Chương 9: Mộ Quân Hành thử sức
Gõ để tìm kiếm chương nhanh
Sở Thanh ngẩng đầu nhìn về phía trước, ánh mắt thoáng chấn động. Cổng thành Trường An hiện ra sừng sững như một con mãnh thú cổ xưa đang nằm phục dưới ánh bình minh. Những bức tường thành bằng đá xám cao vút kéo dài không thấy điểm cuối, từng khối đá lớn xếp chồng lên nhau tạo thành một cảm giác áp bức nặng nề khiến người ta bất giác nghẹt thở.
Trên tường thành, binh lính canh gác mặc giáp đen đứng thành từng hàng ngay ngắn, trường thương dựng thẳng dưới trời sớm lạnh giá. Lá cờ đại triều màu đen thêu kim long tung bay phần phật trong gió, phát ra âm thanh mạnh mẽ và đầy uy nghiêm. Phía dưới cổng thành là biển người đông nghịt. Hàng nghìn tân binh chen chúc tụ tập trên bãi đất rộng, nhìn qua gần như không thấy điểm cuối.
Có người vừa đặt hành lý xuống đã mệt đến mức ngồi phịch xuống đất thở dốc, khuôn mặt xám ngoét vì kiệt sức sau một đêm đi bộ. Có người dựa vào bao hành trang mà ngủ gục ngay tại chỗ. Cũng có những thiếu niên trẻ tuổi lần đầu đặt chân đến Trường An thì không giấu nổi kích động, ánh mắt sáng rực nhìn quanh khung cảnh hùng vĩ của kinh thành trong truyền thuyết. Tiếng nói chuyện, tiếng cười, tiếng than thở hòa lẫn vào nhau tạo thành một bầu không khí hỗn tạp và xa lạ.
Giữa biển người đông nghịt trước cổng thành Trường An, Sở Thanh gần như hoàn toàn bị nhấn chìm. Hàng nghìn tân binh chen chúc đứng sát nhau trên bãi đất rộng phủ đầy bụi và dấu chân hỗn loạn, tiếng người nói chuyện vang lên khắp nơi khiến không khí trở nên ngột ngạt khó chịu.
Dáng người nàng vốn đã mảnh mai hơn những nam nhân bình thường, nay lại khoác trên người bộ quân phục màu xám tro rộng thùng thình. Ống tay áo dài che gần hết bàn tay, vạt áo rộng bị gió sớm thổi phần phật quanh thân thể mỏng manh.
Sau một đêm hành quân liên tục không nghỉ, sắc mặt Sở Thanh đã tái đi vì mệt mỏi. Đôi môi vốn hồng nhạt giờ gần như mất hết huyết sắc, nơi trán còn lấm tấm mồ hôi lạnh đã khô đi từ lâu. Hai chân nàng đau nhức đến tê dại, mỗi bước đi đều như có kim châm xuyên qua da thịt. Từ nhỏ nàng vốn quen làm việc nặng, quen leo núi chặt củi, gánh nước đường xa, nhưng hành quân suốt đêm trong tiết trời đông giá rét vẫn khiến cơ thể nàng gần như cạn kiệt sức lực.
Sở Thanh cúi người xuống đưa tay xoa bóp bắp chân mình. Những ngón tay lạnh buốt chậm rãi ấn lên lớp cơ đang đau căng cứng, cảm giác tê rần truyền dọc từ đầu gối xuống mắt cá chân khiến nàng phải khẽ siết chặt răng chịu đựng. Xung quanh nàng, tiếng người xì xào không ngừng vang lên.
“Đây chính là Trường An sao…”
Một thiếu niên đứng gần đó ngẩng đầu nhìn cổng thành khổng lồ phía trước, giọng đầy kinh ngạc và kích động: “Nghe nói quân Bắc Tề giết người như chém cỏ.”
Một nam nhân khác thấp giọng nói, sắc mặt tái nhợt hẳn đi: “Không biết chúng ta có còn sống mà trở về không.”
Câu nói ấy vừa dứt, bầu không khí xung quanh lập tức trầm xuống. Không ai tiếp lời, nhưng ánh mắt của rất nhiều người đều thoáng hiện vẻ bất an và sợ hãi. Dù cố tỏ ra mạnh mẽ đến đâu, bọn họ suy cho cùng cũng chỉ là những người dân bình thường bị ép rời khỏi quê hương để bước ra chiến trường. Không ai biết phía trước đang chờ đợi mình là chiến công hay cái chết.
Những tiếng cười đùa ban đầu dần nhỏ đi, thay vào đó là sự căng thẳng âm thầm lan khắp đám đông. Sở Thanh lặng lẽ nghe tất cả, bàn tay đặt trên đầu gối khẽ siết lại. Nàng cũng sợ. Sợ chiến trường đầy máu và xác chết, sợ bản thân không thể sống sót trở về, sợ có ngày thân phận nữ nhi bị phát hiện giữa quân doanh toàn nam nhân.
Nhưng sâu hơn tất cả những nỗi sợ ấy lại gia đình của nàng. Chỉ cần nghĩ đến mẫu thân, nghĩ đến đệ đệ, trái tim nàng liền trở nên cứng rắn đến lạ thường. Nàng không được phép lùi bước cũng không được phép yếu đuối, càng không được phép chết.
Đúng lúc ấy, giữa bầu không khí hỗn loạn đầy tiếng bàn tán, một tiếng quát lớn bất ngờ vang lên như sấm động: “Tập hợp!”
Giọng nói hùng hậu mang theo uy áp của quân nhân lập tức át hết mọi âm thanh xung quanh. Toàn bộ bãi đất rộng gần như đồng loạt chấn động. Những tân binh đang ngồi nghỉ vội vàng đứng bật dậy, kẻ chỉnh lại áo, người hoảng loạn ôm hành lý chạy về phía hàng ngũ. Tiếng giày dép hỗn loạn vang lên khắp nơi.
“Xếp hàng! Mau!”
“Đứng thẳng!”
Những cây trường thương nện mạnh xuống mặt đất phát ra âm thanh trầm đục đầy uy hiếp, khiến đám người vốn còn đang xì xào bàn tán lập tức im bặt. Từng hàng tân binh bắt đầu chen chúc dịch chuyển, khung cảnh hỗn loạn ban đầu dần bị ép vào trật tự nghiêm ngặt của quân doanh.
Sở Thanh cũng lập tức đứng thẳng người, nỗi đau nơi hai chân bị nàng mạnh mẽ ép xuống. Nàng kéo thấp mũ vải, hít sâu một hơi lạnh buốt rồi lặng lẽ bước vào hàng ngũ giữa biển người đông đúc. Sở Thanh khẽ ngẩng đầu nhìn về phía trước.
Trên bãi tập rộng lớn ấy, ở vị trí cao nhất đã dựng sẵn một bục gỗ lớn. Dưới ánh sáng lạnh lẽo của buổi sớm, một bóng người đứng thẳng trên đó như một ngọn núi sừng sững khiến người ta không thể làm ngơ. Đó là một vị lão tướng mặc trọng giáp đen nặng nề.
Bộ giáp sắt dày phủ kín thân thể cao lớn của ông, những đường viền bạc nơi vai giáp phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt đầy lạnh lẽo. Vai ông rộng như tường thành, lưng thẳng tắp như một cây tùng già đứng giữa bão tuyết. Gương mặt sạm đen vì gió cát chiến trường, những nếp nhăn nơi khóe mắt và trán hằn sâu theo năm tháng chinh chiến. Đôi mày rậm như hai lưỡi đao xếch lên đầy uy nghiêm, còn ánh mắt thì sắc bén đến đáng sợ, giống như ánh mắt của một con diều hâu đã trải qua vô số trận huyết chiến.
Một loại uy áp vô hình từ người lão tướng ấy chậm rãi lan ra khiến không ai dám tùy tiện lên tiếng nữa. Người đứng bên cạnh Sở Thanh khẽ nuốt nước bọt rồi ghé sát thấp giọng thì thầm, như sợ bị người trên bục nghe thấy: “Đó là Mộ Quân Hành, phó tướng dưới trướng Phong Vũ tướng quân.”
Người nọ vừa nói vừa liếc mắt nhìn quanh như đang kể về một nhân vật chỉ tồn tại trong truyền thuyết: “Mấy năm trước ở Bắc Cương, quân Bắc Tề tràn xuống biên ải, chính hắn dẫn quân đánh lui hơn mười vạn địch binh đó.”
Những tiếng bàn tán rất nhanh lại nhỏ dần xuống, bởi lúc ấy Mộ Quân Hành trên bục cao đã chậm rãi bước lên phía trước một bước. Tiếng giáp sắt va chạm vang lên nặng nề khiến tim người ta vô thức siết lại. Ông không nói gì ngay, ánh mắt sắc bén như lưỡi đao chậm rãi quét qua từng hàng tân binh. Những tân binh bị ánh mắt đó lướt qua đều vô thức thẳng lưng hơn, hô hấp cũng trở nên căng cứng. Có người bị nhìn đến mức mồ hôi lạnh túa ra sau lưng, có kẻ thậm chí không dám ngẩng đầu đối diện.
Đột nhiên Sở Thanh mơ hồ cảm giác được nguy hiểm đang dâng lên trong lòng. Nàng cúi thấp đầu hơn một chút, cố giấu đi gương mặt của mình. Từ lúc bước chân vào quân doanh, nàng luôn cảm thấy bản thân giống như đang đi trên một lớp băng mỏng, chỉ cần sơ suất một chút thôi, mọi bí mật nàng cố che giấu sẽ lập tức vỡ tan.
Đúng lúc ấy, ánh mắt của Mộ Quân Hành chợt dừng lại. Giữa hàng nghìn người chen chúc hỗn loạn, đôi mắt già nua nhưng sắc bén kia dừng thẳng trên bóng dáng nhỏ bé đứng ở hàng cuối cùng. Trong khoảnh khắc đó, trái tim Sở Thanh bỗng siết mạnh. Một luồng khí lạnh chậm rãi bò dọc sống lưng nàng. Dù không ngẩng đầu lên, nàng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng ánh mắt đầy áp lực kia đang đặt trên người mình.
Ánh mắt của vị lão tướng kia quá sắc bén đến mức khiến nàng có ảo giác rằng lớp ngụy trang mình dày công chuẩn bị đang bị bóc tách từng chút một. Dưới ánh sáng lạnh lẽo của buổi sớm, Mộ Quân Hành hơi nheo mắt, ánh nhìn vẫn không rời khỏi thân hình mảnh mai đứng ở hàng cuối. Sau đó ông chậm rãi nâng tay lên, ngón tay thô ráp đầy vết chai vì năm tháng cầm binh chỉ thẳng về phía nàng.
“Ngươi.” Giọng nói trầm thấp mà vang dội như tiếng chuông đồng nện xuống giữa bãi tập rộng lớn, mang theo khí thế áp bức khiến người khác không dám chống lại: “Ra đây.”
Cả hàng tân binh lập tức xôn xao, mọi ánh mắt đồng loạt quay về một hướng. Giữa hàng nghìn ánh nhìn ấy, Sở Thanh cảm thấy lồng ngực mình khẽ trĩu xuống. Nhưng rất nhanh, Sở Thanh liền ép bản thân bình tĩnh lại. Nàng hít vào một hơi thật nhẹ, âm thầm siết chặt hàm răng rồi bước ra khỏi hàng. Từng bước chân của nàng rất chậm, nhưng không hề loạng choạng.
Mỗi bước tiến về phía bục gỗ đều khiến trái tim nàng đập mạnh hơn một nhịp. Nàng leo lên bục gỗ rồi đứng trước mặt Mộ Quân Hành, khoảng cách gần đến mức Sở Thanh có thể nhìn rõ từng đường nét trên gương mặt vị lão tướng. Dưới ánh mắt ấy, Sở Thanh có cảm giác mình giống như một con thú nhỏ đang đứng trước lưỡi đao chưa rút khỏi vỏ.
Mộ Quân Hành khoanh hai tay sau lưng, thân hình cao lớn phủ xuống nàng một bóng đen đầy áp lực. Ông chậm rãi đánh giá thiếu niên trước mặt từ trên xuống dưới. Thân hình quá gầy, vai quá nhỏ.
Một lát sau, Mộ Quân Hành mới cất giọng trầm thấp: “Tên ngươi là gì?”
Sở Thanh cúi đầu thấp hơn một chút, cổ họng mình khô khốc. Sau vài nhịp hô hấp ngắn ngủi, nàng mới gằn giọng cho trầm xuống hết mức có thể: “Thưa tướng quân, là Sở Đình.”
Mộ Quân Hành không lập tức đáp lời, ánh mắt sắc bén chậm rãi lướt qua khuôn mặt tái nhợt của Sở Thanh. Một giọt mồ hôi lạnh chậm rãi trượt xuống sau gáy nàng. Đúng lúc ấy, Mộ Quân Hành đột nhiên mở miệng: “Tiếp chiêu.”
Lời chưa dứt, Mộ Quân Hành đã bất ngờ vung tay đánh tới, động tác nhanh như chớp, lực đạo nặng nề mang theo khí thế áp bách. Sở Thanh gần như phản xạ theo bản năng, lập tức nghiêng đầu tránh đi, nhưng ngay khi thân người vừa lệch khỏi quỹ đạo của cú đấm, một chân của Mộ Quân Hành đã quét ngang như cơn phong bão ập tới, mang theo tiếng gió rít lạnh lẽo
“RẦM!”
Sở Thanh không kịp thu lực, thân thể bị đánh trúng thăng bằng, cả người ngã mạnh xuống đất, bụi cát bốc lên mờ mịt quanh vai áo. Nàng vừa chạm đất đã cảm thấy áp lực đè xuống, Mộ Quân Hành đã tiến tới, bàn tay to lớn nắm chặt lấy vai nàng như gọng kìm thép, khiến xương vai nhói lên.
Trong khoảnh khắc bị khống chế, trong lòng Sở Thanh dâng lên một tia căng thẳng cực ngắn nhưng ngay lập tức bị nàng đè xuống, ánh mắt trở nên sắc hơn, nàng cắn chặt răng, không do dự mà bắt lấy cổ tay ông, xoay người mượn lực phản lại. Cùng lúc đó, chân nàng đạp mạnh vào trụ chân của ông, phá thế đứng vững, khiến thân hình cao lớn của Mộ Quân Hành khẽ chao đảo về phía trước.
Chính khoảng trống ấy chỉ trong một nhịp thở, Sở Thanh chống tay bật người lên, xoay nửa vòng trong không trung rồi áp sát trở lại, trong nháy mắt đã chuyển từ thế bị động sang chủ động, ghì được vai của Mộ Quân Hành xuống đất và bẻ ngược cổ tay phải ra sau.
Đám tân binh phía dưới lập tức ồ lên kinh ngạc, không khí vốn căng thẳng bỗng chấn động, nhưng Mộ Quân Hành lại chỉ khẽ nhíu mày, không hề hoảng loạn, tay trái lập tức vung lên phản kích. Sở Thanh cảm nhận được sát ý trong quỹ đạo đòn đánh, liền buông lực, lùi liền hai bước tránh sang bên, ánh mắt sắc bén vẫn không rời đối phương.
Hai người đứng đối diện nhau trong khoảng cách ngắn, bụi đất còn chưa kịp rơi hết, Sở Thanh ngực phập phồng nhẹ nhưng ánh mắt vẫn giữ sự tĩnh lặng lạnh và tỉnh táo.
Mộ Quân Hành đứng thẳng dậy, phủi nhẹ lớp bụi trên giáp, ánh mắt trầm xuống nhìn thiếu niên trước mặt thêm một lúc lâu rồi mới chậm rãi mở miệng, giọng mang theo đánh giá rõ ràng: “Phản xạ tốt. Tuy nhiên động tác còn vụng về…” ánh mắt ông lóe lên một tia cân nhắc rồi kết lại ngắn gọn: “Có triển vọng.”
Sở Thanh lập tức cúi đầu, chắp tay hành lễ: “Đa tạ tướng quân khen ngợi.” nói xong liền quay người bước xuống trở về hàng ngũ.
Mộ Quân Hành đứng trên bục cao, ánh mắt dõi theo bóng lưng mảnh mai ấy một thoáng. Dáng vẻ bên ngoài mềm mỏng yếu ớt, nhưng trong khoảnh khắc giao thủ vừa rồi, ông có thể cảm nhận được khí thế của hắn.
Mộ Quân Hành thu ánh mắt lại, quay về phía toàn quân, giọng trầm vang vọng khắp bãi tập: “Khởi hành!”
Tiếng trống quân lập tức dồn dập vang lên, đội hình bắt đầu chuyển động, hàng nghìn bước chân cùng lúc rời khỏi Trường An, cuốn theo bụi đất và sương sớm, tiến về phía biên ải phương Bắc trong một hành trình không biết trước sinh tử.