Chương 6: Mê hương

4,988 Chữ 16/05/2026 9 lượt xem

Gõ để tìm kiếm chương nhanh

Tại Phong Lâu điếm, ánh đèn vàng mờ hắt lên hành lang gỗ dài hun hút, không khí phảng phất mùi rượu và hương son phấn nồng nặc. Tiếng cười nói dưới lầu vẫn vang vọng mơ hồ, xen lẫn tiếng đàn tỳ bà réo rắt khiến nơi này càng thêm hỗn tạp. Sở Thanh vừa bước vào phòng, cánh cửa phía sau đã bị đóng sầm lại. 

“Rầm.” 

Gần như ngay lập tức, tên nam nhân kia lao tới như con thú đói. Hắn vòng tay ôm chặt lấy eo nàng, hơi thở nóng hổi nồng mùi rượu phả sát bên cổ. Bàn tay thô ráp nóng rực siết mạnh đến mức khiến y phục nàng nhăn lại. 

“Mỹ nhân…” Hắn cười khàn khàn, ánh mắt đỏ ngầu đầy dục vọng nhìn chằm chằm gương mặt gần trong gang tấc của nàng: “Ta nhịn cả đường rồi đấy.” 

Nàng nghiêng đầu tránh hơi thở nồng nặc của hắn: “Đại nhân, ta vừa đi đường xa…” Nàng khẽ đưa tay vuốt nhẹ vạt áo dính bụi của mình, khóe môi cong lên đầy nhu thuận: “Người đầy bụi bẩn” Đầu ngón tay nàng nhẹ nhàng đặt lên ngực hắn, giọng nói giống như đang làm nũng: “Có thể nào để ta đi tắm một chút không?” 

Tên nam nhân hơi nheo mắt lại thoáng qua chút nghi ngờ. Nhưng ngay khi nhìn thấy gương mặt thanh tú mềm mại gần ngay trước mắt, nhìn đôi môi hồng nhạt cùng ánh mắt dịu dàng kia, chút nghi ngờ ấy lập tức bị dục vọng nuốt chửng. Hắn bật cười lớn, bàn tay lưu luyến vuốt dọc eo nàng một cái rồi mới buông ra. 

“Đi đi.” Hắn cười dâm tục: “Ta chờ mỹ nhân.” 

“Đa tạ đại nhân.” 

Sở Thanh xoay người bước vào gian phòng phía trong rồi nhẹ nhàng khép cửa lại. Khoảnh khắc cánh cửa đóng kín, nụ cười trên gương mặt thiếu nữ lập tức biến mất sạch sẽ. Ánh mắt dịu dàng ban nãy cũng dần lạnh xuống. Sở Thanh đứng yên vài giây, bên ngoài vẫn vọng vào tiếng cười tục tĩu và tiếng bước chân của tên nam nhân kia. 

Sở Thanh chậm rãi mở túi gấm giấu trong tay áo ra. Bên trong là một lọ sứ trắng nhỏ nằm im lặng dưới ánh đèn vàng nhạt. Đầu ngón tay nàng khẽ vuốt qua thân lọ lạnh buốt. Đây là thuốc mê nàng đổi được từ một lão lang trung nhiều tháng trước, vốn định để phòng thân khi vào rừng sâu,  không ngờ hôm nay thật sự phải dùng đến. 

Một lát sau, nàng thay bộ y phục cũ đầy bụi bằng một bộ xiêm y trắng mỏng được treo sẵn trong phòng. Mái tóc đen dài cũng được buông nhẹ xuống sau lưng, vài sợi tóc còn vương chút hơi nước khiến gương mặt nàng càng thêm thanh tú mềm mại như tranh vẽ. Dưới ánh đèn mờ ảo, bóng dáng nàng giống như một làn mây trắng mong manh khiến người khác khó dời mắt. 

Khi Sở Thanh đẩy cửa bước ra, tên nam nhân đang ngồi chờ bên bàn lập tức ngẩng phắt đầu lên. Ánh mắt hắn gần như đứng sững. 

“Chết tiệt…” Hắn thấp giọng chửi thề một câu, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm nàng từ đầu đến chân. 

Thiếu nữ trước mặt lúc này hoàn toàn khác với dáng vẻ quê mùa ban nãy ngoài phố. Xiêm y trắng càng làm làn da nàng thêm trắng mịn, mái tóc dài buông xuống như thác nước đen mềm mại, đôi mắt sâu thẳm dưới ánh đèn vàng lại càng quyến rũ đến mê người. Hắn gần như không nhịn nổi nữa, lập tức đứng bật dậy lao tới ôm lấy nàng. Nhưng ngay khi hắn vừa chạm vào eo nàng, Sở Thanh đã nhẹ nhàng nâng tay giữ lấy vai hắn, khóe môi cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt. 

“Đại nhân…” Giọng nàng mềm mại như đang dụ dỗ: “Chúng ta chơi một trò nhé?” 

“Trò gì?” Tên nam nhân bật cười khàn khàn, ánh mắt nóng rực dán chặt lên thân hình mảnh mai trước mặt gần như đã bị dung mạo của thiếu nữ kia mê hoặc đến mất cảnh giác. 

Sở Thanh không trả lời, chậm rãi lấy từ tay áo ra một dải lụa đen mỏng. Tên nam nhân hơi sửng sốt, rồi lập tức cười lớn đầy hứng thú: “Mỹ nhân cũng biết chơi trò này sao?” 

Sở Thanh bước đến phía sau lưng, mùi trầm hương nhàn nhạt trên người theo từng bước chân lan ra trong không khí. Đầu ngón tay trắng nõn nhẹ nhàng nâng dải lụa lên bịt ngang mắt hắn. Hơi thở ấm áp của thiếu nữ vô tình lướt qua vành tai khiến tên nam nhân càng thêm kích động. 

“Đừng nóng vội.” Giọng nàng thấp xuống, mềm như nước xuân: “Như vậy mới thú vị.” 

Tên kia bật cười ha hả, hoàn toàn không hề nghi ngờ: “Được! Ta nghe mỹ nhân.” 

Dải lụa đen che kín mắt khiến hắn không nhìn thấy gì nữa. Bên tai chỉ còn tiếng bước chân nhẹ như mèo của Sở Thanh quanh quẩn trong phòng cùng hương thơm dịu dàng trên người nàng. Sở Thanh chậm rãi vòng từ phía sau ra trước mặt hắn. Ánh mắt nàng lúc này đã hoàn toàn lạnh xuống. Đầu ngón tay nàng khẽ chạm lên môi hắn, nhẹ nhàng miết qua như đang trêu chọc. Hơi thở nàng lướt qua bên tai hắn, mềm mại đến mê hoặc. 

“Nếu đại nhân bắt được ta…” Nàng cố ý dừng lại giữa chừng. Giọng nói nửa như dụ dỗ, nửa như làm nũng khiến lòng người ngứa ngáy không chịu nổi. 

Tên nam nhân lập tức cười lớn: “Được!” 

Hắn dang tay định ôm lấy nàng, nhưng Sở Thanh đã nhanh chóng lùi ra sau. Váy áo trắng lướt qua trước mắt hắn như một làn mây mềm mại: “Đại nhân tới bắt ta đi.” 

Tiếng cười khẽ của nàng vang lên nơi góc phòng. Tên nam nhân lập tức lao theo trong tiếng cười khoái trá. Hắn đưa tay quơ loạn trong không trung, còn Sở Thanh thì linh hoạt tránh né quanh bàn ghế. Dưới lớp tay áo rộng, đầu ngón tay nàng đã âm thầm siết chặt lọ thuốc mê. 

Mỗi lần lướt qua người hắn, nàng đều để đầu ngón tay vô tình chạm nhẹ lên môi hay cổ hắn, từng chút mê hương mỏng manh dính lại trên da thịt mà hắn hoàn toàn không nhận ra. Tiếng cười của hắn càng lúc càng lớn, bước chân cũng dần loạng choạng hơn. Chẳng mấy chốc, thân hình to lớn ấy bỗng khựng lại giữa phòng. 

“RẦM!” Một tiếng động nặng nề vang lên. Thân hình nam nhân đổ sập xuống đất như một tảng đá lớn, bàn ghế xung quanh cũng bị hất lệch đi. 

Căn phòng thoáng chốc trở nên yên tĩnh đến đáng sợ. Sở Thanh cúi đầu nhìn nam nhân đang bất tỉnh dưới chân mình, ánh mắt không hề có chút thương hại. Mê hương nàng dùng không nhiều, nàng chỉ quẹt một lượng rất nhỏ đủ để khiến hắn mê man trong chốc lát. 

Sở Thanh nhanh chóng xoay người bước vào phòng trong, động tác dứt khoát và gọn gàng. Xiêm y trắng lập tức bị thay xuống, nàng mặc lại bộ y phục vải thô cũ kỹ đã sờn màu, mái tóc cũng được buộc gọn lên lần nữa. Sáu thỏi bạc được nàng cẩn thận giấu sát trong ngực áo. 

Không còn thời gian để chần chừ. Sở Thanh lập tức kéo khăn trùm qua đầu rồi nhanh chóng rời khỏi phòng. Hành lang của Phong Lâu vẫn ồn ào tiếng cười nói và mùi rượu nồng nặc, không ai chú ý đến một thiếu nữ đang cúi đầu bước nhanh xuống lầu. May mắn là đám thủ hạ của tên kia không bám theo vào trong. Sở Thanh bước càng lúc càng nhanh hơn. 

Khi vừa ra khỏi Phong Lâu điếm, nàng gần như lập tức hòa vào dòng người đông đúc trên phố rồi lao đi. Gió chiều thổi mạnh làm vạt áo tung lên phía sau, bước chân ngày càng gấp gáp, hơi thở dồn dập. Nàng không dám quay đầu lại, chỉ biết chạy thật nhanh về phía cổng trấn. Ánh chiều đỏ nhạt đang dần buông xuống mái ngói san sát của thị trấn nhỏ.

Giữa dòng người đông đúc ấy, bóng dáng thiếu nữ nhỏ bé kia đang lao đi như một cơn gió, giống như chỉ cần chậm một bước thôi, bóng tối phía sau sẽ lập tức nuốt chửng lấy nàng. 

Con đường mòn từ trấn trở về Tây Lăng lúc này đã dần vắng bóng người. Ánh chiều tà nghiêng xuống giữa hai dãy núi cao, phủ lên khu rừng nhỏ một màu vàng nhạt mờ ảo. Sau khi lao đi một quãng rất dài, mãi đến khi hoàn toàn rời khỏi khu chợ đông đúc và bước vào con đường núi quen thuộc, Sở Thanh mới dám chậm bước lại. 

Hơi thở nàng lúc này đã hỗn loạn, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp gấp gáp, cổ họng vì hít quá nhiều khí lạnh mà khô rát đau đớn. Gió rừng cuối chiều mang theo hơi ẩm và hàn khí thổi lướt qua gương mặt nàng, khiến mái tóc dài sau lưng hơi rối tung lên. 

Sở Thanh vẫn không dám lập tức dừng lại, nàng còn ngoái đầu nhìn về phía sau vài lần, ánh mắt cảnh giác như sợ đám người kia bất ngờ đuổi theo. Chỉ đến khi xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, chỉ còn tiếng lá cây xào xạc và tiếng chim chiều vọng lại từ xa, nàng mới chậm rãi cúi người xuống, một tay chống lên đầu gối, cố gắng điều hòa hơi thở đang rối loạn của mình. Trán nàng lấm tấm mồ hôi lạnh, tim trong lồng ngực vẫn đập dữ dội đến mức khiến đầu ngón tay nàng hơi run lên. 

Nàng nhắm mắt hít sâu vài hơi, cố ép bản thân bình tĩnh lại. Một lúc lâu sau, Sở Thanh mới từ từ đứng thẳng người. Nàng đưa tay vào trong ngực áo, đầu ngón tay chạm phải vật cứng và lạnh. Sở Thanh chậm rãi lấy ra năm thỏi bạc. 

Dưới ánh chiều tà, mặt bạc phản chiếu thứ ánh sáng nhàn nhạt lạnh lẽo. Nàng nhanh chóng cất bạc trở lại trong áo, cẩn thận kéo chặt vạt áo che kín rồi quay người bước nhanh về phía con đường làng. Khi Sở Thanh trở về Tây Lăng trấn, trời đã bắt đầu sẩm tối. Khói bếp lững lờ bay lên từ những mái nhà tranh thấp bé, mang theo mùi cơm nóng và củi khô quen thuộc. Tiếng trẻ con chạy đùa vang vọng khắp các con đường đất nhỏ hẹp, xen lẫn tiếng chó sủa và tiếng người gọi nhau về ăn cơm chiều. 

Nàng kéo thấp khăn trùm đầu rồi bước nhanh qua cổng làng. Nhưng Sở Thanh không lập tức trở về nhà. Nàng rẽ sang con đường nhỏ phía đầu làng, nơi có một tiệm gạo cũ kỹ dựng bằng gỗ nằm nép dưới gốc đa già. Ông lão bán gạo đang ngồi trên chiếc ghế tre thấp, chậm rãi phe phẩy chiếc quạt nan cũ trong tay.

Nghe tiếng bước chân, ông lão chậm rãi ngẩng đầu lên. Khi nhìn thấy Sở Thanh, đôi mắt già nua của ông thoáng hiện vẻ ngạc nhiên: “Thanh nha đầu? Hôm nay lên trấn bán thuốc à?” 

Sở Thanh gật đầu, hàng mi dài cụp xuống che đi chút mệt mỏi còn sót lại nơi đáy mắt: “Vâng.”

Nàng chậm rãi đặt túi vải xuống chiếc bàn gỗ cũ trước mặt rồi mở miệng túi ra: “Ông cho cháu ba đấu gạo.” 

Lời vừa dứt, động tác phe phẩy quạt của ông lão cũng khựng lại đôi chút. Ông ngẩng đầu nhìn nàng, trong đôi mắt già nua thoáng qua vẻ kinh ngạc khó giấu: “Ba đấu?” 

Trước giờ cả nhà Sở Thanh sống kham khổ đến mức ai trong làng cũng biết. Mỗi lần đến mua gạo, nàng thường chỉ dám mua một đấu nhỏ, thậm chí có lúc còn đổi bằng rau dại hay củi khô. Ba đấu gạo đối với gia đình họ mà nói đã là số lượng rất lớn.

Sở Thanh nhìn ánh mắt kinh ngạc của ông lão, đầu ngón tay khẽ siết lại bên mép túi vải. Nhưng rất nhanh sau đó, nàng liền cong môi: “Dạo này trời lạnh rồi, cháu muốn dự trữ một ít.” 

Ông lão nhìn nàng thêm vài giây, cuối cùng cũng không hỏi thêm gì nữa. Ông chống tay đứng dậy, chậm rãi cầm chiếc đấu gỗ xúc gạo từ chum lớn đổ vào túi vải của nàng. 

“Soạt… soạt…” Tiếng gạo trắng rơi xuống vang lên giữa tiệm nhỏ yên tĩnh nghe đặc biệt rõ ràng. 

Sở Thanh đứng bên cạnh nhìn từng hạt gạo đầy dần trong túi, ánh mắt vô thức mềm xuống. Đã bao lâu rồi nàng chưa từng nhìn thấy nhiều gạo như vậy? Những ngày trước, Diệp Dung luôn cố nhường phần cơm ít ỏi cho hai tỷ đệ nàng, còn bản thân chỉ uống chút nước cháo loãng. Có những đêm nàng tỉnh giấc giữa khuya, nhìn thấy mẫu thân lặng lẽ ngồi bên bếp lửa đã tắt từ lâu, ôm bụng chịu đói mà không nói một lời. 

Hôm nay, cuối cùng nàng cũng có thể để họ ăn một bữa no. Sau khi nhận túi gạo, Sở Thanh lại đi sang tiệm tạp hóa bên cạnh. Nàng cúi đầu lựa rất kỹ từng món đồ nhỏ. Một ít muối để nấu ăn, một bình dầu đèn nhỏ để những đêm Sở Đình ho bệnh không phải mò mẫm trong bóng tối, vài cây kim cùng chỉ vá áo. 

Cuối cùng, Sở Thanh dừng bước trước một sạp vải nhỏ nằm cuối góc chợ. Những cuộn vải thô treo trên sào gỗ khẽ đung đưa theo gió chiều, màu sắc cũ kỹ đơn điệu nhưng sạch sẽ. Ánh mắt nàng chậm rãi lướt qua từng tấm vải, cuối cùng dừng lại ở một cuộn vải màu nâu sẫm. Nàng đưa tay khẽ chạm lên mặt vải. Chất vải không mềm mại, màu sắc cũng chẳng đẹp đẽ gì, nhưng lại rất dày và ấm. 

Trong đầu nàng hiện lên hình ảnh Diệp Dung ngồi dưới ánh đèn dầu leo lét vào những đêm đông lạnh giá, lặng lẽ cầm kim vá lại chiếc áo cũ đã sờn rách đến bạc màu. Chiếc áo ấy bà đã mặc suốt mấy năm trời, có những chỗ vá chồng lên nhau đến mức không còn nhìn ra màu vải ban đầu nữa. 

“Cô nương muốn mua vải?” Tiếng người bán hàng vang lên kéo nàng trở lại thực tại. 

Sở Thanh khẽ gật đầu: “Cho ta hai xấp này.” 

Người bán hàng nhanh chóng lấy vải gói lại đưa cho nàng. Sau khi trả bạc xong, Sở Thanh ôm toàn bộ đồ đạc vào lòng. Túi gạo nặng trĩu kéo thấp một bên vai khiến bước chân nàng chậm hơn, nàng từ từ tiến về ngôi nhà nhỏ mái tranh nằm ở cuối làng.

Khi Sở Thanh trở về đến nhà thì trời đã tối hẳn. Màn đêm phủ xuống Tây Lăng trấn, gió lạnh từ núi sâu thổi qua từng con ngõ nhỏ mang theo hơi ẩm rét buốt của đầu đông. Ngọn đèn dầu nhỏ trong nhà tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, Diệp Dung đang ngồi bên bàn, vá lại chiếc áo cũ. 

Nghe thấy tiếng bước chân ngoài sân, Diệp Dung lập tức ngẩng đầu lên. Ánh mắt bà vốn còn mang theo vài phần lo lắng, nhưng khi nhìn thấy những món đồ Sở Thanh đang lần lượt đặt xuống bàn, cả người bà liền sững lại. Một lúc lâu sau, bà mới chậm rãi quay sang nhìn nữ nhi của mình. Giọng nói đã vô thức trầm xuống, pha lẫn kinh ngạc cùng bất an: “Thanh nhi, chỗ đồ này là?” 

Sở Thanh lúc này đang cúi đầu phủi đi lớp bụi đất còn dính trên tay áo. Nghe mẫu thân hỏi, nàng liền ngẩng đầu lên mỉm cười: “Nương, coi như hôm nay con gặp may đi. Có người mua hết thảo dược của con, còn thưởng thêm bạc.” 

Nàng nói xong liền đưa tay vào trong ngực áo lấy ra ba thỏi bạc nhỏ đặt vào tay Diệp Dung. Dưới ánh đèn dầu leo lét, mặt bạc phản chiếu ánh sáng lạnh nhàn nhạt: “Nương cầm lấy, chỗ này cất đi, lo liệu thuốc thang cho Sở Đình.” 

Khoảnh khắc bạc chạm vào lòng bàn tay, đầu ngón tay Diệp Dung khẽ run lên rõ rệt. Bà cúi đầu nhìn ba thỏi bạc nằm trong tay mình, giống như không dám tin đây là sự thật. Từ khi phu quân mất đi, gia đình họ chưa từng có nhiều bạc như vậy. Những năm qua, ba mẹ con họ luôn phải chắt chiu từng đồng để sống qua ngày. Có lúc bà thậm chí còn nghĩ, chỉ cần Sở Đình có thể sống thêm vài năm nữa thôi cũng đã là ông trời thương xót. 

Đôi mắt Diệp Dung dần đỏ lên. Bà chậm rãi ngẩng đầu nhìn Sở Thanh: “Thanh nhi…” Giọng bà nghẹn lại nơi cổ họng. Một khắc sau, Diệp Dung bỗng đưa tay ôm chặt lấy nàng vào lòng: “Con ngoan…” Nước mắt cuối cùng cũng không kìm được mà rơi xuống: “Thiệt thòi cho con rồi.” 

Sở Thanh nhẹ nhàng đưa tay vỗ lên lưng Diệp Dung, động tác chậm rãi như đang dỗ dành bà: “Nương nói gì vậy, con là con gái của nương mà.” Nói xong, Sở Thanh khẽ tựa đầu lên vai mẫu thân. Ánh mắt nàng vượt qua khoảng tối trong gian nhà nhỏ nhìn ra ngoài sân.

Gió đêm đã bắt đầu thổi mạnh hơn, lá khô dưới gốc cây già bị cuốn lên lả tả trong màn đêm lạnh buốt. Hơi lạnh của mùa đông đang chậm rãi tràn xuống Tây Lăng trấn, len qua từng khe cửa cũ kỹ, phủ lên vùng đất nghèo khó này một tầng cô tịch rét buốt.