Chương 1: Sở Ninh Ninh thích Tiêu Tử Khiêm

2,379 Chữ 14/05/2026 41 lượt xem

Gõ để tìm kiếm chương nhanh

Thành phố về đêm như khoác lên mình một lớp áo rực rỡ. Những dải đèn neon kéo dài bất tận phản chiếu lên mặt kính của các tòa nhà cao tầng, ánh sáng đủ màu hòa trộn vào nhau tạo thành một thứ huyễn hoặc vừa đẹp đẽ vừa xa cách.

Giữa không gian náo nhiệt ấy, quán rượu nổi tiếng nằm ở góc phố trung tâm lại càng trở nên ồn ào. Tiếng nhạc vang lên từng nhịp dồn dập, tiếng ly chạm nhau lanh canh, tiếng cười nói của những con người đang tận hưởng đêm dài. 

Ở góc khuất của quầy, Sở Ninh Ninh ngồi đó, bóng lưng cô độc đầy mỏi mệt. Trên người cô là chiếc sơ mi trắng đơn giản được cài kín đến cổ, kết hợp với quần tây đen ôm gọn dáng người mảnh mai. Phong thái của một nhân viên công sở vừa trở về từ chuyến công tác dài ngày.

Mái tóc đen dài buông nhẹ sau vai, vài sợi rơi xuống bên má làm nổi bật gương mặt thanh tú. Trong tay Sở Ninh Ninh là ly rượu vang đắt đỏ, chất lỏng sóng sánh phản chiếu như màu máu loang lổ. 

Đôi mắt Sở Ninh Ninh thẫn thờ nhìn vào khoảng không trước mặt.

“Ninh Ninh, anh trai mình sắp kết hôn rồi đó.” Câu nói đơn giản nhưng lại giống như một nhát kéo sắc lạnh.

Môi Sở Ninh Ninh run rẩy, mấp máy không thành lời: “Tiểu Nguyệt, cậu nói đùa gì vậy?” 

Tiêu Tử Nguyệt khựng lại, ánh mắt hiện lên chút do dự rồi lại thở dài: “Ninh Ninh, cậu mới về nước nên không biết, anh trai mình kết hôn với chị Vãn Ý đó, hai người đó đã quen nhau từ lâu, mọi thứ đều đã chuẩn bị xong hết rồi.” 

Từng chữ từng chữ rơi xuống, chậm rãi mà tàn nhẫn, như những giọt nước lạnh thấm dần vào tim. Sở Ninh Ninh thu hồi suy nghĩ, quay trở lại nhìn ly rượu trong tay. Trong khoảnh khắc ấy, cả thế giới xung quanh dường như lùi xa, chỉ còn lại tiếng tim đập nặng nề trong lồng ngực.

Sở Ninh Ninh nâng ly rượu, không do dự nốc cạn.

“Khụ… Khụ…” 

Chất rượu cay nồng tràn xuống cổ họng, nóng rát đến mức tiếng ho khan bật ra. Lồng ngực như bị ai đó bóp nghẹt.

“Hức…” một tiếng nghẹn nhỏ thoát ra.

Không rõ là do rượu hay do trái tim đã không chịu nổi, nước mắt của Sở Ninh Ninh rơi xuống, hòa lẫn với vị đắng nơi đầu lưỡi. Bờ vai cô khẽ run, từng cơn nhỏ nhưng không thể kiểm soát. Sở Ninh Ninh cúi đầu, mái tóc đen rủ xuống che đi gương mặt đã ướt nhòe.

Ngoài kia qua lớp kính trong suốt, đường phố vẫn tấp nập, dòng người qua lại không ngừng, tiếng cười nói, tiếng xe cộ, tiếng nhạc từ những cửa hàng ven đường vang lên rộn ràng. Tất cả đều tràn đầy sức sống, như thể cả thế giới đang vui vẻ đón chào một điều gì đó tốt đẹp.

Nhưng trong lòng Sở Ninh Ninh, lại là một khoảng trống lạnh lẽo đang dần mở rộng. Những ký ức từng chút một hiện lên, như những mảnh kính vỡ, sắc nhọn và lạnh buốt, từng mảnh từng mảnh cứa vào tim cô, đau đến mức không thể kêu thành tiếng, rồi lại rơi xuống, vỡ vụn trong im lặng, không một ai hay biết.

...

Sáng hôm sau.

“Ninh Ninh, con mau ra đây, xem ai đến này.”  Giọng của Phó Uyển Nghi vang lên từ dưới lầu, dịu dàng nhưng rõ ràng xuyên qua không gian yên tĩnh của căn biệt thự rộng lớn.

Sở Ninh Ninh đang ngồi trước bàn trang điểm khẽ giật mình. Cô vừa tắm xong, mái tóc dài còn ướt.

“Con đến ngay!” Cô vội đáp lại, giọng vẫn còn chút lơ đãng.

Bàn tay cuống cuồng buộc vội thành một búi lỏng phía sau, chân trần chạm xuống sàn gỗ lạnh. Cầu thang uốn cong dẫn xuống phòng khách rộng mở. Ngay khi ánh mắt Sở Ninh Ninh chạm đến bóng người đàn ông đang đứng giữa phòng, bước chân bỗng khựng lại. 

Trái tim trong lồng ngực đập mạnh một nhịp rồi hụt hẫng rơi xuống.

Tiêu Tử Khiêm đứng đó, vẫn là dáng vẻ cao ráo quen thuộc. Áo sơ mi màu xám nhạt ôm gọn bờ vai rộng, quần tây đen tôn lên thân hình thẳng tắp. Khí chất trầm ổn và trưởng thành hơn nhiều so với ký ức của Sở Ninh Ninh.

Tiêu Tử Khiêm ngẩng đầu lên, ánh mắt vừa chạm đến Sở Ninh Ninh liền dịu xuống, như có một tầng ấm áp nhẹ nhàng phủ lên.

“Ninh Ninh, em về nước rồi à?” giọng anh trầm thấp, mang theo sự quen thuộc.

Sở Ninh Ninh mất một lúc lâu mới hoàn hồn, đôi môi mấp máy nhưng không phát ra tiếng. Cô đứng trên bậc thang nhìn anh, rồi cuối cùng cũng chậm rãi bước xuống. 

“Tử Khiêm, mau vào đây.” 

Phó Uyển Nghi từ trong bếp bước ra, trên tay là đĩa trái cây đã gọt sẵn. Bà đặt xuống bàn trà, ánh mắt nhìn hai người đầy ý vị. 

“Hai đứa nói chuyện đi, bác ra ngoài một lát.” 

Nói xong bà liền rời đi, để lại không gian rộng lớn chỉ còn lại hai con người đứng đối diện nhau. Không khí bỗng trở nên yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả nhịp thở. Sở Ninh Ninh dừng lại trước mặt Tiêu Tử Khiêm, hít nhẹ một hơi, giọng nói khô khốc như bị rút hết nước.

“Anh Tử Khiêm, chúc mừng đám cưới.” 

Lời chúc nhẹ đến mức gần như lặng đi trong không trung. Tiêu Tử Khiêm nhìn Sở Ninh Ninh, khóe môi cong lên, bàn tay lớn vươn ra, tự nhiên đặt lên đầu cô xoa nhẹ.

“Ninh Ninh, nhờ em giúp đỡ Vãn Ý nhé, cô ấy không có nhiều bạn bè.” 

Từng chữ anh nói đều bình thản, nhưng đối với Sở Ninh Ninh lại giống như từng nhát kim đâm vào tim. Sở Ninh Ninh cố nén lại cơn đau đang dâng lên, móng tay đâm vào lòng bàn tay, cố giữ cho giọng mình không run rẩy.

“Anh Tử Khiêm, hôn lễ bao giờ thì tổ chức vậy?” 

Tiêu Tử Khiêm không trả lời ngay, anh rút tay về xỏ vào túi quần, dáng vẻ ung dung ngồi xuống ghế sofa. Một chân vắt nhẹ lên, bàn tay còn lại vươn tới đĩa trái cây, lấy một miếng táo đã được sẵn. 

Sở Ninh Ninh gần như phản xạ mà bước tới, vội vàng ngăn lại: “Anh Tử Khiêm, anh không thích ăn táo mà…” 

Thấy giọng Sở Ninh Ninh mang theo chút gấp gáp, Tiêu Tử Khiêm hơi khựng lại rồi bật cười. Anh không dừng lại, vẫn thản nhiên đưa miếng táo vào miệng nhai một cách chậm rãi.

“Là Vãn Ý thích ăn, ở cạnh cô ấy lâu dần cũng thành thói quen.” 

Sở Ninh Ninh  lặng người, cánh tay vẫn còn giơ giữa không trung, sau đó liền chậm rãi thu lại. 

Sở Ninh Ninh nhìn vào mắt của Tiêu Tử Khiêm, đôi mắt ấy đang tràn đầy một thứ cảm xúc tình cảm chưa bao giờ dành cho cô. Sở Ninh Ninh bặm chặt môi, nuốt xuống tiếng nghẹn đang dâng lên nơi cổ họng, ép bản thân nở ra một nụ cười rạng rỡ.

“Anh Tử Khiêm, em và Tiểu Nguyệt nhất định sẽ giúp chị Vãn Ý, anh đừng lo.” Giọng cô nhẹ nhàng, thậm chí còn mang theo chút vui vẻ.

Tiêu Tử Khiêm đứng dậy, tiến lại gần, bàn tay vỗ nhẹ lên vai cô như một sự khích lệ: “Ninh Ninh, thật may mắn khi anh có một đứa em gái như em và Tử Nguyệt.” 

Hai chữ "em gái” nói ra tự nhiên đến mức vạch ra ranh giới rõ ràng giữa cô và anh. Tiêu Tử Khiêm quay người: “Anh về đây.” 

Bóng lưng cao lớn của Tiêu Tử Khiêm dần rời khỏi căn phòng. Ánh sáng từ cửa chính chiếu vào, kéo dài bóng anh trên sàn nhà rồi từ từ biến mất.

Sở Ninh Ninh đứng đó nhìn theo đến khi cánh cửa khép lại, căn phòng trống vắng giống như chưa từng có ai xuất hiện. Đột nhiên Sở Ninh Ninh quay người, gần như chạy trốn lao lên cầu thang.

"Rầm!” cửa phòng đóng sầm lại.

Sở Ninh Ninh ngã xuống giường, vùi mặt vào gối.

“Hức… hức…” tiếng nức nở bị nén lại vang lên, nước mắt trào ra không thể kiểm soát, thấm ướt cả lớp vải mềm.

Bờ vai nhỏ run lên từng hồi, như muốn trút hết tất cả những gì đã kìm nén suốt bao năm. Trong cơn nghẹn ngào, Sở Ninh Ninh siết chặt chăn.

“Tiêu Tử Khiêm, đồ khốn nạn…”