Chương 3: Đừng rời bỏ anh

2,885 Chữ 14/05/2026 34 lượt xem

Gõ để tìm kiếm chương nhanh

“Anh Tử Khiêm?” Giọng Sở Ninh Ninh vang lên khi cô đẩy cánh cửa bước vào căn biệt thự rộng lớn.

Không gian bên trong tối tăm và lạnh lẽo đến mức khiến người ta rùng mình. Chỉ có vài ngọn đèn vàng mờ nhạt hắt xuống. Gương mặt Sở Ninh Ninh tái nhợt, đôi mắt vẫn còn vương chút do dự và bất an.

“Tử Khiêm, anh có ở đây không?” Cô gọi thêm một lần nữa, giọng nhỏ hơn, như sợ làm vỡ đi sự yên tĩnh trong căn nhà.

Ngay khi lời vừa dứt, “choang”—một tiếng động chát chúa vang lên từ phía trong. 

Là âm thanh của đồ vật rơi xuống đất vỡ tan khiến Sở Ninh Ninh giật mình. Trái tim thắt lại, ánh mắt lập tức hướng về phía phòng khách, nơi chiếc sofa dài đặt giữa không gian rộng lớn.

Sở Ninh Ninh chậm rãi bước tới, cho đến khi nhìn thấy người đàn ông đang nằm ngổn ngang trên ghế. 

Tiêu Tử Khiêm nằm đó trong trạng thái say khướt. Áo sơ mi xộc xệch, vài cúc đã bung ra để lộ lồng ngực phập phồng. Gương mặt tuấn tú ngày thường giờ đỏ bừng vì men rượu, lông mày nhíu chặt, đôi môi khẽ mấp máy lẩm bẩm điều gì đó không rõ. Cả người liền toát lên vẻ mệt mỏi và đau đớn khó giấu.

Sở Ninh Ninh nhíu mày, trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót khó tả. Cô quỳ xuống bên cạnh ghế, đôi tay trắng mịn nhẹ nhàng chạm vào cánh tay anh.

“Tử Khiêm? Anh Tử Khiêm?” Cô lay nhẹ, nhưng người đàn ông trước mặt gần như không có phản ứng.

Sở Ninh Ninh nâng tay, vỗ nhẹ lên má anh: “Tử Khiêm, anh nghe em nói không, là em, Ninh Ninh đây.”

Tiêu Tử Khiêm khẽ động đậy, hàng mi run lên, đôi mắt mờ đục khó khăn mở ra. Tầm nhìn mông lung, hơi rượu nồng nặc không phân biệt nổi người trước mặt là ai.

Giọng Tiêu Tử Khiêm khàn đặc và đứt quãng: “Ninh Ninh… ực… Ninh Ninh… em đến rồi…” lời nói lẫn trong tiếng nấc cụt khiến lòng cô chùng xuống.

“Anh say rồi, để em dìu anh về phòng.”

Sở Ninh Ninh cố giữ giọng bình tĩnh, sau đó liền cúi xuống định đỡ anh. Nhưng ngay khoảnh khắc tay cô chạm vào, Tiêu Tử Khiêm bỗng nhiên phản ứng mạnh. Anh hất tay cô ra, cả hai mất thăng bằng, Sở Ninh Ninh theo quán tính ngã xuống sàn, khuỷu tay đập mạnh vào nền đá lạnh.

“A!…” tiếng rên khẽ vang lên vì đau.

Sở Ninh Ninh chưa kịp hoàn hồn thì giọng Tiêu Tử Khiêm đã vang lên, mang theo sự giận dữ và hỗn loạn.

“Hạ Vãn Ý, đồ vô tâm, anh có gì không tốt, Hạ Vãn Ý!!!!” Tiêu Tử Khiêm gần như quát vào khoảng không trước mặt, ánh mắt đỏ ngầu đầy tổn thương.

Sở Ninh Ninh nghe xong liền chấn động, cô nhanh chóng chống tay ngồi dậy nắm lấy cánh tay Tiêu Tử Khiêm, cố kéo anh tỉnh lại. 

“Tử Khiêm, anh nhìn kỹ đi, em là Sở Ninh Ninh, anh bình tĩnh lại, em đưa anh đi nghỉ, được không? Mai rồi chúng ta nói chuyện.” Giọng cô gấp gáp nhưng vẫn dịu dàng, như dỗ dành một người đang lạc lối.

Sở Ninh Ninh cố kéo Tiêu Tử Khiêm đứng dậy, nhưng sức lực của cô quá nhỏ bé so với anh. Cơ thể người đàn ông nặng nề và không hợp tác. Ánh mắt mơ hồ bỗng sắc lại, dường như hoàn toàn không nhận ra cô là ai, trong một thoáng, anh đưa tay, bất ngờ vác Sở Ninh Ninh lên vai.

“Áa!” Sở Ninh Ninh hoảng hốt kêu lên, tay chân quẫy loạn.

“Tử Khiêm! Anh làm gì vậy? Mau thả em xuống!” 

Cô đấm liên tục vào lưng anh, nhưng người đàn ông vẫn không buông, bước chân loạng choạng nhưng dứt khoát tiến về phía phòng ngủ.

“Phịch”—cánh cửa mở ra, Tiêu Tử Khiêm ném cô xuống giường, tấm đệm mềm lún xuống.

Sở Ninh Ninh còn chưa kịp phản ứng thì thân hình cao lớn đã đổ xuống, giữ chặt hai tay cô.

“Tử Khiêm, anh điên rồi! Buông em ra!” 

Sở Ninh Ninh vùng vẫy, giọng lạc đi, nước mắt dâng lên nơi khóe mắt. Tiêu Tử Khiêm dường như không nghe thấy, ánh mắt anh nhìn cô lại mang theo một nỗi đau sâu thẳm, giọng nói khàn đặc.

“Hạ Vãn Ý, tại sao lại đối xử với anh như vậy” 

Lời nói ấy khiến tim Sở Ninh Ninh như bị bóp nghẹt. Cô nhíu mày, quay mặt né tránh khi anh vùi đầu xuống cổ, hơi thở nóng hổi xen lẫn mùi rượu, những hành động mất kiểm soát khiến cô hoảng loạn.

“Đừng… đừng bỏ rơi anh…” giọng Tiêu Tử Khiêm nhỏ dần, gần như van nài.

Sở Ninh Ninh nhắm chặt mắt, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, thấm vào ga giường. Trong lòng là một mớ hỗn độn không thể gọi tên—đau đớn, xót xa, và tuyệt vọng. 

Cảm nhận được người đàn ông phía trên buông lỏng cảnh giác, Sở Ninh Ninh dùng hết sức lực còn lại đá vào hạ bộ của Tiêu Tử Khiêm. Anh đau đớn rên rỉ. Sở Ninh Ninh nhân cơ hội đẩy mạnh và thoát ra khiến Tiêu Tử Khiêm mất thăng bằng ngã sang bên cạnh. 

Cơn say khiến anh nhanh chóng kiệt sức. Chỉ trong chốc lát, hơi thở đã dần đều lại, rơi vào trạng thái mê man.

Sở Ninh Ninh ngồi bật dậy, vội vàng lau đi nước mắt và chỉnh lại y phục đã xộc xệch. Lồng ngực vẫn phập phồng vì sợ hãi. Cô quay đầu nhìn người đàn ông nằm bên cạnh.

Gương mặt Tiêu Tử Khiêm lúc này đã dịu lại, chỉ còn lại sự mệt mỏi và cô độc. Sở Ninh Ninh im lặng một lúc lâu rồi khẽ thở dài. Cô đứng dậy, nhẹ nhàng lấy khăn lau qua mặt và tay cho anh, giúp anh thay lại quần áo gọn gàng hơn. 

Từng động tác cẩn thận như đang chăm sóc một người rất quan trọng. Xong xuôi, Sở Ninh Ninh lặng lẽ đứng dậy bước ra khỏi phòng, cánh cửa khẽ khép lại sau lưng không phát ra một tiếng động.

....

“Ưm…” một tiếng rên trầm thấp thoát ra khỏi cổ họng.

Tiêu Tử Khiêm chậm rãi tỉnh dậy. Hàng mi nặng nề mở ra, ánh sáng nhàn nhạt từ rèm cửa len vào khiến anh vô thức nhíu chặt mày. Đầu đau như búa bổ, từng cơn nhức nhối dội lên khiến anh phải đưa tay siết lấy thái dương.

Ký ức đêm qua như những mảnh vỡ rời rạc lướt qua trong đầu—tiếng cãi vã, tiếng quát tháo. Bóng dáng mềm mại giãy giụa trong vòng tay, rồi tất cả đột ngột đứt đoạn, chỉ để lại một khoảng trống hỗn loạn khiến lòng anh càng thêm nặng nề.

Tiêu Tử Khiêm thở hắt ra, chậm rãi chống người ngồi dậy, ánh mắt lướt qua căn phòng rộng lớn quen thuộc. Tiêu Tử Khiêm cúi đầu nhìn bộ quần áo trên người đã được thay mới.

Tiêu Tử Khiêm đưa tay với lấy điện thoại đặt bên cạnh, gần như không do dự, anh bấm gọi, tiếng chuông vang lên vài hồi rồi kết nối.

“Alo?” giọng nói mềm mại của một thiếu nữ vang lên từ đầu dây bên kia. 

Giọng Tiêu Tử Khiêm khàn đặc, như vừa bị cát cứa qua.

“Ninh Ninh?”

Bên kia im lặng một nhịp rồi đáp lại: “Anh Tử Khiêm, có chuyện gì sao?” 

Giọng Sở Ninh Ninh bình tĩnh và nhẹ nhàng, không mang theo bất kỳ cảm xúc dư thừa nào. Tiêu Tử Khiêm đưa tay day trán, cố gắng xâu chuỗi lại những gì đã xảy ra.

“Ninh Ninh, tối qua anh không tỉnh táo, em đã đến đây à?” Giọng nói có chút do dự và mơ hồ.

“Ừm.” Sở Ninh Ninh đáp rất khẽ, “Anh gọi em đến, em thấy anh say nên đã giúp anh nghỉ ngơi, sau đó em có gọi cho Nguyệt Nguyệt, chắc bây giờ cậu ấy đang ở dưới lầu.”

Lời nói của cô rõ ràng, chưa kịp lên tiếng thì bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.

“Cộc cộc cộc” 

“Anh! Anh tỉnh chưa?” Giọng Tiêu Tử Nguyệt vang lên, mang theo sự lo lắng không giấu được.

Tiêu Tử Khiêm cụp mắt, hít một hơi sâu rồi hắng giọng: “Ninh Ninh, xin lỗi đã làm phiền em, cảm ơn em, anh cúp máy đây.”

Chưa đợi Sở Ninh Ninh đáp lại, anh đã nhấn tắt cuộc gọi.

“Tút… tút… tút…” âm thanh ngắt kết nối vang lên lạnh lẽo.

Cánh cửa bật mở, Tiêu Tử Nguyệt bước vào, trên tay là một bát canh giải rượu còn bốc khói. Cô tiến lại gần đặt lên bàn, ánh mắt không rời khỏi anh trai mình.

“Anh, anh uống đi, sẽ đỡ đau đầu hơn đó.” 

Tiêu Tử Khiêm không đáp, chỉ khẽ gật đầu rồi ngả người xuống giường. Cánh tay siết chặt đặt lên trán, như muốn ngăn những suy nghĩ hỗn loạn đang không ngừng trào lên.

Tiêu Tử Nguyệt đứng bên cạnh, do dự một lúc, cuối cùng vẫn không kìm được, nhỏ giọng hỏi Tiêu Tử Khiêm.

“Anh, chuyện của anh và chị Vãn Ý, thật sự không còn cách nào giải quyết sao?” 

Câu hỏi như chạm vào điểm yếu nhất trong lòng Tiêu Tử Khiêm. Anh nhắm mắt, trong đầu hiện lên hình ảnh của Hạ Vãn Ý—người con gái anh đã từng yêu đến mức tưởng rằng cả đời này chỉ cần có cô là đủ. 

Họ đã ở bên nhau lâu như vậy, cùng trải qua bao nhiêu kỷ niệm. Vậy mà đến cuối cùng, Tiêu Tử Khiêm lại nhận ra mình chưa từng thật sự hiểu Hạ Vãn Ý. 

Một nỗi chua xót dâng lên nơi đáy lòng, anh thở dài: “Tiểu Nguyệt, đừng lo.” 

Tiêu Tử Nguyệt nhìn anh trai mình, ánh mắt dần ảm đạm. Cô biết rõ hơn ai hết anh mình yêu Hạ Vãn Ý đến mức nào, vậy mà người phụ nữ ấy lại có thể làm ra chuyện như vậy. 

Một cảm giác phẫn nộ xen lẫn đau lòng dâng lên trong lòng Tiêu Tử Nguyệt, nhưng cuối cùng cô chỉ im lặng, không nói thêm gì nữa. Căn phòng lại rơi vào tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng thở nặng nề của người đàn ông đang nằm đó, cùng những suy nghĩ rối ren không lối thoát.