Chương 5: Lên trấn

4,071 Chữ 16/05/2026 18 lượt xem

Gõ để tìm kiếm chương nhanh

Sáng hôm sau, khi phía chân trời phương Đông chỉ vừa hé ra một dải sáng mỏng nhàn nhạt sau những rặng núi xa xa, Sở Thanh đã lặng lẽ tỉnh giấc. Căn nhà tranh nhỏ vẫn còn chìm trong màn sương lạnh của buổi sớm. Gió len qua những khe gỗ cũ kỹ mang theo hơi ẩm và mùi đất núi quen thuộc khiến không khí trong phòng lạnh đến tê người. Ánh sáng mờ nhạt của bình minh xuyên qua ô cửa sổ nhỏ, rơi lặng lẽ lên nền đất đã cũ màu và chiếc bàn gỗ sứt cạnh trong góc nhà. 

Sở Thanh khẽ chống tay ngồi dậy trên chiếc giường tre cứng lạnh. Nàng quay đầu nhìn sang thiếu niên gầy yếu cuộn mình trong tấm chăn mỏng, hơi thở tuy còn yếu nhưng đã ổn định hơn tối qua rất nhiều. Có lẽ nhờ số hoàng liên thảo nàng mang về mà cơn ho của hắn dịu đi đôi chút. 

Nhìn thấy đệ đệ ngủ yên, ánh mắt lạnh lẽo thường ngày của Sở Thanh cuối cùng cũng mềm lại vài phần nhưng trong đầu lại hiện lên chiếc chum gạo gần cạn đáy và nồi cháo loãng tối qua. Trong căn nhà này, từng đồng tiền đều quý giá đến mức không thể lãng phí. Nếu hôm nay nàng không bán được thuốc, e rằng vài ngày nữa ngay cả cháo trắng cũng không còn để ăn. 

Nghĩ đến đó, đầu ngón tay Sở Thanh khẽ siết lại trên mép chăn. Nàng chậm rãi đứng dậy, cúi đầu chỉnh lại vạt áo rồi thay sang một bộ y phục vải thô màu xanh nhạt đã cũ nhưng được giặt giũ rất sạch sẽ. Mái tóc dài đen như mực được dùng lược gỗ chải lại thật ngay ngắn, sau đó khéo léo búi cao phía sau đầu rồi cài lên một chiếc trâm gỗ nhỏ mộc mạc đã theo nàng nhiều năm. 

Ánh sáng buổi sớm nhàn nhạt chiếu lên gương mặt thiếu nữ, khiến dung nhan thanh tú ấy hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết. Hàng mày liễu cong nhẹ, đôi mắt đen sâu thẳm tựa mặt hồ tĩnh lặng dưới đêm khuya, sống mũi thanh tú và đôi môi hơi mím lại vì lo nghĩ. 

Sở Thanh cúi người cầm lấy túi thảo dược đã được nàng chuẩn bị từ tối qua. Những cây thuốc nàng hái  đã được rửa sạch sẽ, cẩn thận buộc thành từng bó nhỏ bằng dây cỏ khô. Dù chỉ là vài loại thảo dược bình thường mọc trong núi rừng, nhưng với nàng, chúng quý chẳng khác nào bạc vụn cứu mạng. Chỉ cần bán được một ít tiền, ít nhất hôm nay mẫu thân và Sở Đình sẽ không phải chịu đói. 

Sở Thanh đeo túi thuốc lên vai rồi bước ra khỏi gian phòng nhỏ. Ngoài sân, Diệp Dung đang ngồi bên bếp lửa nhóm củi, ánh lửa cam nhạt hắt lên gương mặt gầy gò và mái tóc đã điểm bạc của bà. Nghe tiếng bước chân, bà lập tức quay đầu nhìn con gái. 

Sở Thanh nhìn mẫu thân rồi khẽ cất giọng: “Con đi đây, nương.” 

Diệp Dung vội đặt que củi trong tay xuống đứng dậy: “Thanh nhi, đi cẩn thận.” 

Sở Thanh khẽ gật đầu rồi bước ra khỏi nhà. Khi nàng rời khỏi Tây Lăng trấn, tiếng gà gáy vẫn còn vang vọng trong sương sớm, con đường mòn dẫn qua núi phủ đầy sương trắng. Sau khi băng qua hai ba ngọn núi nhấp nhô nối tiếp nhau, ánh mặt trời cuối cùng cũng dần ló dạng phía chân trời. Những tia nắng vàng nhạt xuyên qua màn sương dày, chiếu xuống con đường đất quanh co tạo thành từng vệt sáng lấp lánh.

Khi Sở Thanh xuống tới trấn, mặt trời cũng vừa lên hẳn. Khung cảnh trước mắt lập tức trở nên náo nhiệt hơn hẳn Tây Lăng trấn yên tĩnh. 

Con phố nhỏ đã đông người qua lại từ sớm. Tiếng rao bán bánh bao nóng, tiếng mời chào của các hàng quán, tiếng bánh xe ngựa nghiến trên mặt đường đá hòa lẫn cùng tiếng người nói cười khiến cả khu chợ tràn ngập sinh khí. Hương thơm của bánh nướng mới ra lò cùng mùi thịt quay theo gió bay tới khiến bụng người ta bất giác cồn cào. 

Sở Thanh đứng giữa dòng người tấp nập ấy, dáng người mảnh mai trong bộ y phục vải thô giản dị dường như có chút lạc lõng giữa nơi phồn tạp này. Nàng lặng lẽ ôm túi thuốc bước dọc theo con phố để tìm một chỗ có thể bày bán.

Sau một hồi tìm kiếm, ánh mắt nàng dừng lại nơi khoảng đất trống nhỏ ven đường, cạnh một sạp rau đơn sơ của một phụ nhân trung niên. Người phụ nữ ấy đang cúi đầu sắp xếp lại bó cải xanh trên sạp. 

Sở Thanh bước tới, lễ phép cúi người hỏi: “Đại nương, ta bày sạp ở đây được không?” 

Người phụ nữ ngẩng đầu nhìn nàng, ánh mắt lướt qua bộ y phục cũ bạc màu và đôi tay còn dính vết xước do lên núi chặt củi của thiếu nữ trước mặt. Bà khẽ gật đầu: “Ngồi đi.” 

Sở Thanh cúi đầu: “Đa tạ.” 

Nàng nhanh chóng lấy từ trong giỏ ra một tấm vải sạch đã cũ, cẩn thận trải xuống đất rồi bày từng bó thảo dược ngay ngắn lên trên. Ban đầu người qua đường chỉ lướt mắt nhìn nàng rồi vội vàng rời đi. Nhưng dần dần cũng có vài người ghé lại hỏi thử: “Cô nương, đây là thuốc gì?” Một phụ nhân trung niên ngồi xổm xuống nhìn bó lá xanh trước mặt. 

Sở Thanh nhẹ giọng đáp: “Hoàng liên thảo, có thể giảm ho và thanh nhiệt.” Giọng nói của nàng rất nhẹ nhưng rõ ràng, mang theo cảm giác bình tĩnh khiến người nghe vô thức tin tưởng. 

“Bao nhiêu tiền?” 

“Ba văn một bó.” Giá nàng đưa ra rẻ hơn tiệm thuốc trong trấn khá nhiều. Người phụ nhân hơi ngạc nhiên rồi nhanh chóng lấy tiền mua hai bó. 

Sau đó lại có thêm vài người ghé qua. Sở Thanh không biết nói lời dễ nghe để chèo kéo khách, nhưng sự sạch sẽ cùng ánh mắt điềm tĩnh kia lại khiến người ta có cảm tình. Thỉnh thoảng người bán rau bên cạnh còn giúp nàng gọi khách vài câu: “Tiểu cô nương này hái thuốc trên núi đấy, sạch lắm.” 

Sở Thanh nghe vậy chỉ khẽ mỉm cười cảm kích. Mặt trời dần lên cao hơn, ánh nắng giữa trưa chiếu xuống con phố đông đúc khiến không khí bắt đầu nóng lên. Người qua lại vẫn tấp nập không ngừng, nhưng túi thuốc trước mặt Sở Thanh thì đã vơi đi gần hết. Những đồng tiền đồng lạnh ngắt nằm trong tay áo khiến trái tim luôn căng cứng của nàng cuối cùng cũng nhẹ đi đôi chút. Chỉ còn lại vài bó thuốc nhỏ cuối cùng nằm trên tấm vải cũ.

Sở Thanh khẽ thở ra một hơi nhẹ, đôi vai căng cứng từ sáng sớm tới giờ cuối cùng cũng thả lỏng vài phần. Ít nhất hôm nay, nàng có thể mua chút gạo mang về cho mẫu thân và Sở Đình rồi.

Đúng lúc Sở Thanh cúi xuống định thu lại mấy bó thảo dược cuối cùng thì một bóng người đổ xuống trước sạp của nàng. Không khí quanh sạp hàng nhỏ bé như chợt nặng đi vài phần. Sở Thanh ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh lướt qua những đôi chân đang dừng lại trước mặt mình. Không chỉ một người. Có đến năm sáu gã đàn ông lực lưỡng đang đứng thành vòng quanh nàng, thân hình thô kệch chắn gần hết ánh sáng. Trên người bọn chúng phảng phất mùi rượu và mồ hôi khó ngửi. 

Người qua đường vừa nhìn thấy đám người đó liền lập tức tránh xa, những tiếng trò chuyện xung quanh cũng nhỏ dần đi. Vài chủ sạp lén ngẩng đầu nhìn sang rồi nhanh chóng cúi xuống, rõ ràng không ai muốn dây vào phiền phức. Người phụ nữ bán rau ngồi cạnh cũng tái mặt, lặng lẽ kéo rổ rau sát vào người, ánh mắt đầy thương hại nhìn Sở Thanh.

Sở Thanh vẫn ngồi yên tại chỗ, nhưng bàn tay đặt bên cạnh giỏ tre đã âm thầm siết chặt lại. Nàng nhận ra ánh mắt của những kẻ này, giống hệt đám lưu manh từng xuất hiện ở vài thôn trấn quanh vùng, loại người chuyên ức hiếp kẻ yếu để mua vui. 

Tên cầm đầu bước lên phía trước một bước. Hắn cao lớn hơn hẳn những người còn lại, bờ vai rộng bè ngang như con gấu đen. Gương mặt hắn thô ráp đầy râu lún phún, đôi mắt hí nhỏ lại vì men rượu nhưng vẫn ánh lên vẻ dâm tà khiến người khác buồn nôn. Ánh mắt hắn chậm rãi quét qua gương mặt Sở Thanh, từ đôi mắt đen tĩnh lặng đến chiếc cổ trắng nõn lộ ra dưới lớp y phục vải thô đơn bạc.

Khóe miệng hắn nhếch lên thành một nụ cười tục tĩu: “Cô nương, lần đầu lên trấn à?” 

Giọng hắn kéo dài đầy ý vị khiến mấy tên phía sau bật cười hô hố. Sở Thanh ngước mắt, ánh nhìn yên tĩnh đến mức gần như không gợn sóng. Nàng nhìn hắn hồi lâu như đang cân nhắc điều gì đó, rồi chậm rãi đứng dậy. Dưới ánh nắng ban trưa, bóng dáng thiếu nữ càng hiện rõ vẻ mảnh mai thanh tú. Sau đó, khóe môi nàng khẽ cong lên, nở ra một nụ cười dịu dàng mềm mại như nước xuân.

Đuôi mắt cong nhẹ khiến gương mặt vốn lạnh lẽo bỗng trở nên nhu hòa đến lạ: “Đúng vậy, đại nhân.” giọng nàng nhẹ như gió thoảng, mềm mại mà ôn hòa: “Ta lần đầu lên trấn.” 

Nói rồi Sở Thanh cúi người nhặt một bó thảo dược lên, đầu ngón tay trắng nõn vuốt nhẹ qua mấy cọng lá xanh còn đọng sương sớm: “Đại nhân muốn mua thảo dược sao? Chỗ này ta bán rẻ thôi.” 

Tên nam nhân kia nhìn nàng đến hơi ngẩn người. Hắn vốn chỉ định đến gây sự cho vui, nhưng không ngờ thiếu nữ trước mặt lại có dung mạo xuất chúng như vậy. Dù chỉ mặc y phục vải thô bạc màu, nàng vẫn đẹp đến mức khiến người ta khó dời mắt. Đặc biệt là nụ cười kia, dịu dàng đến mức khiến lòng người ngứa ngáy. 

Hắn liếm môi, ánh mắt càng thêm lộ liễu: “Mua.” Hắn cười khẩy, bước lại gần thêm một bước: “Ta mua hết.” 

Khoảng cách giữa hai người bị kéo gần đến mức Sở Thanh có thể ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người hắn. Ánh mắt hắn nhìn nàng như nhìn một món đồ chơi mới mẻ: “Nhưng…” hắn kéo dài giọng, khóe miệng nhếch lên đầy dục vọng. “Cô nương đây, phải chăng nên vui vẻ với ta một đêm?” 

Một tên khác huýt sáo đầy ám muội. Người qua đường càng cúi đầu thấp hơn, không ai dám nhìn sang nữa. Ở nơi như trên trấn này, loại chuyện ấy vốn chẳng hiếm. Người nghèo yếu thế, nếu không muốn chuốc họa vào thân thì chỉ có thể nhịn. Sở Thanh đứng giữa vòng người, gió xuân khẽ lướt qua vạt áo xanh nhạt của nàng. Nàng nhìn thẳng vào nam nhân trước mặt, đôi mắt đen sâu thẳm hơi híp lại, rồi bất ngờ đưa tay che môi bật cười khẽ. Tiếng cười rất nhẹ, mềm mại như nước chảy, khiến mấy tên phía sau đều thoáng sững người.

“Đại nhân thật tham lam.” Giọng nàng kéo dài chậm rãi, mang theo chút ý cười mơ hồ khó đoán: “Vừa muốn thảo dược, lại muốn thêm người…” 

Nói đến câu cuối, nàng hơi nghiêng đầu, mái tóc dài đen như mực lập tức trượt xuống bên vai, để lộ cần cổ trắng ngần dưới ánh nắng. Đôi mắt nàng cong nhẹ, khóe môi mang theo nét dịu dàng như thật như giả: “Vậy, phải thêm bạc chứ?” 

Tên nam nhân kia ngây người mất một thoáng rồi bật cười ha hả đầy khoái trá. Hắn vốn tưởng thiếu nữ này sẽ sợ hãi hoặc chống cự, nào ngờ nàng lại mềm mại thức thời như vậy. Điều đó càng khiến dục vọng trong lòng hắn bốc lên dữ dội hơn. 

“Haha! Mỹ nhân muốn bao nhiêu cũng được!” Hắn lập tức thò tay vào ngực áo, rút ra hai thỏi bạc trắng bóng rồi nhét mạnh vào vạt áo trước ngực Sở Thanh. Đầu ngón tay thô ráp cố ý lướt qua eo nàng đầy ám muội. 

“Trả trước.” Hắn cúi sát xuống, hơi thở nồng mùi rượu phả bên tai nàng: “Chỉ cần hầu hạ ta vui vẻ, bạc sau này còn nhiều hơn nữa.” 

Mấy tên phía sau lập tức cười rộ lên đầy tục tĩu: “Đại ca đúng là hào phóng! Mỹ nhân lần này gặp vận rồi!” 

Sở Thanh không hề né tránh, ngược lại, nàng chậm rãi nâng tay đặt lên ngực hắn. Bàn tay thiếu nữ nhỏ nhắn mềm mại áp lên lớp áo ngoài dày cộm, đầu ngón tay nhẹ nhàng vẽ một vòng tròn nhỏ như vô tình trêu chọc. Đôi mắt nàng ánh lên ý cười nhàn nhạt: “Vậy…” Nàng hơi ngước mặt lên nhìn hắn, giọng nói nhẹ đến như thì thầm: “Đại nhân muốn ở đâu?” 

Tên kia nhìn đôi môi hồng nhạt gần trong gang tấc, cổ họng lập tức khô khốc. Hắn nuốt mạnh một ngụm nước bọt, ánh mắt tham lam như muốn nuốt sống nàng ngay tại chỗ: “Phong Lâu phía trước.” Hắn cười dâm tục, bàn tay đã không nhịn được muốn ôm lấy eo nàng: “Nơi đó có phòng riêng.” 

“Nhưng…” Giọng nàng rất nhẹ, mềm như tơ: “Nếu xong việc mà đại nhân bỏ mặc ta ở lại, chẳng phải quá đáng lắm sao?” 

“Yên tâm!” Hắn cười ha hả, bàn tay thô ráp lập tức thò vào trong ngực áo lần nữa. “Chỉ cần mỹ nhân hầu hạ ta vui vẻ, bạc không thiếu!” Vừa nói, hắn vừa rút thêm ba thỏi bạc trắng bóng ném vào tay Sở Thanh. Dưới ánh mặt trời, bạc phản chiếu thứ ánh sáng lạnh lẽo chói mắt. 

“Thế này được chưa?” Sở Thanh cúi đầu nhìn số bạc trong tay. Đầu ngón tay nàng khẽ siết lại một chút. 

Sáu thỏi bạc… 

Hàng mi Sở Thanh khẽ run lên, nhưng khi ngẩng đầu lần nữa, trên gương mặt nàng vẫn chỉ còn nụ cười: “Được.” 

Sở Thanh chậm rãi xoay người bước đi, vạt áo xanh nhạt lay động theo từng bước chân thong thả của thiếu nữ, vòng eo mảnh mai dưới lớp y phục thô sơ khẽ lắc nhẹ, mái tóc dài đen như mực trượt xuống sau lưng như dòng nước.

Tên cầm đầu nhìn theo đến mức cổ họng khô khốc, dục vọng trong mắt gần như không che giấu nổi nữa. Hắn lập tức cười lớn rồi nhanh chân đuổi theo sau nàng, còn đám người phía sau cũng cười hô hố bước theo.