Chương 5: Quân Dật
Gõ để tìm kiếm chương nhanh
Chu Sự tiến lên một bước: “Quận chúa, chính là hắn.” ông ngập ngừng: “Nhưng nô không biết tên hắn.”
Lý Bội Nghi không đáp, trong lòng lúc này là một mảng hỗn loạn.
Kiếp trước, chỉ vì sự bảo vệ của Mặc Diễm Thần khỏi những ánh mắt tham lam và bàn tay bẩn thỉu tại chợ đen, trái tim của thiếu nữ đã rung động.
Cả kinh thành đều biết, Tuế An quận chúa yêu thị vệ Mặc Diễm Thần đến mức nào. Nàng bất chấp những lời khuyên răn đưa hắn lên làm thị vệ thân cận.
Sớm chiều bên nhau, yêu đến mù quáng, yêu đến đánh mất tất cả. Mãi sau này khi chết, nàng mới biết Mặc Diễm Thần căn bản không phải nô lệ bình thường, hắn chính là Nhiếp chính vương cao cao tại thượng của Hắc Tề, mảnh đất đã bị Thái thượng hoàng chinh phạt.
Chỉ ba năm, Lý Bội Nghi đã giúp Mặc Diễm Thần từ tội nô vô danh trở thành Thượng Thư Hình bộ, nắm trong tay một nửa binh quyền của Đại Huyền.
Nghĩ lại đúng là chuyện nực cười nhất thiên hạ. Nàng đã yêu hắn đến mức bỏ qua tôn nghiêm của bản thân, vậy mà hắn…
Lý Bội Nghi cắt đứt dòng suy nghĩ, vẫn chưa muộn, nàng nhất định không được để lộ sơ hở trước mặt hắn. Lý Bội Nghi hít sâu một hơi rồi tiến lên, khoảng cách giữa hai người liền rút ngắn.
“Ngươi tên là gì?” Giọng Lý Bội Nghi đầy lạnh lẽo.
Mặc Diễm Thần nhìn Lý Bội Nghi. Khoảnh khắc nàng bước vào, hắn biết hắn đã đúng, kiếp trước, nàng cũng đã đến.
Mặc Diễm Thần từ từ đứng dậy. Thân hình cao hơn Lý Bội Nghi gần hai cái đầu, khi đứng dậy liền che khuất ánh sáng phía sau, khiến cả gương mặt chìm vào bóng tối.
Mặc Diễm Thần tiến gần lại Lý Bội Nghi, không gian như bị ép chặt.
“Phịch—” Mặc Diễm Thần liền quỳ xuống trong sự kinh hô của Tố Hân và Chu Sự. Bàn tay hắn chậm rãi đưa lên, chạm vào vạt áo nàng.
"Vô lễ.” Tố Hân nâng cao giọng, cánh tay định đưa ra gạt bỏ, Lý Bội Nghi đã nhanh chóng nắm tay nàng khẽ lắc đầu. Tố Hân cau mày rút tay về.
“Quận chúa...” Mặc Diễm Thần lên tiếng, giọng nói mềm như tơ lụa như cọ vào lòng người.
“Nô không nhớ tên, cầu Quận chúa ban tên.” Hắn ngẩng đầu, đôi mắt hồ ly đen thẳm không chút giấu giếm nhìn thẳng vào Lý Bội Nghi.
Lý Bội Nghi cụp mắt nhìn Mặc Diễm Thần dưới chân. Một thoáng nàng đã nghĩ, bản thân nàng cũng từng ở vị trí của hắn, cầu hắn buông tha cho nàng.
Lý Bội Nghi nâng mắt, dứt khoát lùi lại một bước, vạt áo được buông ra, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.
Lý Bội Nghi quay người.
“Chu thúc, đem hắn đến chuồng ngựa, ở cùng Tiểu Ngũ. Gọi là Quân Dật đi.”
Chu Sự hơi sững lại, nhưng nhanh chóng cúi đầu: “Vâng.”
Lý Bội Nghi bước đi, nhanh đến mức gần như chạy trốn. Sau lưng nàng, đáy mắt Mặc Diễm Thần xẹt qua một tia nghi hoặc. Lý Bội Nghi bặm môi bỏ qua cảm giác ớn lạnh đang bò dọc sống lưng kia. Nàng rảo bước nhanh hơn cho đến khi hoàn toàn rời khỏi căn phòng đó, rời khỏi hắn.
Đêm xuống.
Lý Bội Nghi ngâm mình trong làn nước ấm, hơi nước mỏng như sương phủ quanh thân thể nàng, xóa đi phần nào mệt mỏi. Khi bước ra, nàng chỉ khoác một lớp y phục mỏng, mái tóc đen dài còn vương hơi ẩm, buông xuống như thác.
Tố Hân đứng phía sau, nhẹ nhàng dùng khăn lau tóc cho nàng.
“Quận chúa.” Giọng Tố Hân đầy dè dặt.
"Hửm?”
"Quận chúa, nô tỳ cảm thấy tên mã nô kia thật đáng sợ. Người không nhìn thấy ánh mắt hắn sao? Thật nhiều sát khí.”
"Ha…” Lý Bội Nghi bật cười, mắt nhắm lại dưỡng thần, "Tố Hân, người đừng lo lắng quá, hắn không dám làm gì đâu.”
"Nhưng…”
"Thôi được rồi, đi ngủ sớm đi.” Lý Bội Nghi chen ngang.
"Vâng, nô tỳ cáo lui.” Tố Hân nhỏ giọng.
Lý Bội Nghi không đáp, chỉ khẽ “ừ” một tiếng.
Tố Hân đi ngang qua ngọn đèn dầu, "phụt”, căn phòng liền chìm vào bóng tối. Chỉ còn lại ánh sáng từ mặt trăng len qua cửa sổ, trải một lớp bạc lạnh lẽo lên sàn gỗ, lên giường, lên cả thân ảnh mảnh mai của Lý Bội Nghi.
Lý Bội Nghi xoay người từng bước tiến về phía giường nhỏ.
“Cạch—” Âm thanh rất khẽ vang lên.
Lý Bội Nghi lập tức dừng bước, ánh mắt trở nên sắc bén.
“Ai?”
Lý Bội Nghi quay đầu nhìn quanh phòng rồi chậm rãi đến bên cửa sổ. Gió đêm lùa vào, lạnh buốt. Không có ai cả. Lý Bội Nghi cau mày, vươn tay định đóng cửa lại.
“Quận chúa.” Giọng nam nhân vang lên ngay sau lưng.
Lý Bội Nghi còn chưa kịp phản ứng, một cánh tay như rắn nước đã chậm rãi tiến tới chạm vào vòng eo của nàng. Lý Bội Nghi rùng mình, giọng nói kia quen thuộc đến mức khắc cốt ghi tâm, nàng cố trấn tĩnh bản thân.
"Ngươi là ai?”
"Bịch!” Cả người Lý Bội Nghi bị kéo mạnh về phía sau, rơi vào một lồng ngực rắn chắc.
"Quận chúa…” hơi thở lạnh lẽo của nam nhân phả vào tai nàng.
Bàn tay không yên phận đã lần mò lên vạt áo trước ngực, Lý Bội Nghi cau mày bắt lấy, hất văng cánh tay. Mặc Diễm Thần lập tức xoay người nàng lại, lúc này Lý Bội Nghi mới nhìn rõ gương mặt yêu nghiệt kia.
Mặc Diễm Thần chậm rãi đưa bàn tay thon gầy vuốt ve gương mặt thanh tú của nàng, ngón tay miết nhẹ qua môi đỏ, ánh mắt âm u không có điểm sáng.
"Quận chúa, người không nhớ nô sao?”
Lý Bội Nghi cau mày, tim đập mạnh, nàng gằn giọng: "Quân Dật, ngươi dám lẻn vào phủ?”
Mặc Diễm Thần ghé sát tai nàng, giọng mềm mại đầy quyến rũ, từng chữ nói ra: "Quận chúa, người có tin, ta vừa gặp đã yêu người, ta thật sự rất nhớ người.”
Lý Bội Nghi rùng mình, môi mỏng của Mặc Diễm Thần đang di chuyển khắp cổ nàng. Sự ngứa ngáy khiến nàng khó chịu, nàng liền dùng sức đẩy Mặc Diễm Thần ra, nhưng nam nữ chênh lệch, Lý Bội Nghi trừng mắt nhìn lên.
"Quân Dật, ta cảnh cáo ngươi, mau ra khỏi đây. Bằng không—”
Mặc Diễm Thần nhìn chằm chằm gương mặt Lý Bội Nghi, bàn tay nâng lên, giữ chặt cằm nàng, ép nàng phải nhìn thẳng vào hắn.
“Ngươi—”
Lời còn chưa dứt thì Mặc Diễm Thần đã cúi xuống. Nụ hôn mang theo sự áp chế mạnh mẽ khiến Lý Bội Nghi sững lại trong chớp mắt.
Lý Bội Nghi điên cuồng phản kháng, hai tay đẩy mạnh, thân thể giằng co.
“Buông ta ra!” Giọng nàng mang theo tức giận hiếm thấy.
Mặc Diễm Thần không hề nới lỏng vòng tay, ngược lại liền nhân cơ hội cạy mở hàm răng trắng, nuốt lấy hơi thở thơm tho của nàng.
Bàn tay của Mặc Diễm Thần không hề yên phận, hắn nhanh chóng đưa lên kéo tấm áo mỏng của Lý Bội Nghi xuống, để lộ yếm trắng che đi nơi mềm yếu.
“Ngô…” tiếng hô kinh hãi của Lý Bội Nghi vang lên liền bị hắn nuốt trọn.
Bàn tay to lớn kia nhanh chóng nắm lấy nhũ hoa qua lớp yếm mà nhào nặn. Cơ thể Lý Bội Nghi thoáng chốc run rẩy. Cánh tay của Mặc Diễm Thần dần đưa xuống. Tiểu huyệt bị chạm vào khiến Lý Bội Nghi giật mình, nàng trừng mắt, cắn mạnh vào môi hắn. Nhưng Mặc Diễm Thần chỉ nheo mắt, mặc cho nàng cắn, mãi đến khi thấy Lý Bội Nghi đuối sức, hắn mới buông ra.
Cả cơ thể của Lý Bội Nghi tựa vào ngực Mặc Diễm Thần, hơi thở dồn dập, gò má đỏ ửng như trái đào chín, ánh mắt mơ màng ngập nước. Bàn tay của Mặc Diễm Thần chạm vào cánh hoa ướt át, ngón tay miết nhẹ qua lớp vải.
"Ưm..”
"Quận chúa, người ướt rồi.” Giọng nói hạ lưu vang lên bên tai khiến Lý Bội Nghi đỏ mặt.
"Để ta làm người vui vẻ, được không?”
"Phụt!” Ngón tay của Mặc Diễm Thần đâm vào, tiểu huyệt non mềm bất ngờ bị xâm phạm trở nên đau đớn.
"Ưm...đau quá…mau buông ra” Lý Bội Nghi giãy dụa, nàng bấu víu lấy vai Mặc Diễm Thần, cơ thể gần như run rẩy mất điểm tựa.
"Ngoan nào, người nhiều nước như này, một lát sẽ hết đau thôi.” Lời nói dâm đãng vang lên, ngón tay của Mặc Diễm Thần liên tục đâm chọc, thần trí của Lý Bội Nghi đã không còn tỉnh táo, chỉ còn lại tiếng rên rỉ bật ra.
"Aaa…ưm…” Mặc Diễm Thần không hề dừng lại, ngược lại nhanh chóng ra vào, tiểu huyệt co bóp đến sung sướng.
"Quận chúa, mau thả lỏng, người muốn cắn gãy ngón tay ta sao.” Ngón tay thô ráp thon dài liên tục chà sát tiểu huyệt, Lý Bội Nghi ngửa cổ rên rỉ.
Kiếp trước đã trầm luân cùng hắn bao năm, nàng sao có thể không hiểu cơ thể chết tiệt này chứ.
"Ưm… Quân Dật, dừng lại, mau dừng lại… ta thấy lạ lắm…”
Lý Bội Nghi cảm giác thân thể trở nên lạ thường, máu nóng dồn lên, tiểu huyệt bóp chặt. Tiếng rên rỉ dâng cao.
"Áaa.. đừng…mau dừng lại…. Áaa!!!!”
"Phịch” Cơ thể Lý Bội Nghi run rẩy ngã xuống.
Mặc Diễm Thần từ trên cao nhìn nàng, ánh mắt tà mị, môi hắn nhếch lên, từ từ khuỵu gối ngang với người Lý Bội Nghi.
"Quận chúa, người sao vậy?”
Lý Bội Nghi vừa xấu hổ vừa trừng mắt, lồng ngực phập phồng, hai đùi khép chặt.
"Chát!” Đầu của Mặc Diễm Thần khẽ nghiêng.
"Cút ra khỏi đây. Mau cút!!!” Giọng Lý Bội Nghi đầy phẫn uất.
Mặc Diễm Thần quay đầu, ánh mắt vẫn còn lửa nóng chưa hạ xuống, hắn đưa bàn tay dính đầy dâm thủy của nàng lên trước mặt mà ngắm nghía, sau đó đặt xuống một nụ hôn.
Lý Bội Nghi nhìn thấy mà nhức mắt, nàng tính đưa tay lên nhưng đã nhanh chóng bị Mặc Diễm Thần nắm lấy.
"Chụt!”, nụ hôn hạ xuống mu bàn tay nàng.
"Quận chúa, chúng ta sẽ gặp lại.” Giọng hắn đều đều vang lên.
Mặc Diễm Thần liền quay người, bóng hắn dần chìm vào màn đêm đen. Lý Bội Nghi vẫn ngồi trên sàn gỗ lạnh lẽo, môi mím chặt, hơi thở vẫn chưa ổn định, bàn tay siết lại.