Chương 8: Con đường đến kinh thành
Gõ để tìm kiếm chương nhanh
Sáng sớm hôm ấy, cả Tây Lăng trấn bị bao phủ trong một màn sương trắng lạnh lẽo dày đặc, bầu trời âm u không nhìn thấy ánh mặt trời, khiến thôn nhỏ vốn nghèo nàn lại càng thêm tiêu điều và nặng nề.
Những mái nhà tranh thấp bé ẩm đẫm hơi nước, từng giọt sương theo mái cỏ nhỏ xuống lách tách trước hiên. Gió đầu đông thổi qua con đường đất lạnh buốt, cuốn theo lá khô lăn lóc khắp nơi. Khói bếp trong thôn còn chưa kịp bay lên, nhưng tiếng người nói chuyện cùng tiếng vó ngựa ngoài cổng trấn đã phá tan sự yên tĩnh thường ngày.
Con đường dẫn ra khu doanh trướng triều đình dựng tạm trước cổng Tây Lăng trấn lúc này đã đông nghịt người. Từng lớp dân làng chen chúc đứng kín hai bên đường, ai nấy đều khoác áo dày cũ kỹ, gương mặt mang theo vẻ thấp thỏm và bất an.
Trên bãi đất trống rộng lớn phía trước, quân triều đình đã dựng lên mấy hàng lều lớn màu đen, cờ hiệu đỏ thẫm thêu hình hắc long tung bay phần phật trong gió sớm, phát ra âm thanh phần phật lạnh lẽo khiến người ta nghe mà trong lòng nặng trĩu. Những binh sĩ mặc giáp sắt đứng thành hàng hai bên, tay cầm trường thương, thần sắc nghiêm nghị như tượng đá. Hơi lạnh bám trên lớp giáp đen khiến chúng phản chiếu thứ ánh sáng lạnh lẽo âm trầm dưới màn sương trắng.
Phía trước doanh trướng là một dãy bàn dài bằng gỗ được kê ngay ngắn, trên mặt bàn đặt nghiên mực cùng từng chồng giấy dày. Mấy viên lại dịch mặc quan phục xám đang cúi đầu ghi chép liên tục, thỉnh thoảng lại cất giọng lớn gọi tên từng người tiến lên ghi danh nhập ngũ. Tiếng bút lông sột soạt trên giấy hòa lẫn tiếng người huyên náo tạo thành một bầu không khí hỗn loạn khó tả.
Trước bàn ghi danh, một hàng người dài gần như kéo đến tận đầu thôn. Những nam nhân trong làng đứng chen chúc nối đuôi nhau, có người còn rất trẻ, mặt mũi non nớt, ánh mắt đầy nhiệt huyết của tuổi thanh xuân; cũng có những người đã ngoài ba mươi, gương mặt sạm nắng vì quanh năm làm ruộng, trên vai còn mang theo mùi bùn đất chưa kịp tan.
Một thanh niên trẻ tuổi khoác áo vải xanh cười ha hả vỗ vai người bên cạnh: “Ra chiến trường lập công, biết đâu lại đổi đời!”
Người kia cũng cười theo, giọng đầy hào hứng của tuổi trẻ chưa từng trải qua máu lửa chiến tranh: “Đúng vậy! Nam nhi chí tại bốn phương! Biết đâu lập được chiến công còn được phong quan tiến chức!”
Mấy thiếu niên đứng phía sau nghe vậy cũng bật cười phụ họa, ánh mắt lấp lánh những ảo tưởng đẹp đẽ về chiến trường và công danh. Nhưng ở phía khác, lại có tiếng khóc nghẹn ngào không ngừng vang lên.
Một phụ nhân ôm chặt cánh tay trượng phu mình, khóc đến đỏ cả mắt. Một đứa trẻ mới vài tuổi níu lấy vạt áo cha không chịu buông, tiếng gọi “phụ thân” non nớt khiến người nghe cũng phải chua xót. Có lão nhân tóc bạc đứng bên đường run rẩy nhìn con trai duy nhất ghi danh nhập ngũ, đôi môi già nua mấp máy hồi lâu vẫn không nói nổi một câu.
Tiếng cười nói, tiếng an ủi, tiếng khóc lóc hòa lẫn vào nhau khiến bãi đất nhỏ trước cổng Tây Lăng trấn trở nên hỗn loạn và nặng nề lạ thường. Mùi bùn đất ẩm lạnh, mùi khói than, mùi mồ hôi của đám đông cùng hơi lạnh đầu đông hòa quyện trong không khí khiến người ta gần như không thở nổi.
Ở phía cuối hàng người dài ấy, có một bóng người đứng lặng im không nhúc nhích. Thiếu nữ khoác áo vải thô màu xám nhạt, trên đầu đội chiếc nón cũ che khuất hơn nửa gương mặt. Thân hình nàng mảnh mai hơn hẳn những nam nhân xung quanh, nhưng lại đứng thẳng tắp giữa màn sương lạnh buốt.
Sở Thanh lặng lẽ ngẩng đầu nhìn lá cờ đen đỏ tung bay trước doanh trướng triều đình, đôi mắt đen sâu thẳm không gợn sóng. Chỉ có chính nàng mới biết, dưới vẻ bình tĩnh ấy, trái tim nàng đang đập dữ dội đến mức nào.
Viên lại dịch ngồi phía sau chiếc bàn gỗ dài đã cũ, bên cạnh là chồng sổ sách chất cao cùng nghiên mực đen đặc. Gió sớm thổi qua làm mép giấy trên bàn khẽ rung lên phần phật. Hắn cúi đầu ghi ghi chép chép, giọng nói khàn khàn vì đã phải đọc tên quá lâu: “Tiếp theo.”
Sở Thanh chậm rãi bước lên. Viên lại dịch đẩy ra trước mặt nàng một tấm giấy tre cùng cây bút lông đã nhuốm đầy mực đen rồi không ngẩng đầu lên mà nói: “Ghi danh.”
Sở Thanh cầm lấy bút. Ngón tay nàng thon dài, trắng đến mức gần như trong suốt dưới ánh sáng sớm. Bút lông chạm vào giấy, mực đen chậm rãi thấm xuống. Nét chữ của nàng rất ngay ngắn, nhẹ nhàng và thanh thoát.
Sở Đình.
Viên lại dịch liếc nhìn tên trên giấy: “Tuổi?”
Sở Thanh khẽ đáp, giọng rất thấp: “Mười bảy.”
Viên lại dịch không nghi ngờ gì, chỉ gật đầu rồi cầm con dấu đỏ nặng nề đóng mạnh xuống tờ giấy. “Cộp.” Âm thanh ấy vang lên khô khốc như tiếng búa nện thẳng vào lòng.
“Đêm nay xuất phát.” Hắn vừa nói vừa tiện tay ném tấm thẻ gỗ tượng trưng cho quân binh sang một bên rồi tiếp tục gọi người kế tiếp.
Sở Thanh không nói gì thêm, lặng lẽ đặt bút xuống rồi cụp mắt quay người rời đi. Nàng trở về, căn nhà nhỏ vẫn im lìm như mọi ngày. Cả ngày hôm đó, Sở Thanh gần như không nói một lời. Nàng ở trong nhà sắp xếp lại ít gạo còn lại, gấp gọn những tấm vải mới mua cho mẫu thân, đun thuốc cho Sở Đình.
Đến tối, sau bữa cơm đạm bạc chỉ có cháo loãng và rau dại, Diệp Dung vì mệt mỏi nên đi nghỉ rất sớm. Sở Đình uống thuốc xong cũng nằm xuống giường, hơi thở yếu ớt rất nhanh hòa cùng tiếng gió đông ngoài mái tranh. Cả căn nhà chìm trong yên tĩnh, chỉ còn ánh đèn dầu leo lét lay động trên mặt bàn gỗ cũ.
Sở Thanh ngồi một mình trước bàn rất lâu, ánh lửa yếu ớt chiếu lên gương mặt nàng. Trên bàn là một con dao găm nhỏ, lưỡi dao mỏng phản chiếu ánh lửa. Sở Thanh nhìn chằm chằm, bàn tay đặt trên đầu gối chậm rãi siết chặt. Nếu không có ai đi, Sở Đình sẽ chết. Nếu Sở Đình chết, mẫu thân nàng cũng không thể sống nổi. Nàng không còn lựa chọn nào khác.
Một cơn gió lạnh bất ngờ lùa qua khe cửa làm ngọn đèn dầu rung mạnh. Sở Thanh cuối cùng cũng đưa tay cầm lấy con dao, đứng dậy bước đến trước chiếc gương đồng cũ treo trên vách. Trong mặt gương mờ đục hiện lên bóng dáng một thiếu nữ thanh tú với mái tóc dài đen như mực xõa xuống tận lưng. Đó là mái tóc mà từ nhỏ Diệp Dung luôn nâng niu chải cho nàng mỗi tối.
Nàng còn nhớ rất rõ những đêm đông lạnh giá, mẫu thân ngồi phía sau vừa chải tóc vừa cười dịu dàng nói: “Thanh nhi lớn lên rồi, tóc đẹp như vậy, sau này chắc chắn sẽ gả cho người tốt.”
Nghĩ đến đó, hốc mắt Sở Thanh bỗng nóng lên, nàng nhìn bản thân trong gương. “Xoẹt.” Tiếng lưỡi dao cắt qua tóc vang lên khô khốc giữa căn phòng tĩnh lặng. Sở Thanh không hề dừng tay, từng lọn tóc mềm mại rơi đầy dưới chân
Cho đến khi mái tóc chỉ còn ngắn ngang cổ, Sở Thanh mới chậm rãi ngẩng đầu nhìn lại mình trong gương. Gương mặt ấy vẫn thanh tú, nhưng vẻ mềm mại của thiếu nữ đã bị cắt đi rất nhiều, chỉ còn lại nét lạnh lùng và cứng cỏi khiến người khác khó lòng nhìn thấu.
Sở Thanh cúi xuống lấy những dải vải dài đã chuẩn bị từ trước, quấn chặt quanh ngực mình. Mỗi vòng vải siết xuống đều khiến hơi thở nàng trở nên khó nhọc. Sau đó nàng mở chiếc rương gỗ cũ kỹ ở góc phòng, lấy ra bộ y phục nam nhân màu đen rộng thùng thình đã chuẩn bị từ trước.
Sở Thanh thay y phục xong thì đứng nhìn căn phòng rất lâu lần cuối rồi quay người bước ra ngoài. Ánh nến lay động khẽ chiếu lên mảnh giấy đặt trên bàn gỗ.
"Nương, Tiểu Đình. Bảo trọng.”
Doanh trướng của triều đình được dựng tạm trước cổng Tây Lăng trấn lúc này sáng rực ánh đuốc. Những lá cờ quân màu đen đỏ tung bay phần phật trong gió đêm lạnh buốt. Tiếng vó ngựa thỉnh thoảng vang lên hòa cùng tiếng binh lính chỉnh đốn hàng ngũ khiến bầu không khí trở nên căng thẳng nặng nề.
Trên bãi đất rộng trước doanh trướng đã tập trung rất đông người. Những nam nhân vừa được ghi danh đứng thành từng hàng dài, kẻ lo lắng im lặng, người cố tỏ ra mạnh mẽ để che giấu sợ hãi. Có tiếng người mẹ khóc nghẹn phía xa, cũng có tiếng dặn dò run run của người thân trước lúc chia ly. Khung cảnh ấy khiến lòng người lạnh đi từng chút một.
Sở Thanh kéo thấp vành mũ vải rồi lặng lẽ tiến về phía cuối hàng. Ánh đuốc lập lòe hắt lên gương mặt thiếu nữ, khiến đôi mắt đen ấy càng thêm lạnh lẽo và bình tĩnh khác thường. Một viên chủ binh mặc giáp sắt đang đứng phía trước cầm danh sách bắt đầu điểm danh. Giọng hắn trầm và vang vọng giữa đêm tối.
“Lục Đình Chiêm?”
Một nam nhân cao lớn lập tức bước lên đáp lớn: “Có!”
“Nhan Mặc?”
“Có!”
Viên chủ binh cúi đầu nhìn xuống danh sách thêm một lúc, sau đó nhíu mày đọc tiếp: “Sở Đình?”
Gió lạnh lướt qua bãi đất rộng nhưng không có ai đáp lời. Viên chủ binh ngẩng đầu lên, vẻ mặt thoáng mất kiên nhẫn? “Sở Đình?”
Ngay khoảnh khắc ấy, một giọng nói rất nhẹ vang lên từ cuối hàng: “Có.”
Mọi người lập tức quay đầu. Dưới ánh lửa chập chờn, một thiếu niên mảnh mai đang đứng lặng ở cuối hàng. Y phục vải thô màu tối phủ lên thân hình gầy yếu đến mức có cảm giác chỉ cần một cơn gió mạnh cũng đủ khiến người đó ngã xuống. Gương mặt thiếu niên rất thanh tú, làn da trắng nhợt dưới ánh đuốc, đôi môi không còn chút huyết sắc. Mái tóc ngắn khiến dung mạo ấy bớt đi vài phần mềm mại, nhưng vẫn quá mức tinh xảo so với một thiếu niên bình thường.
Có vài ánh mắt tò mò dừng lại trên người nàng, thậm chí có người còn khẽ nhíu mày. Viên chủ binh nhìn chằm chằm người đứng trước mặt một lúc lâu rồi cau mày hỏi lại: “Ngươi là Sở Đình?”
Sở Thanh cúi đầu thật thấp, cố giấu đi gương mặt dưới bóng tối từ vành mũ đổ xuống. Bàn tay giấu trong tay áo đã siết chặt đến lạnh cứng, nhưng giọng nói phát ra vẫn rất bình tĩnh: “Vâng.”
Viên chủ binh nhìn thiếu niên gầy yếu trước mặt thêm một lần nữa, trong mắt thoáng qua vẻ nghi ngờ, nhưng cuối cùng hắn vẫn cúi xuống dùng bút gạch một đường lên danh sách: “Đứng vào hàng.”
Sở Thanh khẽ cúi đầu rồi lặng lẽ bước vào đội ngũ. Bóng dáng mảnh mai ấy nhanh chóng hòa vào hàng binh lính chuẩn bị xuất phát trong đêm tối lạnh lẽo.
“Xuất phát!”
Tiếng quát trầm đục vang lên giữa màn đêm lạnh giá như một nhát búa nện mạnh vào lòng người. Ngay sau đó, đoàn tân binh bắt đầu chuyển động. Những bước chân nối tiếp nhau giẫm lên con đường đất phủ đầy sương lạnh, tiếng giày cỏ ma sát với mặt đất vang lên đều đều trong màn đêm tĩnh mịch. Ánh đuốc lay động theo từng hàng người dài bất tận, giống như một con rồng lửa chậm rãi bò qua vùng núi hoang vu lạnh lẽo của Tây Lăng trấn.
Sở Thanh đi giữa đoàn người, bước chân chậm rãi và không quay đầu nhìn lại. Phía sau nàng là căn nhà tranh nhỏ, là mẫu thân, là đệ đệ, nhưng tất cả đã chìm vào bóng đêm.
Gió từ cánh đồng hoang thổi tới mang theo hơi sương buốt giá, len qua lớp áo vải mỏng khiến cơ thể người ta run lên từng cơn. Thỉnh thoảng lại có tiếng ai đó ho khan giữa đoàn người, có kẻ vừa đi vừa lẩm bẩm nhớ nhà, cũng có người lặng im như tượng đá. Không ai biết tương lai phía trước sẽ là gì.
Chiến trường đối với bọn họ vừa xa lạ vừa đáng sợ, giống như một con quái vật đang há miệng chờ nuốt chửng tất cả. Nhưng chẳng ai có quyền lựa chọn. Sở Thanh siết chặt tay giấu trong tay áo, móng tay gần như đâm vào da thịt. Trong lòng nàng không có nhiệt huyết muốn lập công, cũng không có chí lớn của nam nhân muốn đổi đời nơi chiến trường.
Điều duy nhất nàng nghĩ tới chỉ là phải sống sót. Sống để trở về. Sống để tiếp tục bảo vệ người thân của mình. Đó là lý do duy nhất chống đỡ nàng bước tiếp trên con đường lạnh lẽo này.
Đoàn người cứ thế đi suốt một đêm không nghỉ. Khi bầu trời phía Đông dần hé ra một vệt sáng nhạt màu bạc, màn đêm cuối cùng cũng bắt đầu tan đi. Ánh bình minh yếu ớt chậm rãi trải dài nơi chân trời, xé toạc lớp sương mù dày đặc phủ trên vùng đất rộng lớn trước cổng thành Trường An. Sau một đêm hành quân liên tục, đoàn tân binh từ khắp các thôn trấn cũng lần lượt kéo tới nơi tập kết.
Tiếng vó ngựa vang lên dồn dập, tiếng giáp sắt va vào nhau leng keng không ngừng nghỉ, tiếng người gọi nhau, tiếng binh sĩ quát tháo hòa lẫn thành một khung cảnh hỗn loạn và khổng lồ chưa từng có. Những đám bụi mỏng bị hàng nghìn bước chân giẫm lên cuộn thành từng lớp trong không khí lạnh buổi sớm rồi nhanh chóng tan vào màn sương trắng nhạt.