Chương 7: Cáo thị
Gõ để tìm kiếm chương nhanh
Sáng hôm sau, khi bầu trời phía đông còn chưa kịp sáng hẳn, cả Tây Lăng thôn đã chìm trong một màn sương trắng mỏng lạnh buốt. Hơi nước đọng trên mái tranh và hàng rào tre, nhỏ từng giọt xuống nền đất ẩm ướt trước sân nhà Sở gia. Con đường đất ngoằn ngoèo dẫn qua thôn vì sương đêm mà trở nên trơn trượt, dấu chân người đi qua đều in lại thành những vệt bùn nhạt màu.
Trong căn nhà nhỏ tối tăm, ngọn lửa trong bếp đã tắt từ lúc nào, chỉ còn lại chút hơi ấm nhàn nhạt chưa tan hết trong không khí. Sở Thanh vẫn còn đang mơ màng giữa cơn ngủ chập chờn thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập như sấm.
“Cộc! Cộc! Cộc!” Tiếng móng sắt nện mạnh xuống mặt đất khô lạnh vang lên chát chúa, phá tan sự yên tĩnh vốn có của buổi sớm tinh mơ. Âm thanh ấy mỗi lúc một gần, dồn dập và nặng nề đến mức khiến mặt đất trước sân như cũng rung lên khe khẽ.
Ngay sau đó là tiếng hô vang đầy uy nghiêm của binh lính triều đình vọng khắp thôn nhỏ: “Triều đình ban cáo thị! Tất cả dân làng ra nghe lệnh!”
Giọng nói ấy sắc lạnh như lưỡi dao, xuyên qua lớp sương dày, vang vọng từ đầu thôn đến cuối thôn khiến vô số cánh cửa gỗ lập tức bật mở. Tiếng người xôn xao, tiếng chó sủa vang lên hỗn loạn trong màn sương lạnh. Sở Thanh chợt mở mắt. Trong ánh sáng mờ nhạt lọt qua khe cửa sổ cũ kỹ, gương mặt nàng hiện lên tái nhợt hơn ngày thường.
Mái tóc đen dài xõa xuống vai, vài sợi tóc dính nhẹ lên gò má còn vương hơi lạnh của đêm. Nàng ngồi dậy rất chậm, đôi mắt đen sâu thẳm vẫn còn mang theo vài phần mệt mỏi. Sở Thanh vô thức siết nhẹ đầu ngón tay. Triều đình rất ít khi phái binh lính đến một nơi nghèo hẻo lánh như Tây Lăng thôn, trừ phi đã xảy ra chuyện lớn. Nghĩ đến đó, trong lòng nàng bỗng dâng lên một cảm giác bất an khó tả.
Nàng nhanh chóng khoác áo ngoài lên người, kéo lại cổ áo để ngăn hơi lạnh rồi buộc chặt vạt áo bên hông. Khi bước ra khỏi sân, hơi sương lạnh lập tức ập đến khiến đầu ngón tay nàng khẽ tê buốt. Sở Thanh ngẩng đầu nhìn về phía trung tâm làng. Giữa màn sương trắng mờ đục, nơi đó đã tụ tập kín người. Dân làng chen chúc đứng quanh khoảng sân đất lớn trước đình thôn, ai nấy đều khoác áo dày, gương mặt lộ rõ vẻ bất an và thấp thỏm. Trẻ con bị người lớn kéo sát vào lòng, còn những lão nhân tóc bạc thì đứng nép ở phía sau, không ngừng bàn tán khe khẽ.
Ở chính giữa khoảng sân, một đội binh lính triều đình mặc giáp sắt đen đứng thành hai hàng chỉnh tề. Những ngọn giáo dài dựng thẳng trong tay phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo dưới nền trời âm u. Hơi thở của chiến mã hóa thành từng làn khói trắng giữa không khí rét buốt.
Người dẫn đầu cưỡi trên lưng một con hắc mã cao lớn, thân mặc áo giáp nặng nề, bên hông đeo trường đao. Trong tay hắn cầm một tờ cáo thị lớn màu vàng nhạt, đang cao giọng đọc từng chữ rõ ràng và lạnh lùng: “Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết. Biên giới phía bắc chiến sự tái khởi, Bắc Tề nhiều lần xâm phạm lãnh thổ Trường An…”
Giọng hắn vang vọng khắp thôn nhỏ khiến bầu không khí càng lúc càng nặng nề. Sở Thanh chậm rãi bước tới, lách người chen qua đám đông. Nàng có thể cảm nhận được sự hoảng loạn đang lan ra từng chút một giữa dân làng. Những năm gần đây chiến sự liên miên, chỉ cần nghe đến hai chữ “tuyển binh” cũng đủ khiến lòng người lạnh đi một nửa.
Ngay lúc đó, từ bên phải vang lên tiếng gọi quen thuộc khe khẽ: “Thanh Thanh.”
Sở Thanh quay đầu nhìn lại. Là Thẩm đại nương Thẩm Nhan, người sống cạnh nhà nàng từ nhỏ. Bà đang đứng nép ở rìa đám đông, trên người khoác một chiếc áo bông cũ màu xám, đôi tay khô gầy cầm chặt một tờ cáo thị vừa được phát. Gương mặt bà trắng bệch dưới lớp sương lạnh, ánh mắt đầy lo âu: “Thanh Thanh, lại đây.”
Sở Thanh bước tới gần: “Thẩm nương.”
Thẩm Nhan không trả lời ngay mà chỉ chậm rãi đưa tờ cáo thị cho nàng xem. Đầu ngón tay bà run lên khe khẽ như đang cố nén bất an trong lòng. Giọng bà khàn khàn vang lên, nhỏ đến mức giống như đang tự nói với chính mình hơn là nói với Sở Thanh.
“Biên giới lại nổi chiến sự rồi…” Bà khẽ nuốt xuống, ánh mắt đầy mệt mỏi nhìn về phía đội binh lính giữa sân: “Nghe nói Bắc Tề không chịu hòa ước với Trường An, triều đình đang tuyển binh.”
Nói đến đây, bà chậm rãi đưa tay chỉ vào dòng chữ bên dưới cáo thị. Sở Thanh cúi mắt nhìn theo. Hàng chữ đen sắc bén hiện rõ trên nền giấy vàng nhạt, từng nét mực giống như đâm thẳng vào mắt nàng: “Ba ngày nữa, mỗi hộ phải ghi danh một nam nhân trong nhà vào quân binh…” giọng Thẩm Nhan khẽ run lên. “…là ra biên cương đó, Thanh Thanh à.”
Những dòng chữ đen thẫm trên tờ cáo thị giống như từng nhát dao sắc lạnh, chậm rãi đâm thẳng vào mắt Sở Thanh. Giữa tiếng người bàn tán hỗn loạn xung quanh, nàng lại nghe rõ tiếng tim mình đang nặng nề đập từng nhịp trong lồng ngực. Ánh mắt nàng dừng lại rất lâu ở hàng chữ “mỗi hộ phải ghi danh một nam nhân nhập quân doanh”, lâu đến mức cả người như hóa đá giữa màn sương lạnh buốt của buổi sớm. Trong đầu nàng lúc này chỉ còn duy nhất một cái tên.
Sở Đình… Trong nhà nàng, nam nhân duy nhất, chỉ có đệ đệ nàng.
Chỉ cần nghĩ đến cảnh Sở Đình mặc áo giáp nặng nề giữa đoàn quân xa lạ, sắc mặt tái nhợt ho đến bật máu, trái tim Sở Thanh liền giống như bị ai đó bóp nghẹt. Thẩm Nhan đứng bên cạnh nhìn sắc mặt nàng càng lúc càng tái đi, trong lòng cũng bất an theo. Bà khẽ thở dài, ánh mắt đầy thương xót.
Người trong thôn ai mà không biết tình trạng của Sở Đình chứ? Thiếu niên ấy từ nhỏ đã yếu ớt hơn người thường, mỗi lần đổi mùa đều bệnh đến xanh xao gầy rộc. Có lần đang đi giữa sân còn ngất lịm vì khó thở. Một người như vậy, nếu thật sự bị đưa ra chiến trường, chỉ sợ chưa tới biên cương đã chết dọc đường.
Thẩm Nhan nhìn Sở Thanh đứng yên bất động giữa dòng người, sắc mặt trắng nhợt đến đáng sợ, bà lo lắng đưa tay khẽ lay vai nàng: “Thanh Thanh?”
Sở Thanh vẫn không phản ứng. Ánh mắt nàng vẫn dán chặt lên tờ cáo thị trong tay như muốn nhìn xuyên qua những dòng chữ kia. Thẩm Nhan càng thêm sốt ruột, giọng gọi cũng lớn hơn đôi chút: “Thanh Thanh? Con sao vậy Thanh Thanh?”
Sở Thanh lúc này mới khẽ giật mình như vừa bị kéo ra khỏi dòng suy nghĩ hỗn loạn. Hàng mi dài run nhẹ, nàng chậm rãi chớp mắt rồi ngẩng đầu nhìn Thẩm Nhan. Đôi mắt đen sâu thẳm ấy lúc này yên tĩnh đến lạ thường, nhưng phía sâu bên trong lại giống như đang đè nén vô số cảm xúc hỗn loạn không thể nói thành lời. Nàng im lặng vài giây mới khẽ đáp, giọng nói hơi khàn đi vì lạnh: “Con… không sao.”
Nói xong, Sở Thanh lại cúi đầu nhìn tờ cáo thị thêm một lần nữa, gió sớm thổi qua làm mép giấy khẽ rung lên trong tay nàng: “Thẩm nương, cho con mượn bản cáo thị này nhé.”
Thẩm Nhan không do dự đưa tờ giấy cho nàng, nhưng ánh mắt vẫn đầy lo lắng bất an. Bà nhìn Sở Thanh, đôi môi khẽ run lên rồi cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi: “Thanh Thanh, liệu Sở Đình có bị bắt đi không?” giọng bà khàn đặc, nói đến cuối câu gần như nghẹn lại. Bà đưa tay lau nhanh khóe mắt đã đỏ hoe từ lúc nào: “Thằng bé yếu như vậy, làm sao chịu nổi hành quân xa như thế chứ,”
Những lời ấy giống như từng mũi kim nhỏ chậm rãi đâm vào lòng Sở Thanh. Một lúc lâu sau, nàng mới chậm rãi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xám lạnh phủ đầy sương mù phía trên. Không trung âm u nặng nề như sắp đổ tuyết, từng cơn gió lạnh thổi qua khiến mái tóc khẽ bay sau lưng.
Một hơi thở dài rất khẽ thoát ra từ lồng ngực nàng, nhẹ đến mức gần như tan biến ngay trong làn sương trắng buốt của buổi sớm đầu đông.
Sở Thanh quay về nhà. Vừa bước vào sân, Diệp Dung đã vội vàng chạy ra khỏi bếp. Trên người bà vẫn còn khoác chiếc áo cũ sờn bạc, đôi tay dính đầy bột gạo, có lẽ đang chuẩn bị nấu cháo sáng. Vừa nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của con gái, trái tim bà liền trầm xuống: “Thanh nhi! Bên ngoài xảy ra chuyện gì vậy?”
Giọng bà gấp gáp xen lẫn bất an. Từ sáng sớm bà đã nghe thấy tiếng vó ngựa cùng tiếng binh lính hô vang khắp thôn, trong lòng thấp thỏm không yên, nhưng thân thể yếu ớt không chen nổi vào đám đông nên chỉ có thể đứng ở cửa chờ Sở Thanh trở về. Bây giờ nhìn thấy ánh mắt trầm mặc của nữ nhi, linh cảm bất an trong lòng bà càng lúc càng rõ ràng hơn.
Sở Thanh đứng trước mặt bà, khẽ lắc đầu, khóe môi gượng gạo cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt: “Không có gì đâu nương.”
Diệp Dung nhìn Sở Thanh, ánh mắt đầy nghi hoặc. Bà định mở miệng hỏi tiếp, nhưng Sở Thanh đã cúi đầu bước nhanh qua người, không cho bà nhìn rõ biểu cảm trên mặt mình. Nàng đi vào góc nhà, đặt tờ cáo thị xuống dưới chiếc bàn gỗ cũ rồi cúi người cầm lấy chiếc giỏ tre: “Nương.” Nàng quay lưng về phía Diệp Dung, giọng nói vẫn bình ổn như thường: “Con ra sau núi hái ít rau.”
Nói xong, nàng không chờ Diệp Dung đáp lại đã lập tức bước ra khỏi sân. Diệp Dung đứng dưới mái hiên nhìn theo bóng lưng con gái, gió sớm lạnh lẽo thổi qua làm mái tóc đã lẫn bạc của bà khẽ bay lên. Cả ngày hôm ấy, Sở Thanh không quay về. Nàng ngồi một mình trên sườn núi phía sau thôn, nhìn mây xám kéo kín bầu trời, trong đầu không ngừng hiện lên gương mặt tái nhợt của Sở Đình. Mãi đến khi trời tối hẳn, nàng mới chậm rãi quay về.
Khi Sở Thanh bước tới trước cửa nhà, khoảnh khắc trước mặt khiến bước chân nàng chậm lại. Trong căn nhà nhỏ, ngọn đèn dầu lay lắt chiếu lên gương mặt tiều tụy của Diệp Dung. Bà đang ngồi bên bàn, cúi gằm đầu, bả vai gầy gò run lên từng hồi. Đôi tay chai sần liên tục đưa lên lau nước mắt, nhưng càng lau nước mắt lại càng rơi xuống nhiều hơn.
Bên cạnh bà, Sở Đình đang ngồi tựa vào đầu giường. Hắn cúi đầu thật thấp, đôi môi trắng bệch mím chặt, hai tay siết chặt tờ cáo thị đã bị vò nát nhàu nhĩ. Những nếp gấp chằng chịt hằn sâu trên mặt giấy giống hệt tâm trạng hỗn loạn của người cầm nó. Không khí trong phòng nặng nề đến nghẹt thở, đến cả tiếng gió ngoài cửa sổ cũng trở nên rõ ràng lạ thường. Sở Thanh đứng lặng ở cửa, lồng ngực giống như bị thứ gì đó bóp nghẹn. Chỉ cần nhìn cảnh này, nàng đã hiểu tất cả.
Họ biết rồi.
Sở Thanh chậm rãi tháo chiếc giỏ tre trên vai xuống, bó rau dại và mấy nhánh thảo dược khẽ rơi nghiêng sang một bên, dính đầy hơi sương lạnh của đêm đông. Ánh lửa yếu ớt lay động trong gió, hắt lên vách gỗ cũ kỹ những cái bóng chập chờn méo mó, giống hệt tâm trạng nặng nề đang đè ép trong lòng nàng lúc này. Ngay khi nhìn thấy nàng bước vào, Diệp Dung như tìm được chỗ dựa cuối cùng, bà bật dậy khỏi ghế, đôi mắt đã đỏ hoe từ lúc nào: “Thanh nhi…”
Bà lao tới nắm lấy tay nàng, hai bàn tay gầy guộc lạnh buốt siết chặt lấy cổ tay Sở Thanh như sợ chỉ cần buông ra, tất cả sẽ thật sự sụp đổ: “Chúng ta phải làm sao đây?”
Nước mắt Diệp Dung không ngừng rơi xuống, thấm vào mu bàn tay nàng nóng hổi: “Đình nhi nó…” bà nghẹn lại, môi run rẩy không thể nói tiếp: “Thanh nhi, con nói đi, chúng ta phải làm sao đây…”
Sở Thanh không biết phải trả lời thế nào. Ngay lúc này, ngay cả nàng cũng cảm thấy trước mắt mình chỉ còn là một màn đêm dày đặc không nhìn thấy lối ra. Ánh mắt Sở Thanh chậm rãi dời khỏi gương mặt đẫm nước mắt của mẫu thân, nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
Bầu trời đêm tối đen như mực, cả căn nhà nhỏ giống như có thể bị cơn gió ngoài kia cuốn đi bất cứ lúc nào. Trên giường tre phía sau, Sở Đình vẫn ngồi dựa vào vách. Thiếu niên gầy gò ôm chặt tờ cáo thị đã bị vò nát trong tay, đầu ngón tay trắng bệch vì dùng sức quá mạnh. Gương mặt tái nhợt đến đáng sợ, đôi môi không còn chút huyết sắc nào, nhưng ánh mắt lại vô cùng tỉnh táo.
Hắn nhìn mẫu thân đang bật khóc rồi lại nhìn Sở Thanh đứng lặng giữa căn phòng lạnh lẽo ấy, trong lòng giống như bị ai đó hung hăng bóp nghẹt. Từ nhỏ đến lớn, hắn luôn là gánh nặng của cái nhà này. Vì hắn bệnh tật, mẫu thân phải thức trắng đêm sắc thuốc. Vì hắn yếu ớt, Sở Thanh phải gồng mình làm việc thay hắn. Mỗi một lần nhìn thấy đôi tay đầy vết thương của tỷ tỷ, hắn đều cảm thấy mình vô dụng đến đáng hận. Bây giờ đến lúc triều đình tuyển binh, người đầu tiên khiến mọi người lo lắng lại là hắn.
Một lúc lâu sau, Sở Đình mới khàn khàn mở miệng: “Để đệ đi.”
Giọng Sở Đình rất nhỏ, nhưng lại giống như một nhát dao đâm thẳng vào tim Diệp Dung. Cả căn phòng lập tức rơi vào tĩnh lặng. Diệp Dung như không tin nổi vào tai mình, bà quay phắt đầu lại nhìn nhi tử, sắc mặt tái trắng: “Đình nhi!!!” Tiếng gọi ấy gần như bật ra trong tuyệt vọng.
Bà lao đến ôm chặt lấy hắn vào lòng, thân thể gầy yếu run lên dữ dội: “Con nói linh tinh cái gì vậy…” nước mắt bà trào ra không ngừng. “Con muốn mẹ chết sao hả Đình nhi…”
Sở Thanh đứng ở giữa phòng, bóng dáng mảnh mai dưới ánh đèn càng thêm cô độc. Bàn tay nàng buông bên người chậm rãi siết chặt lại, móng tay cắm sâu vào da thịt đến đau nhói. Trong lồng ngực nàng giống như có một ngọn lửa đang thiêu đốt dữ dội, vừa nóng bỏng vừa nghẹn ngào.
Nghèo khó.
Chiến tranh.
Số phận.
Tất cả những thứ đó giống như một tấm lưới khổng lồ phủ xuống đầu họ, từng sợi dây siết chặt lấy cổ khiến người ta không thể giãy dụa. Bọn họ chưa từng làm điều gì sai, chỉ muốn sống yên ổn qua ngày, vậy mà ông trời lại không cho họ một con đường sống.
Ngoài trời, gió đông thổi mạnh hơn, từng chiếc lá khô bị cuốn lăn lóc trên sân đất, va vào cửa gỗ phát ra tiếng lạch cạch lạnh lẽo. Sở Thanh từ từ nhắm mắt lại. Một lúc rất lâu sau, nàng mới chậm rãi mở mắt. Đôi mắt đen sâu thẳm ấy lúc này đã hoàn toàn bình tĩnh, nhưng sự bình tĩnh ấy lại khiến người ta cảm thấy lạnh đến đáng sợ.