Chương 8: Chút vui vẻ hiếm hoi
Gõ để tìm kiếm chương nhanh
Lý Bội Nghi quay đầu: “Mục thúc?”
Người vừa bước vào là Mục Lâm, tâm phúc lâu năm của Lý Kiến. Mục gia đã nhiều đời trung thành với Lý phủ, từ khi nàng còn nhỏ, ông đã luôn ở bên cạnh chăm sóc nàng như cháu ruột. Mái tóc ông đã điểm bạc, tấm lưng hơi còng xuống theo năm tháng nhưng nụ cười vẫn hiền hậu như xưa.
“Thúc làm gì ở đây?”
Mục Lâm cúi đầu hành lễ rồi đáp: “Quận chúa, Lý đại nhân đã ra ngoài từ sáng sớm.”
“Ra ngoài?” Lý Bội Nghi nhíu mày, “ông ấy đi đâu?”
Mục Lâm lắc đầu: “Đại nhân đi rất vội, vừa trời sáng đã thúc ngựa rời phủ, nô cũng không kịp đuổi theo, có lẽ chiều tối đại nhân mới quay về.”
Một tia nghi ngờ lướt qua ánh mắt Lý Bội Nghi.
“Quận chúa, để nô dẫn người về viện nghỉ ngơi.” Giọng Mục Lâm kéo nàng về thực tại.
Lý Bội Nghi khẽ gật đầu rồi xoay người bước ra khỏi thư phòng.
Trên con đường lát đá dẫn về Phù Hoa viện, ánh nắng sớm xuyên qua tán cây, rơi xuống từng vệt sáng nhạt.
Lý Bội Nghi sực nhớ ra: “Mục thúc, ca ca ta hôm nay có ở phủ không?”
Mục Lâm quay lại, đáp: “Bẩm quận chúa, Lý thiếu phó đang ở trong phủ.”
“Vậy sao…” Một tia sáng thoáng qua mắt nàng, “Vậy ta qua chỗ huynh ấy.”
Lý Bội Nghi phất tay: “Thúc về đi, không cần theo ta.”
“Vâng.” Mục Lâm cúi đầu, lui xuống.
Lý Bội Nghi cùng Tố Hân rẽ sang lối nhỏ bên phải. Con đường lát đá uốn lượn, hai bên trồng đầy trúc xanh, gió thổi qua phát ra âm thanh xào xạc nhẹ nhàng. Cánh cổng son vàng của Tinh Nguyệt viện dần hiện ra phía trước.
Lý Bội Nghi bước vào. Quang cảnh bên trong vẫn như xưa, thanh nhã và yên tĩnh, từng viên đá, từng gốc cây đều được chăm sóc cẩn thận, giống hệt con người của Lý Hàn Dực.
Lý Bội Nghi khẽ bật cười. Ngày trước nàng còn tranh giành với Lý Hàn Dực để được ở nơi này. Khi đó nàng còn nhỏ, tính tình ngang bướng, Lý Kiến cũng phải lắc đầu chịu thua.
Cuối cùng vẫn là Lý Hàn Dực nhường nàng. Tuy nhiên sau khi nàng chuyển về Tiêu Vân phủ, Lý Hàn Dực lại dọn về Tinh Nguyệt viện.
Nghĩ đến đây lòng nàng khẽ mềm đi.
“Tuế Tuế.” Một giọng nói dịu dàng vang lên khiến Lý Bội Nghi quay đầu.
Ánh nắng ban mai chiếu lên thân ảnh hắn, trường bào trắng lay động, từng bước đi thong thả, tựa như một bức tranh thủy mặc sống động. Khí chất thanh nhã của văn sĩ, ngũ quan như ngọc, nụ cười dịu dàng như gió xuân.
“Ca ca, huynh đang làm gì ở đây vậy?” Giọng nói trong trẻo của Lý Bội Nghi vang lên.
Lý Hàn Dực bước tới ngắm nhìn Lý Bội Nghi. Hình ảnh thiếu nữ trong lòng hôm trước vẫn chưa kịp tan đi.
“Tuế Tuế” Lý Hàn Dực khẽ gọi, giọng trầm thấp hơn thường ngày một chút, “sao muội lại đến đây?”
Lý Bội Nghi ngẩng đầu nhìn hắn.
“Ta đang định về Lý phủ ở một thời gian” giọng nói mang theo chút hờn dỗi nhẹ, “Tiêu Vân điện cô quạnh quá, ta ở đó một mình, sợ rằng sẽ buồn chết mất.”
Đáy mắt Lý Hàn Dực lóe lên một tia sáng. Hắn tiến lên một bước, bàn tay nâng lên, nhẹ nhàng vuốt mái tóc đen dài của nàng, động tác tự nhiên đến mức như đã lặp lại vô số lần.
“Được, muội thích là được. Ta sẽ sai người dọn dẹp Phù Hoa viện cho muội.”
“Đa tạ huynh.” Lý Bội Nghi mỉm cười.
“Vào trong đi.”
“Ừm.”
Hai người sánh bước vào thư phòng. Bên trong, không gian thanh tĩnh, mùi mực thoang thoảng, từng giá sách xếp ngay ngắn.
Lý Bội Nghi vừa ngồi xuống, chợt nhớ ra điều gì: “Ca ca, huynh có biết cha đi đâu không?”
Lý Hàn Dực hơi khựng lại, rồi lắc đầu: “Ta chỉ nghe cha nói ông xuống trấn làm chút việc. Nhưng cụ thể là gì thì ta cũng không rõ.”
Lý Bội Nghi im lặng. Bàn tay trong ống áo siết lấy chiếc khăn tay, đầu ngón tay vô thức miết nhẹ, như đang cố trấn an chính mình.
Lý Hàn Dực nhìn nàng, thấy rõ sự lo lắng trong đôi mắt ấy.
“Muội đừng lo” hắn nói khẽ, giọng trầm ổn, “đến tối cha sẽ về, khi đó chúng ta sẽ cùng dùng cơm.”
Lý Bội Nghi gật đầu, tạm bỏ qua những suy nghĩ trong lòng: “Được, vậy tối nay ta sẽ làm món sườn xào huynh thích nhé.”
Lý Bội Nghi vừa nói, đôi mắt vừa sáng rực, tinh thần lập tức phơi phới như thể đã tìm được việc để làm.
Nhưng biểu cảm của Lý Hàn Dực bên cạnh lập tức thay đổi. Khóe môi hắn khẽ giật, ánh mắt từ dịu dàng chuyển sang … có chút khó nói. Lý Hàn Dực quay sang nhìn Tố Hân, ánh mắt cầu cứu hiện lên rõ ràng.
Tố Hân hiểu ý, vội vàng tiến lên: “Quận chúa, hay là để nô tỳ làm cho? Người vẫn là đừng động vào bếp, kẻo lại bị thương…”
“Không sao.” Lý Bội Nghi xua tay: “Lâu rồi ta cũng chưa nấu ăn, ta sẽ cẩn thận.”
Nói xong, nàng còn gật đầu chắc chắn, như thể đã quyết tâm.
"Cái này…” Tố Hân đầy lúng túng nhìn Lý Hàn Dực.
Lý Hàn Dực chỉ khẽ lắc đầu rồi mỉm cười.
Chiều xuống, ánh hoàng hôn buông nhẹ, nhuộm cả Lý phủ trong sắc vàng ấm áp.
Tại một góc viện nào đó.
“Mau! Mau bắt con gà kia lại!”
“Bên kia! Nó chạy bên kia rồi!”
“Ai giữ cửa lại—!”
“Áaaa! Cháy rồi!!”
“Dập lửa! Mau dập lửa!!”
“Ầm—!”
“Bịch—!”
“Xèo xèo—!”
Hàng loạt những âm thanh hỗn loạn vang lên không ngừng. Khói bốc lên nghi ngút, gia nhân chạy tán loạn.
Một con gà trên cổ còn vương máu đang bay loạn khắp sân, lông trắng tung bay.
“Quận chúa! Cẩn thận!!”
“Quận chúa!! Đừng cầm dao—!!”
“Quận chúa!!!”
Trong đình nhỏ cách đó không xa, Lý Hàn Dực đang ngồi ung dung chậm rãi nhấp một ngụm trà. Toàn bộ âm thanh hỗn loạn kia đều lọt vào tai hắn.
Khóe môi Lý Hàn Dực cong lên một nụ cười bất đắc dĩ. Lý Bội Nghi vẫn như vậy. Mỗi lần nàng bước vào nhà bếp là một lần Lý phủ phải sửa sang lại.
Lý Hàn Dực nhớ rõ khi đó Lý Bội Nghi nhất quyết tự tay làm món gà hầm bồi bổ cho Lý Kiến. Kết quả nàng liền cầm dao chặt gà mà mắt không chớp, con gà còn sống bị dọa đến mức bay khắp nơi.
Còn nàng đứng giữa sân, tay cầm dao, tóc rối tung, mặt dính bột, vẫn nghiêm túc đến mức buồn cười.
“…”
Lý Hàn Dực bật cười, uống cạn chén trà trong tay, ánh mắt nhìn về phía làn khói đang bốc lên.
Có lẽ hôm nay sẽ là một ngày dài.