Chương 8: Bí mật bị phát hiện

2,173 Chữ 14/05/2026 38 lượt xem

Gõ để tìm kiếm chương nhanh

“Tử Khiêm, em yêu anh, làm ơn… hãy tha thứ cho em…” Giọng nói mềm mại xen lẫn nghẹn ngào của người phụ nữ vang lên trong căn phòng tối.

Cánh môi đỏ run rẩy chạm lên gương mặt tuấn tú của nam nhân. Bóng hai người đổ dài trên bức tường, quấn quýt trong thứ không khí ngột ngạt, rối ren đến nghẹt thở. Hơi thở dồn dập, hỗn loạn như chính cảm xúc đang bị dồn nén bấy lâu.

...

Sở Ninh Ninh quyết định sẽ đợi đến sau hôn lễ mới nói cho Tiêu Tử Khiêm biết tin cô đã mang thai. Mỗi ngày trôi qua với cô đều bình yên đến mức khiến người ta không nỡ phá vỡ.

“Tử Khiêm? Tử Khiêm, Tử Khiêm?” giọng Sở Ninh Ninh gọi liên tục, kéo người đàn ông trước mặt trở về thực tại.

Tiêu Tử Khiêm giật mình, ánh mắt có chút hoảng hốt rồi nhanh chóng né tránh.

“Anh sao vậy? Em gọi anh mấy lần rồi mà anh không nghe thấy.”

Sở Ninh Ninh nghiêng đầu nhìn Tiêu Tử Khiêm, ánh mắt trong trẻo mang theo chút lo lắng. Tiêu Tử Khiêm không trả lời ngay, chỉ với tay lấy ly rượu bên cạnh uống cạn một hơi, như muốn nuốt trôi những hình ảnh hỗn loạn vừa thoáng qua trong đầu.

“Tử Khiêm, anh sao vậy? Công ty có chuyện gì sao?” 

Sở Ninh Ninh nhẹ giọng hỏi. Nhưng chưa kịp nhận được câu trả lời, Tiêu Tử Khiêm đã đột ngột đứng dậy, ghế va mạnh xuống sàn phát ra âm thanh chói tai.

“Ninh Ninh, em ăn tiếp đi, anh có việc.” Giọng anh trầm xuống, không còn sự dịu dàng như mọi ngày.

Tiêu Tử Khiêm nói xong liền quay người rời đi, không cho Sở Ninh Ninh cơ hội hỏi thêm.

“Tử Khiêm—đợi đã!” Sở Ninh Ninh vội buông đũa, cầm lấy áo khoác của anh chạy theo.

“Bên ngoài lạnh lắm…” Nhưng bóng lưng cao lớn kia không hề dừng lại.

“Cạch”—cửa xe đóng sầm, chiếc xe đen lao đi trong màn đêm, để lại Sở Ninh Ninh đứng lặng giữa sân. Trên tay cô vẫn cầm chiếc áo khoác, gió lạnh thổi qua khiến mái tóc bay rối.

Ba ngày trước hôn lễ.

“Tử Khiêm, hôm nay anh có về không?” Sở Ninh Ninh cầm điện thoại, giọng không giấu được lo lắng.

Đầu dây bên kia, giọng Tiêu Tử Khiêm vẫn trầm ổn như thường: “Ninh Ninh, em ngủ trước đi, tối nay anh tăng ca, ở lại công ty luôn.” 

Lời nói quen thuộc ấy khiến Sở Ninh Ninh thở phào.

“Vâng, anh nhớ nghỉ ngơi sớm nhé.” 

Sở Ninh Ninh cúp máy, tự trấn an bản thân rồi leo lên giường. Khi cô đang say giấc nồng, đồng hồ điểm giờ đêm.

“Reng reng reng”—tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên khiến Sở Ninh Ninh giật mình tỉnh giấc.

Một tin nhắn từ số lạ gửi đến. Sở Ninh Ninh chần chừ vài giây rồi bấm vào. Tấm ảnh trong màn hình dần hiện ra trước mắt. Đồng tử Sở Ninh Ninh co rút, bàn tay run rẩy phóng to bức ảnh. 

Từng đường nét trên gương mặt người đàn ông kia, dù có nhắm mắt, cô cũng nhận ra. Là Tiêu Tử Khiêm. 

Trái tim Sở Ninh Ninh như bị ai đó bóp nghẹt đến mức không thể thở nổi. Cô gần như theo bản năng lao ra khỏi nhà, chiếc xe lao vun vút trong đêm tối. 

Tại tòa nhà cao tầng của tập đoàn Tiêu thị. Trong căn phòng tối, tiếng thở dốc quyến rũ , tiếng rên rỉ trầm đục hòa vào nhau. 

"Tử Khiêm…” 

Hạ Vãn Ý hôn lên gương mặt nam tính kia, bàn tay không xương di chuyển khắp cơ thể.

"Tử Khiêm, em biết anh còn yêu em phải không?”

Giọng Hạ Vãn Ý lạnh lẽo phả ra bên tai. Tiêu tử Khiêm nhanh chóng bóp lấy cánh tay đẩy cô ra xa.

“Hạ Vãn Ý, tôi và cô đã kết thúc rồi, cô mau rời khỏi đây.”

“Ha…” Hạ Vãn Ý cười thầm.

"Tử Khiêm...” cánh tay như rắn nước ôm lấy eo của anh, đầu cô tựa vào lồng ngực, móng tay dài đâm nhẹ vào da thịt.

"Tử Khiêm, anh luyến tiếc sao? Sở Ninh Ninh có gì hơn em?”

Bàn tay không yên phận của Hạ Vãn Ý di chuyển xuống dưới. Tiêu Tử Khiêm nghe thấy tên Sở Ninh Ninh liền bừng tỉnh. Anh đột nhiên nắm chặt lấy tay Hạ Vãn Ý, cố ý đẩy ngã cô xuống sofa, quay người khoác áo rời đi.

"Tử Khiêm!!!” Hạ Vãn Ý ôm lấy anh từ phía sau, nước mắt thấm đẫm vạt áo.

"Tử Khiêm, không có anh em không sống nổi, đừng bỏ em lại…” Tiếng nghẹn ngào vang lên nức nở. 

Tiêu Tử Khiêm nắm lấy tay Hạ Vãn Ý, tách dần từng ngón rồi bước đi nhanh hơn.

“Choang!”—tiếng thủy tinh vỡ vang lên.

Hạ Vãn Ý cầm mảnh vỡ kề vào cổ, máu rỉ ra đỏ thẫm: “Nếu anh dám ra khỏi đây, em sẽ chết trước mặt anh.” 

Không khí như đông cứng lại, ánh mắt Tiêu Tử Khiêm tối sầm: “Hạ Vãn Ý, cô quậy đủ chưa?” 

"Tử Khiêm, mau lại đây, nếu không em sẽ chết thật đó.” Nước mắt Hạ Vãn Ý rơi xuống, ánh mắt cô trở nên điên dại, miếng thủy tinh đâm xuống cổ mảnh.

Tiêu Tử Khiêm bừng lên lửa giận: “ Hạ Vãn ý, mau hạ tay xuống.”

"Anh mau lại đây, nhanh lên.” Hạ Vãn Ý ra lệnh cho anh.

Tiêu Tử Khiêm cúi mặt, từng bước chậm rãi tiến lại gần, như một sự thỏa hiệp bất đắc dĩ.

“Ôm em.” 

Tiêu Tử Khiêm nhìn chằm chằm Hạ Vãn Ý, biểu cảm không giấu nổi vẻ tức giận. Cánh tay chần chừ đưa lên ôm lấy Hạ Vãn Ý vào lòng. Hạ Vãn Ý nhân cơ hội liền ôm lấy Tiêu Tử Khiêm, tiếng nức nở âm ỉ.

"Tử Khiêm, yêu em nốt hôm nay thôi, em sẽ không làm phiền anh, được chứ?”

“Tử Khiêm…. Tử Khiêm....”

Tiếng thở dốc cùng rên rỉ vang lên, âm thanh giao hoan hỗn hợp trong căn phòng. Hai người trong phòng không hề hay biết, cánh cửa chính đã được mở từ khi nào.

Sở Ninh Ninh đứng chết lặng, ánh mắt trống rỗng nhìn cảnh tượng trước mặt, trái tim như bị xé toạc thành từng mảnh. Hai thân ảnh trong kia, nam nhân đang nằm trên người nữ nhân, gương mặt thỏa mãn đến đê tiện.

“Bịch”—chiếc túi trong tay rơi xuống đất, âm thanh vang lên khiến cả hai người trong phòng giật mình.

Tiêu Tử Khiêm quay đầu lại, ánh mắt chạm phải bóng dáng quen thuộc đứng ở cửa, sắc mặt anh tái đi trong tích tắc.

“Ninh Ninh—” 

Nhưng đã muộn, Sở Ninh Ninh lùi lại, một bước… hai bước… rồi quay người chạy đi. Cô chạy như điên, như muốn thoát khỏi cơn ác mộng này, nước mắt không ngừng rơi.

“Tại sao… tại sao lại như vậy…” Giọng cô vỡ vụn trong gió.

Phía sau là tiếng gọi hoảng loạn của Tiêu Tử Khiêm: “Ninh Ninh! Đợi đã! Nghe anh giải thích!”

Tai Sở Ninh Ninh ù đi, thế giới trước mắt mờ nhòe, chỉ còn lại nỗi đau ngập tràn. Cô lao ra khỏi tòa nhà, bước chân không còn kiểm soát.

“Ninh Ninh! Cẩn thận!” 

“Dừng lại!” tiếng hét vang lên, nhưng—

“ẦM!!!”—một tiếng va chạm chát chúa xé toạc màn đêm. 

Thân thể mảnh mai trong chiếc váy trắng bị hất văng ra, rơi xuống mặt đường lạnh lẽo. Máu từ người lan ra, đỏ rực dưới ánh đèn.

"Áaaa!!!...”

“Trời ơi! Có người bị tông rồi!” 

“Gọi cấp cứu! Nhanh lên!” tiếng người xung quanh hoảng loạn.

Tiêu Tử Khiêm đứng chết lặng bên rìa đường, ánh mắt dán chặt vào thân hình nằm bất động kia. Cổ họng nghẹn lại không thốt nên lời, cả thế giới như sụp đổ ngay trước mắt anh.

“NINH NINH!!!!”