Chương 7: Hồi phủ thăm dò
Gõ để tìm kiếm chương nhanh
“Tuế Tuế… mau chạy… nhanh!” Giọng nói gấp gáp, khàn đặc của Lý Kiến vang lên giữa màn khói lửa mịt mù.
“Không—! Cha! Đừng bỏ con!” Lý Bội Nghi hét lên, nước mắt tuôn như vỡ đê. Hai chân nàng như bị đóng chặt, không thể nhấc nổi dù chỉ một bước. Trước mắt nàng là phụ thân đang từ từ ngã xuống.
“Tuế Tuế…” Lý Kiến đưa tay về phía nàng, ánh mắt vừa đau đớn vừa cố gắng dịu dàng, “nghe cha… chạy đi…”
“Con không đi! Con không đi!” Lý Bội Nghi ôm chặt lấy thân thể đang dần yếu đi của Lý Kiến.
“Lý… Trọng… Diễn…” Lý Kiến thở dốc, từng chữ như bị nghiền nát trong cổ họng, “mau… tìm hắn…”
Giọng ông yếu dần, những lời nói đến đầu môi không thoát ra được, bàn tay đang giơ lên liền buông thõng.
“CHA!!!”
Lý Bội Nghi bật dậy, cả người run lẩy bẩy. Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo, tóc dính bết vào hai bên thái dương. Hơi thở dồn dập, gấp gáp như người vừa thoát khỏi vực sâu sinh tử.
“Quận chúa!” Tố Hân từ ngoài vội vàng chạy vào, sắc mặt đầy lo lắng.
“Người sao vậy? Nô tỳ nghe thấy tiếng người.”
Tố Hân lo lắng quan sát Lý Bội Nghi. Sắc mặt nàng trắng bệch, đôi mắt mở lớn, nhưng không có tiêu cự, như vẫn còn mắc kẹt trong cơn ác mộng chưa tỉnh.
“Quận chúa, người lại gặp ác mộng sao?” Tố Hân tiến lên, vội vàng rót một chén trà, tay run run đưa cho nàng.
“Người uống chút nước đi, sẽ đỡ hơn đó.”
Lý Bội Nghi dần bình tĩnh lại, cánh tay run rẩy đón lấy chén nước, nước trôi xuống cổ họng khiến nàng cảm thấy thoải mái hơn đôi chút. Hình ảnh thanh kiếm xuyên qua lồng ngực của Lý Trọng Diễn vẫn còn đó. Máu nhuộm đỏ bậc thềm hoàng thành, lan ra đến tận chân nàng.
Sau đó là những ngày dài không có ánh sáng. Nàng bị Mặc Diễm Thần giam cầm và dày vò. Hắn nghiền nát cơ thể và tâm trí nàng từng chút một.
“Quận chúa.” Giọng Tố Hân kéo nàng trở lại.
Lý Bội Nghi chớp mắt.
“Tố Hân.” Giọng nàng khàn khàn.
“Chuẩn bị xe. Chúng ta về Lý phủ.”
Tố Hân nhìn nàng: “Vâng.”
Xe ngựa lăn bánh trên con đường đá, phát ra những âm thanh trầm đục trong không gian tĩnh mịch.
Lý Bội Nghi ngồi trong xe suy nghĩ.
“Cha…” Nàng khẽ thì thầm, đôi mắt khép lại.
Kiếp trước, ba năm sau khi Mặc Diễm Thần bước lên vị trí Thượng thư Hình bộ. Ngày hôm đó, Lý Bội Nghi vẫn còn nhớ rất rõ.
Trong thư phòng của hoàng cung, ánh nến lay động, bóng người kéo dài trên nền đá lạnh. Một phong thư được đặt ngay ngắn trên bàn, giấy trắng mực đen, nhưng từng nét chữ lại nặng nề đến nghẹt thở.
“Tuế Tuế, muội xem đi.” Giọng Lý Trọng Diễn trầm thấp, không còn sự dịu dàng thường ngày.
Lý Bội Nghi khẽ run tay nhận lấy. Chỉ mới đọc vài dòng đã khiến ắc mặt nàng đã trắng bệch.
Đó là thư tố cáo phụ thân nàng, Lý Kiến, người đã tham ô lương thảo vận chuyển ra biên giới. Công việc này vốn từ trước đến nay đều do ông phụ trách, từng chuyến hàng, từng con số trong thư đều rõ ràng đến mức không thể chối cãi.
Phía cuối là ấn dấu đỏ rực của Hình bộ.
“Không, không thể…” giọng Lý Bội Nghi run rẩy, “cha ta sẽ không làm chuyện đó, Diễn ca ca, huynh biết điều đó mà…”
Lý Trọng Diễn nhìn nàng, ánh mắt phức tạp xen lẫn tiếng thở dài.
“Tuế Tuế, ta chưa lập tức bắt ông ấy, nhưng văn võ triều thần đã đồng loạt dâng sớ, ta không thể làm ngơ. Ta sẽ cho Lý thúc một cơ hội, cũng là cho Lý phủ một con đường lui. Ta hy vọng mọi thứ đều không phải sự thật.”
Lý Bội Nghi siết chặt bức thư trong tay, trong lòng rối như tơ vò. Nàng chạy đi tìm Mặc Diễm Thần, nhưng hắn đã biến mất không còn dấu vết. Cả Lý phủ như chìm trong tuyệt vọng, Lý Hàn Dực ngày đêm không ngủ tìm ra chứng cứ để bảo vệ cha nàng.
Vài ngày sau khi nàng cùng Lý Hàn Dực rời kinh thành đến chùa cầu phúc. Dưới gốc bồ đề, Lý Hàn Dực đứng bên cạnh, ánh nắng xuyên qua tán lá rơi xuống vai hắn, giọng nói ấm áp an ủi nàng.
“Tuế Tuế, đừng lo, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”
Nàng khi đó nhìn hắn, trong lòng thật sự mong mỏi khi trở về, mọi hiểu lầm đều sẽ được hóa giải. Nhưng thứ đợi nàng trở về, lại là cảnh tượng đẫm máu. Tiếng gào khóc, tiếng binh khí va chạm, tiếng bước chân hỗn loạn vang vọng khắp nơi.
Lý Bội Nghi đứng chết lặng giữa sân điện, toàn thân lạnh toát. Ánh mắt dừng lại trên bậc thềm cao nhất của hoàng thành.
Mặc Diễm Thần đang đứng đó. Vết thương cùng máu chằng chịt, ánh mắt lạnh lẽo như băng. Trong tay hắn là một thanh trường kiếm, lưỡi kiếm đang đâm xuyên lồng ngực của Lý Trọng Diễn, máu nhuộm đỏ long bào, cơ thể to lớn từ từ ngã xuống.
“Diễn ca ca!!!!” Giọng Lý Bội Nghi vỡ vụn.
Ngay bên cạnh là Triệu Ân. Nàng cũng nằm đó một cách im lặng. Gương mặt vẫn xinh đẹp, nhưng đã mất đi hơi thở.
“Không… không…” Lý Bội Nghi lùi lại, cả thế giới trước mắt như sụp đổ.
“Tuế Tuế!” Lý Hàn Dực bước lên chắn trước nàng, tay cầm kiếm, hơi thở gấp gáp, “Đi! Muội mau đi!”
“Không—!” Lý Bội Nghi lắc đầu, nước mắt không ngừng rơi.
Mặc Diễm Thần nghe thấy tiếng nàng liền quay đầu, hắn thu kiếm, từ trên bậc thềm chậm rãi bước xuống, giống như tu la dưới địa ngục đang tiến về phía nàng.
Xe ngựa khẽ rung khiến Lý Bội Nghi mở mắt. Trong lòng là vô số những suy nghĩ chồng chéo.
Rốt cuộc Mặc Diễm Thần đã ngấm ngầm điều tra từ bao giờ. Phụ thân nàng cả đời thanh liêm, nàng tin rằng ông tuyệt đối không thể làm ra chuyện như vậy.
Vậy thì bức thư kia từ đâu mà có?
Còn Mặc Diễm Thần…
Trong ba năm ở bên hắn, nàng đã từng nhìn thấy trong đáy mắt u tối ấy có ánh sáng. Lý trí mách bảo nàng rằng hắn không phải người như vậy. Nhưng tại sao…
“Quận chúa, đến nơi rồi.” Giọng Tố Hân vang lên, kéo Lý Bội Nghi trở về thực tại.
Lý Bội Nghi siết tay. Phía trước, Lý phủ hiện ra trong làn sương sớm. Nàng bước xuống xe, nhất định phải tìm ra chân tướng trước khi mọi chuyện quá trễ.
Trong bóng tối, không gian ẩm thấp của căn hầm như bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng và chết chóc. Ngọn đèn dầu leo lét treo trên tường, ánh sáng vàng yếu ớt lay động, khiến bóng người trên vách đá méo mó, như những con quỷ đang giãy giụa.
“Trương Vãn, việc ta giao đã tiến hành đến đâu rồi?” Giọng nói vang lên lạnh lẽo, không nhận ra chút hơi ấm nào.
Trên bục cao, nam nhân đang tựa lưng vào ghế, thân hình ẩn trong bóng tối. Chiếc mặt nạ quỷ che kín gương mặt, chỉ để lộ đôi mắt híp dài phía sau đang lóe lên tia lạnh lẽo.
Trương Vãn quỳ phía dưới, tấm lưng thẳng tắp, đầu hơi cúi, tư thế cung kính nhưng không hề yếu thế.
“Bẩm đại nhân” giọng hắn đều đều, “người của chúng ta vẫn đang chiêu mộ. Đa phần là thổ phỉ từ các vùng biên, ngoài ra đã bắt đầu có người trong triều ngầm tiếp ứng.”
Trương Vãn dừng lại một nhịp, rồi nói tiếp: “Còn về chuyện của Lý Kiến, thần e rằng cần phải có thêm nội ứng, nếu không rất khó để bắt thóp được ông ta.”
Không khí chợt trầm xuống.
“Ồ?” Nam nhân trên bục khẽ nghiêng đầu.
“Vậy ngươi có cao kiến gì sao?”
Trương Vãn ngẩng đầu. Ánh sáng chiếu lên gương mặt tuấn tú và góc cạnh của hắn. Đôi mắt tĩnh lặng như nước chết, không một gợn sóng.
“Thuộc hạ, xin nhận mệnh.”
Nam nhân trên bục khẽ nhếch môi.
“Trương Vãn” giọng hắn trầm xuống, như tiếng thì thầm của quỷ trong đêm, “đừng làm ta thất vọng.”
Hắn hơi cúi người về phía trước: “Hãy nhớ, mục tiêu của chúng ta, là toàn bộ mạng sống của cả Lý gia.”
Trương Vãn cúi đầu thật sâu: “Thuộc hạ đã rõ.”
Trương Vãn đứng dậy rồi xoay người bước ra khỏi căn hầm tối tăm. Cánh cửa đá chậm rãi khép lại.
“Cha, người có ở đây không?” Giọng Lý Bội Nghi vang lên khắp thư phòng trống trải.
“Quận chúa?” Giọng nói già nua vang lên phía sau.