ ngày xuất phát, ánh mắt không tài nào khép lại, cứ trân trân nhìn vào khoảng tối vô tận phía rừng sâu, nơi tiếng côn trùng và tiếng gió rít qua tán cây khiến người ta không biết thứ gì đang ẩn nấp.
Những ngày hành quân dài dằng dặc ấy, từng chút một bào mòn sự phấn khích ban đầu của đám tân binh, thay vào đó là sự im lặng nặng nề và vẻ mệt mỏi hiện rõ trên từng khuôn mặt, quân phục dính đầy bụi đất, giày vải sờn rách, vai áo trĩu xuống vì hành trang và cả vì sức lực đã hao mòn qua từng bước chân.
Trong dòng chảy khắc nghiệt ấy, vẻ phong trần của núi non và hoang mạc cũng dần in dấu lên cơ thể Sở Thanh. Chỉ sau một tháng dưới nắng gió và bụi đường, nước da trắng mịn nay sạm đi một tầng, phảng phất màu mật ong nhạt, không còn vẻ trong trẻo ban đầu.
Gương mặt nàng đã bớt đi sự mềm mại, thay vào đó là vài phần cứng cỏi và kiên định. Thân hình vốn đã mảnh mai nay lại gầy thêm một vòng, khiến bộ quân phục vải thô khoác trên người càng trở nên rộng rãi, ống tay áo phất phơ trong gió như thể chỉ cần thêm vài cơn gió mạnh nữa cũng có thể thổi bay thân hình ấy.
Trong suốt chặng đường hành quân kéo dài ấy, Sở Thanh gần như tách mình hoàn toàn khỏi đám đông tân binh. Nàng không chủ động bắt chuyện, cũng không tham gia vào những cuộc trò chuyện lác đác bên đường.
Mỗi khi đoàn quân dừng chân nghỉ ngơi, mọi người thường tụ lại quanh đống lửa, tiếng cười nói xen lẫn những câu chuyện về quê nhà, về ruộng đồng, về những bữa cơm nóng hổi tưởng như đã rất xa xôi, còn Sở Thanh chỉ lặng lẽ ngồi ở rìa ánh sáng, cúi đầu nhai miếng lương khô cứng khô đến mức gần như không còn vị.
Một phần vì tính cách Sở Thanh vốn trầm lặng. Nhưng phần lớn hơn là vì nỗi sợ hãi trong lòng nàng. Nàng biết rõ, chỉ cần một sơ suất nhỏ thì thân phận của nàng có thể bị lộ ngay lập tức.
Vì vậy, ngay cả khi khát nước hay mệt đến rã rời, mỗi lần đoàn quân dừng bên suối, nàng đều đứng ở vị trí xa nhất, chờ người khác rời đi gần hết mới nhanh chóng cúi xuống rửa mặt qua loa rồi lập tức đứng dậy, quay lưng rời đi, không để lại bất kỳ dấu vết thừa thãi nào.
Những đêm ngủ lại bên đường, lớp vải quấn ngực siết chặt khiến hơi thở nàng trở nên nặng nề, mỗi lần xoay người đều phải kiềm chế rất kỹ, đến mức ngay cả trong giấc ngủ cũng luôn nửa tỉnh nửa mê, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo nhưng nàng vẫn không dám buông lỏng dù chỉ một khoảnh khắc.
Cho đến khi bầu trời phương Bắc dần chuyển sắc, gió lạnh bắt đầu quất mạnh hơn trên những triền đất trống, phía trước đội hình vang lên một tiếng hô lớn đầy phấn khích lẫn kiệt sức: “Đến biên ải rồi!”
Cả đoàn quân lập tức xao động, những tân binh vốn đã mệt rã rời suốt chặng đường dài đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía trước, nơi chân trời xa xăm hiện ra một dãy tường thành đen xám kéo dài bất tận như một con cự long nằm ngang giữa đại địa, lạnh lẽo và uy nghi, đó chính là biên ải phía Bắc, Đại Địa Doanh, ranh giới cuối cùng ngăn cách giữa Triều An và Bắc Tề.
Sở Thanh đứng trong hàng ngũ khẽ nhíu mày lại. Càng tiến gần đến quân doanh, lòng nàng càng trở nên rối bời theo một cách khó kiềm chế. Suốt một tháng hành quân, nàng đã cố ép bản thân không suy nghĩ quá nhiều, chỉ tập trung vào bước chân. Thế nhưng khi cổng doanh trại hiện ra ngay trước mắt, tất cả những ý nghĩ bị nàng chôn sâu bấy lâu nay lại đồng loạt trỗi dậy, dày đặc và nặng nề như thủy triều cuộn lên không có điểm dừng.
Một suy nghĩ lạnh lẽo tràn đến. Nếu nàng bị phát hiện, nếu chỉ cần một người nhận ra nàng không phải nam nhân, thì kết cục sẽ ra sao. Trong quân doanh, giả mạo thân phận là trọng tội, còn đào ngũ lại càng là con đường chết không cần xét xử. Những quy tắc ấy không cần ai nhắc lại, cũng đủ để khiến người ta cảm thấy nghẹt thở.
Sở Thanh siết chặt bàn tay đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, móng tay gần như cắm vào da thịt, nhưng nàng vẫn cố giữ cho hơi thở mình ổn định, tự nhủ trong lòng không được nghĩ nữa, đã đi đến tận đây thì không còn đường quay đầu, dù phía trước là gì cũng chỉ có thể bước tiếp.
Ngay lúc đó, phía trước vang lên tiếng chuyển động nặng nề. Một cánh cổng gỗ khổng lồ chậm rãi mở ra, hai cánh cửa dày nặng phát ra âm thanh kẽo kẹt trầm đục kéo dài trong không khí lạnh buổi sớm, như thể đang mở ra không chỉ một doanh trại mà là cả một thế giới khác.
Bên trong, hàng trăm lều trại dựng san sát nhau trải dài đến tận tầm mắt, cột cờ cao vút ở trung tâm sừng sững như một điểm neo của toàn bộ doanh địa, những lá cờ quân màu đỏ sẫm bị gió bắc thổi căng phần phật, tiếng vải va vào không khí nghe sắc lạnh. Xen giữa đó là âm thanh không ngừng nghỉ của binh lính luyện tập, tiếng đao kiếm va chạm nhau chát chúa, tiếng hô khẩu lệnh dứt khoát vang lên từng nhịp, tất cả hòa vào nhau tạo thành một bầu không khí vừa nghiêm ngặt vừa áp bức.
Sở Thanh cúi đầu giấu đi toàn bộ dao động trong ánh mắt, lặng lẽ bước theo dòng người tiến vào doanh trại. Trong khoảnh khắc chân nàng vượt qua cánh cổng ấy, nàng hiểu rất rõ, cuộc đời mình từ giây phút này đã rẽ sang một con đường hoàn toàn khác, một con đường không còn chỗ cho việc quay đầu, cũng không cho phép bất kỳ sự do dự nào tồn tại.
Sân trướng của Đại Địa Doanh rộng đến mức cảm giác như bị nuốt chửng bởi không gian trống trải và lạnh lẽo. Dưới chân là nền đất đã bị hàng vạn bước chân binh sĩ giẫm nát qua năm tháng, không còn nguyên hình thù đất đai ban đầu, chỉ còn lại lớp cát vàng mỏng phủ lên bề mặt, mỗi khi gió bắc thổi qua lại bị cuốn lên thành từng dải bụi mờ lượn ngang, quất vào không khí tạo nên cảm giác khô rát và nặng nề.
Xung quanh sân trướng, những cột trống cao sừng sững dựng lên như những thân cây thép, thân cột lớn đến mức hai người ôm mới xuể, trên đỉnh treo những chiếc trống da thú căng chặt và im lìm. Xen giữa đó là những lá quân kỳ đỏ sẫm treo trên cột cờ cao, liên tục tung bay trong gió bắc lạnh buốt. Xa hơn nữa là hàng dãy lều trại san sát trải dài đến tận rìa tầm mắt, phía sau lều là khu rừng rậm u ám, tán cây dày đặc như một bức tường đen lặng lẽ bao quanh toàn bộ doanh địa.
Sở Thanh ngẩng đầu quan sát tất cả, ánh mắt trầm xuống nhưng rất tập trung, từng chi tiết của doanh trại đều được nàng âm thầm ghi nhận trong sự cảnh giác không lời. Từ hôm nay trở đi, nơi này chính là Đại Địa Doanh, và cũng là nơi nàng buộc phải tồn tại.
Đúng lúc đó, một bóng người cao lớn bước lên bục gỗ phía trước. Áo giáp sắt của ông dưới ánh chiều nhạt phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, thân hình đứng thẳng như một ngọn núi vững chãi.
Mộ Quân Hành quét mắt một vòng qua toàn bộ hàng ngũ, ánh nhìn sắc bén như lưỡi đao lướt qua từng khuôn mặt, sau đó mới cất giọng, trầm và dày, vang dội khắp sân trướng như tiếng sấm nổ: “Binh lính nghe lệnh!”
Không khí vốn xao động lập tức bị kéo căng. Mộ Quân Hành dừng một nhịp, rồi tiếp tục, giọng không mang theo cảm xúc thừa thãi nhưng lại đủ sức ép xuống toàn bộ không gian: “Từ ngày mai, huấn luyện chính thức bắt đầu.”
Ông đưa tay chỉ ra khoảng sân rộng: “Mỗi sáng sớm, toàn bộ tân binh chạy mười vòng quanh sân, sau đó tiến hành tập luyện tất cả các loại binh khí gồm đao, kiếm, thương, kích, bắn cung và cưỡi ngựa.”
Ánh mắt Mộ Quân Hành trở nên lạnh lẽo hơn: “Ở đây không phải trò chơi của đám trẻ con. Trong quân doanh tuyệt đối nghiêm cấm đả thương người khác. Nếu không chịu làm thì cứ chờ chết ở trên chiến trường đi.”
Cả sân trướng lập tức chìm vào im lặng, Mộ Quân Hành đột ngột quát lớn, giọng như đánh thẳng vào từng người đang đứng dưới sân: “Tất cả nghe rõ chưa?!”
Chỉ một nhịp ngắn sau đó, hàng trăm giọng nói đồng loạt bật lên, dồn thành một âm thanh duy nhất, mạnh mẽ và có phần gượng ép của những con người vừa bước vào kỷ luật khắc nghiệt: “Rõ!!!” Tiếng hô dội thẳng vào tường thành xung quanh rồi phản lại, vang vọng khắp doanh địa.
Mộ Quân Hành gật đầu, xoay người bước xuống bục. Áo giáp trên người ông va chạm phát ra những âm thanh khô khốc theo từng bước chân, không khí cũng dần hạ xuống một chút. Những tân binh bắt đầu xì xào, giọng nói xen lẫn giữa mệt mỏi và lo lắng.
“Chạy mười vòng?”
“Ta vừa đi một tháng tới đây đã muốn gãy chân rồi…”
“Nghe nói huấn luyện ở Đại Địa doanh rất khắc nghiệt…”
Không lâu sau, binh lính quản trại bắt đầu đọc danh sách phân chia lều, từng cái tên được xướng lên rõ ràng. Mỗi lều ba người, không nhiều hơn, cũng không ít hơn.
“Sở Đình, lều số mười ba.”
Nghe đến tên mình, Sở Thanh khẽ siết nhẹ đầu ngón tay, ánh mắt thoáng qua một tia trầm lặng rồi rất nhanh trở lại bình tĩnh. Nàng xoay người bước về phía dãy lều phía Tây doanh trại.
Dãy lều phía Tây yên tĩnh hơn khu trung tâm, ánh sáng cũng nhạt đi vài phần. Lều số mười ba nằm gần cuối hàng, nhỏ hơn rõ rệt so với những lều ở khu giữa doanh trại. Khung lều dựng bằng cọc gỗ thô, vải bạt dày, bên trong chỉ có một chiếc giường gỗ đơn sơ đủ cho ba người nằm sát nhau, không có bất kỳ vật dụng dư thừa nào, mọi thứ đều mang dáng vẻ tạm bợ và kỷ luật.
Sở Thanh cúi người bước vào. Trong khoảnh khắc vén rèm lều, ánh đèn dầu mờ nhạt lập tức hiện ra, kéo theo hình ảnh hai bóng người đã ở sẵn bên trong. Một người là thiếu niên dáng người gầy cao, gương mặt sáng sủa, vừa thấy nàng liền nở một nụ cười rất tươi, mang theo sự nhiệt tình và thoải mái..
Người còn lại thì hoàn toàn trái ngược, đang ngồi ở góc lều, lưng dựa vào cột gỗ, ánh đèn dầu hắt xuống gương mặt hắn tạo thành những mảng sáng tối rõ rệt; đôi mắt phượng dài, mày kiếm sắc nét, dung mạo tuấn tú nhưng khí chất lại lạnh lẽo, trầm tĩnh đến mức như tách biệt khỏi mọi âm thanh bên ngoài.
Sở Thanh vừa bước vào lều, thiếu niên có nụ cười tươi đã lập tức đứng dậy tiến tới, ánh mắt sáng lên đầy nhiệt tình: “Chào huynh! Huynh tên là gì vậy?”
Sở Thanh khựng lại trong chốc lát, giữ giọng bình ổn đáp khẽ: “Sở Đình.”
Thiếu niên kia như sợ không nghe rõ, lặp lại ngay lập tức: “Sở Đình…” rồi lập tức gật đầu, nụ cười càng thêm rạng rỡ như đã tìm được một cái tên để nhớ.
“Sở Đình huynh! Ta là Phó Cẩn Du.” Hắn quay người chỉ sang thiếu niên còn lại đang ngồi im trong góc lều: “Kia là ca ca ta, Phó Cẩn Niên, chúng ta đến từ Đông Nha trấn.”
Sở Thanh khẽ gật đầu, giữ lễ nhưng không quá thân mật: “Tây Lăng trấn, hân hạnh.”
Trong lúc nói, ánh mắt nàng theo thói quen quan sát hai người, và vô thức dừng lại lâu hơn một nhịp ở Phó Cẩn Niên, người từ đầu đến giờ vẫn không lên tiếng. Đôi mắt phượng dài nhìn thẳng về phía nàng như đang đánh giá, sự im lặng ấy khiến trong lòng Sở Thanh dâng lên một chút cảnh giác nhẹ, nhưng nàng nhanh chóng thu lại ánh nhìn.
Phó Cẩn Du vẫn tràn đầy năng lượng, kéo chăn ngồi xuống gần nàng, giọng đầy hào hứng: “Sở huynh! Sau này chúng ta cùng một đội rồi, có gì huynh giúp đỡ chúng ta nhé.”
Sở Thanh nhìn hắn một thoáng, cảm nhận rõ sự đơn thuần không phòng bị ấy rồi nàng chỉ khẽ gật đầu: “Ừ.”
Phó Cẩn Du lập tức vui vẻ: “Ta biết ngay Sở huynh là người tốt mà!”
Sở Thanh không nói gì thêm, lặng lẽ quay sang mở túi hành lý, từng động tác gọn gàng và có phần thận trọng. Bên trong chỉ có vài bộ y phục thay đổi, một túi lương khô đơn giản và con dao nhỏ mang từ nhà, nàng sắp xếp lại từng thứ một cách cẩn thận.
Ngoài trời, gió bắc thổi qua các lều vải tạo thành tiếng phần phật liên tục, trong khi ánh đèn dầu trong lều chao nhẹ, kéo dài bóng người trên nền đất. Phó Cẩn Du vẫn nói chuyện không ngừng, còn Sở Thanh chỉ lắng nghe, thỉnh thoảng đáp lại một câu ngắn gọn, giữ mình ở ranh giới giữa hòa nhập và phòng bị.
Đến khi đêm càng lúc càng sâu, giọng nói của Phó Cẩn Du cuối cùng cũng chậm lại rồi lặng hẳn, để lại trong lều chỉ còn tiếng gió lạnh bên ngoài và nhịp thở đều đặn của ba người. Một ngày mới sắp bắt đầu, những ngày của cuộc sống quân doanh khắc nghiệt đang chờ họ phía trước.